Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 678: CHƯƠNG 678: ANH PHẢI NÓI THẬT

Lý Khả Hân vừa rời khỏi phòng ngủ, Diệp Lăng Phi chẳng biết làm gì nên mở một bộ phim lên xem. Mới được vài phút, mắt hắn đã như muốn lồi cả ra ngoài. Diệp Lăng Phi không thể tin nổi Lý Khả Hân lại xem thể loại này – một bộ phim cấp ba, lại còn là phiên bản cũ rích do Hồng Kông sản xuất. Rất nhiều diễn viên Hồng Kông thời kỳ đầu đã tham gia đóng thể loại này, còn bây giờ thì phải nói đến AV Nhật Bản, những bộ phim có cốt truyện xuyên suốt khiến người xem càng thêm hứng thú. Bộ phim Diệp Lăng Phi đang xem là phim cấp ba cổ trang từ rất lâu rồi, trong đó không hề thiếu những minh tinh điện ảnh nổi tiếng của Hồng Kông. Diệp Lăng Phi cảm thấy kỳ quái, vì sao trong máy tính của Lý Khả Hân lại có thứ này? Hắn vốn định đi ra ngoài hỏi cho rõ ràng, nhưng rồi lại thôi. Lý Khả Hân cũng đã trưởng thành, xem một bộ phim như vậy cũng không phải chuyện gì to tát.

Lý Khả Hân đang dọn dẹp bàn ăn, cô vừa tìm được bộ phim này, chỉ sợ Diệp Lăng Phi phát hiện ra lại nghĩ ngợi lung tung, nhưng chờ một lúc không thấy hắn đi ra, cô cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Lý Khả Hân thu dọn bàn ăn rồi rửa bát đũa, xong xuôi mới lau tay trở lại phòng ngủ. Cô vừa bước vào đã tình cờ thấy trên màn hình máy tính là những hình ảnh khiến người ta phải trào máu mũi, gương mặt cô lập tức đỏ bừng, lặng lẽ ngồi xuống giường không dám lên tiếng.

Diệp Lăng Phi nghe thấy tiếng bước chân của Lý Khả Hân nhưng vẫn ngồi yên, vốn tưởng rằng cô sẽ ra nói chuyện với mình nhưng đợi mãi mà vẫn chỉ thấy im lặng. Diệp Lăng Phi quay đầu nhìn, thấy Lý Khả Hân đang ngồi trên giường, gương mặt ửng đỏ chăm chú nhìn hắn.

- Khả Hân, sao em vào mà không nói gì thế?

Diệp Lăng Phi không tắt máy tính, đứng dậy đi tới cạnh Lý Khả Hân. Ánh mắt cô vừa lướt qua nơi đang nhô lên dưới quần hắn, gương mặt càng thêm đỏ rực, nhẹ giọng nói:

- Em thấy anh đang mải xem phim nên không muốn làm phiền.

Diệp Lăng Phi nhìn Lý Khả Hân, thầm nuốt nước bọt. Vừa xem một bộ phim “kịch tính” như vậy, khó tránh khỏi có phản ứng, bây giờ lại có một mỹ nhân ngay trước mắt, bất kỳ người đàn ông nào cũng khó mà kiềm chế nổi. Diệp Lăng Phi ngồi xuống giường. Lý Khả Hân hơi dịch vào trong để hắn ngồi cạnh mình. Diệp Lăng Phi ôm lấy bờ vai của Lý Khả Hân, nhẹ nhàng hỏi:

- Khả Hân, em cũng xem bộ phim kia rồi à?

Lý Khả Hân cắn môi gật đầu, thấp giọng đáp:

- Là một người bạn trên mạng giới thiệu cho em.

- Em thấy thế nào?

- Chẳng hay ho gì cả!

Lý Khả Hân nói xong, bỗng nhiên hơi nghiêng người, hai tay ôm lấy thắt lưng Diệp Lăng Phi, tựa đầu vào lồng ngực hắn, nói:

- Em không thích xem thể loại phim này.

- Thế mà em còn bảo anh xem!

Diệp Lăng Phi cảm nhận được hương thơm từ người Lý Khả Hân, hắn khẽ hít một hơi, tay trái thuận thế ôm cô vào lòng, bắt đầu vuốt ve cặp đùi thon thả, miệng thì nói:

- Khả Hân, anh hiểu tâm ý của em, nhưng em có nghĩ tới tình cảnh hiện nay của anh không? Em cũng biết tính cách của Tình Đình, cô ấy nhất định không cho phép anh có người phụ nữ khác bên ngoài. Anh không muốn làm dang dở cuộc đời em, em phải suy nghĩ cho kỹ.

