Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 667: CHƯƠNG 667: TA SẼ LÀ ÁC MỘNG CỦA NGƯƠI.

Vu Uy nằm trên giường bệnh, mặt hơi sưng lên, nhưng ngoài ra thì cũng không bị gì nữa. Vừa nhìn bộ dạng này của Vu Uy là biết ngay hắn cố tình ăn vạ để moi tiền bạn trai của Trần Thiến mà thôi.

Người khác đi thăm bệnh nhân thì mang hoa quả, đường sữa các loại, nhưng Diệp Lăng Phi không chỉ không mang gì, mà ngược lại vừa vào phòng bệnh đã ngồi ngay xuống bên giường Vu Uy. Hắn đưa tay lấy một quả táo trên tủ đầu giường, lau lau qua loa rồi “răng rắc” một tiếng, cắn một miếng lớn. Diệp Lăng Phi vừa ăn táo vừa nói:

- Quản lý Vu, ông bị sao vậy? Đang yên đang lành lại chạy đến bệnh viện. Hai ngày nay tôi không tới công ty nên cũng không biết chuyện này. Nếu biết ông nằm viện, tôi đã sớm ghé thăm ông một chút rồi.

Diệp Lăng Phi nói đến đây, liền quơ quơ quả táo đã bị cắn một miếng lớn trước mặt Vu Uy, oán giận nói:

- Quản lý Vu, ai mua quả táo chua thế này? Nói với người mua táo ấy, lần sau đừng có ham rẻ mà mua loại táo còn chưa chín này. Nếu không sau này tôi đến thăm quản lý Vu thế nào được chứ? Chua chết mất, ăn không nổi nữa.

Diệp Lăng Phi nói rồi ném quả táo lên tủ đầu giường, vỗ hai tay, nhìn Vu Uy.

Vu Uy thấy Diệp Lăng Phi như vậy, trong lòng thầm mắng: "Mẹ kiếp, mày đến thăm tao hay đến ăn chực đồ của tao vậy?"

Vu Uy vừa nhận được điện thoại của giám đốc bộ phận bồi thường bảo hiểm. Hắn có quan hệ không tệ với vị giám đốc kia, nghe nói Diệp Lăng Phi chạy đến phòng bồi thường làm loạn, trong lòng Vu Uy càng thêm khó chịu.

Vu Uy vốn đã không ưa Diệp Lăng Phi, thậm chí còn có chút chán ghét. Nếu có thể tìm được lý do thích hợp để đuổi thẳng Diệp Lăng Phi khỏi công ty bảo hiểm Dân An, Vu Uy đã sớm cho hắn cuốn gói từ lâu. Lần này, sau khi nhận được điện thoại của giám đốc phòng bồi thường, trong lòng hắn mừng thầm, cuối cùng cũng có một cái cớ thích hợp để đuổi Diệp Lăng Phi đi rồi.

Vu Uy đã vỗ ngực đảm bảo, hai ngày nữa hắn quay về phòng sẽ lập tức sa thải Diệp Lăng Phi.

Vu Uy vừa mới cúp máy, trong lòng đang tính toán chuyện này thì Diệp Lăng Phi liền xuất hiện. Vu Uy là kẻ rất tham tài, nếu Diệp Lăng Phi biếu xén chút gì đó, hắn còn có thể suy nghĩ lại. Nhưng ai ngờ Diệp Lăng Phi vừa vào đã ngồi bên giường ăn uống. Vu Uy nhìn Diệp Lăng Phi ăn đồ của mình, trong lòng liền hạ quyết tâm, nhất định phải đuổi Diệp Lăng Phi khỏi phòng mình.

Vu Uy quay sang phía Diệp Lăng Phi, nói năng có chút khó khăn – mặt hắn bị sưng, vừa nói đã cảm thấy rát như lửa đốt.

- Diệp Lăng Phi, đây là cậu đến thăm tôi sao?

Vu Uy hỏi.

- Đương nhiên là tới thăm ông rồi.

Diệp Lăng Phi nói:

- Tôi nghe nói ông bị người ta đánh nên đến ngay. Ông không biết con người tôi rất quan tâm đến lãnh đạo sao? Cho nên phải sang đây xem quản lý thế nào.

