Phương Linh vừa ra khỏi quán trà đã lập tức hét lên với Diệp Lăng Phi:
- Mấy người trong đó là ai vậy, nhìn kiểu gì cũng không giống người tốt!
Diệp Lăng Phi không nhịn được cười thầm. Mấy người hắn vừa đưa Phương Linh đi gặp đều là nòng cốt của Phủ Đầu Bang, đặc biệt là Tôn Hoành và Tống Thi chính là trùm xã hội đen, chỉ cần một trong hai người họ dậm chân một cái là cả giới giang hồ ở thành phố Vọng Hải phải dậy sóng. Tiêu Triều Dương thì lại càng không cần phải nói. Diệp Lăng Phi đương nhiên sẽ không kể những chuyện này cho Phương Linh, hắn sợ cô biết lại hoảng, vì vậy chỉ cười nhẹ rồi lảng sang chuyện khác:
- Cần gì quan tâm họ làm cái quái gì, bây giờ chỉ cần biết hợp đồng đã ký xong, hơn nữa điều khoản lại rất có lợi cho chúng ta, thế là đủ rồi!
Những lời này lập tức khiến Phương Linh ngẩn ra, tự nhủ đúng là như vậy. Phương Linh không ngờ ba người kia lại thoải mái đến thế, không chỉ nhanh chóng ký hợp đồng mà số tiền đóng bảo hiểm cũng rất lớn, đủ để nhân viên ngành bảo hiểm sức khỏe ngồi chơi cả tháng mà vẫn hoàn thành chỉ tiêu. Phương Linh nói:
- Bây giờ tôi về công ty, công trạng này tính cho anh. Xem ra anh không cần lo lắng vấn đề thành tích nữa rồi, có khi còn trở thành nhân viên xuất sắc nhất tháng này ấy chứ. Anh phải biết người đạt giải này sẽ được thưởng hậu hĩnh lắm đấy!
- Cái đó tôi không quan tâm. Cô muốn làm thế nào thì làm!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa mở cửa xe:
- Giám đốc Phương, lên xe đi, tôi đưa cô về công ty.
Phương Linh vừa định lên xe, điện thoại của Diệp Lăng Phi bỗng đổ chuông. Diệp Lăng Phi thấy người gọi là Chu Hân Minh, vội đi ra xa hai bước, giữ khoảng cách với Phương Linh.
- Hân Minh, có chuyện gì vậy?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Chu Hân Minh cười nói:
- Triệu Trường Đào bị anh đánh thê thảm lắm, em đảm bảo bây giờ anh không nhận ra hắn đâu! Diệp Lăng Phi này, anh ra tay ác thật đấy. Hôm nay em đến bệnh viện, nhìn bộ dạng của Triệu Trường Đào mà cũng phải giật mình, trông y hệt cái đầu heo. Anh có muốn đến xem hắn thế nào không?
Diệp Lăng Phi bĩu môi:
- Vớ vẩn, anh đi gặp hắn làm gì! Anh thấy tên đó chỉ tổ ngứa mắt, em mà để anh gặp hắn, anh sợ lại không nhịn được mà giết hắn mất. Thôi, em cứ từ từ thẩm vấn hắn đi!
- Tên này đến giờ vẫn không chịu mở miệng, em chưa thấy ai cứng đầu như thế!
- Chuyện này đã nằm trong dự liệu của anh rồi! Không sao đâu, em cứ làm theo lời anh nói. Anh đảm bảo dù tên khốn Triệu Trường Đào không mở miệng thì Lâm Tuyết cũng sẽ khai ra thôi.
- À, em quên mất!
Chu Hân Minh nghe Diệp Lăng Phi nhắc mới nhớ ra, vội nói:
- Em nói chuyện đó với cha em rồi, còn ông ấy làm thế nào thì em cũng không biết. Chỉ là cha bảo em nói với anh khi nào rảnh thì đến nhà chơi. Diệp Lăng Phi, cha em nói vậy là có ý gì!
- Cái này mà còn phải hỏi sao, tất nhiên là cha em muốn nhận anh làm con rể rồi! Hân Minh, bây giờ em yên tâm rồi chứ!
Chu Hân Minh hừ lạnh:
- Hứ, anh đừng có nói lung tung. Nếu cha em mà biết quan hệ thật sự giữa chúng ta thì không tức chết mới lạ! Anh đừng tưởng mọi việc dễ dàng, tối nay em về nhà tâm sự với cha, dò xem ý ông ấy thế nào đã!
