Diệp Lăng Phi ngồi trong xe cảnh sát của Chu Hân Minh, hôm nay hắn không lái xe. Ngồi trong xe, tay kẹp điếu thuốc, hắn nhìn Chu Hân Minh hỏi:
- Hân Minh, em nghĩ ai đã giết tên đó?
Chu Hân Minh nghiêng mặt nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Sao em biết được, có thể là kẻ nào đó muốn báo thù anh chăng?
Diệp Lăng Phi cười:
- Hân Minh, chính anh đã tận mắt chứng kiến tên sát thủ giết người đó. Em xem, hắn to gan đến mức nào mà dám cầm súng giết người giữa ban ngày ban mặt. Anh vốn định đuổi theo, nhưng không ngờ hắn còn dám giơ súng bắn anh. Trong khoảnh khắc hắn chĩa súng vào anh, em đoán xem anh đã thấy gì không?
Chu Hân Minh ngạc nhiên hỏi:
- Anh thấy gì?
- Anh thấy tên khốn đó đang cười.
Diệp Lăng Phi lạnh lùng nói:
- Tên sát thủ này không phải loại tầm thường, tâm lý cực kỳ vững vàng, chắc chắn đã qua huấn luyện. Mẹ kiếp, anh hối hận vì đã không mang súng theo. Nếu hôm nay có súng thì đầu nó đã nát như dưa hấu rồi, dám giương súng bắn anh cơ đấy.
Nghe xong, Chu Hân Minh đột ngột phanh kít lại, tấp xe vào lề đường. Cô quay sang nhìn Diệp Lăng Phi, sa sầm mặt nói:
- Diệp Lăng Phi, anh là đồ khốn! Anh có biết anh của hiện tại và ngày trước khác nhau không? Giờ anh đã có gia đình, có Tình Đình, còn có cả em. Sao anh có thể mạo hiểm như vậy? Nếu anh có chuyện gì, em và Tình Đình phải làm sao?
Diệp Lăng Phi nghe Chu Hân Minh nói vậy, hắn đưa tay định vuốt ve cô, nhưng lại bị gạt ra. Chu Hân Minh nói tiếp:
- Anh còn muốn giết người nữa sao? Anh tưởng mình vẫn đang sống cuộc đời ngoài vòng pháp luật như ở nước ngoài à? Giờ anh đang ở Trung Quốc. Nếu anh giết người, cứ cho là anh trốn thoát được đi, thì em và Tình Đình phải làm sao? Chẳng lẽ anh muốn cả em và Tình Đình phải chạy theo anh sống chui lủi hay sao?
- Hân Minh, anh biết rồi, sau này anh sẽ không nói như vậy nữa!
Diệp Lăng Phi vội vàng nói:
- Anh chỉ đang điên tiết vì tên khốn kia dám chĩa súng vào anh, giận quá mất khôn thôi.
Nói xong, hắn giơ tay ôm lấy Chu Hân Minh, kề môi sát tai cô, dịu dàng thì thầm:
- Yên tâm đi, anh sẽ không hành động thiếu suy nghĩ đâu. Sao anh có thể không nghe lời em được chứ.
Chu Hân Minh nghe xong mới dịu giọng:
- Sau này anh đừng có huênh hoang như vậy nữa, thật là...
- Anh biết rồi, sau này anh sẽ không như thế nữa.
Diệp Lăng Phi cắn nhẹ lên đôi môi mềm mại của Chu Hân Minh rồi đột nhiên nói:
- Hân Minh, anh đói. Đang ăn thì gặp phải chuyện kia. Hay bây giờ chúng mình tìm chỗ nào kiếm chút gì ăn tạm đi em.
Chu Hân Minh cũng thấy đói, cô gật đầu rồi lái xe đến một tiệm ăn, gọi hai suất, cùng Diệp Lăng Phi dùng bữa.
Trong lúc ăn, Diệp Lăng Phi lại nhắc đến vụ án mạng. Theo hắn, vụ này không hề đơn giản. Dù gì người đàn ông bị giết cũng là đường chủ Trương Ngạo của băng Phủ Đầu, là linh hồn của cả băng. Cái chết của Trương Ngạo rất có thể là do người trong giang hồ thanh toán.
