Dù Diệp Lăng Phi nghĩ thế nào, ngay cả Trương Lộ Tuyết cũng cảm thấy mình không bình thường. Cô vốn không thật sự muốn tranh giành Diệp Lăng Phi, nhưng lỡ nói ra rồi thì không thể rút lại. Với tính cách của Trương Lộ Tuyết, không có chuyện gì cô không dám làm, nên đành phải cắm đầu làm tới cùng.
Trương Lộ Tuyết bướng bỉnh quyết định vào bệnh viện thăm Diệp Lăng Phi. Trước khi đi, cô còn đặc biệt trang điểm lại, khiến khuôn mặt càng thêm diễm lệ.
Trương Lộ Tuyết lái xe đến trước cổng quân khu thì bị chặn lại. Quân khu không phải là nơi ai cũng có thể tùy tiện ra vào, cô đành phải gọi điện cho Diệp Lăng Phi.
Không lâu sau, quả nhiên có một sĩ quan đi ra, cho phép Trương Lộ Tuyết vào trong. Lúc này, cô càng cảm thấy thân phận của Diệp Lăng Phi vô cùng thần bí.
Vừa bước vào bệnh viện quân khu, cô liền nhìn thấy một thiếu nữ vô cùng gợi cảm đứng ở cửa phòng bệnh. Ánh mắt của người phụ nữ này khiến Trương Lộ Tuyết cảm thấy bất an.
- Cô là Trương Lộ Tuyết?
Angel hỏi.
Trương Lộ Tuyết gật đầu. Angel đẩy cửa phòng bệnh ra, nói:
- Vào đi!
Khi Trương Lộ Tuyết vừa đến cửa phòng bệnh, cô nghe cô gái gợi cảm kia nói:
- Chẳng trách Satan không chịu về Lang Nhạ, thì ra là thế!
Trương Lộ Tuyết mù tịt chẳng hiểu gì, bước vào phòng bệnh. Ánh mắt đầu tiên của cô là nhìn thấy Diệp Lăng Phi đang nằm trên giường. Cô có chút lưỡng lự. Trước khi đến đây, cô đã nghĩ kỹ xem nên nói gì với anh, nhưng vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi, cô lại trở nên khó xử. Ít nhất là đến lúc này, cô vẫn chưa thể chấp nhận việc mình sẽ ở bên Diệp Lăng Phi.
Tuy Diệp Lăng Phi quả thật rất ưu tú, nhưng vẫn chưa thể chinh phục được trái tim của Trương Lộ Tuyết.
Nhưng vừa nghĩ đến Bạch Tình Đình, cô lại quyết tâm, bất luận khó khăn thế nào cũng phải giành lấy.
Trương Lộ Tuyết tiện tay khóa cửa phòng bệnh lại, xách túi trái cây tươi đến bên giường Diệp Lăng Phi. Cô quay lưng về phía anh, đặt trái cây lên bàn.
- Anh sao thế? Xảy ra chuyện lớn như vậy cũng không nói với tôi một tiếng!
Trương Lộ Tuyết tỏ thái độ khác hẳn mọi khi, không cãi nhau với Diệp Lăng Phi mà chỉ trách móc:
- Anh xem tôi là người ngoài rồi sao?
Nói xong, cô quay người lại ngồi xuống bên giường.
Diệp Lăng Phi đầu tiên là sững sờ, sau đó đưa tay lên véo trán mình, cảm giác rất đau. Hắn lại thò tay ra định sờ trán Trương Lộ Tuyết, cô theo bản năng né ra, nói:
- Anh làm gì thế?
- À, tôi chỉ muốn xem cô có sốt không thôi, sao hôm nay lạ thế!
Diệp Lăng Phi thắc mắc hỏi.
- Cô thật sự không bệnh đấy chứ?
- Anh mới bệnh đó. Chẳng lẽ tôi không thể tốt với anh được à?
Trương Lộ Tuyết vừa nói vừa cố ý ưỡn ngực, tạo ra một tư thế đầy mê hoặc, nhẹ nhàng nói:
- Sau khi anh rời khỏi tập đoàn Tân A, tôi cũng có nhớ anh. Có thể lúc đầu tôi hơi hiểu nhầm, nhưng sau khi tiếp xúc nhiều, tôi cảm thấy anh là một người rất ưu tú.
Nói đến đây, Trương Lộ Tuyết bất giác đỏ mặt. Cô nghĩ đến chuyện ngày hôm đó, khẽ nói:
- Tôi là một cô gái rất bảo thủ. Tôi luôn cho rằng cả đời này mình chỉ có một người đàn ông. Anh đã là người đàn ông của tôi, tôi định…
- Dừng lại!
Diệp Lăng Phi cảm thấy mình không thể nghe tiếp được nữa. Chuyện quái quỷ gì thế này? Anh nghi ngờ não mình chắc chắn đã bị chấn động, sinh ra ảo giác. Trương Lộ Tuyết ngày thường lúc nào cũng lạnh như băng sao có thể nói chuyện với mình như vậy được. Diệp Lăng Phi thà tin heo nái biết leo cây còn hơn tin Trương Lộ Tuyết đối tốt với mình.
