Trong một căn phòng trên tầng hai của Hồng Phấn Đế Quốc, Sở Thiếu Lăng tay cầm ly rượu vang đỏ, chậm rãi nhấp môi. Ngồi đối diện hắn, Lâm Tuyết mặc một chiếc quần đen bó sát, không uống rượu mà chỉ kẹp một điếu thuốc dành cho phụ nữ. Sở Thiếu Lăng để Khương Long hẹn gặp Lâm Tuyết chính là vì chuyện nhà máy chế biến thực phẩm của hắn ở ngoại thành.
Sở Thiếu Lăng cho rằng Lâm Tuyết cũng là người nắm giữ cổ phần của nhà máy, theo lẽ thường thì phải ra mặt để dàn xếp mấy chuyện phiền toái. Chỉ là hắn không ngờ được rằng, Hồng Phấn Đế Quốc không phải nơi thích hợp để bàn chuyện cơ mật. Ở đây, tất cả các phòng cho thuê đều được lắp đặt camera ở những nơi cực kỳ kín đáo, mọi nhất cử nhất động của hắn và Lâm Tuyết đều bị người giám sát qua camera ghi lại không sót một chi tiết.
Dù Sở Thiếu Lăng khôn khéo đến đâu, hắn cũng không lường được ông chủ đứng đằng sau nơi này, người có chút giao tình với cha hắn, lại đang ngầm giăng bẫy hắn. Lâm Tuyết nhìn Sở Thiếu Lăng, trong lòng thầm tính toán xem hắn đang có chủ ý gì.
- Giám đốc Lâm, tôi nghĩ chúng ta không cần vòng vo nữa, cứ vào thẳng vấn đề đi!
Sở Thiếu Lăng nói.
- Giám đốc Lâm hẳn cũng biết nhà máy chế biến thực phẩm ở ngoại thành, à, chính là nhà máy do Diệp Phong tiên sinh đầu tư xây dựng ấy.
Nghe Sở Thiếu Lăng nhắc tới Diệp Phong, lòng Lâm Tuyết khẽ động. Từ khi Diệp Phong đến thành phố Vọng Hải để đầu tư cho nhà máy, cô ta mới chỉ nhận được một khoản tiền, mà phần lớn trong số đó đã đưa cho Từ Hàn Vệ rồi. Bây giờ thấy Sở Thiếu Lăng nói vậy, Lâm Tuyết suy đoán có thể hắn tìm mình vì chuyện nhà máy chế biến do Diệp Phong đầu tư.
- Có chuyện gì thì cứ nói thẳng, cậu tìm tôi vì việc gì?
Lâm Tuyết hỏi.
Sở Thiếu Lăng cười một tiếng, nói:
- Rất đơn giản, gần đây nhà máy gặp chút phiền toái, có một số cảnh sát vào đó gây chuyện. Giám đốc Lâm, có lẽ cô nên ra mặt giải quyết chuyện này để từ nay về sau cảnh sát không mò đến đó nữa!
- Cảnh sát vào kiểm tra là chuyện bình thường, sao tôi cản họ được!
Lâm Tuyết nói.
- Chuyện này thứ lỗi tôi không thể giúp được.
- Giám đốc Lâm, bây giờ chúng ta cùng hội cùng thuyền, nhà máy chế biến thực phẩm cũng có phần của cô, nếu nơi đó mà gặp chuyện không may thì tôi nghĩ giám đốc Lâm cũng chẳng được lợi lộc gì.
Sở Thiếu Lăng bĩu môi cười nói.
- Giám đốc Lâm không biết sao, xí nghiệp đó là do Diệp Phong hợp tác đầu tư với bang 3K chúng tôi. Thật ra tôi cũng không ngại nói cho giám đốc Lâm biết, nơi đó không chỉ là nhà máy thông thường, mà thực chất chính là nơi để bang 3K chúng tôi gia công hàng nhập lậu bán thành phẩm từ Hồng Kông, sau đó để Diệp Phong tiên sinh đi tiêu thụ. Có thể nói, hiện tại ba người chúng ta đều là châu chấu cột trên cùng một sợi dây, không ai chạy thoát được.