Diệp Lăng Phi cũng biết đôi chút về Phủ Đầu, hắn nêu giả thuyết của mình cho Chu Hân Minh nghe, rằng Trương Ngạo có thể do chính người trong nội bộ Phủ Đầu giết. Nếu thật sự là do mâu thuẫn nội bộ, chẳng bao lâu sau băng nhóm này sẽ đại loạn. Đến lúc đó, cảnh sát có thể can thiệp, tấn công Phủ Đầu. Nhưng nếu là người ngoài bang làm, ví dụ như bọn 3K, thì có nghĩa là người của Phủ Đầu sẽ báo thù cho đường chủ, một trận thanh trừng lớn sẽ diễn ra, và thành phố Vọng Hải sẽ loạn theo.
Chu Hân Minh lắng nghe kỹ từng lời phân tích của Diệp Lăng Phi.
Theo cô, bất luận là người trong bang hay ngoài bang ra tay thì cũng đều ảnh hưởng đến Vọng Hải, đây không phải là kết cục cô mong muốn.
Hai người ăn xong, khi trở về biệt thự thì cũng đã hơn 8 giờ tối. Bạch Tình Đình vẫn chưa về nhà. Vừa về đến nơi không thấy Bạch Tình Đình, Chu Hân Minh rất lo lắng. Cô vội vàng gọi cho Bạch Tình Đình, hỏi xem cô ấy đang ở đâu.
Đợi Tình Đình nhấc máy, cô sốt ruột hỏi:
- Tình Đình, cậu đang ở đâu?
- Tớ đang ở bên chỗ ba!
Bạch Tình Đình nói:
- Hôm nay tớ có chút việc nên không về đâu.
- Thế mà cậu không nói trước với tớ. Vậy tớ cũng về nhà đây.
Chu Hân Minh nói.
- Hân Minh, cậu đừng về, ở đó trông chừng Diệp Lăng Phi giúp tớ.
Bạch Tình Đình đáp.
- Tối nay tớ có việc thật mà.
- Tớ thấy không phải, hình như cậu đang giấu tớ chuyện gì đó.
Chu Hân Minh nói:
- Chúng ta là bạn bè, đừng như vậy. Cậu có chuyện gì thì nói cho tớ nghe, cậu có còn coi tớ là bạn không đấy?
Bạch Tình Đình ngập ngừng một lúc lâu rồi nhỏ giọng nói:
- Sáng nay tớ vừa nói chuyện với Trương Lộ Tuyết. Tớ và cô ấy đã thỏa thuận với nhau, sẽ cùng lạnh nhạt với Diệp Lăng Phi, để anh ấy tự kiểm điểm lại bản thân. Tớ cũng muốn cân nhắc một chút về việc sau này nên đối diện với anh ấy thế nào.
Chu Hân Minh nghe xong, dự cảm có chuyện chẳng lành.
- Tình Đình, rốt cuộc là tại sao?
Chu Hân Minh gặng hỏi:
- Cậu và Trương Lộ Tuyết sao lại thỏa thuận như vậy? Sao tớ nghe mà chẳng hiểu gì cả.
- Hân Minh, chuyện này nói qua điện thoại không hết được. Hay là thế này, ngày mai tớ sẽ tìm cậu, rồi kể cho cậu nghe.
Bạch Tình Đình nói.
- Ờ, được!
Chu Hân Minh thấy sự việc đã đến nước này thì chỉ có thể đồng ý. Cô cúp máy, đi về phòng mình thì gặp Diệp Lăng Phi đang chuẩn bị đi tắm. Cô trừng mắt hỏi:
- Rốt cuộc anh và Tình Đình đã xảy ra chuyện gì?
- Xảy ra chuyện gì?
Diệp Lăng Phi ngẩn người, nói:
- Chẳng xảy ra chuyện gì cả.
- Anh đừng có giả bộ với em. Anh có biết Tình Đình về nhà rồi không?
