Trương Lộ Tuyết bước vào quán cà phê, đi thẳng đến chỗ Bạch Tình Đình.
Bạch Tình Đình thấy Trương Lộ Tuyết đã đến, cố nén cảm xúc, tay cầm thìa khuấy tách cà phê đen trước mặt, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Trương Lộ Tuyết.
Công bằng mà nói, Trương Lộ Tuyết mặc chiếc váy dài bằng voan mỏng màu đen, khoác áo ngắn vải sợi màu trắng quả thật rất quyến rũ, về điểm này ngay cả Bạch Tình Đình, kẻ thù không đội trời chung, cũng phải thừa nhận.
Trong mắt Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi có quan hệ với một cô gái như Trương Lộ Tuyết cũng không có gì lạ.
Trương Lộ Tuyết đến trước mặt Bạch Tình Đình, đặt túi xách lên ghế rồi ngồi xuống đối diện. Giữa hai người luôn tồn tại một cảm giác đối đầu khó tả, như thể sinh ra đã là oan gia.
- Cho một ly cappuccino, cảm ơn!
Trương Lộ Tuyết nói với nhân viên phục vụ rồi chuyển ánh mắt sang Bạch Tình Đình, khẽ nhíu mày hỏi:
- Tình Đình, cô tìm tôi có chuyện gì?
Bạch Tình Đình nhìn Trương Lộ Tuyết chừng ba phút, rồi trong ánh mắt nghi hoặc của đối phương, cô rút một tấm ảnh từ trong túi xách ra, ném thẳng trước mặt Trương Lộ Tuyết.
- Lộ Tuyết, hai chúng ta tuy chẳng ai phục ai, nhưng dù sao cũng là bạn bè từ nhỏ. Hôm nay tôi tìm cô không phải để cãi nhau, chỉ là có một số chuyện hy vọng cô có thể nói rõ. Tôi không muốn mình bị giấu như bưng, cái gì cũng không biết.
Trương Lộ Tuyết hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô vốn tưởng hôm nay Bạch Tình Đình tìm mình chắc chắn là để tranh cãi chuyện gì đó, không ngờ lại nghe những lời khiến cô chẳng biết đâu mà lần. Ánh mắt Trương Lộ Tuyết dừng lại trên bức ảnh, không xem thì thôi, vừa nhìn thấy, sắc mặt cô liền biến đổi.
Bạch Tình Đình luôn chú ý đến phản ứng của Trương Lộ Tuyết, thấy sắc mặt cô ta thay đổi, trong lòng càng thêm chắc chắn về mối quan hệ giữa Trương Lộ Tuyết và Diệp Lăng Phi.
Trong ảnh có thể thấy đầu của hai người lộ ra trong xe, dù không rõ lắm. Nhưng phản ứng của Trương Lộ Tuyết đã chứng thực suy đoán của Bạch Tình Đình, giữa Diệp Lăng Phi và cô ta quả thực có quan hệ. Bạch Tình Đình không nói gì, chỉ nhìn Trương Lộ Tuyết, chờ đợi một lời giải thích.
Trương Lộ Tuyết xem từng bức ảnh cho đến tấm cuối cùng. Đúng lúc này, nhân viên phục vụ mang cappuccino đến. Trương Lộ Tuyết cầm ly lên uống một hơi cạn sạch, sau đó đặt xuống bàn, tay cầm bức ảnh hỏi:
- Sao cô có được những bức ảnh này?
- Một người phụ nữ đưa cho tôi! - Bạch Tình Đình không giấu diếm. - Cô biết Lâm Tuyết của Bách hóa An Thịnh không?
Trương Lộ Tuyết gật đầu:
- Tôi có nghe qua tên này nhưng không quen.
- Tôi với cô ta không phải bạn bè, nói đúng hơn là đối thủ. - Bạch Tình Đình không hề che giấu sự chán ghét của mình đối với Lâm Tuyết. - Tôi rất ghét người phụ nữ này, nhưng không ngờ cô ta lại đưa những bức ảnh này cho tôi. Đương nhiên tôi biết mục đích của cô ta là gì, chẳng qua là muốn thấy tôi và Diệp Lăng Phi bất hòa. Tôi và Diệp Lăng Phi càng ầm ĩ, cô ta càng vui. Có điều, tôi cũng rất cảm ơn Lâm Tuyết, cũng nhờ cô ta mà tôi mới biết giữa cô và Diệp Lăng Phi còn có quan hệ. Lộ Tuyết, hôm nay tôi tìm cô chỉ muốn làm rõ, giữa cô và Diệp Lăng Phi rốt cuộc là mối quan hệ gì, bắt đầu từ lúc nào?