- Cái gì?
Lâm Tuyết kinh hãi. Cô ta vốn không biết nhà máy này sản xuất cái gì, chẳng qua là Diệp Phong đã chuyển nhượng cổ phần cho cô ta nên mới đồng ý hỗ trợ. Bây giờ Sở Thiếu Lăng nói ra sự thật làm cho Lâm Tuyết có cảm giác bị lừa dối. Lâm Tuyết cũng biết buôn lậu là phạm pháp, liền vội vàng nói:
- Sở Thiếu Lăng, tôi nghĩ anh nói nhầm rồi, tôi không có bất kỳ quan hệ gì với cái nhà máy đó cả!
Sở Thiếu Lăng đã sớm đoán được Lâm Tuyết sẽ phản ứng như vậy. Vừa rồi hắn cũng không nói thật, sợ rằng khi biết mục đích thực sự của nhà máy là sản xuất ma túy, Lâm Tuyết sẽ bán đứng hai người bọn họ. Sở Thiếu Lăng chỉ nói là buôn lậu, thực ra cũng là từng bước dụ dỗ Lâm Tuyết lên thuyền. Hắn nhấm nháp ly rượu, nhìn Lâm Tuyết khẽ cười nói:
- Giám đốc Lâm, cô đừng quên cô cũng có cổ phần trong nhà máy, nên cô cũng là một trong những chủ sở hữu của nó. Nếu một ngày chúng tôi xảy ra chuyện bất trắc thì cô nghĩ mình có thể thoát được can hệ sao?
Đôi môi Lâm Tuyết hơi run rẩy, hiển nhiên trong lòng cô ta biết lời này của Sở Thiếu Lăng không phải là lời nói suông. Lâm Tuyết hung hăng rít một hơi thuốc, nói:
- Bây giờ tôi không còn được như trước nữa. Anh cũng thấy đấy, từ khi có khu ăn chơi Hồng Phấn Đế Quốc này, những chỗ dựa của tôi trong quá khứ giờ lại như người dưng, thực sự tôi không thể giúp được gì.
Sở Thiếu Lăng nghe xong, nở nụ cười. Hắn cầm ly rượu ngồi xuống bên cạnh Lâm Tuyết, nhẹ nhàng ôm vai cô ta, thấp giọng:
- Giám đốc Lâm, tôi tin tưởng vào thủ đoạn của cô, có thể một lần nữa hấp dẫn Từ bí thư, phải không?
Lâm Tuyết nhìn Sở Thiếu Lăng, nói:
- Anh cho rằng tôi còn loại mị lực đó sao? Bây giờ tôi đã già rồi, nhan sắc đã tàn phai, không còn được như xưa nữa.
Sở Thiếu Lăng hơi cúi đầu xuống gần tóc Lâm Tuyết, hít một hơi rồi cười nói:
- Không phải vậy, tôi cho rằng giám đốc Lâm chưa hề già, ngược lại rất trưởng thành, quyến rũ. Từ bí thư nhất định sẽ bị cô mê mệt thêm lần nữa. Chỉ là tôi đề nghị giám đốc Lâm nên thay đổi phong cách cho đa dạng, việc này hẳn cô không cần tôi dạy chứ.
Lâm Tuyết cau mày, giọng nói rất không hài lòng:
- Sở Thiếu Lăng, anh cách xa tôi một chút!
Sở Thiếu Lăng nghe vậy, cười cười tránh sang một bên, uống cạn ly rượu vang, sau đó đứng dậy, nói:
- Giám đốc Lâm, hãy suy nghĩ thật kỹ những điều tôi vừa nói. Tôi tin giám đốc Lâm sẽ có biện pháp đối phó Từ bí thư, tôi chờ tin tốt của cô!