Chu Hân Minh oán trách:
- Đang yên đang lành, sao tự dưng Tình Đình lại dọn về nhà?
- Sao anh biết được!
Diệp Lăng Phi tỏ vẻ bất lực:
- Chân của cô ấy, cô ấy thích đi đâu sao anh quản được.
Chu Hân Minh nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì hậm hực:
- Sao anh có thể nói về Tình Đình như vậy? Thật là, anh có biết trân trọng cô ấy không đấy? Cứ chờ xem, sẽ có lúc anh phải khóc vì cô ấy cho mà xem.
Diệp Lăng Phi cười hì hì:
- Anh rất trân trọng Tình Đình, yên tâm đi, giữa anh và cô ấy không có chuyện gì xảy ra cả.
Diệp Lăng Phi nói đoạn, ôm Chu Hân Minh vào lòng, cười nham hiểm:
- Hân Minh, hôm nay em tắm chưa?
- Chưa, lát nữa em mới tắm.
Chu Hân Minh nói:
- Vừa mới về, em thu dọn chút đã rồi tắm sau.
- Anh cũng chưa tắm, chúng mình cùng tắm đi!
Diệp Lăng Phi nhăn nhở.
- Mình cùng làm uyên ương trong bồn tắm nhé em!
- Đi đi, không đùa với anh.
Chu Hân Minh nói:
- Anh xem nhà cửa giờ bề bộn thế nào rồi. Anh bảo không dọn dẹp thì tìm một người giúp việc cũng được, kết quả thì sao, nhà giờ có khác gì bãi rác không.
Chu Hân Minh nói xong, liếc mắt về phía phòng giặt:
- Có phải anh lại vứt quần áo bẩn vào phòng giặt rồi không? Đợi em xử lý xong đống quần áo của anh rồi sẽ xử lý đến anh.
- Hân Minh, không phải vội, ngày mai anh sẽ tìm một người giúp việc, bảo đảm ngày mai nhà cửa sẽ gọn gàng tinh tươm.
Nói xong, hắn ôm lấy Chu Hân Minh dỗ dành:
- Hân Minh, em không biết gần đây anh nhớ em lắm sao? Tối ngủ chẳng ngon gì cả vì không có em bên cạnh để ôm. Hôm nay khó khăn lắm mới có cơ hội này. Nhanh lên nào, anh sắp không đợi được nữa rồi.
Chu Hân Minh bị Diệp Lăng Phi ôm chặt, bất lực nói:
- Anh chỉ được cái này là nhanh, suốt ngày ép người ta làm việc người ta không thích, em...
Chu Hân Minh còn chưa nói hết câu thì đã bị Diệp Lăng Phi bế xốc lên. Hắn không đợi được nữa mà ôm cô vào thẳng phòng tắm, rồi lột đồ cô ra.
Cửa phòng tắm vừa đóng, Diệp Lăng Phi đã áp sát Chu Hân Minh vào cửa, môi hắn dính chặt lấy môi cô. Chu Hân Minh ôm chặt lấy lưng hắn, cả người mềm nhũn dựa vào lòng Diệp Lăng Phi.
Dù miệng nói bị ép làm chuyện mình không tình nguyện, nhưng trong lòng Chu Hân Minh còn sốt ruột hơn cả Diệp Lăng Phi. Nếu không, tối nay cô đã chẳng bỏ lại hiện trường cho Tiểu Triệu để chạy về đây tắm táp với hắn. Cô và Diệp Lăng Phi đã lâu không gần gũi nên cô rất khao khát những nụ hôn cùng sự động chạm nóng bỏng của hắn.
Tay phải Diệp Lăng Phi cởi thắt lưng của Chu Hân Minh, hắn khom người, chiếc váy của cô rơi xuống ngay lập tức. Sau đó, hắn không vội đứng thẳng dậy mà quỳ xuống, miệng áp sát vào giữa hai chân cô. Chu Hân Minh vội vàng đẩy hắn ra, chạy đến bồn tắm, nói:
- Em vẫn chưa tắm.
