Dáng vẻ hấp dẫn của Angel luôn khiến đàn ông không thể ngăn nổi những suy nghĩ tội lỗi khi đối diện. Hôm nay, Angel mặc một chiếc đầm ngắn màu đen, bó sát lấy vòng ba khiêu khích. Chiếc thắt lưng to bản siết quanh vòng eo vốn đã mảnh mai lại càng thêm nổi bật.
Diệp Lăng Phi vừa nhìn thấy Angel đã thấy đau đầu. Lần trước, Angel mang lại cho hắn không biết bao nhiêu phiền phức, hắn đã khó khăn lắm mới đuổi được người đàn bà này đi, thế mà giờ đây cô ta lại lù lù xuất hiện.
Diệp Lăng Phi không tìm được cớ nào để từ chối gặp Angel, dù sao thì cô cũng là một nhân vật quan trọng của Lang Nha. Lần này, người của Lang Nha đều đã đến Vọng Hải để tham dự lễ cưới của hắn, nên sự xuất hiện của Angel cũng là lẽ đương nhiên.
"Sa-tan, em không nuốt lời đâu nhé. Anh kết hôn, là người của Lang Nha, em đương nhiên phải đến rồi."
Angel bước vào, liếc mắt nhìn Dã Thú:
"Dã Thú, cậu ra ngoài đi, tôi có chuyện muốn nói riêng với Sa-tan."
"Đồ khủng long, có gì thì cứ nói, mắc mớ gì tới tôi."
Dã Thú và Angel từ trước đến nay vốn như nước với lửa, nghe Angel nói vậy, Dã Thú cũng chẳng nể nang gì:
"Đừng tưởng tôi không biết cô có ý đồ gì. Tôi nói cho cô biết, chị dâu đẹp hơn cô gấp trăm nghìn lần. Cô muốn tiếp cận đại ca à, không có cửa đâu!"
"Dã Thú, anh nói cái gì? Nói lại lần nữa xem!"
Angel nghe xong, mắt trợn trừng, lộ rõ vẻ thách thức.
Diệp Lăng Phi đứng giữa mà đau cả đầu, hai người này cứ hễ gặp nhau là lại cãi nhau. Hắn ho khan một tiếng, nói với cả hai:
"Hai người không thấy có bệnh nhân đang nằm ở đây à? Đúng là chẳng có ý thức gì cả."
Dã Thú nghe vậy, vội nói:
"Lão đại, em chỉ muốn nói cho cô ta biết vậy thôi. Em ra ngoài ngay đây."
Nói xong, Dã Thú vội vàng đi ra ngoài, còn tiện tay đóng cửa phòng lại.
Dã Thú vừa đi, Angel liền bước đến bên cạnh Diệp Lăng Phi. Giờ đây, cô không còn dùng cái giọng chát chúa hùng hổ như khi nói với Dã Thú nữa, mà trở nên nhỏ nhẹ, dịu dàng. Cô ngồi xuống cạnh Diệp Lăng Phi, nhìn vào vết thương trên vai hắn, hỏi:
"Là người của trường Tử Vong làm ạ?"
Diệp Lăng Phi gật đầu, đưa tay ra lấy bao thuốc. Angel vội vàng rút một điếu thuốc, đưa cho Diệp Lăng Phi rồi nhanh nhẹn châm lửa. Xong xuôi, cô mới nói:
"Em và quân sư sẽ bàn bạc, thảo ra một kế hoạch để giải quyết êm thấm bọn trường Tử Vong."
"Tạm thời chưa cần." Diệp Lăng Phi đáp, "Chuyện của trường Tử Vong, anh sẽ tự sắp xếp."
"Anh sắp xếp? Anh sắp xếp cái gì? Hiện tại anh chỉ là một người bình thường. Sa-tan, anh đã khó khăn lắm mới có được cuộc sống bình thường như bây giờ. Nếu anh định can thiệp vào chuyện này, liệu anh có giữ được cuộc sống bình yên hiện tại nữa không?"
"Angel, anh đã nói rồi, anh sẽ tự tay giải quyết chuyện này."
Diệp Lăng Phi rít một hơi thuốc rồi nhả khói lên không trung. Hắn thản nhiên nói:
"Em còn nhớ tôn chỉ của tổ chức Lang Nha do ai đặt ra không? Là do chính anh. Ban đầu, anh đặt ra tôn chỉ đó là để cảnh cáo tất cả những kẻ dám đắc tội với Lang Nha rằng, chỉ cần chúng có bất kỳ hành động nào nhằm vào chúng ta, chúng sẽ phải đối mặt với sự truy sát của toàn bộ thành viên Lang Nha, chúng ta sẽ báo thù bằng mọi giá. Đây chính là tôn chỉ hành động của Lang Nha. Vì tôn chỉ này mà đã có bao nhiêu anh em của chúng ta phải chết. Nhưng nếu bây giờ em hỏi anh có hối hận không, anh chỉ có thể nói rằng nếu được quyết định lại, anh vẫn sẽ không thay đổi. Bây giờ, anh vẫn cho rằng chỉ có người chết mới là đáng tin nhất. Angel, em nghĩ anh sẽ bỏ qua cho trường Tử Vong sao?"