- Cô đang chất vấn tôi sao? - Trương Lộ Tuyết ném những bức ảnh lên bàn, đưa tay vuốt mái tóc ra sau tai rồi nhìn thẳng vào Bạch Tình Đình.
Bạch Tình Đình lạnh lùng đáp:
- Dù sao đi nữa, tôi và Diệp Lăng Phi cũng là vợ chồng. Là một người vợ, tôi có quyền biết những chuyện bên ngoài của chồng mình. Chẳng lẽ ngay cả quyền này tôi cũng không có?
- Đương nhiên không phải! - Trương Lộ Tuyết khẽ lắc đầu. - Tôi chỉ nghĩ việc này cô không nên hỏi tôi, mà nên hỏi chồng cô thì hơn.
- Rất tiếc, anh ấy vẫn đang nằm viện! - Bạch Tình Đình nói. - Chẳng lẽ cô không biết Diệp Lăng Phi bị thương nặng sao? Lúc này tôi không muốn vì chuyện này mà làm phiền anh ấy.
Nghe tin Diệp Lăng Phi bị thương, Trương Lộ Tuyết vô cùng ngạc nhiên. Hai ngày nay cô bận rộn với việc cải cách tập đoàn, không quan tâm đến chuyện khác, thậm chí còn không biết căn nhà mà Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi đang ở bị nổ tung. Đương nhiên, tin tức này đã bị phong tỏa. Xã hội hiện nay chú trọng sự hài hòa, chính phủ không muốn những cảnh chỉ có trong phim ảnh xuất hiện ở thành phố Vọng Hải, vì sẽ gây hoảng loạn trong xã hội. Vì thế, các phương tiện truyền thông không đưa tin, chỉ bóng gió đề cập đến việc hôn lễ của phó chủ tịch tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ có thể không cử hành đúng thời gian. Số người biết chuyện ở thành phố Vọng Hải chỉ là thiểu số, ngay cả Vu Đình Đình, Đường Hiểu Uyển cũng không hề hay biết.
Trương Lộ Tuyết không biết Diệp Lăng Phi đã xảy ra chuyện, và phản ứng đầu tiên của cô đã lọt vào mắt Bạch Tình Đình. Người ta thường nói giác quan thứ sáu của phụ nữ là nhạy bén nhất. Bạch Tình Đình thấy được giữa Trương Lộ Tuyết và Diệp Lăng Phi chắc chắn có quan hệ.
Vẻ kinh ngạc của Trương Lộ Tuyết chỉ thoáng qua. Cô không muốn thể hiện sự quan tâm của mình dành cho Diệp Lăng Phi trước mặt Bạch Tình Đình. Trương Lộ Tuyết lạnh nhạt nói:
- Gần đây tôi rất bận, không hề biết Diệp Lăng Phi xảy ra chuyện.
Bạch Tình Đình hừ lạnh một tiếng:
- Nếu đã vậy thì chúng ta hãy nói về những bức ảnh này đi.
Trương Lộ Tuyết không thích giọng điệu này của Bạch Tình Đình, nó khiến cô có cảm giác như đang bị tra hỏi. Chuyện cô và Diệp Lăng Phi phát sinh quan hệ, cô cũng chỉ là người bị hại. Trương Lộ Tuyết vốn định lảng tránh, nhưng vì Bạch Tình Đình đã hỏi, cô cũng không định giấu giếm nữa.
Trương Lộ Tuyết hừ lạnh một tiếng, nói:
- Tình Đình, cô muốn hỏi chuyện này phải không? Được, tôi sẽ nói cho cô biết. Từ đầu đến cuối, tôi là người bị hại, chồng cô, Diệp Lăng Phi, đã tôi.
Câu nói này vừa thốt ra, Bạch Tình Đình kinh ngạc đến há hốc mồm, không dám tin vào tai mình, phản ứng theo bản năng:
- Không thể nào! Cô nói bậy, chồng tôi không phải người như vậy.
Trương Lộ Tuyết hừ lạnh:
- Có phải hay không, cô là người rõ nhất. Tóm lại, tôi có thể kể từ đầu đến cuối cho cô nghe, nhưng tôi phải nói rõ trước, chính chuyện này đã hủy hoại cả đời hạnh phúc của tôi. Là chồng cô đã cướp đi lần đầu tiên của tôi!