Nói xong, cô lột quần lót, tháo luôn cả áo ngực.
Lúc này, dục vọng của Diệp Lăng Phi đã bốc lên ngùn ngụt, hạ thân cứng ngắc. Hắn nhanh chóng lột bỏ quần áo của mình, khó khăn bước về phía Chu Hân Minh, vừa đi vừa cởi, sau đó ôm chầm lấy cô, để hai cơ thể trần trụi áp sát vào nhau.
Chu Hân Minh không chút ngượng ngùng, cô bị Diệp Lăng Phi ôm chặt, hai cánh tay nõn nà cũng ôm lấy hắn. Cô mở đôi môi hồng đào, dịu dàng nói:
- Diệp Lăng Phi, đợi một chút được không? Để em tắm đã.
- Gọi là ông xã!
Diệp Lăng Phi bấu mạnh vào cặp mông cong vút tròn trịa của Chu Hân Minh, xấu xa nói.
Chu Hân Minh bị cấu, khẽ kêu lên một tiếng, miệng dịu dàng nói:
- Được rồi, ông xã, em gọi anh là ông xã được chưa? Ông xã để em tắm đã nhé, em không muốn người ngợm hôi hám rồi làm chuyện đó với anh đâu.
Diệp Lăng Phi vẫn ôm lấy thân thể mềm mại của Chu Hân Minh, nào chịu buông ra. Hắn di chuyển tay từ mông cô đến giữa hai chân, ngón tay miết lên nơi mà đàn ông nào cũng muốn chiếm hữu, cười nham hiểm:
- Bảo bối Hân Minh của anh, anh muốn bắt đầu ngay bây giờ. Em không thấy anh không thể đợi thêm được nữa sao?
Chu Hân Minh mở miệng rên rỉ. Tiếng rên của cô làm Diệp Lăng Phi không thể khống chế nổi bản thân, dục vọng chất chứa bao ngày qua bùng phát. Hắn không đợi sự đồng ý của Chu Hân Minh, ôm lấy tấm lưng cô, hạ thân dùng lực đâm mạnh vào giữa hai chân.
Chu Hân Minh không kịp đề phòng, cô hét lên một tiếng, cảm nhận sự xâm nhập mạnh mẽ của Diệp Lăng Phi. Trong đầu cô lúc này không còn gì khác ngoài hình ảnh của hắn, ước vọng duy nhất chỉ là được cùng Diệp Lăng Phi triền miên cho thỏa cơn khát. Hai chân cô quấn chặt lấy lưng hắn, đầu gục trên vai, mỗi một cú thúc của Diệp Lăng Phi là một lần Chu Hân Minh rên rỉ trong hoan lạc.
Tiếng rên của Chu Hân Minh có tác dụng kích thích mạnh mẽ khoái cảm của Diệp Lăng Phi. Hắn càng lúc càng hưng phấn, càng thúc mạnh hơn, Chu Hân Minh tưởng chừng cơ thể sắp vỡ vụn, cô không nhịn được mà hét to lên...
Diệp Lăng Phi nằm dài trong bồn tắm, Chu Hân Minh để trần ngồi bên thành bồn, tay cầm khăn tắm chà lưng cho hắn. Ban nãy làm tình cùng Diệp Lăng Phi, Chu Hân Minh suýt bị hạ đường huyết, cô cảm thấy hắn càng ngày càng kinh khủng. Diệp Lăng Phi đang quay lưng lại với cô, hắn dịu dàng nói:
- Hân Minh, anh thấy chỉ có em là tuyệt nhất. Haizz, giá mà bên cạnh anh có thêm vài Hân Minh nữa thì hay biết mấy.
- Ăn nói hàm hồ!
Chu Hân Minh nói:
- Anh đúng là sướng mà không biết hưởng. Em sao có thể so sánh được với Tình Đình? Em thấy anh nói vậy là muốn tất cả phụ nữ bên cạnh anh đều phải ẩn mình à? Giờ không phải xã hội phong kiến, nam tôn nữ ti, đàn ông cứ thỏa sức năm thê bảy thiếp đâu.
