Bạch Tình Đình lúc này quả thật rất đau khổ. Xem lại xấp ảnh trên tay, cô cắn đôi môi hồng, sắc mặt khó khăn lắm mới hồng hào trở lại nhưng vẫn chưa hết vẻ trắng bệch. Cô nhấc một trong số những bức ảnh đó lên, nhìn hồi lâu rồi lại vứt xuống bàn, hỏi:
- Những bức ảnh này chụp bằng cách nào?
- Tôi cũng không rõ.
Lâm Tuyết nói:
- Chỉ là một người đàn ông thích chụp ảnh phong cảnh tình cờ chụp được thôi.
- Như vậy đi,
Bạch Tình Đình hỏi tiếp:
- Cuộn phim đâu, tôi muốn có tất cả cuộn phim của những tấm này, cô ra giá đi.
- Không có cuộn phim, chỉ có mấy bức ảnh này thôi.
Lâm Tuyết đáp:
- Sao vậy, chẳng lẽ chủ tịch Bạch cho rằng tôi còn giữ lại phim để uy hiếp cô sao?
Bạch Tình Đình lắc đầu, nói:
- Tôi không nghĩ như vậy.
Nói rồi, Bạch Tình Đình lại quét mắt qua xấp ảnh trên bàn, lạnh nhạt nói:
- Tôi cho rằng không ai có thể uy hiếp được anh ấy.
Nghe Bạch Tình Đình nói vậy, Lâm Tuyết cảm thấy rất bất ngờ. Cô ta vốn tưởng Bạch Tình Đình sẽ phản ứng rất quyết liệt khi trông thấy những bức ảnh này, nhưng biểu hiện của cô lúc này lại khiến Lâm Tuyết có phần thất vọng. Lâm Tuyết với tay lấy một bức, hỏi:
- Chủ tịch Bạch, cô thật sự không bận tâm chuyện chồng cô có người đàn bà khác bên ngoài sao? Hơn nữa, cô gái này lại không phải nhân vật bình thường, cô ta là chủ tịch hội đồng quản trị mới của tập đoàn Tân Á đấy.
- Giám đốc Lâm, có lẽ cô không hiểu tôi và cũng chẳng hiểu gì về chồng tôi cả.
Bạch Tình Đình vẫn giữ nguyên giọng điệu dửng dưng:
- Không thể phủ nhận sau khi xem xong những bức ảnh này, tôi cảm thấy vô cùng kinh ngạc, nhưng không có nghĩa là tôi phải tức giận. Giữa tôi và chồng tôi có rất nhiều chuyện mà người ngoài như cô không thể hiểu được, bao gồm cả chuyện giữa chồng tôi và Trương Lộ Tuyết.
Lâm Tuyết kinh ngạc, cô ta nghi hoặc hỏi:
- Chủ tịch Bạch, ý của cô là gì?
- Ý tôi rất đơn giản, tôi sớm đã biết giữa họ có vấn đề, chỉ là không ngờ họ lại hành động như vậy giữa thanh thiên bạch nhật trong xe ô tô, hơn nữa còn bị người ta chụp lén mà không hay biết.
Bạch Tình Đình giơ tay lấy một tấm ảnh chụp không được rõ nét lắm, nói:
- Tôi nghĩ mình nhất định phải nhắc nhở chồng tôi, để sau này anh ấy không có những hành động ngớ ngẩn như thế này nữa.
Nói xong, Bạch Tình Đình quay sang Lâm Tuyết:
- Giám đốc Lâm, dù thế nào đi nữa, tôi cũng nên cảm ơn cô. Cảm ơn cô đã mang những bức ảnh này đến cho tôi. Như vậy đi, cô tốn bao nhiêu tiền để mua lại chúng, tôi sẽ trả gấp đôi cho cô, coi như để cảm ơn sự giúp đỡ này.
- Chuyện nhỏ, không thành vấn đề.
