Dưới lầu nhà Lý Khả Hân, Diệp Lăng Phi đưa Lý Khả Hân đang say xỉn xuống xe. Cũng may Lý Khả Hân chưa hoàn toàn mất tỉnh táo, nàng vẫn còn nhớ được nhà mình ở phòng số hai lầu bốn.
Thấy Lý Khả Hân đứng không vững, Diệp Lăng Phi phải ôm eo nàng.
– Buông… buông tôi ra, tôi… tôi có thể tự lên lầu được.
Lý Khả Hân vùi đầu vào lòng Diệp Lăng Phi, tay phải cứ đánh vào vai hắn nhưng không chút sức lực.
– Đừng tưởng rằng tôi đang lợi dụng cô nha, tôi tuy không phải quân tử nhưng cũng chẳng phải tiểu nhân.
Diệp Lăng Phi ôm Lý Khả Hân leo lên cầu thang. Cầu thang này rất dốc, nếu đổi lại là người khác, ôm một người sống nặng hơn một trăm cân leo lên lầu bốn, không ngã sấp mặt mới là lạ.
Diệp Lăng Phi ôm thẳng Lý Khả Hân lên đến cửa phòng số hai lầu bốn, nhẹ nhàng đặt nàng xuống, để nàng dựa vào tường, sau đó nhấn chuông cửa.
– Ai đó?
Tiếng cha Lý Khả Hân vọng ra từ bên trong.
– Tôi là đồng nghiệp của Lý Khả Hân, hôm nay công ty chúng tôi có tổ chức tiệc, Lý Khả Hân uống hơi nhiều, tôi đưa nàng về nhà.
Diệp Lăng Phi nói dối.
Cánh cửa chống trộm mở ra, cha Lý Khả Hân đứng trước cửa ra vào. Ông nhìn con gái mình đang say xỉn, vội vàng nói:
– Mau vào nhà.
Diệp Lăng Phi dìu Lý Khả Hân vào nhà, căn nhà này có hai phòng ngủ, phòng ngủ của nàng nằm bên trái cửa ra vào. Diệp Lăng Phi dìu Lý Khả Hân vào phòng ngủ, đặt nàng nằm trên giường, sau đó đóng cửa rồi quay ra phòng khách.
Cha mẹ Lý Khả Hân đều đang ở trong phòng khách, hai ông bà liên tục cảm ơn hắn, muốn mời hắn ở lại chơi thêm chốc lát. Diệp Lăng Phi cười từ chối, hắn sợ rằng nếu ở trong nhà Lý Khả Hân quá lâu, có khi lại lỡ lời nói ra chuyện gì. Huống chi, Đường Hiểu Uyển còn đang ngủ trong chiếc xe dưới lầu.
Vội vàng đi xuống lầu, Diệp Lăng Phi nhớ tới Đường Hiểu Uyển đang ở trong xe, nhìn vào trong, hắn không khỏi bật cười. Đường Hiểu Uyển đang nằm ở ghế sau, hai chân co lại, hai tay đặt trước ngực, miệng thì ngậm ngón tay cái. Tư thế này thoạt nhìn rất giống một đứa trẻ đang ngủ, miệng ngậm thứ gì đó.
Diệp Lăng Phi lái xe đến Thúy Viên cư xá. Đưa Đường Hiểu Uyển về nhà quả là phiền phức, nàng đã say quá rồi, ngay cả nói chuyện cũng không được, biết tìm nhà nàng ở đâu bây giờ.
Diệp Lăng Phi thấy trong túi của Đường Hiểu Uyển rơi ra một chiếc điện thoại, thấy có một cuộc gọi nhỡ từ số điện thoại bàn. Diệp Lăng Phi bấm gọi lại. Điện thoại vang lên mấy tiếng, cuối cùng cũng có người nghe máy, đó là giọng của một người đàn ông.
– Bác khỏe không ạ? Bác có phải là cha của Đường Hiểu Uyển không?
Diệp Lăng Phi hỏi.