- Lộ Tuyết, cô thật sự không sao chứ? Những lời cô nói hôm nay sao tôi thấy kỳ kỳ.
Diệp Lăng Phi bất an hỏi.
- Tuy tôi biết mình rất ưu tú, tuy không phải là mỹ nam duy nhất trên đời nhưng ít nhất cũng có cả vạn fan hâm mộ, nhưng tôi vẫn chưa đạt đến trình độ khiến cô phải mê mẩn đến thế. Lộ Tuyết, đừng…
- Ai đả kích anh chứ, tôi nói thật đó.
Trương Lộ Tuyết đưa bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của mình ra nắm chặt lấy tay phải của Diệp Lăng Phi, đôi mắt đẹp mê ly nhìn anh, bày ra bộ dạng tình sâu nghĩa nặng:
- Anh nhìn vào mắt tôi xem, có chân thành không? Tôi muốn nói với anh rằng tôi định cả đời này sẽ theo anh, tôi chỉ muốn kết hôn với anh thôi.
Diệp Lăng Phi nhìn Trương Lộ Tuyết một hồi lâu rồi mới lắc đầu:
- Lộ Tuyết, xin lỗi cô, tôi chỉ thấy trong mắt cô có con ngươi đen, rồi đến tròng trắng. Tôi chẳng nhìn ra được chút chân thành nào cả.
- Anh là đồ…!
Trương Lộ Tuyết định buột miệng chửi nhưng đã kịp thời nhịn lại, nói tránh đi:
- Anh mê sảng rồi, chẳng lẽ anh quên chuyện của chúng ta trong xe hôm đó sao? Đó là chuyện mà cả đời này tôi không thể nào quên được.
Lúc Trương Lộ Tuyết nói câu này, cô gần như phải nặn ra từng chữ, biểu cảm trông rất buồn cười.
Diệp Lăng Phi không nhịn được nữa, bật cười ha hả:
- Lộ Tuyết, tôi hiểu rồi, cô nhất định là đang chọc cho tôi vui. Cô nói xem, câu chuyện cười này của cô nực cười quá rồi đấy.
- Anh…!
Trương Lộ Tuyết cảm giác mình sắp phát điên, cô nói với Diệp Lăng Phi:
- Anh đợi tôi một lát, tôi ra ngoài chút.
Nói xong, cô vội vàng bước ra khỏi phòng bệnh.
Vừa ra khỏi phòng, Trương Lộ Tuyết liền hít một hơi thật sâu, đi đến cầu thang rồi chửi vào bức tường:
- Diệp Lăng Phi, anh là đồ khốn nạn, đồ khốn nạn!
Chửi một hơi xong, cô thấy trong lòng dễ chịu hơn, sau đó lại thay đổi sắc mặt, quay vào phòng bệnh, tiếp tục bày ra vẻ mặt ân cần, nắm chặt tay Diệp Lăng Phi nói:
- Chúng ta kết hôn đi. Anh ly hôn với Bạch Tình Đình, tôi bảo đảm sẽ đối xử với anh tốt hơn cô ta.
- Lộ Tuyết, cô đừng đùa kiểu đó nữa được không? Bây giờ tôi thật sự thấy sắp xỉu rồi đây.
Diệp Lăng Phi nói thật, bây giờ hắn bị Trương Lộ Tuyết làm cho đầu óc quay cuồng.
- Tôi nói thật, không đùa với anh đâu.
Trương Lộ Tuyết nói.
- Anh tin tôi đi!
Cô vừa dứt lời thì cửa phòng bệnh mở ra, Bạch Tình Đình tay cầm túi xách đứng ngoài cửa. Trương Lộ Tuyết không thấy Bạch Tình Đình thì thôi, vừa nhìn thấy cô ấy đến, cô ta đột nhiên hôn lên má Diệp Lăng Phi một cái, rồi buông tay đứng dậy nói:
- Ngày mai em sẽ đến thăm anh nữa, anh đừng đi đâu nhé, chúng ta sẽ gọi điện cho nhau.
Nói xong, cô ta liền quay người cầm túi xách đi lướt qua người Bạch Tình Đình.
Ánh mắt Bạch Tình Đình dõi theo Trương Lộ Tuyết. Sau khi Trương Lộ Tuyết rời khỏi, sắc mặt Bạch Tình Đình có chút nhợt nhạt. Cô cầm túi xách đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi, nói:
- Ông xã, sao cô ấy lại đến đây?
- Anh không biết!
Diệp Lăng Phi vừa thấy Bạch Tình Đình đến liền thân mật đưa tay ra định nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, nhưng không ngờ cô lại rụt tay lại. Cô có chút lạnh lùng nói:
- Ông xã, em chỉ đến thăm anh thôi, tối em còn phải đi cùng bố gặp một khách hàng, em phải đi bây giờ.
- Sao đi nhanh thế?
Diệp Lăng Phi sững sờ, cảm giác thái độ của Bạch Tình Đình có gì đó không ổn, hắn hỏi:
- Bà xã, có phải đã xảy ra chuyện gì không?