- Ừ!
Diệp Lăng Phi cười nói.
Ngay khi Diệp Lăng Phi đang nói chuyện thì điện thoại lại báo có cuộc gọi đến. Diệp Lăng Phi nhìn màn hình thấy người gọi là Trịnh Khả Nhạc. Hắn không biết vì sao Trịnh Khả Nhạc lại gọi cho mình, không lập tức nghe máy mà nói với Chu Hân Minh:
- Hân Minh, anh có cuộc gọi khác, chờ anh nói chuyện xong sẽ gọi lại cho em nhé?
- Thôi bỏ đi, anh không cần gọi lại đâu. Em báo cho anh chuyện này để anh chuẩn bị tâm lý thôi. Anh cứ lo việc của mình đi!
Diệp Lăng Phi ngắt cuộc gọi với Chu Hân Minh, chuyển sang nghe điện thoại của Trịnh Khả Nhạc.
- Khả Nhạc, em có chuyện gì vậy?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Em tìm anh có chút việc!
Trịnh Khả Nhạc ấp a ấp úng.
- Bây giờ anh có rảnh không?
Diệp Lăng Phi nhìn sang Phương Linh đang tựa vào xe chờ mình, cười nói:
- Sao anh lại không có thời gian chứ, ai bảo Khả Nhạc nhà ta là đại mỹ nhân cơ chứ, dù anh không có thời gian cũng phải dành thời gian nói chuyện với em.
Trịnh Khả Nhạc ngập ngừng:
- Em… em… em muốn anh giúp một việc.
- Khả Nhạc, từ lúc nào em lại khách sáo như vậy, có chuyện gì cứ nói thẳng ra, quan hệ giữa chúng ta sao lại xa cách thế?
- Tối nay anh giả làm bạn trai em được không, em có mấy người bạn từ Thượng Hải đến chơi, tối nay bọn em sẽ gặp mặt!
Trịnh Khả Nhạc lấy hết can đảm nói một lèo.
Cái này đúng là làm khó Diệp Lăng Phi, hắn hơi chần chừ:
- Khả Nhạc, nếu là việc khác thì không vấn đề gì, nhưng giả làm bạn trai thì…
Diệp Lăng Phi chưa nói hết câu đã bị Trịnh Khả Nhạc ngắt lời:
- Em biết anh khó xử, nhưng em cũng hết cách rồi. Anh cũng biết đấy, em có quen người đàn ông nào đâu. Mấy người này hồi đại học đều là bạn cùng phòng của em, trong đó có một người em rất ghét. À, em không nói nữa, tóm lại là anh có giúp em việc này không?
- Khả Nhạc, thực sự rất khó cho anh, anh không giả làm bạn trai của em đâu!
Trịnh Khả Nhạc nghe đến đó, không nhịn được gắt lên:
- Anh còn giả vờ, anh vốn là bạn trai của em mà. Lẽ nào anh quên chuyện đêm đó sao, chúng ta đã làm hết mọi chuyện rồi mà anh lại không coi em là bạn gái à?
Diệp Lăng Phi nghe vậy trong lòng khẽ động. Mấy ngày nay bận rộn quá lại quên mất chuyện đêm đó. Diệp Lăng Phi tới giờ vẫn không biết rốt cuộc hôm đó mình đã phát sinh quan hệ với ai, bây giờ nghe Trịnh Khả Nhạc nói năng mập mờ, hắn hơi ngạc nhiên, thầm nghĩ:
- Lẽ nào mình đã quan hệ với Trịnh Khả Nhạc?
Vừa nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi không do dự nữa, nói:
- Được rồi. Khả Nhạc, anh đồng ý với em là được chứ gì. Tuy nhiên em thừa biết tính cách của anh rồi đấy, nếu có gì xảy ra thì đừng trách anh!
Trịnh Khả Nhạc thấy Diệp Lăng Phi đã đồng ý, hài lòng cười nói:
- Yên tâm đi, em sẽ không trách anh đâu. Được rồi, cứ quyết định vậy đi, hẹn buổi tối 6 giờ gặp nhau tại quán ăn Đại Phúc Lai ở chỗ cái giếng trên đường Thái Nguyên.
