Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 598: CHƯƠNG 598: DẤN THÂN VÀO NGÀNH BẢO HIỂM

Diệp Lăng Phi nghe Trương Lộ Tuyết nói muốn chơi trò chơi, hắn vội vàng nói:

- Chơi trò chơi à? Tôi không khoái mấy trò này lắm. Bây giờ tôi phải đi ngủ, tôi thấy cô nên tiết kiệm tiền điện thoại đi.

- Chỉ chơi một lát thôi mà!

Trương Lộ Tuyết đổi giọng, nũng nịu:

- Tôi ngủ không được, chẳng lẽ anh không thương tôi chút nào sao? Dù sao thì lần đầu tiên của tôi cũng đã cho anh rồi, chỉ riêng điều đó cũng không đủ à?

Diệp Lăng Phi nghe vậy, lập tức mềm lòng. Hắn suy nghĩ một chút rồi nói:

- Được rồi, tôi chơi với cô một lát vậy.

- Tốt quá!

Trương Lộ Tuyết nói:

- Chúng ta bắt đầu nhé. Diệp Lăng Phi, anh đoán thử xem tôi đang ở đâu, làm gì, xem anh thông minh đến đâu nào?

- Tôi không phải con giun trong bụng cô, làm sao biết cô ở đâu, làm gì được.

- Đoán một chút thôi mà!

Trương Lộ Tuyết lại làm nũng. Nghe giọng nũng nịu, lại nghĩ đến vẻ đẹp thanh lệ tuyệt mỹ của nàng, Diệp Lăng Phi hơi động lòng, nhẹ nhàng hỏi:

- Được rồi, tôi đoán, tôi đoán. Bây giờ cô đang ngồi ở nhà gọi điện thoại cho tôi, đúng không?

- Ừm, đúng một nửa, tôi không ngồi mà đang nằm. – Trương Lộ Tuyết cười duyên.

- Được rồi, câu tiếp theo, anh đoán xem tôi đang mặc gì?

- Tiểu thư của tôi ơi, cô có nhầm không vậy, vấn đề ngớ ngẩn như thế mà cũng hỏi tôi. Đương nhiên là cô đang mặc quần áo, chính xác hơn là mặc váy ngủ.

Diệp Lăng Phi nói xong còn bổ sung một câu:

- Cô nghĩ tôi ngốc đến mức nào mà lại hỏi câu này chứ.

Trương Lộ Tuyết cười ha hả:

- Diệp Lăng Phi, anh đoán sai rồi. Tôi không mặc gì cả, đang khỏa thân nằm trên giường. Tôi thích ngủ nude mà.

Diệp Lăng Phi đúng là hết nói nổi, thầm đoán xem Trương Lộ Tuyết muốn giở trò gì, không phải đang công khai quyến rũ mình đấy chứ?

- Anh có muốn xem không?

Trương Lộ Tuyết cố ý dùng giọng nói quyến rũ hỏi.

- Anh thực sự không có hứng thú với cơ thể của tôi sao, tôi còn nhớ rõ cảm giác lần đầu tiên của chúng ta lắm đấy.

Diệp Lăng Phi khó khăn nuốt nước bọt. Hắn là đàn ông, nửa đêm lại bị một mỹ nhân thân hình bốc lửa câu dẫn, cảm thấy trong người khô nóng khác thường. Diệp Lăng Phi thầm nghĩ chắc hôm nay Trương Lộ Tuyết bị xe đụng trúng đầu nên mới đùa giỡn với mình như vậy. Diệp Lăng Phi cố ý nói:

- Tất nhiên là muốn chứ, nhưng tôi có nhìn thấy gì đâu.

- Vậy anh tới nhà tôi là được rồi, tôi cho anh nhìn thoải mái!

Giọng nói mê hoặc của Trương Lộ Tuyết lại vang lên trong điện thoại làm Diệp Lăng Phi phải khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, chậm rãi nói:

- Được được, nhưng bây giờ tôi buồn ngủ lắm, chuyện này để sau đi.

Diệp Lăng Phi nói xong liền ngắt máy, hít một hơi thật sâu tự nhủ: "Diệp Lăng Phi, con nhỏ Trương Lộ Tuyết này chắc chắn đang gài bẫy mày, mày tuyệt đối không được trúng kế."

Bên kia, Trương Lộ Tuyết nghe tiếng tút tút, nằm trên giường gào vào điện thoại:

- Diệp Lăng Phi, anh là tên khốn! Bổn tiểu thư đã nói đến thế mà anh cũng không cắn câu. Anh đúng là đồ sói đội lốt cừu!