Vu Uy vừa nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, trong lòng cũng cảm thấy dễ chịu một chút, thầm nghĩ: "Hừ, tên này cuối cùng cũng nói được một câu dễ nghe."

Vu Uy trong lòng vừa mới nghĩ tới đây, chợt nghe Diệp Lăng Phi nói tiếp:

- Tôi nghĩ nếu như quản lý Vu bị trọng thương mà không được điều trị tốt, tôi có thể giúp quản lý Vu tìm một cửa hàng bán quan tài. Tôi có một người bạn làm nghề này, tôi có thể bảo bạn tôi bán cho ông giá tám phần. À... Quản lý Vu, ông trừng mắt nhìn tôi làm gì, lẽ nào ông thấy giá này cao? Nghĩ cũng đúng, ông là lãnh đạo của tôi, nói thế nào cũng không thể lấy tám phần được. Được rồi, tôi sẽ bảo bạn tôi lấy ông năm phần thôi. Như vậy ông hài lòng chưa?

Vu Uy thiếu chút nữa bị Diệp Lăng Phi chọc giận đến đứt hơi, mắt trợn trắng lên, tay phải liên tục vuốt ngực, sắc mặt đỏ bừng. Diệp Lăng Phi thấy Vu Uy như vậy, vội vàng đứng lên, vẻ mặt thân thiết nói:

- Quản lý Vu, ông sao vậy? Có phải cảm thấy khó thở không? Lẽ nào ông đang hấp hối? Chết sớm như vậy không được đâu. Ít nhất trước khi chết cũng phải giao sổ tiết kiệm và mật mã ngân hàng của ông cho tôi đã chứ. Quản lý Vu, tôi không thể cứ để ông chết như vậy được.

Diệp Lăng Phi nói rồi đi tới bên giường, hai tay đặt lên ngực Vu Uy, dùng sức ấn xuống, nói:

- Quản lý Vu, cảm thấy thế nào? Khỏe hơn chưa?

Vu Uy trong lòng hận không thể lấy dao giết Diệp Lăng Phi. Vốn hắn chỉ bị Diệp Lăng Phi làm cho tức giận nhất thời khó thở, kết quả bị Diệp Lăng Phi đè xuống, Vu Uy liền cảm thấy trước mắt mình một mảnh tối đen, thiếu chút nữa không thở nổi.

Một lúc lâu sau, Vu Uy mới thở lại được bình thường, sắc mặt hắn đỏ lên, liên tục ho khan vài tiếng. Vu Uy trừng mắt với Diệp Lăng Phi, quát:

- Cậu làm gì thế? Có phải cậu muốn giết tôi không?

Diệp Lăng Phi vẻ mặt vô tội, tỏ ra rất uất ức:

- Quản lý Vu, tại sao ông có thể nói như vậy? Tôi thấy ông thiếu chút nữa không thở được mới muốn giúp ông. Ông xem, bây giờ không phải ông có thể thở rồi sao? Nếu vừa rồi không có tôi, không biết ông có đi chầu Diêm Vương không nữa.

Vu Uy bị Diệp Lăng Phi chọc giận không nói nên lời. Hắn lo lắng nếu mình còn nói chuyện với Diệp Lăng Phi kiểu này, sớm muộn gì cũng bị tức chết. Vu Uy không nhịn được khoát tay với Diệp Lăng Phi, nói:

- Được rồi, được rồi. Chỗ tôi không còn chuyện gì, cậu đi đi.

- Quản lý Vu, tôi vừa mới đến được một lát, sao có thể đi ngay chứ?

Diệp Lăng Phi không những không đi mà ngược lại còn ngồi xuống, thần thần bí bí nói:

- Quản lý Vu, hôm nay tôi tới là có chuyện muốn nói cho ông biết. Ừm, chuyện rất trọng yếu, quan hệ đến sự an nguy của quản lý Vu đấy.

- Cậu thì có chuyện gì? Cậu đừng ở chỗ này nữa, coi như là tôi cầu xin cậu.

Vu Uy hiển nhiên không nhịn được nữa.

- Cầu xin cậu mau đi đi.

