Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 63: CHƯƠNG 63: KINH DOANH NHỎ

Diệp Lăng Phi nằm đè lên người Trương Vân, cơ thể đẫy đà, quyến rũ của nàng hiện rõ trước mắt hắn. Hắn luồn tay phải ra sau lưng Trương Vân, dò tìm chiếc nút thắt áo ngực. Hai ngón tay nhẹ nhàng đẩy ra, chiếc áo ngực liền bật tung, để lộ bộ ngực trắng nõn nà, đầy đặn của nàng.

Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng hôn xuống chiếc cổ trắng ngần của Trương Vân, rồi từ từ lướt xuống chạm vào bộ ngực đầy đặn của nàng. Mang theo ba phần hứng khởi, bảy phần khiêu khích, hắn dùng miệng ngậm chặt lấy bộ ngực căng phồng.

Trương Vân không ngừng rên rỉ, thanh âm càng lúc càng lớn. Hai cánh tay trắng như tuyết của nàng luồn ra sau lưng Diệp Lăng Phi, sờ mó, vuốt ve những nơi có thể chạm tới.

Nàng rên rỉ, uốn éo, chiếc quần che đi “tam giác vàng” đã tuột hẳn. Thân thể đầy mê hoặc của một cô gái trưởng thành hoàn toàn phơi bày trước mắt Diệp Lăng Phi. Hắn cảm thấy dục hỏa sôi trào, phần hạ bộ bắt đầu cương cứng dữ dội. Hai tay hắn nắm, bóp bộ ngực đầy đặn, còn đôi môi thì bắt đầu luồn lách xuống phía dưới.

Khi Diệp Lăng Phi hôn xuống, Trương Vân uốn éo dữ dội. Đã kiềm chế dục vọng bấy lâu, nàng không thể chờ đợi thêm, hai tay luồn xuống dưới quần Diệp Lăng Phi.

Bỗng nhiên, Diệp Lăng Phi đứng thẳng dậy, hai tay ôm Trương Vân lên, bước nhanh vào phòng ngủ.

Rất nhanh sau đó, bên trong phòng ngủ lại vang lên tiếng rên rỉ của Trương Vân, kèm theo tiếng thở hổn hển không ngừng của Diệp Lăng Phi.

Khi Diệp Lăng Phi mở mắt, đầu hắn hơi đau. Đêm qua uống rượu Vodka quả là rất nặng, đến tận bây giờ đầu vẫn còn nhức. Hắn với tay mở đèn bàn, ánh sáng dịu dàng hắt ra. Trương Vân nằm nghiêng bên cạnh hắn, hai chân tách ra, trên mông lộ ra một vệt đen. Nàng đang ngủ rất ngon, trên mặt lộ vẻ tươi cười hạnh phúc.

Diệp Lăng Phi không quấy rầy nàng, lặng lẽ bước xuống giường, nhìn khắp cơ thể mình rồi đi ra phòng khách. Hắn rót một chén nước, uống một hơi cạn sạch. Cảm giác lúc này đã khá hơn một chút. Hắn quay trở lại phòng ngủ, Trương Vân đã tỉnh dậy. Nàng nằm ngửa, duỗi thẳng hai tay hai chân, không hề có ý che giấu những phần nhạy cảm trước mặt Diệp Lăng Phi.

Điều đó khiến phần hạ bộ Diệp Lăng Phi lại bắt đầu sôi trào. Hắn liền leo lên giường, hai tay nâng mông Trương Vân lên.

Lại một "cuốc" nữa qua đi, hai người đều thở hổn hển. Diệp Lăng Phi nằm trên giường, châm một điếu thuốc, vươn cánh tay phải ôm Trương Vân vào ngực.

- Trương Vân, cô phải biết rằng tôi không phải là một người đàn ông tốt như cô nghĩ đâu.

Diệp Lăng Phi vuốt ve người Trương Vân bằng tay phải, nói:

- Cô thích tôi thì đúng là một sai lầm.

Trương Vân nép chặt mặt vào ngực Diệp Lăng Phi, mang theo vẻ hạnh phúc tươi cười nói:

- Diệp tiên sinh không nên nói như vậy. Chỉ cần được như thế này thôi là tôi đã thỏa mãn lắm rồi. Tôi biết mình không xứng với anh, càng không nên mơ mộng ảo tưởng về anh như vậy, nhưng thực sự tôi không thể kiềm chế được. Đã được như thế này là tôi thỏa mãn lắm rồi.