- Được!
Nói chuyện xong, Diệp Lăng Phi quay ra xin lỗi Phương Linh:
- Xin lỗi, tôi có nhiều cuộc điện thoại quá!
- Chuyện bình thường thôi mà!
Phương Linh tỏ vẻ không ngại, nói bâng quơ:
- Đàn ông có bản lĩnh luôn bận rộn!
- Tôi nào có bản lĩnh gì, nói đến bản lĩnh cũng chỉ là mấy tài lẻ thôi!
Diệp Lăng Phi mở cửa để Phương Linh lên xe, sau đó hắn ngồi vào ghế lái, thắt dây an toàn, nói tiếp:
- Tôi cũng quen biết một số người nhưng cũng chỉ là những nhân vật tầm thường, sao so sánh với cô được. Bây giờ cô là cấp trên của tôi rồi, tôi nịnh bợ còn không kịp ấy chứ!
- Đừng nói nhảm nữa, tôi không tin đâu!
Phương Linh hừ lạnh:
- Bây giờ tôi mới nhận ra mình đã xem thường anh rồi. Không nói đâu xa, chỉ riêng chiếc xe này của anh thôi cũng đủ thấy, đây là chiếc Mercedes-Benz hàng nhập khẩu nguyên chiếc, anh nghĩ tôi không nhìn ra sao, ít nhất là ở thành phố Vọng Hải không có chiếc thứ hai đâu!
- Cô đừng hiểu nhầm, đây là xe của bạn tôi, hôm nay tôi đem con xe cùi bắp của mình đi đại tu rồi, đành phải mượn xe thằng bạn đi tạm!
Diệp Lăng Phi bắt đầu ba xạo.
- Được, được lắm, anh nói gì tôi cũng không tin!
Phương Linh nhìn Diệp Lăng Phi với ánh mắt đầy thâm ý, hừ lạnh nói:
- Việc Trần Tây đến làm ở tập đoàn Tân Á, tôi cảm giác hình như có liên quan đến anh thì phải!
- A. Trần Tây nghỉ việc sao, chuyện này cô nói tôi mới biết đấy! Con bé này cũng lợi hại ghê, làm việc cho tập đoàn Tân Á, rất tốt, rất tốt!
- Anh đừng có nói dối nữa, anh không nói thật cũng không sao, sớm muộn gì tôi cũng điều tra ra thân phận của anh! Bây giờ tôi rất có hứng thú với anh đấy!
- Không thể nào. Phương Linh, cô có hứng thú với tôi sao? Nhưng tôi phải nói trước, tôi là người rất có nguyên tắc, không kết giao lung tung, đặc biệt là với phụ nữ. Đương nhiên nếu là người đẹp như cô tự dâng đến cửa thì tôi sẽ không từ chối. Phương Linh, cô cứ cho thời gian và địa điểm đi, tôi lúc nào cũng sẵn sàng!
Phương Linh nghe xong, đánh vào vai Diệp Lăng Phi một cái, gắt giọng:
- Anh đừng có ảo tưởng, tôi nói hứng thú ở đây nghĩa là tò mò, có phải đầu anh toàn mấy thứ bậy bạ buồn nôn không hả?
- Cái gì mà buồn nôn chứ!
Diệp Lăng Phi không phục cãi.
- Tình yêu nam nữ vốn là chuyện hết sức tự nhiên, nhờ có tình yêu, nhân loại mới phát triển mạnh mẽ như ngày hôm nay. Nhìn lại quá trình tiến hóa của con người, chúng ta có thể thấy quá trình ân ái vui vẻ đã truyền lại những gen ưu tú nhất cho đời sau, để con cháu chúng ta càng thêm thông minh, có thể nói, chúng ta…
- Được rồi, anh đừng nói lung tung nữa!
Phương Linh thấy chỉ vì một câu nói của mình mà Diệp Lăng Phi lôi cả quá trình tiến hóa của loài người ra, đành phải ngắt lời chịu thua:
- Tôi biết tôi nói sai rồi, được chưa!
- Như vậy mới đúng chứ!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Anh mau lái xe về công ty đi, không chừng còn kịp ăn cơm trưa đó!
Phương Linh giục.
- Bây giờ tôi là người nghèo rồi, vừa vay tiền mua một căn hộ nhỏ, tiền lương mỗi tháng lại phải dùng để trả nợ dần, vì vậy tôi phải đến công ty ăn cơm cho đỡ tốn tiền!