"Em đương nhiên hiểu rõ tính cách của anh, anh nhất định sẽ không tha cho bọn trường Tử Vong. Nhưng anh có bao giờ nghĩ đến vợ anh và những người bạn thân thiết của anh bây giờ chưa? Sa-tan, anh và em không giống nhau. Em chỉ có một mình, không người thân thích. Em có chết cũng chẳng ai đau lòng. Nhưng anh thì khác. Anh còn có gia đình, có người thân, anh không thể chết được."
Nói xong, Angel lộ vẻ mặt buồn bã:
"Em đã nghĩ rất nhiều rồi. Thật đấy. Em biết anh chỉ coi em như em gái, anh quan tâm, chăm sóc em, nhưng đó không phải là tình yêu."
Diệp Lăng Phi nhìn Angel, thở dài. Hắn giơ tay, đỡ lấy cơ thể thon thả của cô, nhẹ giọng nói:
"Angel, em sai rồi. Nếu có chuyện gì xảy ra với em, anh sẽ rất đau lòng. Nếu được, anh rất muốn em có một cuộc sống bình thường như anh bây giờ. Anh đã suy nghĩ về con đường lui cho anh em Lang Nha. Ở đây, anh có chút quan hệ với vài quan chức cấp cao, có thể cân nhắc để Lang Nha phục vụ cho quân đội. Đương nhiên, điều này có phần không thực tế, người của Lang Nha có lẽ cũng khó chấp nhận sự ràng buộc này. Nhưng anh cho rằng tổ chức của chúng ta vẫn có thể thông qua một vài biện pháp thương lượng, ngầm thỏa thuận với quân đội. Cứ để họ làm lá chắn bảo vệ chúng ta, còn chúng ta có thể xây dựng một thành phố ngay tại đây. Thành phố này sẽ thuộc về người của tổ chức mình. Đó sẽ là mái nhà chung của anh em ta. Angel, đợi anh ổn định xong xuôi ở bên này, em hãy đến. Đến lúc đó, chúng ta có thể sống cùng nhau."
Angel nghe xong, vẻ mặt sầu não ban nãy lập tức biến mất, thay vào đó là niềm hứng khởi tràn trề. Ánh mắt cô mơ màng tưởng tượng về viễn cảnh tốt đẹp, một lúc sau mới quay sang nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
"Sa-tan, có phải anh vừa nói chúng ta có thể sống cùng nhau không? Như vậy tức là anh sẽ chấp nhận em?"
"Ý anh là em có thể sống cùng một thành phố với anh, chứ không phải nói sẽ chấp nhận em."
Diệp Lăng Phi nhìn ánh mắt trông chờ của Angel mà thầm than. Cô nàng này lại tưởng bở rồi.
Diệp Lăng Phi cũng cho rằng với tính cách của Angel, cô sẽ không đột nhiên thay đổi như vậy. Bộ dạng của cô lúc này khiến hắn khó mà buông lời từ chối. Hắn vừa dứt lời, Angel đã hỏi ngay một câu như vậy, nên Diệp Lăng Phi chỉ dám chữa lại:
"Đợi anh ổn định ở đây đã, rồi sẽ gọi em đến đây sống."
"Nhưng ban nãy anh vừa nói chúng ta sẽ sống cùng nhau, em nghe rõ rồi, anh có muốn trốn cũng không được đâu."
Nói xong, Angel cởi giày, trèo lên giường của Diệp Lăng Phi, cười hì hì:
"Sa-tan, bây giờ anh có hối hận thì cũng muộn rồi. Tóm lại, em sẽ theo anh."
Sau đó, Angel chủ động ôm lấy cổ Diệp Lăng Phi, hôn ngấu nghiến.
"Em đang quấy rối tình dục đấy nhé."
Diệp Lăng Phi bị Angel đè ra cưỡng hôn thì phiền muộn nói:
"Đừng có thừa cơ làm bậy. Anh đã có vợ rồi, anh cũng rất yêu cô ấy."
"Nhưng em biết Sa-tan cũng yêu em mà. Anh coi em là em gái cũng được, bạn bè cũng được, tóm lại em chỉ cần biết là em yêu anh, cả đời này sẽ đi theo anh."
Vừa nói, môi Angel vừa lấn tới hôn tới tấp, một tay còn nhanh nhẹn luồn vào trong quần Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi bất lực, chẳng lẽ lại để Angel cưỡng bức thật sao? Hắn thở dài, nhỏ giọng nói:
"Angel, đừng làm bậy nữa, em không biết anh đang bị thương sao? Nếu vận động mạnh, vết thương sẽ rách ra, đến lúc đó thì khó lành lắm."