Diệp Lăng Phi ngủ không yên giấc. Đêm qua bị Trương Lộ Tuyết trêu chọc một phen làm hắn trằn trọc mãi. Hắn không phải vì nhớ nhung thân thể của Trương Lộ Tuyết mà khó ngủ, mà là lo lắng nếu cô ta cứ tiếp tục dùng thủ đoạn này thì không biết mình có khống chế nổi không. Hôm nay hắn còn phải đến công ty bảo hiểm Dân An để báo danh. Diệp Lăng Phi tạm thời gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ, ngáp một cái rồi rời giường, chạy bộ một vòng rồi về tắm rửa, sau đó ra ngoài.

Diệp Lăng Phi không tự lái xe mà bắt xe buýt. Đúng là không đi không biết, đi rồi mới hết hồn. Diệp Lăng Phi thật không ngờ các ông bà già ở thành phố Vọng Hải còn khỏe hơn cả cọp, rõ ràng xe buýt nhồi nhét như cá mòi khiến nhiều thanh niên cũng phải chùn bước, nhưng các cụ ông cụ bà thì đúng là "gừng càng già càng cay", chỉ cần họ chen lấn là có thể xông lên xe.

Diệp Lăng Phi nể nhất chính là ánh mắt soi mói của các vị lão nhân. Tuy việc nhường chỗ cho người già trên xe buýt là thể hiện đạo đức xã hội, nhưng buổi sáng nhiều người còn chưa tỉnh ngủ, muốn ngồi một chỗ để tranh thủ nghỉ ngơi, rất ít người tự nguyện đứng lên. Thế nhưng, vỏ quýt dày có móng tay nhọn, các cụ đã có đòn sát thủ. Họ sẽ nhìn chằm chằm vào mấy người này, nhìn đến mức đối phương phải xấu hổ mà đứng dậy. Gặp phải người da mặt mỏng thì họ vội vàng nhường chỗ, còn nếu gặp phải mấy tên mặt dày, các cụ lại có độc chiêu khác, đó là đến tận nơi nói chuyện, nước bọt văng tung tóe, nói đến khi nào người kia chịu nhường chỗ mới thôi. Diệp Lăng Phi lúc này mới thấu hiểu sự đáng sợ của xe buýt. Nhưng hắn cũng cảm thấy đi xe buýt cũng là một cách rèn luyện thân thể, chen lấn xô đẩy cật lực trên xe cũng là một phen vận động rồi.

Diệp Lăng Phi đi hai tuyến xe buýt, vất vả mãi mới tới tòa nhà của công ty bảo hiểm Dân An. Khi hắn tới phòng huấn luyện nghiệp vụ trên tầng 14 thì buổi học đã bắt đầu, hắn liền ngồi ở hàng ghế phía sau cạnh một người phụ nữ béo khoảng 40 tuổi.

Trong phòng có không ít nam nữ trẻ tuổi, Diệp Lăng Phi là kẻ từng trải, vừa nhìn đã biết công ty bảo hiểm đăng tin tuyển dụng chỉ để che mắt thiên hạ, căn bản không yêu cầu kinh nghiệm. Hắn quay sang người phụ nữ bên cạnh, nhỏ giọng hỏi:

- Chị cũng tới nộp đơn à?

- Đúng vậy!

Bà béo thấy một anh chàng đẹp trai bắt chuyện với mình thì trong lòng vui như mở cờ, nói:

- Tôi nộp đơn làm giám đốc điều hành!

Diệp Lăng Phi không nhịn được sặc cả nước bọt. Hắn vội lau khóe miệng, nói:

- Xin lỗi, tôi vô ý, chị nói tiếp đi. Chị đến nộp đơn làm giám đốc điều hành ư?

- Đúng vậy, là phòng nhân sự của công ty gọi điện cho tôi, bảo tôi hôm nay tới phỏng vấn. Trước đây tuy tôi chưa làm việc này, nhưng tôi tin vào khả năng của mình. Tôi từng làm quản lý rồi, hơn nữa làm cũng không tệ.

Diệp Lăng Phi cả kinh, thầm nghĩ:

- Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong, không ngờ người này lại từng làm quản lý.

Diệp Lăng Phi hiếu kỳ hỏi:

- Trước đây chị từng công tác ở công ty nào vậy?

- Tôi từng làm ở trang trại nuôi lợn Đông Liên, ở đó có hơn 100 con lợn đều do tôi quản lý.