Nói xong, Trương Vân ngượng ngùng mỉm cười.

- Tôi thật không bao giờ dám nghĩ tới lại có một đêm như đêm qua, cảm giác này rất tuyệt.

Diệp Lăng Phi cười, đưa mắt nhìn Trương Vân hỏi:

- Sau này cô đã có dự định gì chưa, hay là ở lại đây với tôi?

- Tôi muốn trở về. Dù sao ở chốn thành thị này, tôi cũng không quen thuộc. Ngoại trừ làm bảo mẫu ra thì tôi không biết làm gì khác, nhưng tôi không muốn bỏ ngài mà đi.

- Thật ra, cô không phải chỉ có thể làm bảo mẫu mà còn có thể làm những việc khác mà.

Diệp Lăng Phi nói:

- Tôi có thể cho cô tiền, cô có thể mở một cửa hàng nhỏ, chẳng hạn như thuê một mặt bằng rồi bán cái gì đó.

- Tôi không muốn nhận tiền của ngài, như vậy tôi sẽ cảm thấy áy náy.

Trương Vân kiên quyết cự tuyệt, nói:

- Mặc dù tôi rất nghèo, nhưng tôi muốn kiếm tiền bằng chính đôi bàn tay của mình. Tôi tin rằng về nhà tôi cũng có thể kiếm được chút gì đó.

- Vậy thì thế này, tôi cho cô mượn tiền, chờ khi nào cô có thì trả lại tôi.

Diệp Lăng Phi nói:

- Chờ khi trời sáng, tôi sẽ đưa cô ra ngoài đi dạo, tìm xem có cửa hàng nào phù hợp không, để cô có thể tự mình buôn bán.

- Như vậy không tốt lắm đâu.

Trương Vân do dự nói:

- Tôi không phải là người cứng rắn, không biết có làm nổi không?

- Chỉ cần chịu khó thì cái gì cũng có thể làm được. Hơn nữa có tôi ở đây, còn có thể giúp đỡ cô. Sau này nếu xảy ra chuyện gì thì cứ đến tìm tôi.

Diệp Lăng Phi vỗ mạnh vào mông Trương Vân bằng tay phải, cười nói:

- Nói không chừng sau này cô lại trở thành nữ doanh nhân, tôi còn muốn đến chỗ cô xin việc ấy chứ.

Trương Vân hề hề cười, dựa đầu vào ngực Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi chờ trời sáng liền lập tức tiến hành việc này. Tiền bạc không thành vấn đề với hắn. Hắn lái xe đưa Trương Vân đi lòng vòng quanh khu vực thành phố, cuối cùng cũng tìm được một cửa hàng treo biển cho thuê. Cửa tiệm tuy nằm ở chỗ hơi hẻo lánh, nhưng nếu bán nhiều mặt hàng thì cũng không phải là không tốt. Diệp Lăng Phi quyết định để Trương Vân vào ở trong cửa hàng này. Hắn lấy ra 10 vạn coi như vốn ban đầu cho Trương Vân, đồng thời dặn dò nàng, nếu gặp phải bất kỳ chuyện gì thì nhất định phải tìm mình.

Sau khi an bài thỏa đáng cho Trương Vân, Diệp Lăng Phi quay trở lại nhà trọ. Hắn bỗng cảm thấy có gì đó không đúng. Không có Trương Vân làm cơm cho hắn ăn, Diệp Lăng Phi lại lấy mì ăn liền ra theo thói quen cũ, cứ như thể hắn đã trải qua một kiếp luân hồi và giờ lại trở về điểm xuất phát ban đầu...

Diệp Lăng Phi dừng xe ở ven đường để mua bánh bao và sữa đậu nành. Không có Trương Vân, cuộc sống hắn có phần khó thích nghi. Trong thời gian qua, Trương Vân thường chuẩn bị rất chu đáo bữa sáng cho hắn. Hiện tại, Diệp Lăng Phi chỉ có thể lấy bánh bao và sữa đậu nành làm bữa sáng.

Khi tới phía sau trụ sở chính Tập đoàn Tân Á, Diệp Lăng Phi mang theo túi bánh bao và sữa đậu nành đi vào bên trong tòa nhà.

- Sớm vậy, Mỹ Mỹ. Dạo này cô đẹp hơn nhiều đấy, có phải là có người yêu rồi không?

