Diệp Lăng Phi không ngờ tối nay đến tìm Bạch Tình Đình lại bắt gặp cô đang sánh bước cùng một thanh niên tuấn tú, hơn nữa, gương mặt cô còn rạng rỡ nụ cười tươi tắn.
Trong lòng có chút không vui, hắn chậm rãi bước về phía Bạch Tình Đình. Khi Bạch Tình Đình nhìn thấy Diệp Lăng Phi, cô cố tình khẽ ngả người về phía chàng trai kia. Người thanh niên đó hoàn toàn không chú ý đến hành động nhỏ này, vẫn thản nhiên cười nói với cô.
Ngay cửa đại sảnh, Bạch Tình Đình bỗng dừng chân, hỏi người thanh niên:
- Lúc nãy anh nói định đi ăn ở quán nào?
- A, sao thế! Tình Đình, em đồng ý đi ăn tối với anh rồi à?
Chàng trai rõ ràng không ngờ Bạch Tình Đình sẽ nói vậy, có chút ngạc nhiên rồi lập tức đáp:
- Ở nhà hàng món Tây trong khách sạn anh ở, phong cảnh ở đó khá ổn. Ăn xong, chúng ta có thể đến quán bar uống rượu. Em biết đấy, anh vừa về thành phố Vọng Hải, mọi thứ còn lạ lẫm, chỉ biết đến quán bar giết thời gian thôi. Nhưng mà, không gian ở quán bar đó cũng không tồi đâu. Em biết không, anh chưa bao giờ nghĩ thành phố Vọng Hải lại có một quán bar phong cách Hồng Kông đẹp đến vậy.
Bạch Tình Đình không nói gì, chỉ khẽ liếc mắt về phía Diệp Lăng Phi đang tiến lại gần. Khi thấy sắc mặt hắn có chút giận dữ, khóe miệng cô cong lên một nụ cười đắc ý, khẽ ưỡn ngực, giơ tay phải lên nhìn đồng hồ:
- Vốn tối nay em phải tham gia một bữa tiệc, anh cũng biết những người như chúng ta lúc nào cũng phải dự mấy bữa tiệc vô vị đó. Có điều, em có thể xem xét...
Lời của Bạch Tình Đình còn chưa dứt, Diệp Lăng Phi đã cất giọng:
- Cô ấy nghĩ hôm nay sẽ về nhà nấu cơm!
Nói rồi, hắn liền một tay nắm chặt lấy cánh tay Bạch Tình Đình, quay sang người thanh niên kia:
- Vị tiên sinh này, xin lỗi nhé, vợ tôi tối nay không rảnh rồi. Cô ấy còn phải về nhà chăm con. Anh không biết à, nhà chúng tôi có đứa trẻ hơn ba tuổi cần mẹ về chăm sóc, không thì nó sẽ khóc đấy!
- Sao! Tình Đình, em kết hôn rồi à, lại còn có con nữa!
Người thanh niên vô cùng ngạc nhiên, có chút ngượng ngùng nói:
- Anh đến chuyện này cũng không biết, là bạn học của em mà thật sự không xứng đáng!
- Diệp Lăng Phi, anh bỏ tay ra, anh làm cái gì vậy!
Bạch Tình Đình giằng mạnh tay Diệp Lăng Phi ra, gắt lên:
- Anh đừng có nói vớ vẩn, tôi chẳng có quan hệ gì với anh cả!
Ngay sau đó, cô quay lại nhìn chàng trai kia, nói:
- Trịnh Thiên Sư, anh đừng nghe anh ta nói linh tinh. Em còn trẻ thế này, kết hôn cái gì chứ, còn bao nhiêu đàn ông đang theo đuổi, em phải suy xét kỹ càng đã.
Bạch Tình Đình vừa nói vừa cố tình liếc Diệp Lăng Phi một cái.
- Có thể lắm chứ, anh đang thắc mắc sao Tình Đình lại kết hôn sớm như vậy!