Lý Khả Hân nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn, nói:

- Em chưa bao giờ làm điều gì khiến bản thân phải hối hận, cũng không phải vì xúc động nhất thời. Diệp Lăng Phi, anh biết không, bây giờ em đã không thể quay đầu được nữa rồi. Anh đã chiếm một vị trí quá sâu trong trái tim em, đến mức em coi những người đàn ông khác đều là phế vật. Anh nói xem, anh bảo em phải lựa chọn thế nào, tất cả đều do anh làm hại. Anh cứ yên tâm, em sẽ không tranh giành địa vị với vợ anh, cũng không tơ tưởng danh phận gì. Dù sao không có danh phận cũng tốt, ít ra sau này khi em gặp được bạch mã hoàng tử của đời mình, em có thể kiêu hãnh nói với anh ấy rằng em chưa từng kết hôn. Vì vậy, em, Lý Khả Hân này sẽ không ngốc đến mức đòi kết hôn với anh đâu.

- Khả Hân à, ý anh không phải như vậy!

Diệp Lăng Phi nghe vậy, vừa định giải thích thì Lý Khả Hân đã bất chợt ôm lấy cổ hắn, chủ động hôn lên. Diệp Lăng Phi hơi sững người, đến khi đầu lưỡi vụng về của cô tiến vào trong miệng thì hắn mới bừng tỉnh. Diệp Lăng Phi bắt đầu hôn đáp lại, đè Lý Khả Hân xuống dưới thân thể cường tráng của mình, dục hỏa vừa bị bộ phim kia khơi dậy trong nháy mắt bùng phát. Tay hắn lần mò từ đùi vào sâu trong váy, hơi thở đàn ông đầy man dại phả ra. Hắn mạnh bạo xoa nắn bờ mông căng tròn của Lý Khả Hân. Cô đã từng tiếp xúc thân mật với Diệp Lăng Phi, lần đó bị hắn hôn đến toàn thân run rẩy. Nhưng từ khi Lưu Hải gặp chuyện, quan hệ hai người có một tầng ngăn cách, nên gặp nhau cũng có phần xa lạ. Giờ đây, ngọn lửa dục đã tắt lại lần thứ hai được đốt lên, hơn nữa lần này còn mãnh liệt hơn lần trước. Đầu óc Lý Khả Hân trống rỗng, chỉ thuận theo bản năng của người phụ nữ mà cố sức ôm chặt lấy Diệp Lăng Phi, cảm thấy toàn thân bị một ngọn lửa điên cuồng thiêu đốt. Diệp Lăng Phi ngừng hôn, thuần thục cởi hết y phục của Lý Khả Hân, một thân thể hoàn mỹ tỏa ra hương thơm mê người hiện ra trước mắt. Hắn nhẹ nhàng hôn một đường từ cổ dần xuống giữa hai chân cô, khi hắn mạnh mẽ mút lấy nơi thầm kín của cô, Lý Khả Hân cuối cùng cũng bật ra tiếng rên rỉ đầy kích tình. Hai tay cô nắm chặt ga trải giường, cặp tuyết lê hấp dẫn bị Diệp Lăng Phi bóp nắn, phập phồng theo từng tiếng rên của cô.

Lúc này, Diệp Lăng Phi chỉ nghĩ tới việc chiếm hữu thân thể yêu kiều này, trong lòng tràn đầy lửa dục do tình ý của Lý Khả Hân đốt lên. Hắn từ từ tách hai chân cô ra, hạ thân chậm rãi tiến tới, cùng với tiếng rên đau đớn của Lý Khả Hân, Diệp Lăng Phi đã tiến vào trong cơ thể cô.

Nước mắt Lý Khả Hân lăn dài trên má, cô vừa rên rỉ thống khổ vừa thở dốc dồn dập. Cô gái thoạt nhìn rất kiên cường này, khi đã dâng hiến thân thể cho người đàn ông mình yêu thương nhất, cuối cùng cũng thể hiện ra nội tâm yếu đuối. Trong đầu cô bây giờ chỉ toàn hình bóng của Diệp Lăng Phi, cảm giác vừa sung sướng vừa đau đớn, rốt cục cô đã trao đi lần đầu tiên trong đời...

Ga giường còn lưu lại vệt máu xử nữ của Lý Khả Hân. Cô thay một chiếc quần lót khác, kéo ga giường lên cuộn lại, định ôm ra ngoài. Kẻ vừa hưởng thụ thân thể tuyệt vời của cô, Diệp Lăng Phi, vội vàng cản lại:

- Khả Hân, em ngồi nghỉ đi đừng vận động, để anh làm cho!

