Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 567: CHƯƠNG 567: TRANG BỊ TỐI TÂN

Diệp Lăng Phi tỉnh giấc lúc sáng sớm đã không thấy Bạch Tình Đình và vú Ngô đâu nữa. Hắn lười biếng bước vào phòng tắm, ngâm mình trong bồn tắm lớn đã được xả đầy nước.

Lúc này, căn biệt thự lớn chỉ còn lại mình hắn. Không hiểu sao hắn lại có cảm giác trống rỗng đến lạ, một cảm giác chưa từng có trước đây. Hắn không biết từ lúc nào đã quen với việc có Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính bên cạnh, đột nhiên bây giờ chỉ còn trơ trọi một mình, trong lòng dâng lên một cảm giác hụt hẫng.

Diệp Lăng Phi nhắm mắt, hồi tưởng lại cảnh tượng mặn nồng với Bạch Tình Đình đêm qua. Đây có thể xem như màn diễn tập trước hôn lễ của hai người. Hắn đã không thể chờ đợi thêm, chỉ muốn nhanh chóng tổ chức hôn lễ với cô. Vừa nghĩ đến khoái cảm mãnh liệt khi được hòa làm một với Bạch Tình Đình, hắn đã cảm thấy hạ thân căng cứng.

Tắm xong, Diệp Lăng Phi trở về phòng ngủ. Vừa vào phòng, hắn đã thấy điện thoại báo một cuộc gọi nhỡ, nhìn vào màn hình hiển thị, hắn không nhịn được mà bật cười.

Đó là cuộc gọi của Paul. Hắn đoán chắc chắn gã này định báo cáo thành quả. Đúng như dự đoán, khi hắn gọi lại, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói xen lẫn tiếng cười của Paul:

- Satan, tôi có một tin tốt và một tin xấu, không biết anh muốn nghe tin nào trước?

- Nói tin xấu trước đi! - Diệp Lăng Phi đáp.

- Tin xấu là đến hôm nay tôi vẫn chưa thể khiến gã mà anh nói lần trước khuynh gia bại sản.

Paul nói.

- Còn tin tốt thì sao?

- Tin tốt là dạo gần đây gã đó đã tổn thất rất nhiều tiền, và sắp phải nhận một kết cục bi thảm. - Paul đáp - Tôi ước tính hắn ta đã thua lỗ trên thị trường cổ phiếu ít nhất là 10 triệu tệ. Anh có định tha cho hắn không?

- Không! - Diệp Lăng Phi không chút do dự - Paul, cứ để tôi xử lý hắn. Tôi muốn ép hắn đến đường cùng, phải phá sản.

- Được, tôi sẽ làm như anh muốn. - Paul nói.

Kết thúc cuộc gọi với Paul, Diệp Lăng Phi nằm xuống giường, nhìn đồng hồ rồi mới thong thả rời khỏi biệt thự, phóng thẳng đến bến cảng.

Bến cảng hôm nay khác hẳn ngày thường. Cách bến cảng khoảng một cây số, Diệp Lăng Phi đã nhìn thấy xe của quân đội đỗ gần đó. Càng đến gần, bóng dáng quân nhân xuất hiện ngày càng nhiều. Khi xe chỉ còn cách vài trăm mét, một vành đai phong tỏa đã được dựng lên.

Một người lính chặn xe của Diệp Lăng Phi lại, lịch sự nói:

- Thưa ngài, xin lỗi. Khu vực này tạm thời bị phong tỏa.

Diệp Lăng Phi thăm dò:

- Tôi là Diệp Lăng Phi. Anh cứ báo lại với tư lệnh Trương Dược một tiếng. Tôi tin sau khi nghe báo cáo, ông ấy sẽ cho tôi vào.

Người lính kia ngạc nhiên, không ngờ Diệp Lăng Phi lại có thể gọi thẳng tên của tư lệnh. Anh ta không dám chậm trễ, vội vàng chạy vào bên trong báo cáo.

Không lâu sau, anh ta quay lại, chào theo đúng kiểu nhà binh với Diệp Lăng Phi, giọng áy náy:

- Diệp tiên sinh, xin lỗi ngài!

- Không sao.

Diệp Lăng Phi khởi động lại xe, vượt qua chướng ngại vật, lao thẳng đến bến cảng. Hắn vừa xuống xe, vài sĩ quan cấp bậc không nhỏ đã đứng chờ sẵn từ lâu. Vừa thấy Diệp Lăng Phi, họ vội đi tới, dẫn hắn đến thẳng khu vực cập cảng.

Khi đến nơi, một chiếc tàu cỡ lớn đang đỗ ở bến. Từng chiếc cần cẩu bốc dỡ những thùng container khổng lồ từ tàu lên bờ. Những người điều khiển cần cẩu đều mặc quân phục màu xanh, mọi hành động đều hết sức quy củ, cẩn thận. Trước mỗi thùng container được mở ra là một đám người mặc quân phục vây quanh, trong đó cũng có vài người mặc thường phục.