– Cậu là ai, tại sao lại cầm điện thoại của Hiểu Uyển?
Người đàn ông thận trọng hỏi.
– Tôi là đồng nghiệp của Hiểu Uyển, tối nay công ty có tổ chức tiệc, Hiểu Uyển uống quá chén, tôi đưa nàng về. Hiện tại tôi đang ở Thúy Viên cư xá, nhưng không biết nhà các vị cụ thể ở đâu, cho nên tôi muốn hỏi nhà các vị ở lầu mấy, phòng số bao nhiêu?
– Lầu năm, phòng số một.
Người đàn ông nói.
– Cảm ơn, tôi sẽ đưa cô ấy lên.
Diệp Lăng Phi cúp máy, ôm Đường Hiểu Uyển đang mê man bất tỉnh lên lầu thì thấy một người đàn ông đứng ở đầu cầu thang. Vừa nhìn thấy bộ dạng của Đường Hiểu Uyển, người đàn ông này nhíu mày, có vẻ không hài lòng. Ông không nói gì nhiều, chỉ lạnh nhạt nói:
– Cảm ơn cậu.
Nói rồi, ông quay người, mở cửa phòng.
Diệp Lăng Phi ôm Đường Hiểu Uyển đi vào trong phòng, so với nhà của Lý Khả Hân thì gia đình này có phần khác lạ. Ở trong nhà Đường Hiểu Uyển, hắn cảm nhận được sự thờ ơ, lạnh nhạt, cha mẹ Đường Hiểu Uyển đều có thái độ cảnh giác với hắn. Diệp Lăng Phi dìu Đường Hiểu Uyển vào trong phòng ngủ, mẹ Đường Hiểu Uyển mang tới một chậu nước ấm, dùng khăn lau trán cho nàng.
– Bác trai, bác gái, tôi đi trước.
Diệp Lăng Phi định xoay người bước đi thì nghe tiếng cha Đường Hiểu Uyển vọng ra:
– Xin chờ một lát, tôi không biết xưng hô thế nào, cậu với Đường Hiểu Uyển nhà tôi có quan hệ gì vậy?
– Tôi là Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi không thích thái độ của cha Đường Hiểu Uyển, nhưng vì tôn trọng trưởng bối, hắn thẳng thắn trả lời:
– Tôi là quản lý của Đường Hiểu Uyển.
– À, là quản lý. Trước hết tôi xin cảm ơn anh vì đã đưa Hiểu Uyển nhà tôi về. Chỉ có điều, tôi hy vọng công ty của các vị từ nay về sau không nên tổ chức những buổi tiệc tùng như vậy nữa. Nhà tôi thì không thiếu tiền, Hiểu Uyển sở dĩ đến làm tại công ty của các vị chẳng qua là nó muốn rèn luyện. Nhưng không phải là rèn luyện cách uống rượu. Xin lỗi, lời nói của tôi có phần hơi quá, nhưng theo tôi, một người quản lý có tư cách thì anh ta phải cân nhắc xem nhân viên của mình có thể hay không thể uống được rượu, chứ không phải là ép người ta uống rượu. Hiểu Uyển vẫn còn là một cô gái, lỡ như uống say, có chuyện gì không hay xảy ra thì ảnh hưởng đến cả cuộc đời của nó. Là quản lý, tôi nghĩ anh nên hiểu ý của tôi.
Diệp Lăng Phi làm sao có thể không hiểu, hắn biết cha Đường Hiểu Uyển nghĩ mình có ý đồ gì đó với nàng. Diệp Lăng Phi mỉm cười, không kiêu ngạo cũng không xu nịnh, nói:
– Là cha của Đường Hiểu Uyển, cũng là trưởng bối của tôi, những lời bác nói tôi xin tiếp nhận, hơn nữa tôi cho rằng bác nói rất đúng. Nhưng xét theo cảm nhận của tôi, tôi cho rằng những lời của bác đang xúc phạm đến cái tôi của tôi, tôi nghĩ chắc là bác cũng hiểu ý tôi nói chứ?
