Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 65: CHƯƠNG 65: SỨC HÚT KHÓ CƯỠNG

Diệp Lăng Phi nhìn bữa sáng của mình, biết rằng mình không thể tiếp tục ăn được nữa, thỉnh thoảng lại có cuộc gọi đến. Hắn nhấc điện thoại lên, bên trong truyền đến giọng nói của một người đàn ông.

- Giám đốc Diệp, có vội gì không?

Thái độ của Tiễn Thường Nam đối với Diệp Lăng Phi có phần kỳ lạ. Diệp Lăng Phi không thể ngờ rằng mình lại gây sự với Phó tổng Tiễn trong hội nghị hôm đó.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- A, Phó tổng Tiễn đấy à, lúc nãy đúng là có chuyện hơi vội, nhưng hiện tại xem ra không cần phải xử lý nữa, việc của ngài mới là ưu tiên hàng đầu.

Tiễn Thường Nam nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, vui vẻ cười đáp:

- Giám đốc Diệp, anh hiện tại là nhân tài của công ty, nếu so sánh với phó tổng cũng không hề kém cạnh. Thế nào, tối nay anh có rỗi không, tôi mời anh cùng với mấy người ra ngoài ăn bữa cơm, tâm sự một chút, coi như để thúc đẩy tình cảm đồng nghiệp. Dù sao thì tất cả chúng ta đều là đồng nghiệp, sau này còn làm việc lâu dài với nhau, việc giao lưu tình cảm trước mắt sẽ thuận tiện hơn cho công việc sau này.

Diệp Lăng Phi cũng không cảm thấy bất ngờ, hắn nhận được điện thoại của Tiễn Thường Nam là đã đoán được trước sự việc rồi. Hắn cười nói:

- Phó tổng Tiễn, tối nay tôi có việc bận rồi, rất xin lỗi, nếu được thì có thể hoãn sang hôm khác được không?

- Vậy ngày mai đi.

Tiễn Thường Nam vẫn rất nhẫn nại, không có chút biểu hiện gì là không hài lòng.

- Cũng được.

Diệp Lăng Phi nghĩ đã có người mời mình mà lại không đi thì thật là thất lễ. Được ăn mà không phải trả tiền thì tại sao lại không đi chứ? Tính toán như vậy, hắn đáp ứng liền.

Bên này điện thoại còn chưa cúp máy, điện thoại bên kia lại đổ chuông. Diệp Lăng Phi nhìn sang, thì ra là Bạch Tình Đình gọi tới.

- Khốn nạn, không biết hôm nay là ngày gì nữa, tại sao suốt ngày có điện thoại vậy.

Diệp Lăng Phi liếc mắt nhìn sang hai cái bánh bao, cảm thấy chán nản. Thường ngày, đâu có hôm nào bận rộn như hôm nay. Hắn quay sang nói với Tiễn Thường Nam:

- Có người gọi tới.

Rồi tự cúp điện thoại. Cùng với một ông già nói chuyện thì có gì thú vị, còn Bạch Tình Đình thì nói chuyện lại rất hấp dẫn.

- Lão bà, có chuyện gì vậy, nhớ tôi à?

Diệp Lăng Phi cầm lấy điện thoại, nói giọng thân mật, đến chính hắn còn có cảm giác buồn nôn. Trong lòng nghĩ:

- Mình làm sao vậy, tại sao lại đi nói chuyện với Bạch Tình Đình kiểu này, nghe mà buồn nôn.

- Diệp Lăng Phi, tôi không có rảnh rỗi để nói chuyện phiếm với anh. Ba tôi muốn gặp anh, buổi trưa anh có rỗi không?

Bạch Tình Đình nói.

Việc này đúng là ngoài dự liệu của Diệp Lăng Phi. Bạch Tình Đình có chuyện gì mà tức giận hắn, điều này khiến Diệp Lăng Phi thầm nghĩ:

- Bạch Tình Đình hôm nay có gì đó lạ lạ.

Tuy rằng Diệp Lăng Phi nghĩ vậy, nhưng hắn không nói ra. Hắn cười ha hả nói:

- Thế nào, ba cô muốn gặp tôi à, tốt, là buổi trưa à, không thành vấn đề. Nói đi, lúc nào, ở đâu, tôi đảm bảo sẽ đến đúng giờ.

- Mười một giờ, phòng 302 Cẩm Giang Viên.

Nói xong, bộp một tiếng, Bạch Tình Đình cúp điện thoại.

- Không biết cô này hôm nay ăn nhầm phải cái gì nữa, kỳ lạ thật.

Diệp Lăng Phi đặt điện thoại di động lên bàn, xoay cái ghế vài vòng, có chút chán nản. Nếu như Bạch Tình Đình cãi vã với hắn một trận, thậm chí nổi trận lôi đình thì Diệp Lăng Phi cũng cho là bình thường, nhưng đằng này Bạch Tình Đình lại cư xử lạ thường như vậy, Diệp Lăng Phi có phần do dự, không biết rốt cuộc cô ấy muốn nói chuyện gì.

Không có ai đến quấy rầy Diệp Lăng Phi nữa, Diệp Lăng Phi quay sang định ăn tiếp bữa sáng của mình. Bánh bao, sữa đậu nành đều đã nguội ngắt cả rồi, làm sao còn ăn được nữa. Diệp Lăng Phi vo tròn lại, ném vào thùng rác ngoài hành lang.

Vừa ném xong, nhìn lên đồng hồ đã hơn chín giờ. Diệp Lăng Phi chào hỏi vài người rồi rời khỏi trụ sở. Ra đến bãi đỗ xe, trước mặt hắn là chiếc xe Audi màu đen của Trần Ngọc Đình.

