Diệp Lăng Phi, Dã Thú và Dã Lang rời khỏi Phấn Hồng Đế Quốc, Dã Thú toe toét cười:
- Lão đại, ả đàn bà này không phải dạng vừa đâu, trông gian xảo lắm.
Diệp Lăng Phi cười lạnh:
- Lẽ nào mày cho rằng một kẻ dám mở khu ăn chơi quy mô thế này lại là một nhân vật đơn giản sao? Tao thấy người phụ nữ tên Mễ Tuyết này thật sự không đơn giản. Mày về điều tra thân phận của cô ta một chút. Chúng ta không chọc đến người khác, nhưng cũng không thể để người khác chọc tới mình.
- Em biết rồi!
Dã Thú đáp.
- Được rồi, bọn mày cũng về đi!
Diệp Lăng Phi đi về phía chiếc Mercedes của mình, Dã Thú cũng theo sau. Khi Diệp Lăng Phi định lên xe, hắn liền nói:
- Lão đại, bây giờ quan hệ của anh với chị dâu đang không tốt, hay là tối nay đi uống rượu với em đi.
- Uống cái gì mà uống, buổi tối tao phải về ngủ.
Diệp Lăng Phi trừng mắt với Dã Thú:
- Mày về trông chừng người phụ nữ của mình cho tốt vào, đừng có học theo tao.
- Ha ha, em biết rồi!
Dã Thú cười toe toét.
Diệp Lăng Phi lái xe rời khỏi Phấn Hồng Đế Quốc, trên đường đi hắn nhận được điện thoại của Bạch Tình Đình. Thấy Bạch Tình Đình gọi cho mình, Diệp Lăng Phi cũng không vội bắt máy. Dù không phải giun trong bụng Bạch Tình Đình, nhưng hắn cũng hiểu tính cách của cô, chuyện của hắn và Trương Lộ Tuyết đã làm Bạch Tình Đình tổn thương rất lớn. Cô sẽ không tha thứ cho hắn nhanh như vậy. Diệp Lăng Phi chờ chuông reo đến tiếng thứ năm mới bắt máy:
- Tình Đình, em tìm anh có việc gì không?
Giọng Diệp Lăng Phi có phần lạnh nhạt, không còn nhiệt tình như trước.
Ở đầu dây bên kia, Bạch Tình Đình im lặng một lúc, sau đó nàng lạnh lùng nói:
- Buổi tối anh có rảnh không, cha em muốn anh về nhà ăn cơm.
- Ồ, anh nhớ là em từng nói...
Diệp Lăng Phi cũng lạnh nhạt đáp:
- Bây giờ chúng ta cần thời gian để bình tĩnh lại, không nên gặp mặt nhau. Không phải em đã nói thế sao?
- Anh…
Bạch Tình Đình hiển nhiên không ngờ Diệp Lăng Phi lại nói như vậy, nàng cảm thấy luống cuống. Đột nhiên, Bạch Tình Đình hét vào điện thoại:
- Diệp Lăng Phi, anh là tên khốn! Cả đời này tôi sẽ không ly hôn với anh, anh đừng hòng được toại nguyện!
Bạch Tình Đình nói xong, dập máy ngay lập tức.
Nghe tiếng cúp máy, Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu. Hắn dừng xe bên đường, bước xuống, tựa lưng vào xe hút thuốc. Diệp Lăng Phi nghe ra được Bạch Tình Đình đang rất tức giận, chắc chắn là do chuyện của hắn. Tâm trạng của Diệp Lăng Phi cực kỳ phức tạp. Một mặt, hắn rất yêu Bạch Tình Đình, thực sự muốn kết hôn và sống hạnh phúc với nàng cả đời. Mặt khác, hắn lại lo lắng nếu Bạch Tình Đình cứ ở bên cạnh hắn, lỡ một ngày nào đó có kẻ đến gây bất lợi cho hắn thì nhất định sẽ gây nguy hiểm cho cô.
Diệp Lăng Phi lo lắng cho sự an toàn của Bạch Tình Đình, trong lòng vô cùng phiền muộn. Hắn lấy điện thoại di động định gọi cho Vu Đình Đình nhưng lập tức gạt bỏ ý định này. Về phương diện tình cảm, Vu Đình Đình cũng không hiểu rõ lắm. Dù cô là một cô bé tinh tế, hiểu chuyện, nhưng với chuyện tình cảm phức tạp thế này, Vu Đình Đình cũng khó có thể giúp gì cho hắn. Diệp Lăng Phi chợt nghĩ đến Trần Ngọc Đình, có lẽ đã lâu rồi hắn không gọi điện cho nàng. Suy nghĩ một chút, Diệp Lăng Phi quyết định gọi cho Trần Ngọc Đình.
Diệp Lăng Phi còn chưa kịp mở lời, Trần Ngọc Đình đã giành nói trước:
- Là Diệp đại cổ đông sao? Sao ngài bỗng dưng gọi cho tôi vậy, không phải muốn bàn chuyện công việc với tôi đấy chứ?