Người thanh niên cười nói:
- Anh cũng chưa kết hôn. Ở Hồng Kông, những người độc thân quý tộc giống anh còn nhiều lắm. Đương nhiên, anh không giống họ, không phải anh không muốn kết hôn mà là chưa tìm được đối tượng thích hợp thôi. Em cũng biết, mấy cô gái ở Hồng Kông chỉ toàn loại ham tiền, giả tạo, suốt ngày chỉ biết chưng diện, chẳng có chút thông minh nào. Đối tượng kết hôn của anh chắc chắn phải thông minh một chút, đương nhiên, nên giống như Tình Đình đây!
- Cảm ơn anh quá khen!
Bạch Tình Đình cười đáp:
- Vậy tối nay chúng ta...
Cô còn chưa nói xong, đã bị Diệp Lăng Phi kéo đi. Lần này, hắn không nói nhiều lời, kéo thẳng cô đi một mạch.
- Anh làm gì thế hả?
Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi nắm rất đau, cau mày:
- Anh còn không buông tay, tôi sẽ kêu cứu đó!
- Kêu đi, tôi xem ai dám tới. Ai dám tới đây, tôi sẽ cho kẻ đó thành tàn phế!
Lời nói của Diệp Lăng Phi lúc này chẳng khác gì một tên vô lại. Thái độ hung hăng, không sợ trời không sợ đất, bất chấp lý lẽ của hắn khiến Bạch Tình Đình phải ngậm miệng, chịu để hắn lôi ra bãi đỗ xe. Người thanh niên thấy Bạch Tình Đình bị một gã đàn ông lôi đi, nghĩ cô bị ép buộc, hắn liền muốn thể hiện bản lĩnh đàn ông của mình. Hắn vội bước lên hai bước, chặn Diệp Lăng Phi lại, nghiêm giọng nói:
- Vị tiên sinh này, anh đang cưỡng ép người khác đó. Nếu anh không buông ra, tôi sẽ báo cảnh sát!
- Mày báo đi. Đây là chuyện nhà của tao. Mày báo thử xem, tao xem ai dám quản!
Diệp Lăng Phi trừng mắt nhìn gã kia, tức giận gầm lên:
- Cút ngay cho tao! Tao không muốn nhìn thấy mặt mày xuất hiện trước mặt vợ tao lần nữa, bằng không, tao sẽ cho mày ra bã!
- Diệp Lăng Phi, anh ta là...
- Cô im đi!
Diệp Lăng Phi không biết cơn giận nóng như núi lửa này từ đâu ập tới. Hắn quát Bạch Tình Đình:
- Tôi bảo cô ngậm miệng lại cô có nghe không hả? Tôi là chồng của cô, dù cô có thừa nhận hay không thì trên pháp luật tôi vẫn là chồng cô. Nếu cô muốn đi chơi với thằng khác thì cũng được thôi, không vấn đề gì, ít ra cũng nên hoàn thành thủ tục ly hôn với tôi xong đã chứ. Đơn giản thế thôi. Giờ cô có vấn đề gì không?
Bạch Tình Đình chưa từng thấy Diệp Lăng Phi dùng những lời lẽ như thế này nói với mình bao giờ. Cô giờ mới nhận ra, Diệp Lăng Phi thực sự đang bốc hỏa. Trong lòng cô có chút hối hận, thầm trách mình đã hơi quá đáng. Cô không dám nói nhiều nữa, đành quay sang người thanh niên kia:
- Xin lỗi, chồng em hôm nay tâm trạng không được tốt lắm. Em đi trước đây!
Nói xong, Bạch Tình Đình liền lên xe của Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi mặt sa sầm, cũng lên xe, lái thẳng rời khỏi bãi đỗ của tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ. Ngồi trong xe, Bạch Tình Đình cứ xoa mãi cánh tay đỏ ửng bị hắn nắm chặt, thỉnh thoảng lại trộm nhìn sắc mặt hắn, thấy vẻ mặt Diệp Lăng Phi giận dữ như muốn giết người. Cô biết lần này hắn thực sự tức giận rồi, nên cũng không dám hó hé thêm lời nào.