- Đâu có, anh chỉ thấy em đối với anh quá tốt.
Diệp Lăng Phi quay người, cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Chu Hân Minh, dịu dàng nói:
- Thật sự anh không biết phải biểu lộ lòng cảm kích từ tận đáy lòng mình với em ra sao nữa.
- Nghe anh nói kìa, có phải sắp khóc rồi không?
Chu Hân Minh đẩy nhẹ Diệp Lăng Phi một cái:
- Quay người lại, em vẫn chưa cọ xong. Bẩn chết đi được.
Diệp Lăng Phi giơ tay túm lấy bầu ngực cô rồi mới quay người lại. Chu Hân Minh lại tiếp tục chà lưng cho hắn, vừa chà vừa nói:
- Thực ra Tình Đình đối với anh rất tốt. Trước kia cô ấy nào có biết làm việc nhà, đừng nói là nấu cơm cho anh ăn, ngay cả việc bật bếp xào rau cô ấy cũng không biết. Nhưng vì anh, cô ấy đã học nấu ăn, mục đích chỉ là để cuộc sống với anh thêm hòa hợp, hạnh phúc. Em cũng biết, Tình Đình rất dễ mất bình tĩnh, nhưng anh nghĩ mà xem, trên đời này có người phụ nữ nào muốn chồng mình có người khác bên ngoài không? Người phụ nữ nào chẳng muốn đức lang quân của mình chỉ thuộc về mình mà thôi. Tình Đình cũng chỉ là cô gái bình thường, suy nghĩ của cô ấy rất đơn giản, chỉ cần được sống hạnh phúc bên anh suốt đời là đủ.
Diệp Lăng Phi nghe Chu Hân Minh nói xong thì đáp:
- Anh cũng biết Tình Đình là người con gái tốt, nên anh mới trân trọng cô ấy như vậy. Nếu đổi lại là anh của ngày xưa, có lẽ anh đã sớm không thèm để ý đến cô ấy rồi.
- Anh bớt nói với em ngày trước anh thế này, ngày trước anh thế khác đi. Nếu em gặp anh của trước kia, việc đầu tiên em làm là kết liễu anh ngay lập tức.
Chu Hân Minh đấm vào lưng Diệp Lăng Phi:
- Giờ anh tên là Diệp Lăng Phi, là chồng của Bạch Tình Đình, không cho phép anh nhắc đến chuyện ngày xưa nữa.
- Anh biết rồi, giờ anh sẽ không nói đến nữa là được chứ gì.
Diệp Lăng Phi cười:
- Trước kia anh nào có thể gặp được người con gái tốt như Hân Minh của anh. Nếu anh gặp em sớm hơn, anh đã sớm thay đổi rồi. Hân Minh, em nói xem anh nói có đúng không?
- Anh dừng việc lảm nhảm lại có được không? Để em nói xong đã.
Chu Hân Minh lại đấm vào lưng Diệp Lăng Phi, nhắc nhở hắn không được ngắt lời cô. Diệp Lăng Phi tuân lệnh, ngồi im nghe.
Chu Hân Minh nói tiếp:
- Em biết anh ở bên ngoài có không ít đàn bà, đó là bản tính của anh, có muốn cũng không thay đổi được. Em có thể chấp nhận, thậm chí bao che cho anh. Nhưng Tình Đình thì khác, cô ấy không thể chấp nhận nổi những chuyện như thế này, anh đừng suốt ngày làm tổn thương cô ấy. Đàn ông có thể chơi bời bên ngoài nhưng vẫn phải nhớ mình có một người vợ ở nhà. À, em nhớ ra rồi, lần trước em có gặp một cô gái tên Tần Dao, em thấy cô này có vấn đề. Mấy ngày nay em có nghĩ lại, em có linh cảm chuyện cô ấy ấp úng mãi không chịu nói có liên quan đến việc Vu Đình Đình vào bệnh viện. Em không quản lý việc bên ngoài của anh, nhưng em chỉ sợ anh động vào những cô gái như vậy sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.