Sở Thiếu Lăng nói xong, đi về phía cửa, trước khi ra khỏi phòng còn nói thêm:
- Giám đốc Lâm, đừng giở trò gì, nếu tôi xảy ra chuyện thì tất cả đều không có kết cục tốt đẹp đâu!
- Khốn nạn!
Sở Thiếu Lăng vừa rời đi, Lâm Tuyết lập tức nguyền rủa.
Thấy Sở Thiếu Lăng đi ra, Khương Long đang chờ ở bên ngoài thấp giọng hỏi:
- Công tử, ả đàn bà đó nói thế nào?
- Cô ta có thể nói thế nào được nữa, tất nhiên là phải làm theo ý tôi. Chuyện này giao cho ông, giúp tôi giám sát thật chặt Lâm Tuyết, nếu ả không nghe lời thì phải cho cô ta biết tay.
Sở Thiếu Lăng bổ sung.
- Khương thúc thúc, tuy nói vậy nhưng nhất định phải nhớ kỹ, không được làm tổn thương Lâm Tuyết, người phụ nữ này còn nhiều tác dụng với chúng ta.
Khương Long gật đầu, nói:
- Tôi biết, tôi sẽ trông chừng Lâm Tuyết. Nếu cô ta không chịu hành động, tôi sẽ nghĩ cách thích hợp để đe dọa cô ta.
Sở Thiếu Lăng gật đầu, nói:
- Cứ làm như vậy đi!
Mễ Tuyết sau khi biết được nội dung cuộc trò chuyện của Sở Thiếu Lăng và Lâm Tuyết, lập tức đến xin chỉ thị của ông chủ.
- Từ Hàn Vệ tham tài háo sắc, loại người như thế là những kẻ không đáng tin cậy nhất. Tuy vậy, hắn chính là quân cờ trọng yếu mà chúng ta có thể lợi dụng, không thể dễ dàng buông tay được.
Người đàn ông đó vẫn ngồi trong căn phòng tối không bật đèn, quay lưng về phía Mễ Tuyết.
- Nếu Từ Hàn Vệ xảy ra chuyện thì mạng lưới quan hệ chúng ta vất vả xây dựng sẽ tan vỡ, vì vậy ta mới nói chúng ta không thể để hắn mất cái ghế bí thư đó được. Mễ Tuyết, cô đi đối phó Lâm Tuyết, tôi không muốn để ả quấy rối kế hoạch của chúng ta.
Mễ Tuyết gật đầu nói:
- Ông chủ, tôi đi làm ngay.
- À, đúng rồi, cô vừa nói Lâm Tuyết có quan hệ với bang 3K à?
- Vâng, đúng vậy!
- Thế thì cứ để cho bọn chúng chó cắn chó là được rồi. Mễ Tuyết, tôi nghĩ cô biết rõ mình phải làm thế nào. Với loại phụ nữ như Lâm Tuyết thì phải đẩy cô ta vào đường cùng, buộc ả phản bội bang 3K. Tạm thời tôi không muốn xung đột với bang 3K. Ta rất ghét tên Sở Thiên Dương, phong cách làm việc của hắn quá quang minh chính đại, nhưng thành phố Vọng Hải là địa bàn của hắn, chúng ta cần lợi dụng thế lực của 3K, tạm thời đừng gây tranh chấp với họ. Mễ Tuyết, cô lập tức gọi điện thoại kêu Dương Tử ngày mai đến thành phố Vọng Hải, tôi muốn hắn và cô thành lập thế lực của chúng ta ở nơi đây.
Mễ Tuyết nghe vậy hơi ngạc nhiên, vội nói:
- Ông chủ, có phải ngài cảm thấy năng lực của tôi quá kém không, tôi....