Không biết vì sao, khi nghe thấy giọng nói dịu dàng, thục nữ của Trần Ngọc Đình, mọi phiền muộn của Diệp Lăng Phi gần như tan biến, tâm trạng lại trở nên tốt hơn. Diệp Lăng Phi cười nói:
- Chị Ngọc Đình, chị nói vậy làm người em này tổn thương quá.
Trong điện thoại vang lên tiếng cười của Trần Ngọc Đình, có vẻ tâm trạng của nàng rất tốt. Trần Ngọc Đình cười nói:
- Cậu ấy à, tôi đúng là hết cách với cậu. Rõ ràng là cậu có chuyện giấu tôi, coi tôi như đứa ngốc. Bây giờ cậu nói như vậy lại thành ra tôi trêu chọc cậu à?
Diệp Lăng Phi nghe ra Trần Ngọc Đình đang oán giận vì hắn cố ý giấu giếm thân phận. Hắn cười nói:
- Chị Ngọc Đình, em thật sự không muốn giấu chị, em chỉ không muốn bộc lộ thân phận quá sớm mà thôi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, em từng nói với chị rằng ở tập đoàn Tàn Á không ai có thể đụng đến em, đây không phải là ám chỉ cho chị rồi sao?
Trần Ngọc Đình nghe xong liền cười:
- Tôi biết là tôi nói không lại cậu mà. Được rồi, nói xem rốt cuộc cậu có chuyện gì?
- Chị Ngọc Đình, em muốn gặp chị. Lâu rồi không gặp, em thấy nhớ chị.
Diệp Lăng Phi vô liêm sỉ nói:
- Lẽ nào chị Ngọc Đình không nhớ em sao?
Trần Ngọc Đình lại bật cười, có vẻ như hôm nay tâm trạng của nàng rất tốt, nàng cứ cười mãi. Vừa cười, nàng vừa nói:
- Có cần tôi đoán tại sao cậu muốn gặp tôi không?
- Sao vậy, chẳng lẽ muốn gặp chị Ngọc Đình còn cần lý do sao?
Diệp Lăng Phi cố ý mập mờ:
- Lâu rồi em không gặp chị Ngọc Đình, thật sự là không quen. Hôm nay đúng lúc em rảnh rỗi, muốn gặp chị. Ồ, chị Ngọc Đình, lẽ nào chị sợ em ăn thịt chị à?
- Cái này thì cũng có thể lắm. Ngay cả tổng giám đốc Trương cũng bị cậu xử lý rồi, có gì mà cậu không dám chứ. Tôi thấy cậu đúng là kẻ tẩm ngẩm tầm ngầm, rất hay giả bộ, nếu không cẩn thận, sẽ bị cậu "ăn" lúc nào không hay đấy.
Trần Ngọc Đình nói đến đây, dừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Bây giờ tôi đang ở nhà. Cậu muốn tới đây cũng được, nhưng tôi nói trước, tôi cũng bận lắm, nếu cậu muốn nói chuyện phiếm với tôi thì trước tiên phải giúp tôi làm việc nhà đã.
- Quyết định vậy đi!
Diệp Lăng Phi đáp ứng ngay lập tức.
- Bây giờ em qua ngay đây, không phải chỉ là làm việc nhà thôi sao, có gì mà em chưa làm qua đâu.
Trò chuyện với Trần Ngọc Đình xong, tâm trạng Diệp Lăng Phi thoải mái hơn rất nhiều, hắn nhanh chóng lái xe đến nhà của Trần Ngọc Đình. Đỗ xe dưới nhà, Diệp Lăng Phi liếc nhìn căn hộ thô mà hắn mua cho Đường Hiểu Uyên, nhớ lại cảnh triền miên với cô ở trong đó, hắn lại bất giác mỉm cười. Cô bé Đường Hiểu Uyên này đã 25, 26 tuổi rồi mà trước kia cứ như một tiểu cô nương ngực to không não, nhưng không biết từ lúc nào đã khiến hắn cảm thấy nàng trưởng thành hơn.
Diệp Lăng Phi vốn định đi xem qua nhưng suy nghĩ một chút đã bác bỏ ý định này. Căn hộ thô này là của Đường Hiểu Uyên, hắn tặng nó cho cô làm quà sinh nhật chính là muốn cô có một nơi hoàn toàn riêng tư.
Diệp Lăng Phi lấy điện thoại di động, vừa định nhắn tin cho Đường Hiểu Uyên thì chuông điện thoại vang lên. Gần như theo bản năng, hắn lập tức nhận cuộc gọi.