Diệp Lăng Phi cũng không nói cho cô biết sẽ đi đâu, chỉ cho xe chạy rất nhanh. Mấy lần Bạch Tình Đình định lên tiếng nhưng nhìn thấy vẻ mặt lạnh như tiền của hắn, cô lại nuốt ngược những lời muốn nói vào trong.
Diệp Lăng Phi lái xe về biệt thự Nam Sơn, dừng xe ở sân rồi chạy vòng qua mở cửa. Bạch Tình Đình định đôi co với hắn vài câu nữa nhưng thấy vẻ mặt sắc lạnh của hắn, cô lại không dám nói gì. Cô im lặng. Diệp Lăng Phi có chút cáu kỉnh, cúi người xuống bế thốc Bạch Tình Đình lên, rồi ôm thẳng cô vào phòng ngủ của hắn trên tầng hai.
Rầm!
Vừa vào phòng, Diệp Lăng Phi liền ném thẳng Bạch Tình Đình xuống giường, ngay sau đó liền đè lên người cô.
- Anh làm gì thế hả, không được, không được!
Bạch Tình Đình không biết hắn định làm gì, cô cố đẩy hắn ra nhưng với cơ thể của Diệp Lăng Phi, cô làm sao chống cự nổi. Diệp Lăng Phi đè chặt cô xuống giường, hai tay dùng sức bóp mạnh lên cặp mông căng tròn của cô, miệng dán chặt lên đôi môi mềm mại. Bạch Tình Đình đẩy mấy cái cũng không sao đẩy được hắn ra.
Cô định dùng chân đạp hắn xuống, nhưng Diệp Lăng Phi lại ghì chặt lấy chân cô.
Hơi thở nặng nề phả ra từ mũi Diệp Lăng Phi. Hắn sa sầm mặt, ngẩng đầu lên, tay phải giật đứt bộ đồ công sở của Bạch Tình Đình, xé toạc bộ trang phục xa xỉ. Cặp đùi nõn nà, xinh đẹp khiến người khác phải mê mẩn của cô lộ ra trước mắt.
- Ông xã, anh đừng thế mà, ông xã...
Bạch Tình Đình lúc này hoảng thật rồi, cô vội vàng nói:
- Ông xã, anh tin em đi, em và anh ta không có quan hệ gì cả!
Diệp Lăng Phi nào có nghe được những lời này. Hai tay hắn xé nát bộ quần áo của cô, ném toẹt xuống sàn. Ngay sau đó lại xé đứt chiếc áo ngực màu đen, hai tay đè chặt lấy đôi vai đang giãy giụa của cô, đưa miệng cắn lên nhũ hoa mềm mại, nõn nà, cao vút. Trong chốc lát, bộ ngực đẹp như hoa của Bạch Tình Đình đã hằn đầy vết răng của hắn.
Bạch Tình Đình không dám giằng co nữa, chỉ có thể van xin:
- Ông xã, anh đừng thế mà, xin anh đó, em...
Ngay sau đó, cô kêu lên một tiếng đau đớn. Hai tay Diệp Lăng Phi dùng sức banh chân cô ra, để hạ bộ của cô hoàn toàn hiện rõ trước mặt hắn. Hắn kéo mạnh đùi cô, đưa miệng tiến tới, mạnh mẽ chiếm lấy. Bạch Tình Đình kêu lên thảm thiết, nhưng dường như không thể làm cơn giận của Diệp Lăng Phi nguôi đi, ngược lại, hắn càng lúc càng lợi hại, nhanh chóng khiến nơi đó của cô ướt sũng.