Mễ Tuyết chưa nói hết câu đã bị người đàn ông ngắt lời:
- Mễ Tuyết, cô nhầm rồi. Cô đã theo tôi nhiều năm, lẽ nào tôi còn không hiểu năng lực của cô sao? Chỉ là Dương Tử rất am hiểu về mặt này, tôi muốn Dương Tử ở đằng sau bày mưu đặt kế, còn cô ở ngoài sáng giúp tôi tìm một con rối có quan hệ với cả hắc đạo lẫn bạch đạo. Mễ Tuyết, cô hiểu ý tôi chứ?
- Ông chủ, tôi đã hiểu, bây giờ tôi lập tức đi gọi điện.
Mễ Tuyết vừa ra khỏi phòng lập tức thở phào nhẹ nhõm, áp lực trong lòng cũng giảm hẳn. Cô ta rất hiểu tính cách của ông chủ, biết mình không thể tự quyết định cuộc sống mà vận mệnh hoàn toàn nằm trong tay ông ta. Tuy Mễ Tuyết rất muốn thoát khỏi gông cùm này nhưng hiện tại cô ta vẫn chưa có lựa chọn nào khác, chỉ có đi theo người đàn ông này mới có thể sống tiếp.
Diệp Lăng Phi và nhóm người Phương Linh uống đến hơn 9 giờ mới rời Hồng Phấn Đế Quốc. Hắn lái xe đưa mấy cô gái đã uống khá nhiều về nhà trước rồi mới quay về biệt thự. Về đến nhà, hắn thấy Bạch Tình Đình đang ngồi trong phòng khách đọc tiểu thuyết.
- Bà xã, sao em chưa đi ngủ?
Diệp Lăng Phi vừa hỏi vừa ngồi xuống cạnh Bạch Tình Đình.
- Anh đi tắm đi, người toàn mùi rượu!
Bạch Tình Đình ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người Diệp Lăng Phi, cau mày tỏ ý không hài lòng.
- Bà xã, anh đã xin phép rồi mà!
Diệp Lăng Phi không hề có ý đi tắm, ngược lại còn ôm lấy Bạch Tình Đình, cười gian.
- Bà xã, lại đây anh hôn một cái!
- Anh uống nhiều quá rồi đúng không, trông đúng là một tên sâu rượu!
Bạch Tình Đình đặt quyển sách xuống, hai tay đẩy Diệp Lăng Phi, nói:
- Người anh hôi quá, em vừa mới tắm xong, anh đừng có sáp lại gần em nữa.
- Anh cứ sáp lại đấy, để bà xã thơm tho của anh cũng giống anh!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đẩy Bạch Tình Đình ngã xuống ghế, sau đó hắn nằm đè lên cô, hai tay sờ loạn đồng thời hôn lên môi Bạch Tình Đình.
Nếu là trước đây, Bạch Tình Đình đã sớm giận dỗi, nhưng bây giờ cô chỉ cố gắng đẩy Diệp Lăng Phi ra chứ không hề nổi giận. Náo loạn một hồi, sau khi đã chiếm đủ tiện nghi trên thân thể quyến rũ của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi mới chịu ngồi dậy. Bạch Tình Đình lấy tay xoa những chỗ Diệp Lăng Phi vừa hôn trên mặt, nói:
- Anh thật là, bẩn chết đi được, em phải đi tắm lại, đúng là phiền phức!
- Bà xã, anh đi với em, chúng mình tắm uyên ương nhé!
- Em không tắm với anh đâu!
Bạch Tình Đình đứng dậy, cầm theo cuốn tiểu thuyết định lên gác, vừa đi được hai bước thì quay lại nói với Diệp Lăng Phi:
- Ông xã, anh nói anh quen biết tác giả cuốn sách này đúng không? Nếu rảnh thì anh hẹn cô ấy đi ăn cơm, em rất muốn được gặp cô ấy!
- Được thôi!
Diệp Lăng Phi đáp.