- Không có gì. Ông xã, anh cứ yên tâm dưỡng bệnh, em sẽ tranh thủ thời gian đến thăm anh.
Bạch Tình Đình thờ ơ nói:
- Ừm, ông xã, em muốn nói cho anh biết, cả đời này em sẽ không ly hôn với anh đâu!
Sau khi Bạch Tình Đình nói xong câu này liền quay người rời đi, để lại Diệp Lăng Phi ngơ ngác nhìn theo bóng lưng của cô.
- Mẹ kiếp, thế giới này loạn cả rồi, loạn hết rồi!
Đợi Bạch Tình Đình đi khỏi, Diệp Lăng Phi liền hét lớn lên. Ngôi trường Tử Vong không lấy được mạng của hắn, nhưng đàn bà lại có thể khiến hắn phát điên.
Buổi tối, Dã Lang mang đến cho Diệp Lăng Phi một vài thông tin cần thiết. Dã Lang nói cho anh biết, hôm nay Lâm Tuyết đã đi tìm Bạch Tình Đình, sau đó Bạch Tình Đình rời đi, rồi có người nhìn thấy cô gặp mặt Trương Lộ Tuyết ở quán cà phê.
- Chỉ có vậy?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Dã Lang gật đầu, nói:
- Lão đại, bây giờ em mới tìm được bấy nhiêu thông tin thôi. Anh cho em thêm thời gian, ngày mai em sẽ tiếp tục điều tra.
- Không cần đâu, giờ tôi đã đoán ra được đại khái rồi.
Diệp Lăng Phi đột nhiên thở dài:
- Dã Lang, lần này thực sự gây ra chuyện lớn rồi. Chẳng trách thái độ của Tình Đình hôm nay đối với tôi như vậy, còn thái độ của Trương Lộ Tuyết thì lại thế kia. Tôi nghĩ trong vô thức mình đã trở thành con cờ cho hai người họ đọ sức. Dã Lang, lần này thực sự quá đen đủi.
Dã Lang mỉm cười một cách khác thường, Diệp Lăng Phi nhìn thấy liền gào lên:
- Mẹ kiếp, thế giới này quả thật quá điên khùng rồi, ngay cả Dã Lang cũng biết cười.
- Satan, anh định tính thế nào đây?
Dã Lang cười hỏi.
- Tôi có thể làm gì được chứ? Giặc đến thì tướng chặn, nước dâng thì đất ngăn, tôi chỉ có thể chờ thôi.
Diệp Lăng Phi nhíu mày nói:
- Nhưng cứ đợi như vậy cũng không phải là cách. Nếu tiếp tục thế này sớm muộn gì cũng bị cuốn vào. Thôi vậy, Dã Lang, lập tức giúp tôi sắp xếp thủ tục ra nước ngoài.
- Ra nước ngoài?
Dã Lang sững sờ, thắc mắc hỏi:
- Đi đâu?
- Còn có thể đi đâu được nữa? Tôi đi đối phó với ngôi trường Tử Vong đó.
Diệp Lăng Phi nói.
- Tôi vốn định đợi hai ngày nữa mới đi tìm chúng, nhưng bây giờ ở lại đây cũng không yên ổn. Bạch Tình Đình không thể đụng vào, Trương Lộ Tuyết cũng không thể đắc tội, tôi chuồn là tốt nhất, để cho hai người họ bình tĩnh lại.
- Thế còn vết thương của anh?
Dã Lang lo lắng hỏi.
- Vết thương nhỏ, không sao cả!
Diệp Lăng Phi nói.
- Không chết được đâu, cậu đi làm đi!
Dã Lang gật đầu:
- Được rồi, tôi đi sắp xếp đây. Nhanh nhất là chiều mai có thể rời đi.
- Càng nhanh càng tốt, tôi bây giờ không dám ở lại đây nữa.
Diệp Lăng Phi thành thật nói với Dã Lang:
- Dã Lang, hãy tin tôi, sau này có đắc tội với ai cũng đừng đắc tội với phụ nữ. Tình trường còn nguy hiểm hơn cả chiến trường, sơ sẩy một chút là chết rất thảm. Tôi chính là một ví dụ điển hình.
Dã Lang cười nói:
- Satan, tôi thấy hình như anh chẳng đau khổ gì cả.
- Chẳng lẽ tôi đau khổ phải thể hiện ra mặt sao?
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Nỗi khổ của tôi nằm trong tim. Lòng bàn tay là thịt, mu bàn tay cũng là thịt, cậu bảo tôi phải chọn thế nào đây? Haiz, cả đời này việc tôi làm sai lầm nhất chính là không nên quen biết Trương Lộ Tuyết. Bây giờ nói cũng vô ích, tất cả đều đã muộn rồi.
Dã Lang không nói gì thêm, quay người rời khỏi phòng bệnh.
Sau khi Dã Lang đi, Diệp Lăng Phi cầm điện thoại lên gọi một số. Đợi bên kia bắt máy, anh cười nói:
- Ngài tổng thống, số điện thoại của ngài vẫn chưa đổi sao?