Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 58: CHƯƠNG 58: ĐỀU LÀ RƯỢU NHẮM

Trong quán bar Bảo Mã đang phát một ca khúc thịnh hành, mười cô gái mặc đồ gợi cảm đang biểu diễn vũ đạo trên sàn nhảy.

Diệp Lăng Phi cầm một chiếc ly, nhấp một ngụm nhỏ trong ly. Đây chính là Louie XVI, loại rượu xa hoa này người thường đừng bao giờ nghĩ tới. Lý Khả Hân rót Vodka vào chén, đây chính là Vodka mà vừa cô muốn gọi. Sau khi mang Vodka lên, Diệp Lăng Phi cố ý rót một chén đầy Vodka Nga nguyên chất cho Lý Khả Hân.

Lý Khả Hân chỉ nhấp một ngụm nhỏ đã ho khan kịch liệt, nàng cảm giác ngực như bị lửa đốt vậy.

- Ủa, sao vậy Khả Hân, chẳng lẽ Vodka khó uống như vậy? Khụ khụ, đây chính là cô cố ý muốn gọi đấy.

Diệp Lăng Phi giả vờ ngây ngô, cố ý nói.

Lý Khả Hân chính là có nỗi khổ không nói nên lời. Cô vốn định làm cho Diệp Lăng Phi xấu mặt, không ngờ mình lại bị gậy ông đập lưng ông. Cái loại rượu Vodka này, không thể nào uống hết được. Nếu uống hết thật, có lẽ sẽ phải nhập viện ngay lập tức. Nhưng nhìn bộ dáng Diệp Lăng Phi như vậy, tâm lý hiếu thắng của Lý Khả Hân lại trỗi dậy, cô quyết không để Diệp Lăng Phi cười nhạo mình.

- Tôi thích uống từng chút một, có vấn đề gì không?

Lý Khả Hân mặt tái mét, liếc Diệp Lăng Phi rồi quay mặt đi, không muốn đôi co với hắn.

Đường Hiểu Uyển ngồi một bên uống rượu cacao. Loại rượu này rất thích hợp cho con gái uống, cho dù Đường Hiểu Uyển chưa uống rượu bao giờ cũng cảm thấy hương thơm của rượu. Đường Hiểu Uyển tò mò đưa mũi ngửi thử ly rượu của Lý Khả Hân, mùi rượu nồng xộc thẳng vào mũi khiến cô khó chịu nhíu mày.

- Hiểu Uyển, em cũng muốn uống Vodka à?

Diệp Lăng Phi thấy Đường Hiểu Uyển nhíu mày, bộ dáng đáng yêu, trêu chọc nói: - Chú ý đó, rượu này mạnh lắm, em mà uống hết, không chừng thân hình hơn năm mươi cân của em sẽ nằm gục tại đây luôn đó. Đất nước sẽ mất đi một đóa hoa đáng yêu mất.

Nói rồi, Diệp Lăng Phi liếc nhìn Lý Khả Hân đang ngồi một bên không nói lời nào, nói tiếp:

- Em không giống như Khả Hân của chúng ta, người ta là một nữ hào kiệt, Vodka này thấm vào đâu, lát nữa sẽ một hơi uống cạn cả chai.

Đường Hiểu Uyển cũng tin sái cổ, lầm bầm nói:

- Em thấy rượu này mạnh quá, uống hết sẽ rất khó chịu.

Lý Khả Hân trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, cầm lấy ly rượu, uống một ngụm lớn. Vừa uống xong, Lý Khả Hân liền ho sặc sụa, ho đến chảy nước mắt nước mũi.

Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy mình hơi quá đáng. Cô gái này lòng tự trọng cao, biết đâu vì giận dỗi mà liều mạng uống cạn chai Vodka này, vậy thì gay to. Thu lại vẻ mặt trêu chọc, hắn ân cần ngồi cạnh Lý Khả Hân, tay phải nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô nói:

- Khả Hân đừng uống nữa, rượu này không thích hợp cho em uống.

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, lại khiến Lý Khả Hân hiểu lầm, cho rằng Diệp Lăng Phi đang châm chọc mình. Tức giận, cô nghiến răng nói:

- Anh đừng khinh người quá đáng, hôm nay tôi sẽ uống hết cho anh xem.

Nói rồi lại cầm ly rượu, mặc kệ mình đang ho sặc sụa, muốn dốc cạn ly rượu vào miệng.

Diệp Lăng Phi thấy chuyện không ổn, giật lấy ly rượu trong tay Lý Khả Hân, đổ rượu xuống đất:

- Đừng gây chuyện nữa.

Sắc mặt Diệp Lăng Phi thay đổi, lạnh như băng, một luồng khí tức đáng sợ bỗng nhiên tỏa ra từ người hắn. Một tay hắn ôm lấy Lý Khả Hân, mắng:

- Lý Khả Hân, cô không còn là trẻ con nữa, chẳng lẽ không biết tự bảo vệ bản thân sao?

Lý Khả Hân bị khí thế của Diệp Lăng Phi làm cho khiếp sợ, cả người mềm nhũn, không còn vẻ bất cần như vừa nãy nữa. Lúc này cô lại ho khan hai tiếng, nước mắt chảy ra, há miệng cắn lên cánh tay Diệp Lăng Phi.

- Sao anh lại bắt nạt tôi? Đây là anh bắt nạt tôi.