- Quản lý Vu, ông không nghe nhất định sẽ hối hận.

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Lẽ nào quản lý Vu không muốn biết hôm nay Trần Thiến đi đâu à?

Vu Uy vừa nghe Diệp Lăng Phi nhắc tới Trần Thiến, trong lòng khẽ động. Chuyện này quả thực Vu Uy đã dùng không ít thủ đoạn, chính là vì muốn có được Trần Thiến. Bây giờ mắt thấy Trần Thiến sắp tới tay, lại nghe Diệp Lăng Phi ra vẻ thần bí nhắc tới, Vu Uy không tự chủ được hỏi:

- Cô ta đi đâu?

- Tôi biết quản lý Vu rất quan tâm Trần Thiến mà.

Diệp Lăng Phi lúc này lại bắt đầu thong thả. Hắn không hề nóng nảy, mà dựa lưng vào ghế nói:

- Quản lý Vu, ông nói xem ông ở đây cảm giác thế nào? Lúc tôi tới đã thấy ở đây có không ít nữ y tá, trông cũng khêu gợi lắm. Quản lý Vu, ông không có ý kiến gì sao?

Vu Uy hiện tại chỉ muốn biết Trần Thiến đi đâu, hắn nào có lòng dạ nói chuyện phiếm với Diệp Lăng Phi. Thấy Diệp Lăng Phi nói toàn chuyện không đâu, Vu Uy thúc giục:

- Được rồi, Diệp Lăng Phi, cậu cũng đừng thừa nước đục thả câu, có chuyện gì cứ việc nói thẳng đi.

- Quản lý Vu, ông có vẻ gấp gáp vậy.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Tôi vốn cũng khó hiểu, đang yên đang lành sao ông lại giao cho Trần Thiến nhiều nhiệm vụ như vậy, mà hầu như đều là nhiệm vụ không thể nào hoàn thành. Nhưng bây giờ tôi suy nghĩ cẩn thận lại mới biết, hóa ra quản lý Vu đã sớm chuẩn bị xong màn kịch “kim ốc tàng kiều”. Thủ đoạn này thật cao tay, không phải người bình thường có thể làm được.

Vu Uy trầm mặt xuống, miệng không vui nói:

- Diệp Lăng Phi, cậu đừng nói lung tung. Tôi làm tất cả cũng là vì muốn tốt cho Trần Thiến. Người mới thì phải có áp lực chứ?

- Tôi hiểu, tôi mới nói thủ đoạn này rất cao tay. Rõ ràng muốn “kim ốc tàng kiều” nhưng lại làm ra vẻ giải quyết việc công. Quản lý Vu, ông thật sự làm cho tôi bội phục đấy.

Diệp Lăng Phi nói rồi liếc qua Vu Uy, thấy sắc mặt hắn âm trầm, liền nhếch miệng nói tiếp:

- Quản lý Vu, ông đừng vội tức giận. Con người tôi lá gan rất nhỏ. Tôi nghe nói quản lý Vu còn có một số bạn bè hắc đạo. Tôi rất sợ quản lý Vu bảo những người bạn đó đến tìm tôi.

Vu Uy thấy Diệp Lăng Phi nói ra chuyện này, hắn cũng không sợ vạch mặt, hừ lạnh một tiếng:

- Biết là tốt nhất. Diệp Lăng Phi, cậu đúng là có chút cuồng, nhưng ta đại nhân có đại lượng, không so đo với cậu. Sau này cậu đừng đến phòng chúng ta làm nữa, tự mình từ chức đi.

- Quản lý Vu, ông muốn sa thải tôi sao?

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Nhưng ông có bản lĩnh đó không? Bây giờ ông còn đang nằm trong viện, ông lấy cái gì để sa thải tôi chứ?

- Ta chỉ cần gọi một cuộc điện thoại đến bộ phận quản lý nhân sự, họ sẽ ngay lập tức làm thủ tục sa thải cậu. Bây giờ cậu có thể trở về chuẩn bị nghỉ việc đi.

Vu Uy vốn đã muốn chỉnh Diệp Lăng Phi, hiện tại vừa lúc nói ra lời này. Vu Uy trong lòng thầm nghĩ:

- Mày muốn đấu với tao à? Mày còn non lắm. Cũng không nghĩ xem mình là ai. Bây giờ thì khóc đi.