Diệp Lăng Phi mạnh mẽ lật người cô lại. Hai tay hắn nhào nặn cặp mông căng tròn. Miệng hắn ra sức khám phá khắp cơ thể cô. Bạch Tình Đình không dám giãy giụa cũng không dám kháng cự nữa. Cô tựa như mất hết linh hồn, nhẫn nhịn chịu đựng sự chiếm đoạt của Diệp Lăng Phi. Lúc này, cô chỉ biết cắn môi chịu đựng, cố ngăn dòng lệ đang chực trào nơi khóe mắt.
Hai tay Diệp Lăng Phi không ngừng lưu lại những vết máu đỏ hồng trên khắp thân thể nõn nà, mềm mại như da em bé của Bạch Tình Đình. Hắn cảm thấy trong người như có một con dã thú đang gào thét. Trước đây, hắn chưa từng nghĩ mình sẽ để ý đến Bạch Tình Đình tới mức có chút biến thái như vậy. Hắn muốn cô trở thành của riêng hắn, chỉ cần có gã đàn ông nào nói chuyện với cô, hắn đều cảm thấy không vui. Diệp Lăng Phi hoàn toàn không nghe thấy những lời giải thích của cô. Trong đầu hắn lúc này chỉ hiện lên cảnh tượng Bạch Tình Đình và tên kia nói chuyện với nhau. Thái độ của cô đã chọc thẳng vào tính chiếm hữu vốn cất giấu bấy lâu nay của hắn.
Diệp Lăng Phi đã lâu không có cảm giác điên cuồng như vậy, ngay cả vỉ thuốc mà Angel đưa cho cũng đã bị hắn ném thẳng vào một góc bàn nào đó. Hắn lúc này tựa như một con thú hoang, điên cuồng muốn nuốt sống con mồi của mình. Đây tựa như một tâm lý độc chiếm vậy. Diệp Lăng Phi cũng không rõ hắn đang lo nghĩ điều gì, có lẽ, hắn lo Bạch Tình Đình sẽ rời xa hắn, hoặc hắn không thể tin vào chính mình. Tóm lại, hắn biết mình không phải vì giải tỏa dục vọng, trong lòng hắn lúc này cũng không hề có sự tức giận đối với cô, mà là một cảm giác muốn thông qua việc này để mãi mãi giữ lấy cô.
Diệp Lăng Phi không biết rằng hắn đang làm tổn thương Bạch Tình Đình. Hắn đưa môi lướt qua từng thớ thịt trên người cô, mút lấy tất cả dịch thể từ cơ thể cô tiết ra, trên môi hắn dính đầy mùi hương của cô.
Diệp Lăng Phi hoàn toàn không biết mình đang làm gì, chỉ biết gắng sức dùng môi lưỡi chiếm hữu toàn bộ cơ thể Bạch Tình Đình. Khi hắn đưa môi hôn lên khuôn mặt cô, đầu lưỡi liền cảm thấy vị gì đó mặn chát. Vị mặn ấy lan ra trong miệng, những tia máu đỏ tía trong mắt hắn bỗng nhiên biến mất. Lưỡi hắn liếm đầy nước mắt của Bạch Tình Đình, giọt nước mắt đó khiến toàn bộ lý trí đã mất của hắn được khôi phục. Hắn nhìn rõ hai hàng nước mắt trên má cô.
Diệp Lăng Phi không dám tin khi nhìn thấy Bạch Tình Đình đang nằm dưới người mình, cơ thể vốn trắng trong, nõn nà như ngọc kia giờ đây hằn đầy những vết bầm tím, và đó chính là hậu quả do hắn gây ra. Một âm thanh nặng nề phát ra từ cổ họng, hắn đứng phắt dậy, chạy thẳng ra ngoài.
Bạch Tình Đình nằm bất động trên giường khóc nức nở. Cô khóc không phải vì những vết bầm tím trên người mà vì những tổn thương do Diệp Lăng Phi gây ra. Đối với cô, cô có thể sẵn sàng dâng hiến tất cả cho người đàn ông này, nhưng không phải trong tình cảnh như thế này. Tất cả những gì Diệp Lăng Phi vừa làm khiến cô sợ hãi. Cô không thể tưởng tượng được người đàn ông giống như con dã thú lúc nãy lại chính là người mà cô yêu, không thể tin được đó lại là chồng của cô.
