Từ trưa, Diệp Lăng Phi đã tính toán làm sao để giải thích cho Lý Khả Hân và Đường Hiểu Uyển chuyện buổi sáng, không thể để các cô hiểu lầm mình “làm chuyện mờ ám” trong văn phòng được. Nhất là hai người lại là mỹ nữ, Diệp Lăng Phi cũng không muốn để lại ấn tượng xấu trong mắt họ.
Tính toán cả nửa buổi chiều, đến lúc sắp hết giờ làm việc, Diệp Lăng Phi từ văn phòng đi ra. Đầu tiên hắn đi quanh văn phòng phòng tiêu thụ hai vòng, sau đó mới đi đến bàn làm việc của Đường Hiểu Uyển. Lúc này Đường Hiểu Uyển đang nói chuyện với một công ty khách hàng, hỏi có hạng mục lớn nào có nhu cầu về phương diện cơ giới hay không. Diệp Lăng Phi cũng không cắt ngang Đường Hiểu Uyển mà cầm một con thú bông trên mặt bàn, đó là con gấu nhỏ mà Đường Hiểu Uyển thích nhất.
Đường Hiểu Uyển một bên gọi điện thoại, một bên nhìn Diệp Lăng Phi đang kéo hai cái móng vuốt của con gấu bông. Mặc dù trong lòng xót xa vô cùng nhưng lại không thể nói ra.
Sau khi gọi điện xong, Đường Hiểu Uyển tươi cười nói với Diệp Lăng Phi:
– Trưởng phòng, con gấu bông của em đáng yêu không?
– Ừ, đúng vậy, nhìn cũng đáng yêu, em mua ở đâu vậy?
Diệp Lăng Phi lại kéo kéo cái tai con gấu bông. Đường Hiểu Uyển nhìn thấy vậy cũng cảm thấy lòng mình như bị xé ra từng mảnh, Diệp Lăng Phi làm như vậy, sớm muộn gì con gấu của cô cũng bị kéo đến hỏng mất. Đường Hiểu Uyển lấy lại con gấu trong tay Diệp Lăng Phi, nói:
– Ở trong một quán bán đồ nhồi bông trên đường Bắc Kinh, đây là con gấu mà em thích nhất đấy.
Thấy bộ dáng Đường Hiểu Uyển như vậy, trong lòng Diệp Lăng Phi buồn cười, thầm nghĩ:
“Cô bé này sợ mình làm hỏng con gấu, nhưng lại không dám nói ra.”
Hắn cũng không nói tiếp chuyện này, mà hạ giọng hỏi:
– Hiểu Uyển, sắp tan làm rồi, chúng ta đi đâu chơi nhỉ?
Đường Hiểu Uyển không nghĩ tới Diệp Lăng Phi lại nói chuyện này. Xem đồng hồ, đã 4 giờ 30, lúc này mới nghĩ đến đã hẹn Diệp Lăng Phi tối nay đi chơi. Sáng nay không gặp Lý Khả Hân nên cũng không biết Lý Khả Hân có đi cùng không. Đường Hiểu Uyển do dự nói:
– Em cũng không có vấn đề gì, nhưng không biết chị Khả Hân có đi không.
Diệp Lăng Phi nghe được những lời này của Đường Hiểu Uyển liền mở to mắt nói:
– Hiểu Uyển, em đi hỏi Khả Hân đi. Em cũng biết Khả Hân không thích anh, nếu anh sang rủ cô ấy đi chơi, cô ấy nhất định sẽ cự tuyệt. Em thì khác, em rủ đi biết đâu cô ấy lại đồng ý. Anh với Khả Hân cũng có nhiều mâu thuẫn, vốn anh muốn mượn hôm nay để giảm bớt căng thẳng với cô ấy, dù sao cũng là đồng nghiệp, không cần phải khó chịu với nhau như vậy. Hơn nữa, chúng ta đi chơi thì càng đông càng vui, em thấy đúng không?