Vừa bấm nút nghe, Diệp Lăng Phi lập tức thấy hối hận, lúc nãy hắn không để ý xem là ai gọi. Giờ không biết nên xưng hô chào hỏi thế nào, hắn đành chờ người kia mở lời để đoán xem đó là ai qua giọng nói. Nghe người kia nói một câu, Diệp Lăng Phi lập tức thấy đau đầu. Hắn không ngờ người gọi điện chính là bố vợ, tổng giám đốc tập đoàn Thế Kỷ, Bạch Cảnh Sùng. Diệp Lăng Phi không đoán được tại sao bố vợ lại đích thân gọi điện cho mình. Hắn cho rằng Bạch Tình Đình sẽ không nói chuyện của hai người cho Bạch Cảnh Sùng biết. Nhưng nếu vậy, bố vợ gọi cho mình để làm gì nhỉ?
Bạch Cảnh Sùng không cho Diệp Lăng Phi thời gian để lo lắng. Ông vừa cười vừa nói:
- Tiểu Diệp, bây giờ con đang ở đâu vậy?
- Con đang ở bên ngoài ạ. Bố tìm con có việc gì sao?
Diệp Lăng Phi không lên lầu mà đi ra hành lang. Hắn đương nhiên sẽ không nói mình đang ở đâu. Cũng may Bạch Cảnh Sùng không tiếp tục truy vấn mà cười nói:
- Tiểu Diệp, có phải con và Tình Đình đang có vấn đề gì không?
Nghe Bạch Cảnh Sùng nói vậy, tim Diệp Lăng Phi lập tức đập thình thịch. Hắn bắt đầu hoài nghi phán đoán của chính mình, chẳng lẽ Bạch Tình Đình đã kể hết chuyện của mình và Trương Lộ Tuyết cho ông, nên bây giờ ông gọi điện để chất vấn?
Diệp Lăng Phi nghĩ lại, cảm thấy giọng điệu của Bạch Cảnh Sùng không giống đang chất vấn. Hắn không đoán được Bạch Cảnh Sùng đang nghĩ gì, chỉ có thể cẩn thận che giấu:
- Bố, quan hệ của con và Tình Đình vẫn tốt mà ạ.
- Tiểu Diệp, con không nên gạt cha. Cha chưa già tới mức hồ đồ đâu.
Bạch Cảnh Sùng cười nói:
- Tình Đình ở nhà mà con vẫn cứ ra ngoài suốt, lẽ nào như vậy cũng coi là không có chuyện gì?
Nghe Bạch Cảnh Sùng nói vậy, Diệp Lăng Phi mới hiểu ra ông chỉ đoán hai người có điểm bất thường nên mới hoài nghi quan hệ xảy ra vấn đề, chứ không phải Bạch Tình Đình đã kể chuyện của hắn. Diệp Lăng Phi thả lỏng tinh thần, Bạch Tình Đình đã không nói ra thì mình cũng không cần nói gì. Hắn đáp cho có lệ:
- Bố, con và Tình Đình không có chuyện gì đâu ạ. Do biệt thự của bọn con bị nổ, tạm thời con chưa có nhà mới nên qua nhà một người bạn ở tạm, mấy ngày nữa tìm được căn nhà ưng ý thì tính tiếp.
Bạch Cảnh Sùng cười nói:
- Tiểu Diệp, cha thấy con lại nói dối rồi. Lẽ nào con cho rằng trò vặt này có thể lừa được cha sao? Cha thấy sự tình không đơn giản như vậy đâu. Cha chỉ nhắc nhở thôi, cha không muốn nhúng tay vào chuyện giữa vợ chồng con. Thế nhưng chúng ta đều là người có thân phận, phải chú ý đến hành vi của mình. Cha cho rằng con và Tình Đình cũng không phải trẻ con nữa, tự biết xử lý chuyện giữa hai vợ chồng. Tiểu Diệp, một ngày vợ chồng trăm năm ân nghĩa, con người cuối cùng cũng phải có gia đình. Cha biết tính tình của Tình Đình không tốt, đều là do cha không dạy dỗ nó cẩn thận. Thế nhưng, bây giờ Tình Đình là vợ con, con nên nhường nhịn nó nhiều hơn.
Bạch Cảnh Sùng nói mấy câu tưởng như vô tình lại như hữu ý, giống như tự nói tự nghe. Nhưng ông cũng không nói thẳng, chỉ nhắc Diệp Lăng Phi nên rộng lượng hơn, cố gắng nhường nhịn Bạch Tình Đình. Hai người phải biết bao dung thì sau này mới chung sống hòa thuận được. Diệp Lăng Phi không đoán được Bạch Cảnh Sùng rốt cuộc có biết quan hệ của hắn và Trương Lộ Tuyết không. Hắn chỉ vâng một tiếng, nói:
- Bố, con biết rồi. Cha yên tâm đi, con và Tình Đình không có xích mích gì đâu ạ.
- Không có là tốt rồi. Tiểu Diệp, buổi tối con có về nhà ăn cơm không?
Bạch Cảnh Sùng hỏi.
- Buổi tối con bận chút việc ạ.
Diệp Lăng Phi nói.
Bạch Cảnh Sùng cũng không ép buộc, chỉ cười nói:
- Tiểu Diệp, đàn ông ra ngoài chơi bời cũng không sao, nhưng cuối cùng cũng phải về nhà.