Diệp Lăng Phi kéo cửa sổ xe xuống, thò đầu ra chào Trần Ngọc Đình:

- Phó tổng Trần, cô đi làm đấy à, hay là mới đi thị sát về?

Những lời này đủ để làm Trần Ngọc Đình giận, nàng dù sao cũng là người có chức vụ lớn trong tập đoàn, công việc của nhân viên cao cấp như nàng thường là thị sát, đi công tác, tiếp khách, về cơ bản những việc này không thể chấm công được.

Trần Ngọc Đình vốn định hỏi tại sao Diệp Lăng Phi không làm việc mà lại đi ra ngoài làm gì, nhưng nghe Diệp Lăng Phi hỏi ngược lại như vậy. Nàng liếc mắt nhìn Diệp Lăng Phi, lạnh lùng nói:

- Tôi mới từ nhà máy trở về.

- A, thì ra là vậy, cô đang vội, tôi hiểu rồi.

Diệp Lăng Phi liên tục cười nói:

- Sau này chúng ta trực tiếp làm việc với nhau, cô là lãnh đạo của tôi, phải quan tâm đến tình hình của thuộc hạ mình chứ, hoặc ít nhất đối với thuộc hạ của mình phải mỉm cười một chút, cô thấy có đúng không?

- Xin lỗi, từ trước đến nay tôi vẫn như vậy.

Trần Ngọc Đình vẫn giữ thái độ lạnh lùng nói:

- Giám đốc Diệp, thế anh định khi nào thì chính thức chuyển sang phòng tổ chức?

- Việc này tôi quên mất, chẳng phải phòng tổ chức phải đến cuối tuần mới chính thức vận hành sao, vậy để cuối tuần đi. A, phiền Phó tổng Trần sắp xếp cho tôi một phòng làm việc, tôi là người hay quên, biết đâu tuần sau tôi lại quên mất phòng tổ chức mà quay về phòng thị trường mất, ha ha, được rồi, Phó tổng Trần đang bận, chúng ta nói chuyện sau nhé.

Nói rồi, Diệp Lăng Phi đóng cửa sổ xe lại, lái xe vượt qua Trần Ngọc Đình.

- Không biết mình đã chọn đúng hay sai người?

Trần Ngọc Đình lúc này đã bắt đầu hoài nghi quyết định của chính mình, bổ nhiệm Diệp Lăng Phi làm giám đốc phòng tổ chức có lẽ là một quyết định sai lầm, nhưng hiện tại thì không còn cách nào nữa. Bên kia thì Tiễn Thường Nam đang muốn đẩy mình vào thế bí, nếu như biết trước thời điểm thay đổi nhân sự, chắc chắn hắn sẽ mượn cớ này để trả thù, đến lúc đó, một phó tổng giám đốc như cô ấy rất có thể sẽ mất hết quyền lực. Trần Ngọc Đình biết Tiễn Thường Nam là người thủ đoạn, nếu như cho hắn cơ hội, để hắn đảm nhiệm chức vụ giám đốc phòng tổ chức, chắc chắn hắn sẽ sắp xếp toàn bộ người của mình vào.

Trần Ngọc Đình thở dài, đóng cửa sổ xe lại. Nàng rất muốn tạo dựng thành tích tại Tập đoàn Tân Á, nhưng lại gặp nhiều trở ngại, khó có thể bộc lộ được hết khả năng của mình. Lần này là một cơ hội rất tốt, có thể thoát khỏi vị trí phó tổng giám đốc của Tập đoàn Tân Á. Nhưng Trần Ngọc Đình không biết bản thân mình có thể làm được hay không… nhưng ít nhất nàng biết rằng, trước mắt cần phải mất rất nhiều công sức để phòng tổ chức có thể vận hành bình thường.

Diệp Lăng Phi vừa lái xe vừa nghĩ đến hình bóng của Trần Ngọc Đình. Nhìn vẻ ngoài lạnh lùng của Trần Ngọc Đình, rất dễ khiến cho người khác có cảm giác cô ấy là người khó gần, thế nhưng Diệp Lăng Phi lại không nghĩ vậy. Hắn cho rằng, vẻ ngoài lạnh lùng của Trần Ngọc Đình chủ yếu là muốn đoạn tuyệt hoàn toàn với đàn ông, chứ không phải đó là tính cách nội tâm của nàng.

Diệp Lăng Phi sớm đã biết về gia đình của Trần Ngọc Đình, đối với một phụ nữ mất đi người chồng, lại còn nuôi dưỡng một đứa trẻ chưa trưởng thành, thì nàng phải hoàn toàn trở nên lạnh lùng.

- Đáng tiếc quá!

Diệp Lăng Phi vừa nghĩ đến khuôn mặt lạnh lùng của Trần Ngọc Đình, cùng với thân hình đầy đặn, quyến rũ của nàng, Diệp Lăng Phi có phần tiếc nuối, đúng là phí của trời. Diệp Lăng Phi vừa tiếc vừa nghĩ:

- Nếu như cho mình cơ hội, mình tuyệt đối sẽ không bỏ qua cô gái này.

Diệp Lăng Phi bắt đầu bị kích thích, rất muốn lên giường với người phụ nữ này. Cảm giác này lâu lắm rồi hắn chưa có, ngay cả khi đối mặt với Tần Dao, Đường Hiểu Uyển hay Bạch Tình Đình đi chăng nữa thì hắn cũng không có cảm giác mãnh liệt như lúc này. Cũng có thể bởi vì, hắn thấy Trần Ngọc Đình là một người phụ nữ thành thục nên mới có cảm giác khác lạ như thế này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!