Đường Hiểu Uyển bị Diệp Lăng Phi thuyết phục như vậy, trong lòng cũng cảm thấy không muốn xảy ra việc như vậy, liền đồng ý. Diệp Lăng Phi thấy Đường Hiểu Uyển đồng ý rồi, trong lòng thầm vui mừng, xem ra tối nay mình có thể tận hưởng buổi tối với hai mỹ nữ rồi. Cho dù Lý Khả Hân không đi thì tối thiểu mình cũng còn có mỹ nữ Đường Hiểu Uyển đi cùng cơ mà.
Đường Hiểu Uyển đồng ý với Diệp Lăng Phi liền thu dọn tài liệu trên bàn, trông thấy Lý Khả Hân đi vào nhà vệ sinh, cô cũng vội vàng đi vào theo.
– Chị Khả Hân, tối nay chúng ta đi chơi cùng nhau nha.
Trong phòng vệ sinh, Đường Hiểu Uyển vừa rửa tay vừa nói với Lý Khả Hân.
Lý Khả Hân mở vòi nước, hai tay đặt dưới vòi nước xả sạch xà phòng. Cô nghe thấy Đường Hiểu Uyển nói vậy, nghĩ đến chuyện sáng nay trong văn phòng Diệp Lăng Phi, trong lòng dâng lên một tia khinh thường đối với Diệp Lăng Phi:
– Đường Hiểu Uyển, chúng ta đi chơi cũng không đi cùng tên Diệp Lăng Phi kia. Tên kia chính là một tên háo sắc, ai biết trong nội tâm hắn có âm mưu quỷ quyệt gì, cẩn thận thì hơn.
Đường Hiểu Uyển với vẻ mặt ngây thơ không tin, liên tục lắc đầu nói:
– Trưởng phòng không phải người như vậy đâu, em cảm thấy trưởng phòng cũng rất tốt mà.
– Hừ, tốt cái gì, chờ em bị hắn giở trò rồi thì có khóc cũng chẳng ai thương.
Lý Khả Hân hừ một tiếng nói:
– Chị thấy chúng ta không đi thì hơn.
– Nhưng em đã đồng ý với trưởng phòng rồi.
Đường Hiểu Uyển cuống quýt lên, nói dồn dập:
– Chị Khả Hân, đi cùng đi mà. Chị không đi, em với trưởng phòng đi sẽ không tốt.
– Đồ ngốc, sao em lại đồng ý với hắn.
Lý Khả Hân đang hong khô tay, nghe thấy Đường Hiểu Uyển nói vậy, cô nhíu mày, nghĩ Đường Hiểu Uyển ngây thơ khờ dại, làm sao là đối thủ của Diệp Lăng Phi, nói không chừng bị Diệp Lăng Phi dụ dỗ vài câu ngon ngọt rồi u mê đi theo thuê phòng nghỉ mất. Lý Khả Hân muốn đi theo bảo vệ Đường Hiểu Uyển mới nói:
– Hiểu Uyển, em gái ngốc này, chị thấy tối nay mà chị không đi, sớm muộn gì tối nay em cũng bị tên Diệp Lăng Phi kia giở trò mất. Được rồi, chị sẽ đi cùng em. Chị muốn xem hắn sẽ giở trò gì đây.
Lý Khả Hân lo lắng Đường Hiểu Uyển sẽ bị Diệp Lăng Phi dụ dỗ vào nhà nghỉ, mà không biết nếu Diệp Lăng Phi muốn ‘làm bậy’ với Đường Hiểu Uyển thì hắn đã sớm ‘làm bậy’ với Đường Hiểu Uyển từ lâu rồi. Lý Khả Hân cũng không biết ý nghĩ trong lòng Đường Hiểu Uyển, trong lòng Đường Hiểu Uyển thì đặc biệt sùng bái Diệp Lăng Phi. Con gái mà như Đường Hiểu Uyển như vậy, chẳng cần Diệp Lăng Phi phải dụ dỗ, chỉ cần Diệp Lăng Phi nói một câu, Đường Hiểu Uyển sẽ ngoan ngoãn tự nguyện dâng hiến cho Diệp Lăng Phi. Ai bảo một thiếu nữ thanh xuân như Đường Hiểu Uyển lại sùng bái nam nhân Diệp Lăng Phi đến thế chứ.