Diệp Lăng Phi biết hôm nay mấy người đến phỏng vấn đều bị công ty Dân An lừa tới. Hắn thì không giống họ, hắn được báo đến đây để huấn luyện. Khác biệt căn bản là Diệp Lăng Phi không quan tâm ở đây được bao nhiêu tiền, còn những người khác thì chỉ để ý tới thu nhập. Phỏng vấn không hề diễn ra, thay vào đó có một người phụ nữ tự xưng là phó giám đốc mảng bảo hiểm đến giới thiệu về nghiệp vụ và thu nhập của ngành, còn những chức vị đã hứa hẹn cho mọi người thì không hề đề cập. Người phụ nữ này chỉ trả lời rằng muốn làm quản lý ở công ty thì phải có kinh nghiệm và năng lực, chỉ có như vậy mới có thể lãnh đạo các phòng ban. Diệp Lăng Phi đoán đây là cách công ty công khai kiếm cớ, nói trắng ra là muốn lừa những người này vào làm nhân viên chứ không phải quản lý như đã hứa.

Những lời của người phụ nữ tự xưng phó giám đốc đã chứng thực suy đoán của Diệp Lăng Phi. Những người tới đây không chỉ cần phỏng vấn mà còn phải thử việc. Trong ba tháng thử việc, họ phải hoàn thành định mức được giao thì mới được nhận 800 tệ lương tạm ứng, ngoài ra còn có hoa hồng theo số hợp đồng bán được. Mà tại công ty bảo hiểm, tất cả đều cần đến tiền. Ví dụ như đi photocopy tài liệu cũng mất tiền, mua nước cũng phải nhét tiền xu vào, gọi điện cũng tự trả cước phí, tóm lại trong công ty, đâu đâu cũng cần tiền… tiền… và tiền. Diệp Lăng Phi nghe đến đó, bỗng nhiên giơ tay lên như một học sinh tiểu học ngoan ngoãn xin phát biểu. Điều này làm cho vị phó giám đốc càng tăng thêm hảo cảm với hắn. Cô ta mỉm cười hỏi:

- Vị tiên sinh này, anh có vấn đề gì sao?

Diệp Lăng Phi "ừ" một tiếng, nói rất lịch sự:

- Tôi có một vấn đề nhỏ muốn hỏi cô.

- Anh cứ hỏi đi! – Cô ta vẫn giữ nụ cười trên môi, đáp.

- Xin hỏi nếu tôi đi vệ sinh, tiểu tiện thì mất bao nhiêu tiền? Đại tiện mất bao nhiêu tiền? Tôi chỉ sợ sau này đi làm vào nhà vệ sinh lại không đủ tiền thì chắc nhịn chết mất.

Nụ cười trên mặt người phụ nữ kia trở nên cứng đờ, miễn cưỡng đáp:

- Miễn phí!

Buổi phỏng vấn có khoảng 50 người, nhưng chưa đến trưa đã chỉ còn lại hai ba mươi người. Những người này cũng không phải kẻ ngốc, họ hiểu đây là tuyển dụng nhân viên bán bảo hiểm. Ai mà chẳng biết nghề bảo hiểm khó làm. Bây giờ đang lưu truyền một câu nói: Một tấm biển quảng cáo rơi xuống đè chết mười người, trong đó có bảy người bán bảo hiểm, hai người làm ở khoa sản, người còn lại là quản lý công ty.

Mọi người cảm thấy không có cơ hội làm quản lý, ngay cả bà cô muốn làm giám đốc điều hành cũng lén chuồn mất. Trước khi đi còn dặn Diệp Lăng Phi nếu rảnh có thể đến trang trại Đông Liên, có cô ta ở đó, hắn có thể tự do tham quan.

Dù sao đi nữa, trong mắt bà phó giám đốc, thành quả của lần tuyển dụng này không hề tệ, ít nhất cũng có hai ba mươi tên ngốc đã khẳng khái dấn thân vào sự nghiệp bảo hiểm vĩ đại. Từ đó, trên giang hồ của giới bảo hiểm lại có thêm những chú nghé con không sợ hổ, những nhân viên trẻ tuổi liều lĩnh.

Buổi trưa ăn cơm tại công ty, buổi chiều lên lớp huấn luyện, trong vòng một tuần sẽ được giảng dạy những kỹ năng cơ bản của nhân viên bảo hiểm, bao gồm cả việc đàm phán hợp đồng với khách hàng.

Diệp Lăng Phi ngủ suốt buổi chiều. Khi hắn tỉnh lại, câu đầu tiên hỏi cô gái phụ trách giảng dạy là:

- Xin hỏi cô có dịch vụ riêng không? Gần đây tôi ngủ không ngon giấc, muốn nhờ cô thôi miên giúp tôi một chút

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!