Lâm Tuyết xua tay, vẻ mặt đầy thất vọng. Cô ta vốn tưởng lần này đã tìm được cơ hội công kích cả Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình, nhưng không ngờ phản ứng của Bạch Tình Đình lại như vậy. Lâm Tuyết thất vọng đứng dậy, nói:
- Chủ tịch Bạch, nếu cô đã nói vậy thì tôi không làm phiền nữa, tôi về đây.
- Giám đốc Lâm, vậy tôi không tiễn.
Bạch Tình Đình cũng không buồn đứng dậy, cô lại với tay lấy một bức ảnh, vẻ mặt thất thần nhìn chằm chằm vào nó.
Lâm Tuyết quay người lại định nói vài câu khách sáo an ủi thì thấy biểu hiện thất thần của Bạch Tình Đình. Cô ta không giấu nổi nụ cười đắc ý. Ban nãy cô ta còn tưởng Bạch Tình Đình không hề bận tâm. Nhưng bây giờ cô ta đã biết Bạch Tình Đình không phải không bận tâm, mà là rất bận tâm. Lòng cô ta vô cùng mãn nguyện. Sau đó, cô ta cũng bỏ luôn ý định nói vài câu đãi bôi, trực tiếp quay người bước ra ngoài, để lại Bạch Tình Đình một mình ngặm nhấm nỗi buồn trong văn phòng.
Những bức ảnh mà Lâm Tuyết đem đến chính là những tấm hình chụp hôm Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết phát sinh quan hệ. Cảnh tượng nhạy cảm ngoài trời hôm đó đã vô tình lọt vào ống kính của một tay nhiếp ảnh gia chuyên chụp phong cảnh. Đương nhiên, tay thợ ảnh chỉ chụp được những hành động thân mật trên xe của hai người, chứ chưa đi sâu vào chi tiết. Dù vậy, bất cứ ai xem loạt ảnh này cũng có thể đoán ra được những hành động tiếp theo của cặp đôi trên xe.
Vì khoảng cách khá xa nên diện mạo của hai người trong ảnh không được rõ nét lắm. Còn về cuộn phim thì có lẽ đã thất lạc từ lâu, vì tay nhiếp ảnh cũng không có mục đích gì sâu xa, chỉ là tiện tay chụp rồi rửa ra mà thôi.
Lâm Tuyết cũng chỉ vô tình có được những bức ảnh này. Từ ngày có chúng trong tay, cô ta xem chúng như bảo vật, vội vã tìm đến Bạch Tình Đình để trưng ra trước mắt. Cô ta chỉ mong những bức ảnh này sẽ giáng một đòn mạnh vào cả Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi. Bây giờ, lòng cô ta hả hê vô cùng. Chứng kiến cảnh Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi đau khổ giày vò nhau càng khiến cô ta cảm thấy vui sướng. Thậm chí cô ta còn nghĩ niềm vui này còn vượt cả khoái lạc khi làm tình.
Lâm Tuyết vừa đi khỏi, Bạch Tình Đình cũng chẳng còn sức lực, mặt cô trắng bệch, ngồi tê liệt trên ghế. Tất cả những biểu hiện lạnh nhạt, bình tĩnh ban nãy cũng chỉ là diễn cho Lâm Tuyết xem. Thực chất, ngay khi nhìn thấy bức ảnh chụp Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết, cô đã suy sụp ghê gớm. Bạch Tình Đình không thể tưởng tượng nổi giữa chồng mình và Trương Lộ Tuyết lại xảy ra chuyện như vậy.
Bạch Tình Đình rất hận Diệp Lăng Phi. Hận hắn sao lại dám đối xử với cô như thế. Nhưng trước mặt Lâm Tuyết, cô phải hết sức giữ bình tĩnh, gồng mình lên để chống chọi với nỗi đau. Cô cố tỏ ra rằng mọi việc không như Lâm Tuyết nghĩ, cô không muốn để Lâm Tuyết lấy mình ra làm trò cười. Nhưng khi Lâm Tuyết vừa đi khỏi, Bạch Tình Đình mới dám bộc lộ cảm xúc thật của lòng mình.
