Khi Diệp Lăng Phi vừa từ nước ngoài trở về thành phố Vọng Hải, đã vào làm ở tập đoàn Tân Á, thoáng cái đã hơn một năm. Diệp Lăng Phi đã sớm quen với cuộc sống ở tập đoàn Tân Á, ở đây, hắn gần như có thể làm bất cứ điều gì mình muốn. Công việc đối với hắn mà nói chỉ như một cách để giải khuây, bởi Diệp Lăng Phi vốn mang tâm thế dạo chơi hồng trần.
Hôm nay Bạch Tình Đình lại đề nghị hắn rời khỏi tập đoàn Tân Á, đây quả là một vấn đề nan giải đối với hắn. Mặc dù hiện tại đại cục của tập đoàn Tân Á về cơ bản đã được định đoạt, Tiền Thường Nam đã rời đi, vây cánh còn lại của lão cũng sẽ sớm bị thanh trừng khỏi tập đoàn, có thể nói tập đoàn Tân Á đã bước vào một thời kỳ phát triển hoàn toàn mới. Như vậy, Diệp Lăng Phi ở lại sẽ càng thêm tự do tự tại, đây cũng là một trong những lý do hắn không muốn rời đi, hắn đã quen với cuộc sống này rồi.
Nhưng Diệp Lăng Phi cũng phải lo lắng cho cảm xúc của Bạch Tình Đình. Dù sao đi nữa, mối quan hệ giữa Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình vốn đã đối lập, việc mình ở lại tập đoàn Tân Á chắc chắn sẽ khiến Bạch Tình Đình suy đoán về quan hệ giữa hắn và Trương Lộ Tuyết. Nếu như không có chuyện xảy ra lần trước, hắn sẽ chẳng bận tâm Bạch Tình Đình phản ứng ra sao, vì giữa hắn và Trương Lộ Tuyết vốn trong sạch, đúng như câu không làm việc trái với lương tâm thì không sợ quỷ gõ cửa. Nhưng bây giờ, hắn lại lo Bạch Tình Đình sẽ biết chuyện. Việc Trương Lộ Tuyết mang thai tuy chỉ là một phen hú vía, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng Bạch Tình Đình sẽ nảy sinh nghi ngờ. Diệp Lăng Phi giờ đây mới cảm nhận được cái gọi là “tình trường như chiến trường”, chỉ một sơ suất cũng có thể phá hủy mọi thứ mình đang có.
Hắn rất yêu Bạch Tình Đình. Nếu không yêu, hắn đã chẳng quan tâm đến phản ứng của cô. Diệp Lăng Phi cảm thấy hơi đau đầu. Hắn không lập tức đồng ý yêu cầu của Bạch Tình Đình mà đề nghị ăn cơm trước, sau đó sẽ bàn tiếp chuyện này.
Sau khi Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình dùng bữa xong, họ rời khỏi nhà hàng Hải Tinh.
- Ông xã, chúng ta đi đâu bây giờ?
Bạch Tình Đình hỏi.
- Tùy em quyết định!
Diệp Lăng Phi nói.
- Anh cũng không có việc gì!
- Hay là chúng ta đi xem phim đi, em và anh cũng đã lâu không cùng nhau đi xem phim rồi.
Bạch Tình Đình nhớ lại lần trước hai người đi xem phim, trong lòng bất giác cảm thấy ngọt ngào. Nàng rất thích cảm giác lãng mạn khi được nép trong lòng Diệp Lăng Phi xem phim.
Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:
- Được!
Bạch Tình Đình vui vẻ khởi động xe, lái đến rạp chiếu phim. Lúc này là buổi chiều, người xem phim không nhiều. Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi mua hai vé rồi đi vào phòng chiếu. Phim đã bắt đầu được một lúc. Khi họ bước vào, phim đã chiếu được mấy chục phút. Hai người khom lưng đi đến hàng ghế cuối cùng, tìm hai chỗ cạnh nhau rồi ngồi xuống.
Diệp Lăng Phi vẫn đang mải suy nghĩ về chuyện ở tập đoàn Tân Á, cân nhắc xem có nên rời đi hay không. Hắn hoàn toàn không để ý Bạch Tình Đình đã tựa đầu lên vai mình. Bỗng nhiên, Bạch Tình Đình hét lên một tiếng thất thanh, dọa Diệp Lăng Phi giật nảy mình. Hắn vội quay sang nhìn cô, ân cần hỏi:
- Bà xã, sao vậy?
Bạch Tình Đình chỉ tay về phía cảnh tượng kinh khủng trên màn hình, rồi úp mặt vào ngực Diệp Lăng Phi, lí nhí nói:
- Đáng sợ quá, em không dám nhìn!
- Ai bảo em đòi xem phim kinh dị làm gì!