Diệp Lăng Phi vừa xuất hiện đã lập tức thu hút ánh mắt của đám người đang xúm quanh thùng hàng. Dã Thú lên tiếng trước tiên:

- Lão đại, anh đến rồi à. Em vừa nói với Tiêm Đao là sao giờ này anh vẫn chưa tới.

Diệp Lăng Phi chỉ gật đầu với Dã Thú rồi nói:

- Tao đến muộn một chút, không ngờ hàng về nhanh vậy.

Hắn không nhiều lời thêm mà đi thẳng đến chỗ những chiến hữu thân thiết ngày xưa, dang tay ôm chầm lấy nhau thay cho lời chào.

Những người anh em đã cùng nhau vào sinh ra tử không cần nhiều lời. Tình huynh đệ của Diệp Lăng Phi và họ đã được tôi luyện qua vô số trận chiến sinh tử.

Sau những cái ôm chặt, Diệp Lăng Phi mới bước đến trước thùng container. Trương Dược và vị lão giả đang chăm chú xem xét những vũ khí tối tân được mang từ nước ngoài về. Thấy Diệp Lăng Phi, vị lão giả cất tiếng trước:

- Tiểu Diệp, đúng là chỉ có cậu mới làm được việc này. Xem ra những vũ khí này đều là hàng đầu của châu Âu.

Diệp Lăng Phi quét mắt qua, thản nhiên nói:

- Đều là trang bị đơn giản thôi, không có gì đặc biệt cả.

Nói xong, hắn quay về phía Tiêm Đao:

- Tiêm Đao, lần trước trong đơn hàng mày có nhắc đến mô hình vũ khí HAARP, nó đâu rồi?

Nghe Diệp Lăng Phi hỏi, Tiêm Đao chỉ tay về phía một thùng hàng chưa mở:

- Ở đằng kia kìa. Vũ khí điện từ HAARP của Mỹ thuộc dạng tuyệt mật quân sự, bọn em đã dùng đủ mọi kênh nhưng không thể lấy được tài liệu hay linh kiện của nó, nên chỉ có thể lấy được mô hình ban đầu mà người Mỹ chế tạo. Nguyên lý hoạt động của nó giống hệt thứ mà Mỹ đang dùng, bọn em đã cố hết sức rồi.

Diệp Lăng Phi giơ tay vỗ lưng Tiêm Đao:

- Tiêm Đao, làm tốt lắm. Có thứ này là đủ rồi, tao biết bọn mày đã tốn không ít công sức.

Nói xong, hắn quay sang vị lão giả và Trương Dược:

- Loại vũ khí này tôi nghĩ không cần giới thiệu các ông cũng rõ. Tôi tin rằng dù chỉ là mô hình kỹ thuật nhưng cũng đủ để các ông thấy được sự tận tâm của Lang Nha chứ? Chắc chắn các ông sẽ không bạc đãi anh em chúng tôi đúng không?

HAARP là loại vũ khí khí tượng mà Mỹ bắt đầu nghiên cứu từ năm 2003. Nó có thể thay đổi nhiệt độ, độ ẩm không khí thông qua các phản ứng vật lý, hóa học, đạt được mục đích cuối cùng là biến đổi khí hậu, có thể “hô mưa gọi gió”. Ngay cả bão lũ, động đất cũng có thể được tạo ra theo ý muốn. Đây là vũ khí tuyệt mật. Khi nhận được danh sách vũ khí từ Diệp Lăng Phi, vị lão giả và Trương Dược đã chú ý ngay đến mô hình HAARP. Ban đầu họ không tin tổ chức Lang Nha lại có thực lực đến vậy, nhưng bây giờ họ không thể không tin.

Cho đến khi nắp container được mở ra, mô hình HAARP hiện ra trước mắt, họ vẫn cảm thấy kinh ngạc tột độ. Cả hai trân trối nhìn mô hình của loại vũ khí tối tân tuyệt mật kia, không dám tin đây chính là thứ mà Mỹ đã tốn bao công sức để bảo vệ. Chỉ cần có được mô hình này, họ có thể từ từ nghiên cứu. Tất nhiên, việc này đòi hỏi một lượng lớn chuyên gia quân sự phân tích nguyên lý hoạt động, rồi từ đó Trung Quốc sẽ có thể chế tạo ra HAARP của riêng mình.

Nhưng điều đáng kinh ngạc hơn còn ở phía sau. Diệp Lăng Phi bảo Tiêm Đao dẫn mình đến trước thùng container có ghi “Dự án Chiến binh Dũng mãnh”. Khi container được mở ra, hắn giơ tay lấy một bộ giáp “Dũng sĩ không chiến”, thích thú vuốt ve rồi cười nói:

- Quả nhiên Mỹ luôn đứng đầu trong việc chế tạo giáp chống đạn. Tao còn nhớ năm đó bộ giáp này mới chỉ đang trong giai đoạn nghiên cứu, thế mà giờ đã được trang bị trong quân đội rồi.