Bạch Tình Đình có phần kích động, cô muốn đến ngay bệnh viện quân khu, đối mặt với Diệp Lăng Phi, ném xấp ảnh này vào mặt hắn, mắng cho hắn một trận hả hê rồi đề nghị ly hôn.
Nhưng cô vẫn cố nhịn. Cô rất muốn biết rốt cuộc chuyện này là thế nào, chồng mình và Trương Lộ Tuyết đã thân thiết với nhau từ khi nào mà lại tiến triển nhanh đến thế.
Nghĩ vậy, cô nhanh chóng ổn định lại tinh thần. Cô biết lúc này nếu mình quá kích động cũng chẳng giải quyết được gì, đúng là giận quá mất khôn. Bây giờ, điều cần nhất là phải thật bình tĩnh. Một lát sau, Bạch Tình Đình mới tĩnh tâm lại được một chút.
Cô nhặt xấp ảnh lên, xem lại thật kỹ càng, rồi lại đặt xuống bàn, tay phải day day thái dương, sau đó chìm vào trầm tư.
Cô nhớ lại những chuyện từ khi Trương Lộ Tuyết trở về Vọng Hải, vắt óc suy nghĩ về quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết, nhưng dù có nghĩ thế nào, Bạch Tình Đình cũng không thể tưởng tượng được quan hệ giữa họ lại tiến triển nhanh đến vậy. Mặc dù cô và Trương Lộ Tuyết luôn đối đầu nhau, nhưng cả hai đều hiểu rất rõ tính cách của đối phương.
Theo Bạch Tình Đình thấy, Trương Lộ Tuyết rất ngạo mạn, cô ta sẽ không thèm để mắt đến Diệp Lăng Phi. Còn Diệp Lăng Phi lại là người đàn ông mà chỉ khi sống gần mới phát hiện ra ưu điểm của hắn. Nếu cho hai người một khoảng thời gian ở bên nhau thì mới có khả năng xảy ra chuyện này, đằng này thời gian họ ở gần nhau chẳng có là bao, làm sao quan hệ có thể loáng một cái đã tiến triển nhanh đến thế.
- Trong chuyện này nhất định có uẩn khúc.
Bạch Tình Đình càng nghĩ càng cảm thấy không hợp lý, có vài điều cô càng nghĩ càng không thể hiểu nổi. Mặc dù rất giận Diệp Lăng Phi, nhưng cô không hiểu sao mình không có dũng khí để đi gặp hắn ngay lúc này, hỏi cho ra nhẽ rồi chính thức đề nghị ly hôn.
Bạch Tình Đình càng lúc càng cảm thấy mình không còn là Bạch Tình Đình của ngày xưa. Cô nghĩ quá nhiều, cân nhắc quá nhiều. Cả người cô lúc này dường như không còn chút sức lực nào. Cô đứng dậy, không buồn ngó ngàng tới đống ảnh vứt tung tóe trên bàn, yếu ớt đi đến bàn làm việc của mình.
Bạch Tình Đình đứng trước bàn, do dự hồi lâu rồi cũng quyết định nhấc điện thoại lên, quay số gọi cho Trương Lộ Tuyết.
- Xin chào, đây là phòng làm việc của chủ tịch Trương. Chủ tịch Trương hiện không có ở văn phòng, nếu quý khách có chuyện gì, có thể nói với tôi, tôi sẽ báo cáo lại. Hoặc quý khách có thể gọi trực tiếp vào di động của chủ tịch Trương.
Đầu dây bên kia là giọng nói của Trịnh Khả Nhạc, thư ký của Trương Lộ Tuyết. Bạch Tình Đình im lặng một lúc rồi chậm rãi nói:
- Được, tôi biết rồi, tôi sẽ gọi cho chủ tịch Trương.
