Diệp Lăng Phi vừa nghe Bạch Tình Đình nói mình như vậy, hắn liền quay sang cô với vẻ không phục:
- Bà xã, em đừng nói lung tung. Anh ở nhà chính là một người đàn ông tốt, không tin em cứ kiểm tra xem anh có đàng hoàng không.
Bạch Tình Đình cũng quay lại, bộ ngực căng tròn phập phồng liên tục, rõ ràng là đang vô cùng tức giận. Nàng nhìn chằm chằm Diệp Lăng Phi, sắc mặt đỏ bừng, nửa ngày không nói được lời nào. Diệp Lăng Phi sửng sốt, hắn cứ ngỡ Bạch Tình Đình sẽ nổi trận lôi đình với mình, nhưng thấy cô như vậy, hắn lại cảm thấy rất khó hiểu. Đúng lúc hắn đang đoán xem Bạch Tình Đình định làm gì thì bỗng thấy vành mắt cô đỏ lên, những giọt nước mắt long lanh như ngọc trai lăn dài trên má.
Diệp Lăng Phi vừa thấy Bạch Tình Đình khóc thì lập tức luống cuống, vội vàng ôm lấy cô, nói:
- Bà xã, em sao thế? Anh có bắt nạt em đâu!
Bị Diệp Lăng Phi ôm lấy, Bạch Tình Đình lập tức giãy dụa, kêu lên:
- Buông ra, anh buông tôi ra! Anh đi với con nhóc Trương Lộ Tuyết kia đi, không cần quan tâm tới tôi nữa!
Nhưng Diệp Lăng Phi đâu chịu buông tay. Bạch Tình Đình giãy dụa mấy lần đều không thoát ra được. Cuối cùng, không biết là do hết sức hay đã không còn muốn từ chối, cô cũng ngừng lại, mặc cho Diệp Lăng Phi ôm lấy eo mình. Chu Hân Minh thấy tình cảnh này, biết mình ở đây không tiện, vội vàng đứng dậy nói:
- Mình đi vệ sinh một lát!
Nói xong, cô vội vàng chạy ra ngoài, thuận tay đóng cửa phòng lại. Chu Hân Minh vừa đi khỏi, Diệp Lăng Phi lập tức kéo Bạch Tình Đình ngồi vào lòng mình. Ngửi được mùi thơm cơ thể quyến rũ của cô, Diệp Lăng Phi không nhịn được ôm chặt lấy Bạch Tình Đình, hôn lên môi nàng. Miệng bị Diệp Lăng Phi ghì chặt, Bạch Tình Đình không cam tâm lấy tay đấm nhẹ vào lưng hắn. Đôi môi mỏng của nàng mím chặt, không cho lưỡi của Diệp Lăng Phi tiến vào, nhưng rất nhanh sau đó, cô không còn chống cự nữa, hé miệng ra, dưới sự khiêu khích của Diệp Lăng Phi, cả hai bắt đầu quấn lấy nhau trong một nụ hôn sâu.
Diệp Lăng Phi cũng không chịu ngồi yên, một tay luồn vào váy Bạch Tình Đình. Cô không muốn để hắn ngang nhiên sờ soạng như vậy, cố gắng khép chặt hai chân. Diệp Lăng Phi dùng sức tách hai chân nàng ra, đồng thời dùng hai ngón tay vuốt ve vùng nhạy cảm giữa hai chân cô.
Bạch Tình Đình cũng không giữ được bao lâu, hai chân nhanh chóng bị tách ra. Diệp Lăng Phi nhân cơ hội đưa tay vào kéo quần lót của cô sang một bên, cả bàn tay áp sát hạ thân nàng. Tay hắn nhanh chóng cảm nhận được sự ẩm ướt nơi đó. Bạch Tình Đình lúc này càng ôm chặt Diệp Lăng Phi, môi hai người càng dính chặt vào nhau.