Diệp Lăng Phi nghe Vu Uy nói xong, hắn không nhịn được nói:

- Quản lý Vu, vậy phiền ông tự mình sa thải tôi thì tốt hơn. Tôi chỉ sợ bộ phận nhân sự không dám sa thải tôi đâu. Được rồi, giữa chúng ta không cần nói lời vô ích nữa, tôi cũng lười nói chuyện phiếm với ông, thực sự là lãng phí thời gian. Thật ra, tôi chủ yếu muốn nói cho ông biết, Trần Thiến hôm nay đã đi tìm vợ ông.

- Tìm vợ tôi?

Vu Uy cả kinh, theo bản năng ngồi bật dậy. Hắn nhìn thẳng Diệp Lăng Phi, hô lớn:

- Cô ta tìm vợ ta làm gì?

- Ông nói có thể làm gì chứ? Còn không phải là đem chuyện này nói cho vợ ông biết sao? À, ông đừng tìm Trần Thiến gây phiền toái, cô ấy là do tôi bảo đi đấy.

Diệp Lăng Phi bĩu môi, nói:

- Tôi bảo Trần Thiến đàm phán với vợ ông, để vợ ông ly hôn với ông. Quản lý Vu, thế là tôi đã giúp ông một ân huệ lớn. Sau này nếu ông thành công “kim ốc tàng kiều”, ngàn vạn lần đừng quên công lao của tôi.

- Diệp Lăng Phi, tao muốn giết mày!

Sắc mặt Vu Uy trắng bệch, hắn chỉ vào mũi Diệp Lăng Phi mắng:

- Mẹ mày, mày cũng không nhìn xem tao là ai mà lại dám chọc tới tao. Mày có tin tao chỉ cần một cuộc điện thoại thì thằng nhóc nhà mày sẽ không rời khỏi bệnh viện được không?

Diệp Lăng Phi cười lạnh nói:

- Quản lý Vu, được thôi. Bây giờ tôi đang ở đây, tôi muốn xem ông làm thế nào giết tôi. Tôi nghe nói ông có bạn bè hắc đạo phải không? Tôi ngược lại cũng biết một chút.

Vu Uy vừa nghe, âm trầm nói:

- Diệp Lăng Phi, mày thực sự là ngay cả chữ chết cũng không biết viết thế nào. Nghe bang 3K chưa? Bạn tao chính là người của 3K. Mày có giỏi thì đừng đi, bây giờ tao sẽ gọi điện thoại bảo bạn tao dẫn người qua đây.

- Vãi thật, 3K cơ à? Bang hội lớn gớm, làm tao sợ muốn chết đây này.

Diệp Lăng Phi vừa nghe liền cười lạnh nói:

- Vậy thì phiền ông gọi đến đi. À, hay nhất là mang nhiều người vào.

Vu Uy bị Diệp Lăng Phi làm cho giận đến môi run run. Hắn lấy điện thoại di động ra, bấm một số. Vừa mới nói được mấy câu, điện thoại của Vu Uy đã bị Diệp Lăng Phi cướp lấy. Hắn cầm điện thoại nói:

- Này, tao nghe nói mày là người của 3K, rất có bản lĩnh nhỉ?

- Mày là ai?

Người nọ giọng điệu bất thiện hỏi.

- Tao chính là người mà quản lý Vu nói, Diệp Lăng Phi. À, có vấn đề gì sao?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Mẹ nó, thằng khốn này thật kiêu ngạo. Biết tao là người của 3K mà còn dám rầm rĩ như vậy, mày sống đủ rồi à?

Người nọ mắng.

- Chán sống thì không dám nhận, chỉ là gần đây cảm thấy chân tay ngứa ngáy, muốn tìm mấy thằng tép riu luyện tay một chút. Nghe nói 3K chúng mày có rất nhiều người, hay là gọi hết đến đây để tao luyện tay một chút?

Diệp Lăng Phi nói.

- Được, thằng nhóc mày chờ đó, bây giờ tao lập tức tới.