Diệp Lăng Phi cười, đưa tay ôm lấy vai Bạch Tình Đình, nói:
- Em xem em kìa, nhát gan mà còn thích xem phim kinh dị. Em bảo anh phải làm sao đây? Hay là chúng ta về nhé, không xem nữa.
- Không!
Bạch Tình Đình kiên quyết.
- Em muốn xem!
- Được rồi!
Diệp Lăng Phi ôm vai cô, tay còn lại nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, nói:
- Vậy anh xem cùng em!
- Vâng!
Bạch Tình Đình khẽ đáp, đôi mắt bỗng nhắm nghiền. Diệp Lăng Phi ngửi thấy mùi hương cơ thể ngọt ngào của cô. Hắn thấy cô đang nhắm mắt, đôi môi nhỏ nhắn hé mở. Lòng hắn chợt rung động. So với người con gái quyến rũ trong lòng mình, tập đoàn Tân Á có là gì chứ? Mình có thể rời đi, tìm một công ty mới. Dù sao công việc đối với mình cũng chẳng phải chuyện to tát. Điều mình thực sự muốn trải nghiệm là tình cảm gia đình ấm áp. Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi áp môi mình lên đôi môi mềm mại, quyến rũ của Bạch Tình Đình. Đầu lưỡi tinh nghịch của hắn nhẹ nhàng tách môi cô ra, tiến vào trong khoang miệng ấm nóng.
Chiếc lưỡi thơm tho của Bạch Tình Đình bị đầu lưỡi của Diệp Lăng Phi quấn lấy. Cô nhẹ nhàng nhấc hông, chậm rãi ngồi lên đùi hắn, hai tay ôm chặt lấy cổ hắn, bắt đầu đáp lại một cách nồng nhiệt.
Đây có lẽ là lần táo bạo nhất trong đời Bạch Tình Đình. Là con gái của Bạch Cảnh Sùng, cô luôn phải chú ý đến hình tượng của mình trước công chúng. Hôn Diệp Lăng Phi ở nơi đông người thế này, nếu bị ai đó biết và tung tin ra ngoài, chắc chắn sẽ trở thành một tin tức cực hot, không chừng sẽ khiến biết bao chàng trai tài tuấn phải dậm chân tiếc nuối, hận vì sao nam chính không phải là mình.
Diệp Lăng Phi ôm chặt eo Bạch Tình Đình, một tay hắn nắm lấy bầu ngực căng tròn của cô, say đắm hôn cô. Khi nụ hôn nóng bỏng kết thúc, Bạch Tình Đình ngượng ngùng nói với hắn:
- Ông xã, em yêu anh!
Diệp Lăng Phi nhìn khuôn mặt tinh xảo của Bạch Tình Đình, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Có lẽ điều hắn luôn khao khát chính là một mái ấm, và giờ đây mọi thứ đã ở ngay trước mắt. Một tay hắn ôm sau lưng cô, tay kia nhẹ nhàng luồn vào trong váy.
Bàn tay Diệp Lăng Phi chạm đến chiếc quần lót của Bạch Tình Đình, hắn hơi dùng sức, kéo nó xuống một nửa. Bạch Tình Đình giật mình, ghé sát vào tai hắn thì thầm:
- Ông xã, đừng như vậy, đây là rạp chiếu phim…
- Bà xã, em đã sẵn sàng chưa, lúc nào thì em mới cho anh?
Diệp Lăng Phi cũng thấp giọng hỏi bên tai cô.
Gương mặt Bạch Tình Đình ửng hồng, nàng cắn môi, lí nhí:
- Ông xã, em muốn mặc áo cưới.
Diệp Lăng Phi sững người, rồi lập tức hiểu ra, từ lúc đăng ký đến giờ, họ vẫn chưa tổ chức hôn lễ chính thức. Theo phong tục của người Trung Quốc, chưa cử hành hôn lễ thì chưa được xem là vợ chồng thực sự. Hắn nhìn Bạch Tình Đình trong lòng, không kìm được nói:
- Bà xã, hay là chúng ta chuẩn bị kết hôn ngay lập tức?
Bạch Tình Đình gật đầu thật mạnh:
- Ông xã, em muốn “cho” anh vào đêm em mặc áo cưới. Em muốn giữ lại một ký ức thật đẹp. Ông xã, anh có thể thỏa mãn nguyện vọng này của em không?
- Quá đơn giản, hoàn toàn không thành vấn đề.
Diệp Lăng Phi không chút do dự nói.
- Bà xã, hãy nói cho anh biết hôn lễ lãng mạn nhất trong tưởng tượng của em, anh sẽ biến em thành cô dâu hạnh phúc nhất thế gian.
Bạch Tình Đình hạnh phúc hôn Diệp Lăng Phi một cái, dịu dàng nói:
- Ông xã, em không cần hôn lễ long trọng, chỉ cần theo phong tục của người Trung Quốc, tổ chức một hôn lễ bình thường là được rồi.
- Ừm, được!