Bạch Tình Đình thậm chí còn nghĩ rằng người đàn ông đó là một con dã thú, đang cắn xé cơ thể mình. Cô nằm trên giường hồi lâu, nghĩ rằng Diệp Lăng Phi sẽ còn quay lại cưỡng bức cô. Cô biết mình không đủ sức chống lại hắn, nếu hắn muốn cưỡng ép cô, thì quan hệ giữa hai người sẽ thực sự chấm dứt. Vì người đàn ông này căn bản không hề yêu cô, nếu thực sự yêu thì đã không hết lần này tới lần khác làm tổn thương cô.
Bạch Tình Đình đợi, đợi Diệp Lăng Phi bước vào, đợi người đàn ông mà cô yêu thương sẽ cho cô một lý do để có thể chia tay, cho cô một lý do để không bao giờ yêu hắn nữa.
Đợi mãi, đợi mãi, cũng không thấy Diệp Lăng Phi vào. Bạch Tình Đình ngồi dậy từ trên giường, để chân trần bước xuống. Cô cũng không muốn mặc quần áo vào, cứ để thân thể trần trụi như thế bước ra khỏi phòng ngủ của Diệp Lăng Phi.
Vừa ra khỏi phòng, cô liền nghe thấy tiếng rầm rầm từ dưới lầu vọng tới. Bạch Tình Đình bước tới đầu cầu thang, nhìn xuống dưới. Vừa nhìn, cô liền sợ xanh mặt, chỉ thấy Diệp Lăng Phi đang dùng nắm đấm nện thẳng vào tường từng cú một. Viên gạch men trắng tuyết bị hắn đấm vỡ tan thành từng mảnh, bên trên dính đầy máu tươi.
- Ông xã, anh điên rồi sao!
Tuy vừa nãy trong lòng nghĩ sẽ không còn bất cứ quan hệ nào với Diệp Lăng Phi nữa, nhưng khi nhìn thấy hắn ở dưới lầu như điên như dại giơ tay đấm vào tường gạch, trên tường còn dính đầy máu tươi, Bạch Tình Đình cuống cuồng chạy xuống, lao thẳng tới trước mặt hắn. Cô đưa tay nắm chặt lấy tay phải của Diệp Lăng Phi, không để hắn điên loạn đấm lên tường nữa.
- Ông xã, anh làm gì thế, chẳng lẽ anh điên rồi sao, chẳng lẽ anh...
Khi Bạch Tình Đình nhìn thấy vệt nước mắt trên khuôn mặt Diệp Lăng Phi, cô liền ngẩn người, không dám tin vào mắt mình. Diệp Lăng Phi đang khóc.
- Ông xã!
Bạch Tình Đình đưa tay ôm trọn Diệp Lăng Phi vào lòng, miệng nói:
- Ông xã, em biết, đều tại em, em không nên cố ý chọc giận anh. Người đó tuy là bạn học của em, nhưng bọn em chỉ bàn chuyện công việc mà thôi. Ông xã, em nói muốn ăn cơm với anh ta chỉ là cố tình... cố tình chọc giận anh thôi!
- Tình Đình, xin lỗi, thật sự xin lỗi!
Diệp Lăng Phi không hề ôm lại cô, nhưng miệng hắn lại lẩm bẩm:
- Lúc nãy thực sự không hiểu vì sao anh lại làm như vậy với em. Anh không muốn làm tổn thương em, nhưng anh lại từng bước từng bước làm tổn thương em sâu sắc. Tình Đình, anh xin lỗi. Nếu có thể, anh hy vọng mình chưa từng tới nước Anh, chưa từng buôn bán vũ khí, cũng chưa từng giết người, cũng chưa từng...
Diệp Lăng Phi lẩm bẩm một hồi, tựa như muốn trút ra tất cả những dằn vặt trong lòng.