Diệp Lăng Phi nghe thấy đối phương cúp điện thoại, hắn nói:

- Quản lý Vu, ta quên hỏi tên bạn của ông. Tên hắn là gì vậy?

- Hỏa Pháo.

Vu Uy bĩu môi, nói:

- Ở thành phố Vọng Hải, ai nghe đến tên Hỏa Pháo thì dù là con nít ba tuổi cũng bị dọa cho nín khóc. Diệp Lăng Phi, lần này mày chết chắc rồi.

Diệp Lăng Phi không để ý đến Vu Uy, mà khóe miệng lại cười cười, lấy điện thoại di động ra bấm số gọi. Chờ điện thoại vừa kết nối, Diệp Lăng Phi cười nói:

- Này, anh nghe nói tên Hỏa Pháo chưa? Ừ, chính là hắn. Tôi không ngờ đã đắc tội hắn. Anh mau tới đây gặp tôi, nếu anh đến muộn một chút thì không gặp được tôi nữa đâu. Tôi ở bệnh viện nhân dân số 3. Nhớ nhanh lên một chút nhé.

Diệp Lăng Phi làm trò ngay trước mặt Vu Uy. Sau khi gọi điện thoại xong, hắn lại ngồi bên cạnh Vu Uy, cười ha ha nói:

- Quản lý Vu, hai chúng ta tâm sự một chút đi, nói không chừng lát nữa ông sẽ được xem một hồi biểu diễn đặc sắc. Ừm, ta đảm bảo tuyệt đối đặc sắc, đặc sắc đến mức cả đời ông cũng sẽ không quên...

Khoảng chừng hơn 20 phút sau, dưới lầu truyền đến tiếng huyên náo. Lúc này Diệp Lăng Phi đứng dậy, bẻ bẻ ngón tay, phát ra tiếng răng rắc. Vừa lúc đó, điện thoại của Diệp Lăng Phi vang lên.

Diệp Lăng Phi nhận điện thoại, cười nói:

- Lúc nào thì diễn kịch vậy? Tôi chờ đến chán rồi.

Đây là điện thoại Tôn Hoành gọi tới. Tôn Hoành cười nói:

- Diệp tiên sinh, anh còn không biết à? Kịch đã diễn rồi.

- Vậy sao? Ở đâu?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Phòng chờ bệnh viện. Người của chúng ta đã bao vây người của 3K. Tôi đã đem chuyện này nói cho long đầu. Long đầu nói lần này không thể tha cho 3K. Long đầu còn bảo tôi đa tạ anh, đang lo không có cớ đánh 3K, vừa lúc Diệp tiên sinh cho chúng ta cơ hội này.

- Chút lòng thành mà thôi. À, tôi có một chuyện, tên Hỏa Pháo kia giữ lại cho tôi, tôi có việc với hắn.

Diệp Lăng Phi nói.

- Sở Thiếu Lăng, tên khốn đó lần trước dám phái người ám sát tôi. Lần này tôi sẽ mang theo người của hắn đi tìm hắn tính sổ. Sở Thiếu Lăng, tên khốn này rốt cuộc có coi ai ra gì không đây. Thế nào, có hứng thú đi với tôi không?

Tôn Hoành vừa nghe, cười nói:

- Chúng tôi tất nhiên muốn đi, làm gì mà không dám chứ. Lần này đến xem bộ mặt bọn 3K một cái. Mẹ kiếp, làm chúng ta mất đi mấy đường chủ. Lần này, cũng muốn đường chủ 3K phải chết.

- Xem anh nói kìa, tôi là người đứng đắn, chuyện của các anh không liên quan đến tôi. Tôi chỉ tìm Sở Thiếu Lăng lấy một câu trả lời, vốn tôi thật không ngờ sẽ có cơ hội này.

Diệp Lăng Phi nói tới chỗ này, nhìn Vu Uy ngồi trên giường sắc mặt trắng bệch, cười lạnh:

- Nhờ có một tên ngốc quen biết người của 3K. Ừ, không sai, nhanh chóng giải quyết những người này. Nếu cảnh sát tới, tôi cũng có thể giúp các anh làm nhân chứng.