Diệp Lăng Phi nói đến đây, có chút vội vàng nói tiếp:
- Bà xã, việc này không thể chậm trễ, bây giờ chúng ta phải đi tìm bố vợ chọn ngày kết hôn. Ừm, trễ nhất là ngày mai, anh sẽ cho cả thế giới biết anh sắp kết hôn, anh sẽ cưới cô gái xinh đẹp nhất thế gian này.
Bạch Tình Đình cười ngọt ngào:
- Ông xã, anh vội vàng thế!
- Sao lại không vội chứ? Anh và bà xã của anh đăng ký lâu như vậy mà vẫn chưa hoàn thành nghĩa vụ vợ chồng, em nói xem đàn ông có thể không gấp được sao?
Bạch Tình Đình cười ngọt ngào, không nói gì thêm, chỉ tựa vào lồng ngực Diệp Lăng Phi. Hai người chưa xem hết bộ phim đã vội vã đi tìm Bạch Cảnh Sùng, đem chuyện này nói với ông. Bạch Cảnh Sùng đã chờ ngày này không biết bao lâu, trong lòng ông còn sốt ruột hơn ai hết, đã sớm muốn bế cháu ngoại, vậy mà Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi đăng ký lâu như vậy vẫn không có động tĩnh gì. Vừa nghe hai người muốn tổ chức hôn lễ, Bạch Cảnh Sùng tỏ ra còn vội hơn cả Diệp Lăng Phi, không cần suy nghĩ đã nói ngay:
- Thứ sáu tuần này, ngày 16 tháng 6, chính là ngày lành. Thực ra các con cũng không cần chuẩn bị gì nhiều, mọi chuyện cứ để bố lo.
- Có phải hơi gấp quá không ạ?
Diệp Lăng Phi tuy rất muốn thực sự kết hợp với Bạch Tình Đình, nhưng Bạch Cảnh Sùng nói ngay thứ sáu này thì thời gian cũng quá gấp gáp.
Bạch Cảnh Sùng ha hả cười:
- Nhanh gì chứ, bố chờ ngày này lâu lắm rồi. Hai đứa cũng thật là, không nghĩ đến bố đã lớn tuổi, sớm đã muốn bế cháu ngoại rồi.
Bạch Cảnh Sùng nhìn con gái đang đứng bên cạnh, hiền từ nói:
- Tình Đình, bố tin mẹ con trên trời cũng nghĩ giống như bố.
Bạch Tình Đình ngượng ngùng cúi đầu, không dám nhìn cha mình.
Bạch Cảnh Sùng quay sang Diệp Lăng Phi, nói:
- Tiểu Diệp, bố thấy mấy ngày nay con cũng đừng đi làm nữa, đưa Tình Đình đi chọn áo cưới đi. Ừm, tiện thể mua chăn ga gối đệm mới, đây là đại sự cả đời, đương nhiên phải chuẩn bị thật tốt. Tuy nói chỉ còn năm ngày, thời gian không nhiều lắm, nhưng đối với chúng ta, năm ngày là đủ rồi. Con và Tình Đình chỉ cần chuyên tâm chọn áo cưới, à, đương nhiên, nếu các con thấy phòng cưới cần trang trí lại thì cứ làm. Những chuyện khác cứ giao cho bố, bố sẽ lo liệu tiệc rượu, chúng ta phân công nhau chuẩn bị.
- Bố vợ, tốt thì tốt, nhưng con vẫn thấy như vậy có hơi gấp ạ!
Diệp Lăng Phi nói.
- Gấp cái gì mà gấp, Tiểu Diệp, bố nói cho con biết, người vợ như con gái bố đây là đốt đuốc tìm cũng không thấy đâu.
Bạch Cảnh Sùng nói đến đây, ghé sát vào Diệp Lăng Phi nói nhỏ:
- Con có biết lúc đó bố và mẹ Tình Đình kết hôn còn nhanh hơn không? Tối hôm trước vừa đồng ý lời cầu hôn của bố, ngày hôm sau đã chuẩn bị, ngày thứ ba liền cử hành hôn lễ.
- Thật sao ạ, bố vợ!
Diệp Lăng Phi kinh ngạc hỏi.
- Chứ sao, bố lừa con làm gì?
Bạch Cảnh Sùng vừa nhắc đến chuyện xưa, gương mặt lộ ra vẻ hoài niệm hiếm thấy, thấp giọng nói bên tai Diệp Lăng Phi:
- Tiểu Diệp, con phải nhớ kỹ, đàn ông chúng ta chỉ có ‘thứ đó’ là không thể nhanh, còn lại mọi chuyện đều phải nhanh, hiểu chưa?
Diệp Lăng Phi nghe xong, nhìn Bạch Cảnh Sùng một lúc, suýt nữa không nhịn được mà hỏi:
- Bố vợ, vậy ‘thứ đó’ của bố có thể kiên trì được bao lâu?