Lý Khả Hân gắt giọng:

- Anh biết để cái này ở đâu không mà đòi làm? Anh đừng cậy mạnh nữa, giao cho em là được rồi!

Cô vừa cử động nhẹ, lập tức cảm thấy hạ thân đau rát liền chau mày. Diệp Lăng Phi thấy vậy quan tâm hỏi:

- Khả Hân, em cảm thấy trong người thế nào?

- Đều tại anh làm hại em!

Gương mặt Lý Khả Hân hồng nhuận, kiều diễm không gì sánh được, ánh mắt nhìn Diệp Lăng Phi toát ra nhu tình như nước, cô dịu dàng nói.

- Được rồi, em không sao đâu, trước khi cha mẹ em về em phải giặt xong cái ga giường này.

Nói rồi, Lý Khả Hân ôm ga giường chậm rãi ra khỏi phòng ngủ. Diệp Lăng Phi cũng đi theo, thấy cô để ga giường ra ngoài ban công rồi định quay lại lấy đồ dùng, hắn vội nói:

- Khả Hân, em cứ ngồi đó để anh làm cho, em muốn anh lấy cái gì nào?

Lý Khả Hân cũng cảm thấy mình đi lại hơi khó khăn, cô gật đầu, nũng nịu nói:

- Anh mang giúp em hai cái chậu tới đây, một chậu đổ đầy nước, chậu kia anh cho bột giặt vào nhé!

- Ừ, anh biết rồi!

Diệp Lăng Phi vội vàng làm theo lời dặn, cầm hai cái chậu và bột giặt tới. Lý Khả Hân trước tiên ngâm ga giường vào chậu nước rồi mới cho bột giặt vào, sau đó trừng mắt với Diệp Lăng Phi:

- Anh còn đứng ngây ra đó làm gì, mau lấy ghế mà ngồi xuống đi!

Diệp Lăng Phi cười cười, lấy một chiếc ghế nhỏ ngồi đối diện cô. Thấy hắn cứ cười tủm tỉm nhìn mình, Lý Khả Hân kỳ quái hỏi:

- Trên mặt em có dính gì sao mà anh nhìn ghê vậy?

- Không có, anh chỉ cảm thấy bộ dạng hiện giờ của em càng xinh đẹp hơn! – Diệp Lăng Phi cười nói.

- Được rồi, được rồi, anh đừng nói linh tinh nữa! – Lý Khả Hân nói. – Làm đàn ông sướng thật, làm xong chẳng có hậu quả gì, chỉ tội cho phụ nữ bọn em, thực sự không công bằng.

- Khả Hân, em còn đau không? – Diệp Lăng Phi thấp giọng hỏi.

- Anh nói gì vậy! – Lý Khả Hân trợn mắt nhìn hắn, sau đó lí nha lí nhí. – Anh làm mạnh như vậy...

Cô cảm thấy khó có thể mở miệng về vấn đề này, mấp máy môi hồi lâu, cuối cùng nói:

- Nói chung là rất đau!

- Đâu, để anh xem cho nào!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa ngồi xuống cạnh Lý Khả Hân, đưa tay định kéo quần lót của cô. Lý Khả Hân gạt tay hắn ra:

- Đừng làm bậy, anh động vào làm em đau lắm!

- Cứ để anh nhìn thử xem, yên tâm đi, anh sẽ cẩn thận!

Diệp Lăng Phi không nghe, vẫn cố thực hiện cho bằng được. Lý Khả Hân không có cách nào đành để cho hắn nhìn chằm chằm chỗ đó của cô, thúc giục:

- Anh đừng nghịch nữa, đây là ban công, nếu để người khác nhìn thấy sẽ không hay đâu!

Diệp Lăng Phi đã nhìn no mắt, đứng thẳng dậy, cười nói:

- Khả Hân, không sao đâu, em sẽ nhanh khỏi thôi!

- Làm sao mà anh biết? – Lý Khả Hân hỏi.

Diệp Lăng Phi cảm thấy buồn cười, không biết đáp thế nào bèn trả lời bâng quơ:

- Anh đoán thế!

- Anh toàn nói lung tung thôi! – Lý Khả Hân hừ lạnh một tiếng, nói: – Em hỏi anh một việc, anh phải nói thật cho em biết.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Anh đảm bảo có gì nói nấy, tuyệt đối không dám có nửa lời dối trá hay giấu diếm!

Lý Khả Hân nhìn thẳng vào mắt Diệp Lăng Phi, thấp giọng hỏi:

- Có phải anh đã có quan hệ với Hiểu Uyển không?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!