- Giám đốc Diệp, anh yên tâm, chúng tôi xử lý chuyện này rất quen tay. Cho dù bị cảnh sát bắt, cùng lắm thì chúng ta tống những người này vào, chẳng có gì đặc biệt.

Diệp Lăng Phi cười cười, không nói gì thêm với Tôn Hoành. Hắn cúp điện thoại, đi tới bên giường Vu Uy, nhìn Vu Uy đã há hốc mồm, cười lạnh nói:

- Quản lý Vu, ta dẫn ông đi xem kịch hay, cho ông xem một màn kịch mà có lẽ cả đời này ông cũng chưa từng xem qua. Ta đảm bảo sẽ làm ông cả đời khó quên.

- Mày... mày là ai?

Vu Uy thẳng đến lúc này mới phản ứng lại. Hắn ý thức được Diệp Lăng Phi là một người mà mình căn bản không thể trêu vào.

- Ta là Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Về phần lai lịch của ta, ta chỉ có thể nói ông nên biết càng ít càng tốt. Ông chỉ cần nhớ, ta là ác mộng của ông là được.

Diệp Lăng Phi mạnh mẽ kéo Vu Uy đi ra khỏi phòng bệnh, vào thang máy đi xuống tầng một. Chờ cửa thang máy vừa mở, Vu Uy liền thấy tràng cảnh ở phòng chờ tầng một. Hắn khó khăn hít một hơi.

Chỉ thấy từ phòng chờ tầng một cho đến ngoài cửa lớn bệnh viện, tất cả đều là vết máu. Có kẻ cả người vẫn đang chảy máu, nằm trong vũng máu, mấy ngón tay bị chém đứt.

Ở bên ngoài cửa chính, năm sáu chục thanh niên tay cầm mã tấu chạy ra phía ngoài. Trong đó, hai gã thanh niên kéo một tên máu me đầy người đi ra khỏi cửa chính bệnh viện, lên chiếc xe chờ sẵn bên ngoài.

Những người này động tác vô cùng gọn gàng, chém người xong lập tức rút lui.

Diệp Lăng Phi kéo Vu Uy đi ra thang máy. Nhìn Vu Uy không ngừng nôn mửa, Diệp Lăng Phi cố ý để Vu Uy đến gần một vũng máu, hắn giả bộ giọng kỳ quái nói:

- Quản lý Vu, sao có nhiều người nằm ở đây vậy? Ông xem những người này cả người đều là máu. Ta thấy cho dù cứu sống được cũng bị tàn phế. Thật đáng thương, tuổi còn trẻ đã biến thành tàn phế. Haiz, Vu Uy, ông cẩn thận một chút, ông dẫm lên ngón tay người ta kìa. Tuy nói ngón tay người ta bị chém đứt, nhưng vạn nhất người ta còn muốn nối thì sao? Ông nói có đúng không?

Vu Uy lúc này đã không nói ra lời, hắn chỉ còn có thể nôn mửa. Diệp Lăng Phi vẫn kéo Vu Uy đến ngoài cửa lớn. Hắn buông tay ra, Vu Uy thoáng cái tê liệt ngã xuống bậc cửa.

Diệp Lăng Phi nhìn bộ dáng kia của Vu Uy, cười lạnh nói:

- Quản lý Vu, bây giờ biết cái gì gọi là xã hội đen chân chính rồi hả? Nghĩ rằng ông quen biết đám người này thì có thể muốn làm gì thì làm sao? Ta cho ông biết, hôm nay ta chỉ là cho ông một chút giáo huấn. Nếu như sau này để ta nhìn thấy ông nữa, ta cũng sẽ không dễ nói chuyện như vậy đâu. À, thuận tiện nhắc nhở một câu, sau này không cần phải đến công ty bảo hiểm Dân An làm nữa. Ta thấy ông nhanh chóng viết đơn từ chức thì hơn. Ta không muốn thấy ông ở công ty bảo hiểm Dân An. Về phần khi ông về nhà, vợ ông sẽ đối phó ông thế nào, vậy sẽ là chuyện của ông. Nhớ kỹ, gặp phải ta là bất hạnh lớn nhất cả đời ông. Ta sẽ là ác mộng của ông.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!