- Cô lại mua nhà mới à. Phương Linh này, tôi nhớ cô có nhà riêng mà, bây giờ lại mua thêm một căn nữa, không phải để bao trai đấy chứ?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Cái gì mà bao trai chứ, tôi đây là lo tiền bạc để dưỡng lão. Tôi đã tính toán kỹ rồi, nếu có hai căn nhà, chờ tôi về hưu có thể cho thuê để lấy tiền dưỡng già. Tôi không muốn dựa dẫm vào đàn ông, bây giờ tôi thấy đàn ông tốt đều chết sạch cả rồi, những người còn lại thì tôi không dám lấy!
- Thật kiên cường!
Diệp Lăng Phi lẩm bẩm:
- Thật không ngờ cô nàng Phương Linh này lại là một người kiên cường như vậy. Không cần dựa dẫm vào đàn ông, hay, có chí khí!
Nói đến đây, Diệp Lăng Phi bỗng nhiên cười xấu xa:
- Xin phép hỏi cô một câu riêng tư, nếu cả đời cô không lấy chồng thì cô đã nghĩ đến việc giải quyết vấn đề sinh lý thế nào chưa?
Lâm Tuyết nhận được điện thoại của giám đốc chi nhánh ngân hàng Tham Cổ, viên giám đốc có vẻ gấp gáp, liên tục thúc giục:
- Giám đốc Lâm, cô mau trả lại tiền đi, nếu cô không nhanh chóng trả lại thì lần này sẽ xảy ra chuyện lớn đó!
- Chuyện lớn gì?
Lâm Tuyết đang đi làm đầu, tâm trạng lúc này rất tốt. Con bé ngốc Tần Dao đã thay mình làm hết các thủ tục vay tiền, chính thư ký Vương Phương đã gọi điện thoại xác nhận các thủ tục cần thiết đã chuẩn bị xong, chỉ cần Tần Dao đóng con dấu của bách hóa An Thịnh nữa là xong. Dù sao Tần Dao cũng là phó giám đốc bách hóa An Thịnh, nếu dùng con dấu của công ty thì ngân hàng nhất định không nghi ngờ gì. Tuy nhiên Lâm Tuyết muốn vu hãm Tần Dao ăn cắp con dấu để lừa đảo, đến lúc đó có điều tra thì cũng chết không đối chứng. Dù ngân hàng muốn đưa mình ra tòa thì cũng cần một đến một năm rưỡi, tới lúc đó mình đã có một đống tiền từ thị trường chứng khoán, lại làm tổng giám đốc bách hóa An Thịnh, tiếp tục những tháng ngày tươi đẹp. Lâm Tuyết đang hưng phấn thì nhận được cuộc điện thoại này, nghe viên giám đốc nói vậy liền cười:
- Giám đốc Chu này, anh sốt ruột làm gì chứ, tôi đang suy nghĩ chuyện này đây. Thế này đi, anh cho tôi thêm một tuần nữa, tôi đảm bảo sẽ trả đủ tiền cho anh, đến lúc đó làm gì có ai điều tra ra nữa, anh cứ yên tâm đi!
- Giám đốc Lâm à, không phải tôi không muốn cho cô thêm thời gian, nhưng lãnh đạo đã thúc ép tôi gấp lắm rồi!
Giám đốc Chu lo lắng nói.
- Cô biết không, hôm nay cấp trên của tôi đột nhiên hỏi đến vấn đề vay vốn của bách hóa An Thịnh, hình như là có một lãnh đạo cấp cao nhận được tin tức bách hóa An Thịnh có chuyện. Bây giờ cấp trên của tôi đang rất khẩn trương. Giám đốc Lâm, cô phải nghĩ cho kỹ, nếu cô không nhanh chóng trả lại số tiền này thì tôi thấy bọn họ sẽ lập tức phát hiện ra, đến lúc đó không chỉ riêng tôi bị xử phạt thôi đâu mà chắc cô cũng sẽ không có kết quả tốt đẹp gì. Ví dụ như bách hóa An Thịnh của cô sẽ bị mang tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản, còn trở thành điểm đen trong việc cho vay tín dụng của các ngân hàng. Tôi tin giám đốc Lâm hiểu rõ những điều này nghĩa là gì!