Diệp Lăng Phi vừa tiến vào bên trong tòa nhà, đã nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của nữ nhân viên tiếp tân. Hắn vừa trêu đùa vừa tiến đến trước mặt Mỹ Mỹ, đặt túi bánh bao và sữa đậu nành lên bàn, nói:

- Nhìn cô cười như vậy, có phải là coi thường túi bánh bao và sữa đậu nành của tôi không? Tôi tuyên bố với cô rằng đây chính là bữa sáng của tôi đấy.

- Giám đốc Diệp, hiện nay anh đang là nhân tài của công ty, ai dám coi thường anh chứ. Sau này, có khi chúng tôi muốn tâng bốc ngài cũng còn không được ấy chứ.

Mỹ Mỹ vừa cười vừa nói:

- Giám đốc Diệp, các vị ở bộ phận tổ chức có cần người không? Tôi cũng có thể làm việc được mà, dù cho làm một nhân viên tạp vụ cũng được.

- Cái gì, bộ phận tổ chức?

Diệp Lăng Phi cau mày nói:

- Tại sao tôi lại không biết?

- Giám đốc Diệp, anh còn phải giả bộ nữa à? Quyết định bổ nhiệm đã có rồi, ngài là Giám đốc Bộ phận Tổ chức. Tôi thấy toàn bộ Tập đoàn Tân Á đều đã biết rồi, ngài còn muốn giấu nữa à?

- Cái gì?

Diệp Lăng Phi cả kinh, trong lòng thầm nghĩ:

- Không phải đã nói tuần tới mới công bố sao? Tại sao bây giờ lại công bố rồi? Hôm qua mình không đi làm nên không biết gì.

Trong khi Diệp Lăng Phi đang suy nghĩ, Tôn Hằng Viễn từ phía sau đi tới. Vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi đứng giữa đại sảnh, vừa nói vừa cười với Mỹ Mỹ, Tôn Hằng Viễn bước nhanh tới, từ xa đã chào hỏi:

- Giám đốc Diệp, sao đi làm sớm vậy!

Diệp Lăng Phi quay người lại, thấy Tôn Hằng Viễn vẻ mặt tươi cười, hắn cũng nói lớn:

- A, chào Giám đốc Tôn.

- Giám đốc Diệp, anh quả là người khiêm tốn, tương lai có khả năng trở thành một lãnh đạo. Hôm qua tôi định gọi điện thoại thông báo cho anh, nhưng nghĩ anh nhất định có chuyện gì nên cũng không muốn quấy rầy. Người của phòng nhân sự đã chuyển quyết định xuống hôm qua, anh bây giờ là Giám đốc Bộ phận Tổ chức. Bộ phận Thị trường cùng với Bộ phận Sản xuất hiện đang tuyển thêm nhân viên, dự định mở rộng quan hệ với Bộ phận Tổ chức. Chúng ta đều là bạn bè, anh nói anh muốn chuyển từ Bộ phận Thị trường sang Bộ phận Tổ chức, nên tôi nhất định giúp anh.

- Cho tôi thêm chút thời gian, tôi cần phải thích nghi đã.

Diệp Lăng Phi xoa đầu, nói:

- Bộ phận Tổ chức là do Phó Tổng Trần phụ trách thành lập. Bộ phận này thực ra chỉ là danh nghĩa, tất cả đều do Phó Tổng Trần an bài hết cả rồi.

Tôn Hằng Viễn nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, nhỏ giọng nói:

- Huynh đệ à, đây chính là một cơ hội cực tốt đấy, ngàn vạn lần đừng bỏ lỡ. Tôi sẽ cố gắng giúp đỡ anh. Còn về phần Phó Tổng Trần, ông ta làm gì có năng lực quản lý Bộ phận Tổ chức, vì vậy anh mới là người xứng đáng. Tôi tiết lộ cho anh một chuyện, anh chỉ cần biết là được rồi, không lâu nữa Trần Ngọc Đình sẽ rời khỏi Tập đoàn Tân Á.

Diệp Lăng Phi cả kinh, hắn không nghĩ ra tại sao Tôn Hằng Viễn lại tiết lộ bí mật này cho mình. Hắn hạ giọng hỏi:

- Giám đốc Tôn, anh còn biết những gì nữa?

Tôn Hằng Viễn không nói gì thêm, vỗ vai Diệp Lăng Phi nói:

- Huynh đệ, tin tôi đi, anh chỉ cần xây dựng được một đội ngũ tốt, thì tiền đồ của anh sẽ rộng mở.

Nói xong, hắn bước đi, để lại Diệp Lăng Phi đang bận lòng suy nghĩ về những điều Tôn Hằng Viễn vừa nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!