Trong lòng Bạch Tình Đình rất yêu Diệp Lăng Phi, nhưng có lúc nàng lại rất hận hắn, yêu hận đan xen khiến lòng nàng trở nên vô cùng phức tạp. Hơn nữa, tuy đã hoàn toàn chấp nhận Diệp Lăng Phi, nhưng trong đầu nàng vẫn còn một tia lý trí nhắc nhở rằng không thể dễ dàng tha thứ cho hắn, nàng muốn cho Diệp Lăng Phi biết mình sẽ không bao giờ chấp nhận Trương Lộ Tuyết. Nhưng giờ phút này, chút lý trí còn sót lại trong đầu Bạch Tình Đình đã bị sự âu yếm của Diệp Lăng Phi xóa sạch. Nàng không ngờ rằng, lúc không thấy Diệp Lăng Phi, nàng có thể hoàn toàn tỉnh táo để suy nghĩ về tình hình của mình, dùng sự lạnh lùng làm vũ khí để hắn ý thức được tầm quan trọng của nàng. Nhưng đến khi gặp hắn, nhất là khi đón nhận nụ hôn nồng cháy này, vẻ lãnh đạm giả vờ của nàng đã vỡ tan trong phút chốc. Bạch Tình Đình lúc này đã không thể kiềm chế được bản thân mà vùi đầu vào ngực Diệp Lăng Phi. Trong khi hai người đang hôn nhau say đắm, bỗng nhiên có tiếng gầm gừ từ bên ngoài vọng vào:
- Đồ đàn bà thối, mày cũng không nhìn xem đây là ai. Mẹ nó, tao nói cho mày biết, thiếu gia nhà tao coi trọng mày là phúc của mày đấy. Mày đừng có không biết tốt xấu, đến lúc đó chết thế nào cũng không biết đâu!
Đáp lại là tiếng cười nhạt của Chu Hân Minh:
- Nói nghe ghê thế nhỉ. Tôi cũng muốn biết mình sẽ chết như thế nào đây.
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đang đắm chìm trong ái tình, nghe được những lời này của Chu Hân Minh, hai người lập tức tách ra. Diệp Lăng Phi cũng rút tay khỏi hạ thân của Bạch Tình Đình. Cô lập tức đứng dậy, gần như theo bản năng nhìn về phía hắn, nói:
- Ông xã, anh ra xem một chút đi, hình như Hân Minh gặp phiền phức rồi.
Diệp Lăng Phi gật đầu, bước nhanh ra mở cửa, thấy Chu Hân Minh đang cười nhạt, trước mặt cô là một người đàn ông cao lớn, đằng sau là một thanh niên khoảng 26, 27 tuổi. Gã thanh niên trông ra dáng một công tử bột, đeo kính gọng vàng, mặc áo sơ mi hàng hiệu, chân đi giày da Dior. Da hắn rất trắng, tướng mạo trời sinh có sức sát thương rất lớn với phụ nữ. Người đàn ông vạm vỡ nghe Chu Hân Minh nói vậy, liền trợn tròn mắt, mắng:
- Mẹ nó, con đàn bà thối nhà mày đúng là chán sống rồi!
Hắn trông có vẻ như muốn xông tới dạy cho Chu Hân Minh một bài học. Diệp Lăng Phi nở một nụ cười tàn nhẫn, tay phải nắm lại, chuẩn bị cho tên kia biết tay. Hắn thầm nghĩ, dám động đến người phụ nữ của mình, chúng mày đúng là chán sống rồi. Diệp Lăng Phi còn chưa kịp ra tay, người thanh niên phía sau đã cười nhẹ nói:
- Triệu Tử, đừng manh động, sao lại dọa người ta như vậy. Mau xin lỗi đi, là chúng ta sai.
Người đàn ông vạm vỡ có vẻ rất kiêng dè gã thanh niên, vừa nghe hắn nói vậy, gã vội vàng dừng tay, nói với Chu Hân Minh:
- Xin lỗi!
Sau đó, gã lui lại sau lưng người thanh niên, không nói thêm gì nữa. Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình cùng bước ra. Bạch Tình Đình vừa xuất hiện đã lập tức thu hút ánh mắt của gã thanh niên, trong mắt hắn lóe lên một tia sáng khác thường. Bạch Tình Đình nhìn thấy hết, cô cố ý dựa sát vào người Diệp Lăng Phi, ra hiệu cho thấy mối quan hệ thân mật của hai người.
- Hân Minh, có chuyện gì vậy?
Diệp Lăng Phi đi đến bên cạnh Chu Hân Minh, rất tự nhiên ôm eo nàng kéo vào lòng. Chu Hân Minh thấy Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đi ra, nàng hơi nghiêng người về phía hắn, lúc được hắn ôm eo, nàng lập tức dựa sát vào người Diệp Lăng Phi, trông vô cùng thân mật. Gã thanh niên thấy Chu Hân Minh bị người đàn ông kia ôm, mày hơi nhíu lại, rồi lại thấy bên cạnh hắn còn có một cô gái xinh đẹp khác, chân mày càng nhăn tít. Ánh mắt hắn nhìn Diệp Lăng Phi lộ rõ vẻ đối địch.