Mặt Bạch Tình Đình trắng bệch, cô cắn môi lắng nghe Trương Lộ Tuyết tường thuật lại. Cô không dám tin Diệp Lăng Phi lại Trương Lộ Tuyết. Trong lòng cô, Diệp Lăng Phi luôn là người đàn ông đáng tin cậy nhất mà cô yêu sâu sắc. Tâm trạng của Bạch Tình Đình lúc này vô cùng phức tạp, vừa muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vừa sợ hãi sự thật. Nếu mọi chuyện đúng như lời Trương Lộ Tuyết nói, liệu sau này cô có thể tiếp tục yêu một người đàn ông có phẩm hạnh tồi tệ như vậy không?
Mang theo tâm trạng mâu thuẫn, Bạch Tình Đình nghe Trương Lộ Tuyết kể lại toàn bộ sự việc. Khi nghe xong, cô đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, không hiểu sao tâm trạng lại thoải mái hơn hẳn, không còn nặng nề như lúc đầu.
- Lộ Tuyết, nói như vậy thì chồng tôi vốn không cô, mà là cô tự mình chui đầu vào lưới.
Bạch Tình Đình không tin nổi câu này lại thốt ra từ miệng mình, một người làm vợ không nên nói như vậy, nhưng cô lại nói tiếp:
- Cả chuyện này đều là hiểu lầm, chồng tôi cũng là người bị hại. Nói như vậy, chẳng phải sau này cô vẫn sẽ bám lấy chồng tôi, thậm chí lấy chuyện này để uy hiếp anh ấy sao?
Sắc mặt Trương Lộ Tuyết trở nên khó coi, cô không ngờ Bạch Tình Đình lại nói như vậy. Trương Lộ Tuyết hừ lạnh:
- Tình Đình, tôi vẫn chưa đê tiện đến mức đó. Từ sau khi xảy ra chuyện, tôi chưa từng nhắc lại với Diệp Lăng Phi. Tôi thấy chuyện này đối với tôi là một sự sỉ nhục, một vết nhơ cả đời không thể gột rửa.
Bạch Tình Đình nhìn Trương Lộ Tuyết, không tin hỏi:
- Cô nói thật chứ, giữa cô và chồng tôi không có quan hệ gì?
- Đương nhiên không có! - Trương Lộ Tuyết đáp ngay không cần suy nghĩ.
Bạch Tình Đình hừ lạnh một tiếng:
- Vậy thì tốt nhất. Tôi cũng không hy vọng giữa cô và chồng tôi có quan hệ gì. - Sau đó cô lại bổ sung thêm: - Tôi hy vọng cô nhớ kỹ những gì hôm nay mình đã nói!
Trương Lộ Tuyết nhìn Bạch Tình Đình, rồi đột nhiên cầm tách cà phê trước mặt lên uống cạn. Sau đó đặt mạnh tách xuống bàn, nói:
- Tình Đình, tôi mong cô đừng dùng giọng điệu đó nói chuyện với tôi. Lúc nãy tôi đã nói rồi, tôi là người bị hại.
- Hừ, cô là người bị hại? - Bạch Tình Đình không biết tại sao, trong lòng đột nhiên dâng lên một cỗ oán giận. Có lẽ là vì Diệp Lăng Phi. Phải biết rằng đến tận bây giờ, cô, người vợ hợp pháp, còn chưa từng phát sinh quan hệ với chồng mình, vậy mà kẻ đối đầu Trương Lộ Tuyết lại có. Cho dù là nhầm lẫn, hành vi này của Diệp Lăng Phi cũng khiến cô không thể tha thứ. Bạch Tình Đình trút hết phẫn nộ lên người Trương Lộ Tuyết, cười nhạt:
- Ai biết được có phải cô thích chồng tôi nên mới cố ý làm vậy không. Lộ Tuyết, bất luận cô làm gì cũng vô dụng thôi. Diệp Lăng Phi là chồng tôi, cô đừng hòng tranh với tôi.
Câu nói này của Bạch Tình Đình mang đầy ý cảnh cáo. Không nói thì thôi, vừa thốt ra đã chọc giận Trương Lộ Tuyết. Trương Lộ Tuyết nhìn bộ dạng của Bạch Tình Đình, đột nhiên nói rành rọt từng chữ:
- Bạch Tình Đình, cô nghe cho rõ đây. Vốn dĩ tôi không có ý định tranh giành Diệp Lăng Phi với cô, nhưng hôm nay cô đã nói như vậy, thì tôi cũng nói thẳng cho cô biết, tôi sẽ cướp Diệp Lăng Phi từ tay cô.