Lý Khả Hân không còn hiếu thắng nữa, cô giống như một cô gái bình thường, vừa khóc vừa nói: - Anh từ trước tới giờ đều bắt nạt tôi, lần trước anh đã bắt nạt tôi, lần này cũng thế. Tôi không thích anh đa tình như vậy, anh vì sao cứ bắt nạt tôi?

Diệp Lăng Phi giờ mới nghĩ đến, lần trước hắn và Lý Khả Hân thân mật trong xe, hắn lại cố ý chọc giận cô ấy. Từ đó về sau, Lý Khả Hân nhìn thấy hắn luôn là lạ, hóa ra là vì hắn đa tình. Trong lòng Diệp Lăng Phi sinh ra cảm giác áy náy, hắn cũng không ý thức được điều đó, có lẽ là do kinh nghiệm trước kia, khiến hắn không thể chuyên tâm vào chuyện tình cảm.

Diệp Lăng Phi kéo Lý Khả Hân lại gần, tay phải lau nước mắt trên khuôn mặt trắng nõn của cô, cười nói:

- Ừ, là tôi sai, tôi cũng không phải cố ý như vậy.

Lý Khả Hân thút thít nói:

- Anh chính là cố ý như vậy.

- Được, tôi thừa nhận tôi cố ý. Cô xem, cô cũng đã cắn tôi rồi, chúng ta xem như hòa nhau.

Diệp Lăng Phi duỗi tay ra trước mặt Lý Khả Hân, cho cô xem vết cắn vừa rồi. Lý Khả Hân mắt đỏ hoe, nhìn thoáng qua vết cắn, lại há miệng cắn một cái nữa. Nhưng lần này cô cắn rất nhẹ, chỉ là nhẹ nhàng chạm vào mà thôi.

- Đáng đời anh.

Nói xong Lý Khả Hân giãy dụa ra khỏi ngực Diệp Lăng Phi, đứng lên nói:

- Tôi đi vệ sinh.

Sau khi Lý Khả Hân đi, Đường Hiểu Uyển lại cúi đầu uống rượu, trông như có chuyện gì muốn nói nhưng lại chần chừ. Diệp Lăng Phi nhìn thấy, cười hỏi:

- Hiểu Uyển, em có chuyện gì vậy?

Đường Hiểu Uyển ngẩng đầu lên nói:

- Em không biết có nên nói hay không?

- Nói đi.

Đường Hiểu Uyển ấp úng nói:

- Em thấy anh bắt nạt chị Khả Hân nhiều lắm. Em tới công ty lâu như vậy mà chưa bao giờ thấy chị Khả Hân khóc. Chắc chắn là tại anh bắt nạt chị Khả Hân quá nên chị ấy mới khóc như vậy.

- Con bé này, em thì biết gì chứ. Diệp Lăng Phi véo mũi Đường Hiểu Uyển, nói:

- Tuổi còn nhỏ mà đã nghĩ nhiều chuyện rồi.

- Em đã 23 tuổi rồi, người ta không còn là trẻ con nữa.

Đường Hiểu Uyển không phục, nói.

- Ừ, ừ, Hiểu Uyển đại mỹ nữ của chúng ta sao có thể là trẻ con được.

Diệp Lăng Phi nói rồi ngồi sang cạnh Đường Hiểu Uyển, tay phải khoác lên vai cô, miệng ghé sát nói:

- Hiểu Uyển, không phải trẻ con, vậy hôn anh một cái, chứng minh em không phải trẻ con.

Nói xong, Diệp Lăng Phi nháy mắt, thấy Đường Hiểu Uyển vẻ mặt xấu hổ.

Đường Hiểu Uyển môi mấp máy, bộ dáng giống như là vì lời nói của Diệp Lăng Phi mà tức giận. Cô dùng đôi mắt ngấn nước nhìn Diệp Lăng Phi, ngực phập phồng. Diệp Lăng Phi buồn cười, thầm nghĩ:

“Để xem lần sau em còn dám nói mình lớn rồi không?”

Diệp Lăng Phi đang đắc ý, không ngờ Đường Hiểu Uyển cực nhanh hôn lên môi Diệp Lăng Phi một cái.

Giờ đến lượt Diệp Lăng Phi choáng váng. Hắn không thể ngờ Đường Hiểu Uyển ngày thường hay ngượng ngùng giờ lại chủ động hôn môi hắn. Hắn nhìn Đường Hiểu Uyển, lại nhìn cốc rượu trước mặt Đường Hiểu Uyển, thở dài nói:

- Haizz, đúng là uống rượu gây họa.

Đường Hiểu Uyển gò má đỏ ửng, đột nhiên uống cạn rượu trong ly. Khuôn mặt đỏ bừng thoáng phát ra một tia sáng khác thường.

- Diệp đại ca, em thích anh.

Mượn cớ rượu vào, Đường Hiểu Uyển nói ra một câu mà Diệp Lăng Phi không ngờ tới.

Diệp Lăng Phi chớp mắt liên tục, thấy đôi mắt mơ màng của Đường Hiểu Uyển, cười gượng nói:

- Hiểu Uyển, em say rồi.

- Không, em không say, em rất tỉnh táo, em biết rõ mình đang nói gì.

Đường Hiểu Uyển tựa vào ngực Diệp Lăng Phi, thì thào nói:

- Em yêu mùi hương nam tính trên người Diệp đại ca, càng thích cảm giác khi anh chở em chạy trên đường, còn yêu cả cách nói chuyện của anh nữa.

- Nhưng… Nhưng anh không phải người tốt.

Diệp Lăng Phi trong khoảnh khắc không biết phải đối phó với cô gái ngây thơ này ra sao.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!