- Sao có thể như vậy?
Lâm Tuyết nghe xong cả kinh nhảy dựng khỏi ghế, dọa cho tên thợ làm tóc giật cả mình. Lâm Tuyết bất chấp hình tượng, lo lắng đáp:
- Giám đốc Chu, tôi nói thật với anh, tiền của tôi đều đã đầu tư vào công ty rồi, lấy đâu ra mà trả anh. Anh nghĩ cách cho tôi khất một tuần, lúc đó tôi đảm bảo trả lại đủ tiền cho anh.
- Thực sự là không thể trì hoãn được, nếu có thể thong thả mấy bữa thì tôi đã không cấp tốc gọi điện cho cô làm gì!
Ngữ khí của giám đốc Chu có vẻ rất lo lắng:
- Giám đốc Lâm, tôi không ngại nói với cô, vị lãnh đạo kia chính là thị trưởng Chu. Tôi còn biết những người che chở cho cô lần này cũng không giúp cô được đâu. Thị trưởng Chu đã chỉ đích danh bách hóa An Thịnh có chuyện, nghe cấp trên nói, trong hai ngày nữa sẽ có các cơ quan đến điều tra công ty của cô, ngày hôm sau sẽ sờ đến chúng tôi yêu cầu kiểm toán! Tôi cũng bó tay rồi, lãnh đạo ngân hàng Tham Cổ muốn chúng tôi chuẩn bị hồ sơ liên quan đến bách hóa An Thịnh cho tốt, tuyệt đối không được sơ suất. Tôi nào dám chuẩn bị mấy cái hồ sơ này. Giám đốc Lâm, cô giúp tôi một chút đi!
- Tôi hỗ trợ, tôi lấy cái gì ra để hỗ trợ!
Lâm Tuyết vã mồ hôi hột, nói:
- Sao tôi lại không nghe nói đến chuyện này, lẽ nào bọn họ muốn điều tra bách hóa An Thịnh mà không thông báo một tiếng sao?
- Tôi làm sao biết được!
Giám đốc Chu nói.
- Giám đốc Lâm, giám đốc Lâm…
- Lâm Tuyết mày là đồ đĩ thối tha, dám dập máy à? Mẹ nó chứ, nếu ông đây xảy ra chuyện gì thì mày cũng không thoát được đâu!
Giám đốc Chu luôn mồm chửi rủa, sau đó nặng nề ném điện thoại xuống bàn. Lâm Tuyết không thèm quan tâm đến mấy lời lảm nhảm của ông ta, bây giờ một khắc cũng không dám trễ nải, trong đầu chỉ nghĩ đến một người: Từ Hàn Vệ. Theo Lâm Tuyết, lúc này chỉ có Từ Hàn Vệ mới giúp được mình, nhờ ông ta nghĩ cách vượt qua cửa ải khó khăn lần này.
Lâm Tuyết làm gì còn tâm trạng mà uốn tóc làm đầu, mặc kệ mái tóc đang làm dở rối bù, vội vàng chạy ra sảnh lớn. Lâm Tuyết ngồi trong xe, liên tiếp gọi ba cuộc cho Từ Hàn Vệ nhưng đều bị ông ta dập máy. Lâm Tuyết tức giận, ném điện thoại sang một bên, mắng:
- Họ Từ kia, ông không cho tôi sống, tôi cũng sẽ kéo ông chết cùng!
Lâm Tuyết bỗng nhiên nhấn ga, lái xe tới tòa nhà chính phủ. Lâm Tuyết đang đi thì có cuộc gọi đến, chính là điện thoại của Từ Hàn Vệ. Lâm Tuyết vừa bắt máy đã lập tức cười lạnh:
- Bí thư Từ, có phải ông muốn từ nay về sau không liên lạc với tôi nữa, đúng không?
- Lâm Tuyết, tôi đang bận họp, không tiện nghe điện thoại! Nếu cô có chuyện gì thì tối gọi lại cho tôi.
- Tối gọi cho ông à, khi đó tôi chết rồi!
Lâm Tuyết tức giận nói.
- Ông có biết không, Chu Hồng Sâm muốn điều tra bách hóa An Thịnh của tôi, ngày mai hắn sẽ phái người đến đó. Bên ngân hàng đang thúc tôi trả tiền, tôi làm gì còn đồng nào mà trả chứ, bây giờ mà trả tiền thì tôi chết chắc. Bí thư Từ, nếu tôi không sống được thì cũng không để ông được yên đâu. Cùng lắm thì đồng quy vu tận!