Sắc mặt cha Đường Hiểu Uyển có chút biến đổi, dường như ông không nghĩ Diệp Lăng Phi sẽ nói như vậy. Diệp Lăng Phi đã thấy toàn bộ sự thay đổi trên nét mặt của cha Đường Hiểu Uyển, nhưng hắn giả bộ không biết gì, tiếp tục nói:
– Nếu như hôm nay tôi không đưa Đường Hiểu Uyển trở về, e rằng các vị sẽ không thể tìm thấy nàng, càng không biết đêm nay sẽ xảy ra chuyện gì nữa. Chỉ có điều nói đi thì cũng phải nói lại, tôi là quản lý của Đường Hiểu Uyển thì tất nhiên phải chịu trách nhiệm về sự an toàn của nàng. Còn về phần Đường Hiểu Uyển uống rượu thì tôi nghĩ đây là do cá nhân nàng. Dù sao thì Đường Hiểu Uyển cũng không còn là một đứa trẻ nữa, nếu như suốt ngày sống trong sự che chở của cha mẹ thì nay mai làm sao nàng có thể trưởng thành được. À, thật xin lỗi vì đã nói như vậy, tôi chỉ cho rằng những lời này đối với bác cũng có chút ích lợi.
Diệp Lăng Phi nói xong quay người bước đi, miệng lẩm bẩm điều gì đó.
Cha Đường Hiểu Uyển nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy có phần ngây người, đến khi ông hồi phục lại tinh thần thì Diệp Lăng Phi đã ra khỏi nhà. Ông đi vào phòng ngủ của Đường Hiểu Uyển, trông thấy nàng đang nằm trên giường, lẩm bẩm nói gì đó không rõ.
– Liễu Nhữ, con bé tỉnh lại rồi, chúng ta cần phải nói chuyện với nó, cần phải cho nó làm công việc khác thôi.
Cha Đường Hiểu Uyển nói vọng ra.
– Việc này không hay lắm đâu, Hiểu Uyển rất thích công việc này, ngày nào về nhà con bé cũng kể công ty vui vẻ thế nào, nếu như chúng ta bắt nó bỏ công ty, tôi không biết Hiểu Uyển sẽ nghĩ thế nào nữa. Chúng ta cũng không nên quản con bé quá chặt, vừa rồi những lời của lãnh đạo Hiểu Uyển tôi đều nghe thấy hết, cũng có chút đạo lý, dù sao thì Hiểu Uyển cũng không còn là một đứa trẻ nữa.
Cha Đường Hiểu Uyển nghe vậy nhíu mày nói:
– Tôi không thể để Hiểu Uyển gặp chuyện không hay được, xã hội này quá phức tạp, còn Hiểu Uyển thì lại quá ngây thơ, rất dễ gặp chuyện xấu.
Ông lại nói nhỏ:
– Chỉ có điều, chuyện này ngược lại cũng nhắc nhở chúng ta cần phải tìm cho Hiểu Uyển một đối tượng phù hợp rồi nhanh chóng kết hôn. Như vậy, chúng ta không cần phải lo lắng Hiểu Uyển bị người khác lừa nữa. Đối với lãnh đạo của con bé, thực sự là tôi rất không thích người này, nói không chừng hắn có ý đồ gì với Hiểu Uyển nhà mình, hy vọng hắn còn có chút lương tâm. Liễu Nhữ, ngày mai bà xem trong trường đại học của bà có người nào thích hợp không, tìm cho Hiểu Uyển một đối tượng. Tôi bên này cũng sẽ để ý, gần đây có mấy nghiên cứu sinh mới được phân công đến trường của chúng ta, tôi thấy cũng không tệ đâu.
Cha mẹ Đường Hiểu Uyển quyết định như vậy, trong khi đó Đường Hiểu Uyển đang ngủ nên không biết gì. Nàng lẩm bẩm đôi môi nhỏ nhắn, nàng đang mơ đến việc được làm cùng với Diệp Lăng Phi, khóe miệng nở nụ cười.