Bạch Tình Đình ngắt máy bên này thì Trịnh Khả Nhạc ở bên kia cũng cúp máy, lẩm bẩm: “Nghe quen quá, hình như mình từng nghe giọng nói này ở đâu rồi thì phải.”
Trịnh Khả Nhạc đương nhiên không thể nghĩ ra được là Bạch Tình Đình lại gọi điện cho Trương Lộ Tuyết. Chuyện giữa hai người cô cũng có nghe phong thanh vài câu. Nên nếu có người thì thầm với cô rằng cuộc gọi ban nãy là của Bạch Tình Đình, Trịnh Khả Nhạc cũng sẽ cho rằng người đó đang lừa mình.
Bỏ qua Trịnh Khả Nhạc đang mải ngẫm nghĩ xem ai vừa gọi điện mà không xưng tên, Bạch Tình Đình sau khi tìm Trương Lộ Tuyết không được, do dự hồi lâu, cuối cùng cũng quyết định gọi vào di động của cô ta.
Khi nghe giọng nói của Trương Lộ Tuyết từ trong điện thoại truyền đến, cô dường như lại chẳng còn dũng khí đề cập đến chuyện kia. Đây chính là người con gái đã có quan hệ với chồng mình, hơn nữa lại là đối thủ của mình. Nếu đổi lại là người khác, Bạch Tình Đình đã không cảm thấy khó mở lời như vậy. Thậm chí trong thâm tâm, cô còn hy vọng người có quan hệ với chồng mình không phải Trương Lộ Tuyết, cho dù có là cô nhân viên Lý Khả Hân của Tân Á đã từng giành giật Diệp Lăng Phi với mình cũng được. Bạch Tình Đình không biết tại sao mình lại có suy nghĩ này, tóm lại tâm trạng của cô đang rất rối bời, đầu óc như muốn nổ tung.
Nghe Trương Lộ Tuyết cất tiếng hỏi, Bạch Tình Đình mới nhỏ giọng nói:
- Trương Lộ Tuyết, tôi là Bạch Tình Đình, tôi có chuyện muốn nói riêng với cô, cô có thời gian không?
Trương Lộ Tuyết ở đầu dây bên kia nghe thấy giọng của Bạch Tình Đình thì cảm thấy rất ngạc nhiên, cô ta hỏi:
- Gặp tôi có việc gì? Không thể nói qua điện thoại được sao?
- Nói qua điện thoại không tiện.
Bạch Tình Đình cũng không biết rốt cuộc mình định nói gì, cô nói:
- Hiện giờ tôi có chuyện cần phải nói với cô. Trong tay tôi đang có vài thứ mà có lẽ cô sẽ rất hứng thú.
Đầu dây bên kia im lặng một hồi rồi cũng đáp:
- Được, vậy cô nói địa điểm gặp mặt đi!
Diệp Lăng Phi tay cầm chiếc điện thoại Dã Lang mới mua cho hắn, đang phân vân xem nên gọi cho ai trước. Điện thoại cũ của hắn bị mất, vài số điện thoại cũng mất theo. Diệp Lăng Phi chỉ có thể tìm lại một vài số. Hắn đương nhiên không phải thần thánh, ngoài vài số quan trọng có thể nhớ ra, những số khác rất khó nhớ lại, chỉ có thể tìm lại sau.
Trong lúc hắn lưu số điện thoại của Bạch Tình Đình, đột nhiên mí mắt giật giật. Diệp Lăng Phi buột miệng mắng:
- Gì nữa đây, sao mí mắt mình lại giật thế này, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi?
Diệp Lăng Phi lẩm bẩm, sau đó nhấn luôn số gọi cho Bạch Tình Đình.
Hắn gọi liền năm cuộc mà Bạch Tình Đình vẫn không bắt máy. Diệp Lăng Phi đặt điện thoại lên đầu giường, trong lòng tự nhiên dấy lên một dự cảm chẳng lành.