Tay Angel đang nắm lấy điểm trọng yếu nơi hạ thân hắn, nhẹ nhàng vuốt ve. Cô cười đắc thắng:
"Sa-tan, anh là đàn ông mà, lẽ nào lại sợ mấy chuyện này sao?"
Nói xong, Angel mặc kệ lời than thở của Diệp Lăng Phi, tiếp tục hôn. Hắn đã nói đến nước này mà cô gái này vẫn không buông tha, đánh không được, mắng cũng không xong. Thật ra, Angel cũng có sức cuốn hút rất lớn với đàn ông, Diệp Lăng Phi cũng chẳng phải Liễu Hạ Huệ gì cho cam, nên được một lúc thì hạ thân hắn bắt đầu căng cứng. Nhưng hắn vẫn phải cố nhịn, giờ hắn không thể làm tình với Angel được, nếu không muốn gặp rắc rối. Diệp Lăng Phi nhẫn nhịn nói:
"Nghịch đủ chưa? Anh còn phải gặp người khác, chẳng lẽ em muốn anh cứ thế này mà đi tiếp chuyện với người ta à? Tiểu nha đầu, em còn đùa nữa là anh điên lên đấy."
Angel nghe vậy mới rút tay ra, kề môi bên tai Diệp Lăng Phi thì thầm:
"Sa-tan, anh có tin đây là lần đầu tiên em chạm vào chỗ đó của đàn ông không?"
"Tổ cha nhà em, chẳng lẽ anh còn không hiểu em sao? Số lần em chạm vào phụ nữ còn nhiều hơn anh, em vốn đâu có hứng thú với đàn ông."
Diệp Lăng Phi dở khóc dở cười nói tiếp:
"Thế mà không hiểu sao em lại nhằm trúng một thằng đàn ông như anh nhỉ?"
"Rất đơn giản, vì anh là người đàn ông đích thực."
Angel cười nói:
"Em chỉ thích những người đàn ông đích thực, nhất là những người đã từng chọc vào…"
Không đợi Angel nói hết câu, Diệp Lăng Phi vội vàng xua tay:
"Được rồi, được rồi, anh biết rồi!"
Diệp Lăng Phi thật sự sợ Angel nói tiếp, ai mà biết cái cô nàng này sẽ nói ra những điều kinh khủng gì nữa.
Diệp Lăng Phi bảo Angel ra gọi những người của tổ chức Lang Nha vào. Giờ họ đều đang ở trong bệnh viện quân khu. Hơn một trăm người, phòng bệnh căn bản không thể chứa nổi. Diệp Lăng Phi cũng không còn cách nào khác, đành để họ lần lượt vào thăm. Sở dĩ hắn muốn gặp những người này, một mặt là vì từ ngày rời khỏi tổ chức, hắn đã không gặp họ nên rất nhớ. Mặt khác, hắn cũng muốn nhân cơ hội này bàn với họ về lời đề nghị của lão già, hy vọng người của Lang Nha có thể tham gia huấn luyện cho đội đặc chủng Lang Nha.
Trong lúc Diệp Lăng Phi bận rộn tiếp khách ở bên này thì tại tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, Bạch Tình Đình lại nhận được điện thoại của Lâm Tuyết. Cuộc gọi này khiến cô vô cùng bất ngờ. Theo suy nghĩ của Bạch Tình Đình, giữa cô và Lâm Tuyết chẳng có chút giao tình nào, thậm chí cô còn rất ghét người đàn bà này.
Cô nhấc máy, lạnh nhạt nói:
"Giám đốc Lâm, cô tìm tôi có việc gì?"
Lâm Tuyết cười nói:
"Chủ tịch Bạch, tôi biết cô rất ghét tôi, nhưng lần này, tôi gọi điện là để nói cho cô biết một chuyện rất quan trọng."
"Chuyện quan trọng?" Bạch Tình Đình cười nhạt, "Giám đốc Lâm, tôi không nghe nhầm đấy chứ? Từ trước đến nay cô toàn ngấm ngầm giở trò sau lưng tôi, sao lần này lại nói có chuyện quan trọng muốn tìm tôi? Cô đang đùa đấy à?"
"Chủ tịch Bạch, tôi đã nói rồi, chuyện rất quan trọng." Lâm Tuyết tiếp lời, "Có điều, chuyện này lại không liên quan tới tôi, tôi chỉ cảm thấy nó khá thú vị mà thôi."
"Chủ tịch Bạch, tôi tin là cô sẽ rất hứng thú với chuyện này. Vì trong câu chuyện tôi sắp kể, nhân vật chính lại là cô. Sao nào, có hứng thú ra ngoài nghe một chút không?"
↬ Thiên Lôi Trúc . com ↫ Dịch truyện bằng AI, join cộng đồng