- Hân Minh, em yên tâm, trong lòng anh đã có tính toán rồi.
Diệp Lăng Phi quay đầu, nghiêm túc nói với Chu Hân Minh:
- Anh không ngốc, những điều em vừa nói anh đều hiểu. Anh đã tránh xa cô Tần Dao kia rồi. Mặc dù anh có nghi ngờ cô ấy giở trò gì đó nhưng không có chứng cứ, dù sao cô ấy cũng là chị em tốt của Vu Đình Đình, anh chỉ có thể cẩn thận hơn với cô ấy thôi.
- Vậy thì được, trong lòng anh hiểu rõ là tốt rồi.
Chu Hân Minh nói tiếp:
- Anh đừng làm ầm ĩ lên đấy.
Diệp Lăng Phi quay người cười:
- Hân Minh, em không cần phải lo lắng cho anh, anh là ai chứ? Anh là Diệp Lăng Phi!
Diệp Lăng Phi giơ tay vỗ lên chỗ ẩm ướt của Chu Hân Minh:
- Hân Minh, đừng chà lưng cho anh nữa, em xuống đây đi, mình làm uyên ương tiếp nào!
Chu Hân Minh không cần Diệp Lăng Phi phải dụ dỗ nhiều, cô ngoan ngoãn trượt xuống. Gì mà uyên ương, thực chất chỉ là Diệp Lăng Phi tay chân hoạt động hết công suất, chạm vuốt linh tinh mà thôi.
Diệp Lăng Phi cùng Chu Hân Minh vẫy vùng trong bồn tắm, dục hỏa trong người lại bùng lên lần nữa. Diệp Lăng Phi lại muốn. Chu Hân Minh không nhịn được nói:
- Ông xã, rốt cuộc anh là người hay là thần vậy, sao mạnh thế!
- Anh mạnh chỗ nào? Đều do người đẹp làm cho ra cả thôi.
Diệp Lăng Phi lại ép người Chu Hân Minh xuống bồn tắm, miệng nói:
- Em xem lại em đi, rõ ràng trời sinh chuyên đi quyến rũ đàn ông, đương nhiên anh cũng không ngoại lệ, sao anh có thể cưỡng lại nổi sự hấp dẫn của em được.
- Nhiều chuyện, háo sắc thì cứ nhận là háo sắc, lại còn lý với chả luận.
Chu Hân Minh bị Diệp Lăng Phi ôm trong lòng, tay cô ôm lấy cổ hắn, nói:
- Ông xã, đừng ở đây nữa, mình về phòng đi anh!
- Anh biết ngay Hân Minh của anh thế nào cũng có cùng suy nghĩ giống anh mà!
Hắn cười, bế cô rời khỏi phòng tắm. Diệp Lăng Phi bế Chu Hân Minh vào phòng hắn. Chu Hân Minh đột nhiên hỏi:
- Hôm nay ngày bao nhiêu?
- Hình như là ngày mười mấy, anh cũng không nhớ rõ.
Diệp Lăng Phi đáp.
- Aiya!
Chu Hân Minh đột ngột kêu lên, nhảy ra khỏi lòng Diệp Lăng Phi, chân trần chạy ra khỏi phòng hắn, ngay cả những giọt nước trên người cũng không buồn lau khô.
Diệp Lăng Phi không biết Chu Hân Minh lại làm sao. Đang yên đang lành, cô lại giãy nảy lên đòi ra ngoài. Hắn lau người, nhưng cũng chưa mặc quần áo vội mà để trần, xỏ vội đôi dép lê đuổi theo cô.
Diệp Lăng Phi vừa bước vào phòng Chu Hân Minh thì thấy cô vẫn trần truồng đứng trước tờ lịch, miệng lẩm nhẩm gì đó. Diệp Lăng Phi cảm thấy kỳ quái, hỏi:
- Hân Minh, em đang làm gì thế?
Chu Hân Minh quay người, trừng mắt phẫn nộ nhìn Diệp Lăng Phi:
- Tại anh cả, hỏng hết rồi
❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Cộng đồng dịch