Những áy náy, đau khổ trong lòng hắn lúc này không ai có thể hiểu được...
Trong phòng ngủ của Diệp Lăng Phi, hắn đang ngồi bên giường. Bạch Tình Đình để trần người ngồi bên cạnh, tay cô nắm chặt bàn tay phải của hắn, đang dùng thuốc đỏ bôi lên vết thương. Trên mặt cô hiện rõ nét đau lòng, vừa khẽ bôi thuốc, vừa khẽ nói:
- Ông xã, sao anh lại làm thế chứ, em trước giờ chưa từng trách anh, đều tại em cả!
- Tình Đình, thật sự xin lỗi em!
Diệp Lăng Phi nhìn khuôn mặt cô, nói:
- Anh thực sự không thể điều khiển nổi chính mình, anh thực sự không biết mình đang làm gì!
Vừa nói, hắn vừa đưa mắt nhìn qua những vết bầm tím do chính hắn gây ra trên người cô, rồi cúi mặt xuống, lại rơi vào im lặng.
- Ông xã, em không hề trách anh. Vừa nãy em đã nói rồi, chuyện này đều tại em, đều do em cố ý chọc giận anh. Người đó tên là Trịnh Thiên Sư, là bạn học thời đại học của em. Sau khi tốt nghiệp, anh ta đi Hồng Kông, giờ là Tổng giám đốc của công ty đã giật mất hạng mục nhà máy của chúng ta. Em và anh ta không có chuyện gì cả, chỉ vì thấy anh đúng lúc bước tới cửa, em mới cố tình chọc tức anh thôi, tất cả là tại em!
- Tình Đình, em đừng nói nữa!
Diệp Lăng Phi ngẩng đầu lên, nhìn Bạch Tình Đình rồi từ từ nói:
- Tình Đình, chúng ta ly hôn đi. Lần này anh không hề nói đùa. Lúc nãy anh cũng nói với em rồi, bệnh này của anh không thể chữa khỏi được. Angel đã giúp anh tìm rất nhiều thuốc, nhưng chỉ có thể khống chế chứ không thể chữa trị dứt điểm. Thực tế, anh không hề biết chính mình đang làm gì, anh vốn không thể điều khiển nổi bản thân. Anh không thể làm hại em lần nữa, chỉ có cách rời xa em mới có thể không làm em tổn thương!
- Ông xã, anh nói gì vậy, ly hôn? Em không đồng ý, cả đời này em chỉ ở bên anh thôi!
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói ly hôn, cô không cần suy nghĩ, thái độ kiên quyết nói.
Diệp Lăng Phi bỗng cau mày, Bạch Tình Đình lập tức ý thức được mình đang làm đau hắn, giọng nói liền dịu lại, luôn miệng nói:
- Ông xã, em xin lỗi, em xin lỗi!
- Không sao, anh quen rồi!
Diệp Lăng Phi lắc đầu:
- Anh bị thương trên chiến trường còn nghiêm trọng hơn thế này nhiều, chút thương tích nhỏ này có đáng gì.
Bạch Tình Đình bôi thuốc xong, lại dùng gạc cẩn thận băng lại cho hắn, vừa băng vừa nói:
- Ông xã, sau này anh không được phép nhắc tới chuyện ly hôn với em nữa. Anh định rời xa em à, đừng mơ, cửa cũng không có đâu. Còn về bệnh mà anh nói, em thấy chỉ là bệnh tâm lý thôi, đợi mai em tìm bác sĩ tâm lý tới xem cho anh!
Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình, chậm rãi nói:
- Tình Đình, em thật sự không sợ anh sao? Em không lo anh sẽ lại làm tổn thương em à?
Bạch Tình Đình ngẩng đầu lên, nhìn Diệp Lăng Phi, dịu dàng nói:
- Vì anh là người đàn ông mà em yêu, anh là người thân của em. Em không sợ anh đâu.