Diệp Lăng Phi mặc kệ tên này nhìn mình thế nào. Hắn bên trái ôm Bạch Tình Đình, bên phải ôm Chu Hân Minh, hỏi nàng đã xảy ra chuyện gì. Chu Hân Minh lúc này mới nói:
- Em cũng không biết nữa, vừa rồi ở bên ngoài, gã thanh niên kia cứ lại gần em, em không để ý nên huých phải tay hắn, kết quả là vệ sĩ của hắn tỏ ra bất mãn như vậy đấy.
Chu Hân Minh nói rất nhẹ nhàng, nhưng Diệp Lăng Phi biết nếu mọi chuyện tiếp diễn thì tên đàn ông to con kia chắc chắn sẽ gặp bất lợi. Chu Hân Minh là ai chứ, nàng chính là đại đội trưởng đội cảnh sát hình sự. Nếu cô ra tay thì tên vệ sĩ kia cũng gặp phải đối thủ khó xơi. Diệp Lăng Phi cười nói:
- Hóa ra là vậy. Hân Minh, anh đã nói với em rồi, đừng có tự dưng va phải người ta, giờ thì chọc phải người ta rồi đấy.
Chu Hân Minh cũng cười đáp:
- Em cũng có biết đâu, tên này lươn lẹo như con chạch ấy, muốn chạm vào hắn còn khó!
Gã thanh niên kia vẫn kiên nhẫn nghe Diệp Lăng Phi và Chu Hân Minh nói chuyện, đến khi hai người nói xong, hắn mới cười nói:
- Vị tiểu thư này, hình như chúng ta có chút hiểu lầm, vừa rồi là tôi vô ý, tôi xin lỗi.
Chu Hân Minh cười nói:
- Không có gì, chỉ cần vị tiên sinh đây không trách tội tôi là được. Tôi nhát gan lắm, không dám đắc tội với anh đâu!
- Đại thiếu gia, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?
Một giọng nói già nua truyền tới từ phía cầu thang. Chu Hân Minh nhìn về phía đó, thấy Khương Long mang theo mười mấy người của bang 3K đi tới. Cô nhìn Khương Long, rồi lại quay sang nhìn gã thanh niên, bỗng dưng cười lạnh.
Khương Long nói xong câu đó, cũng nhận ra Chu Hân Minh. Hắn hơi sửng sốt nhưng lập tức tươi cười, vồn vã chào hỏi:
- Ai da, Chu đại đội trưởng đây mà. Thật trùng hợp, thật trùng hợp. Sao cô lại ở đây thế?
Gã thanh niên nghe Khương Long nói, hơi lộ vẻ kinh ngạc. Hắn nhìn Khương Long, hỏi:
- Khương thúc thúc, chú quen cô ấy à?
Khương Long lo gã thanh niên lại đắc tội với Chu Hân Minh, vội vàng nói:
- Đại thiếu gia, ngài không biết chứ đây chính là đại đội trưởng đội cảnh sát hình sự thành phố Vọng Hải, chúng ta không đắc tội nổi đâu!
- Khương tiên sinh, thật là khéo, tôi cũng không ngờ lại gặp ông ở đây.
Chu Hân Minh cười nói.
- Hình như vị thanh niên này chính là vị Sở đại công tử thần long thấy đầu không thấy đuôi trong bang hội của ông đúng không? Trước kia tôi chỉ nghe danh chứ chưa có vinh hạnh gặp mặt.
Người thanh niên kỳ quái hỏi:
- Sao cơ, cô biết tôi à?
- Tôi không biết mặt anh, chỉ biết thân phận của anh thôi. - Chu Hân Minh cũng không vạch trần hắn mà cười nói: - Sở đại thiếu gia, phiền anh nói với ông già của anh, ở thành phố Vọng Hải thì nên biết điều một chút, đừng gây ra chuyện gì, nếu không tôi sẽ không buông tha cho các người đâu.
Nói xong, Chu Hân Minh quay sang Diệp Lăng Phi, nói:
- Thôi, chúng ta đi ăn cơm đi.
Diệp Lăng Phi gật đầu, không nhiều lời, ôm Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh trở về phòng ăn. Khi ba người đi khỏi, Khương Long mới tới cạnh người thanh niên nhỏ giọng:
- Đại thiếu gia, cô gái đó không thể trêu vào đâu. Cha cô ta là thị trưởng thành phố, mà bản thân cô ta cũng là đại đội trưởng đội cảnh sát hình sự. Lần trước chúng ta bị thua chính là bởi tay cô ta, hôm đó rất nhiều anh em đã bị bắt, đến giờ vẫn còn ngồi tù đấy.
Gã thanh niên vẫn giữ nụ cười trên môi, lại hỏi:
- Thế còn người đẹp kia là ai vậy?
—[ Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc ]—