Đường Hiểu Uyển thấy Lý Khả Hân đồng ý đi chơi, mừng rỡ kéo tay Lý Khả Hân nói:
– Chị Khả Hân, yên tâm đi, em tin tưởng trưởng phòng không phải người như vậy.
Lý Khả Hân cười cười, xoa mũi Đường Hiểu Uyển nói:
– Em gái ngốc, chị thật không hiểu em làm sao mà lớn lên được.
Hai người từ nhà vệ sinh đi ra đã thấy có người bắt đầu thu dọn đồ đạc. Hai người Thẩm Thiên và Vương Đào đang tính toán buổi tối đi đâu chơi, thấy Lý Khả Hân và Đường Hiểu Uyển, Thẩm Thiên từ xa hô:
– Này, hai vị mỹ nữ, buổi tối chúng tôi đi quán bar, đi cùng nhé!
– Không được, buổi tối chúng tôi đã có hẹn rồi.
Đường Hiểu Uyển ngọt ngào cười nói:
– Thẩm đại ca, hôm khác nha.
– Là ai hớt tay trên của chúng ta vậy?
Thẩm Thiên lầm bầm nói.
Lý Khả Hân không để ý đến Thẩm Thiên, trở lại chỗ ngồi thu dọn đồ đạc.
Đường Hiểu Uyển thu dọn đồ đạc xong, mang túi xách đến bên cạnh Lý Khả Hân nói:
– Chị Khả Hân, tối nay chúng ta đi đâu?
– Hừ, có người mời khách thì chúng ta phải đi chỗ nào mà chúng ta chưa từng đi.
Lý Khả Hân trong lòng đã có chủ ý, đã thế thì đi bar Bảo Mã đi. Đây là một quán bar xa hoa ở thành phố Thượng Hải, giá cả ở đây thậm chí có thể khiến người ta choáng váng đó. Lý Khả Hân sở dĩ biết đến quán bar này là vì nàng có một người bạn pha chế rượu trong quán bar này. Lý Khả Hân hạ quyết tâm, hôm nay nhất định phải ‘moi tiền’ Diệp Lăng Phi thật hoành tráng, khiến Diệp Lăng Phi đau lòng mà không dám tìm hai người nữa thì thôi.
Diệp Lăng Phi tới văn phòng thấy hai người Đường Hiểu Uyển và Lý Khả Hân, hắn đi tới cười nói:
– Hai vị mỹ nữ, nghĩ xem buổi tối chúng ta đi đâu đây?
– Đi bar Bảo Mã.
Lý Khả Hân không chút do dự nói ra:
– Hai người chúng ta bàn rồi, buổi tối cũng không cần đi ăn, ở trong quán bar ăn chút điểm tâm là được rồi. Diệp trưởng phòng, anh không tiếc tiền chứ?
– Con bé này dám trắng trợn khiêu khích mình.
Diệp Lăng Phi nghe thấy bảo đi bar này liền hiểu rõ ‘ý đồ’ của Lý Khả Hân, muốn hung hăng ‘moi tiền’ mình, muốn xem mình xấu hổ khi trả tiền đây mà. Trong lòng Diệp Lăng Phi cảm thấy buồn cười, nếu như chỉ vì chút tiền trong quán bar mà muốn mình xấu hổ, thì có là gì so với năm đó mình bao cả nhà hàng trên đại lộ Champs-Élysées chứ?
– Ừ, đi bar Bảo Mã.
Diệp Lăng Phi không hề nhíu mày, sảng khoái đáp ứng. Cái này Lý Khả Hân cũng không nghĩ tới, nàng thầm nghĩ: “Chẳng lẽ hắn không biết bar Bảo Mã rất xa hoa hay sao?”