- Satan, anh rời tổ chức cũng hơn một năm rồi. Có thể anh không biết, bộ giáp này đã được trang bị cho một bộ phận trong quân đội Mỹ, chuyên dùng cho hệ thống Dũng sĩ không chiến. - Phi Hổ nói - Cũng không lâu nữa đâu, toàn bộ quân nhân Mỹ sẽ được trang bị thiết bị này.

- Tao vẫn nhớ khi tao rời đi, hệ thống Dũng sĩ không chiến vẫn chưa hoàn thiện. Tốc độ nghiên cứu và ứng dụng của người Mỹ thật đáng kinh ngạc. - Diệp Lăng Phi nói - Hiện nay, hệ thống tác chiến đơn lẻ đã được áp dụng trong chiến tranh Afghanistan, nhưng Mỹ mới chỉ dùng cho một bộ phận nhỏ, chủ yếu vẫn là hệ thống Dũng sĩ lục chiến. Giờ đây, quân đội Mỹ đã phát triển dự án này đến cực điểm, trang bị cho từng binh sĩ, rất có thể sẽ phối hợp tác chiến nhóm với loại thiết bị này.

- Ồ, ra là vậy.

Diệp Lăng Phi gật đầu, quay người nói với vị lão giả:

- Lão giả, tôi nghĩ mình không cần giới thiệu nhiều. Loại trang bị chiến đấu đơn lẻ này là thứ các ông đang cần, bây giờ nó ở ngay trước mặt. Sau này các ông có thể cải tiến nó. Năm đó, tôi từng tách lẻ hệ thống Dũng sĩ lục chiến để bán, nghĩa là chỉ bán riêng giáp chống đạn, áo chiến đấu, vũ khí… Tóm lại, muốn lấy được toàn bộ trang bị rất khó. Lần này, Lang Nha quả thật đã rất liều mạng. Tôi cũng không nói lời thừa thãi nữa. Lão giả, à, còn cả tư lệnh Trương Dược nữa, các loại vũ khí khác các ông tự xem đi. Tôi tin hôm nay các ông đã mời rất nhiều chuyên gia quân sự tới đây, không cần tôi phải giới thiệu. Giờ tôi sẽ đi dạo một vòng với các huynh đệ của mình.

Nói đến đây, hắn không quên nhắc nhở:

- Lão giả, đừng quên việc ông đã hứa với tôi!

Vị lão giả và tư lệnh Trương Dược sớm đã hoa mắt trước những kiện hàng trong container. Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, ông cũng không để tâm, vỗ ngực đáp:

- Tiểu Diệp, cậu yên tâm, tôi đã hứa gì thì nhất định sẽ thực hiện. À, tiện thể nhắc cậu một câu, cậu đã cân nhắc lời đề nghị của tôi chưa?

- Đề nghị của ông? Sao tôi không nhớ là ông từng đề nghị tôi chuyện gì nhỉ? - Diệp Lăng Phi ngạc nhiên hỏi - Ông đã đề nghị tôi làm gì?

Trương Dược nghe vậy, tiếp lời:

- Chẳng lẽ cháu quên lời đề nghị tối qua ta nói à? Đó chính là đề nghị của lão giả.

- Việc này… để sau hãy nói!

Diệp Lăng Phi đương nhiên vẫn nhớ lời đề nghị để tổ chức Lang Nha phục vụ cho quân đội Trung Quốc mà Trương Dược nhắc đến hôm qua. Hắn chỉ không ngờ ý tưởng đó lại xuất phát từ vị lão giả, còn Trương Dược chỉ là người truyền đạt. Diệp Lăng Phi không muốn tiếp nhận đề nghị này. Trước đó, hắn đã nhận được lời hứa từ vị lão giả rằng sẽ tìm một nơi an toàn để bảo vệ cho người của tổ chức Lang Nha, sau này có chuyện gì xảy ra, họ có thể đến đó ẩn náu.

Vị lão giả không muốn ép Diệp Lăng Phi. Ban đầu, chính vì không muốn đôi bên khó xử nên ông mới để Trương Dược chuyển lời. Đứng trên góc độ của mình, đương nhiên ông rất muốn tổ chức Lang Nha cống hiến cho quân đội, nhưng về phía Lang Nha, họ lại không hề muốn. Họ đã quen với cuộc sống đầy thử thách, có sự bảo vệ của quân đội đồng nghĩa với việc gánh vác trách nhiệm chính trị. Những kẻ quen sống tự do tự tại, phóng khoáng như họ đương nhiên không thích bất kỳ sự ràng buộc nào.

Lợi ích kinh tế chính là quy tắc tồn tại quan trọng nhất của tổ chức Lang Nha từ trước đến nay. Nếu không, họ sẽ rất dễ bị các thế lực khác áp chế.

Vị lão giả và Diệp Lăng Phi đều hiểu rõ điều này, nên có lẽ giữ nguyên hiện trạng là tốt nhất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!