Từ Hàn Vệ nghe khẩu khí của Lâm Tuyết mang theo ý uy hiếp, hắn hạ giọng:
- Lâm Tuyết, cô đừng nóng vội! Chuyện này tôi cũng vừa mới biết, buổi họp hôm nay chính là về vấn đề này. Chu Hồng Sâm bên kia tôi sẽ nghĩ cách giải quyết, cô không được vội vàng, nếu cô hấp tấp sẽ hỏng việc đó.
- Thật sao?
Lâm Tuyết hỏi.
- Đương nhiên rồi, tôi lừa cô làm gì. Thôi, cô đừng lo lắng nữa, tôi sẽ nghĩ cách giải quyết. Không phải cô vừa nói nếu cô gặp chuyện không may thì tôi cũng gặp phiền phức sao, tôi sẽ không để cô ngã xuống đâu!
Từ Hàn Vệ nói một cách thoải mái.
- Tốt lắm. Bí thư Từ, tôi chờ tin tốt của ông!
Lâm Tuyết hừ lạnh.
- Tôi chỉ muốn nói cho ông biết, có Lâm Tuyết tôi ở đây thì ông mới ngồi vững trên cái ghế bí thư thị ủy được, nếu không thì ông nên lo cho chức vị của mình đi là vừa!
Lâm Tuyết cười lạnh, dập điện thoại.
Kết thúc cuộc gọi với Lâm Tuyết, trong mắt Từ Hàn Vệ lóe lên một tia hàn quang. Từ Hàn Vệ đúng là vừa mới biết tin Chu Hồng Sâm muốn điều tra bách hóa An Thịnh, chỉ là nội dung cuộc họp không giống như những gì hắn nói với Lâm Tuyết.
Chu Hồng Sâm tuyên bố nắm giữ đầy đủ chứng cứ chứng minh Lâm Tuyết đã đem một số tiền lớn đầu tư vào thị trường chứng khoán, còn bách hóa An Thịnh vẫn đang dùng phương pháp vay tiền ngân hàng này trả nợ ngân hàng kia, nói trắng ra là đang chiếm đoạt tài sản công. Chu Hồng Sâm nói như vậy thì còn ai dám hó hé, nếu chuyện bách hóa An Thịnh đúng là như thế thì tổn thất tài sản nhà nước ai sẽ gánh chịu?
Từ Hàn Vệ vẫn cho rằng Chu Hồng Sâm lần này dám ra tay với bách hóa An Thịnh là do có bằng chứng xác thực, bằng không với phong cách làm việc thường ngày của Chu Hồng Sâm, ông ta chắc chắn sẽ không đem đường làm quan của mình ra để đùa, phải biết nếu sự thật không phải như Chu Hồng Sâm đã nói, rất có khả năng cái chức thị trưởng của ông ta sẽ gặp nguy.
Chính bởi lý do như vậy nên Từ Hàn Vệ bề ngoài tuy không biểu hiện gì, nhưng trong lòng ngầm hiểu Chu Hồng Sâm nói là bảo vệ tài sản của nhà nước nhưng cũng đang nhắm vào mình. Từ Hàn Vệ tin Chu Hồng Sâm nhất định đang muốn thông qua chuyện này để bắt Lâm Tuyết, mà Lâm Tuyết có quan hệ rất sâu với Từ Hàn Vệ, thậm chí còn nắm giữ rất nhiều bí mật của hắn. Nếu Lâm Tuyết thực sự rơi vào tay Chu Hồng Sâm thì Từ Hàn Vệ sẽ gặp tai ương, không chỉ cái chức bí thư thị ủy khó giữ, mà còn có thể phải ra trước vành móng ngựa.
Từ Hàn Vệ ngầm tính toán cách để vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt. Tất nhiên lần này vẫn là Chu Hồng Sâm muốn triệt để đánh bại mình. Từ hành động càn quét tệ nạn xã hội có thể nhìn ra, Chu Hồng Sâm đã mượn cớ để diệt trừ người của mình. Trên thực tế, Chu Hồng Sâm có thể nói đã đạt được kết quả như mong muốn, cục trưởng cục Công Thương vì tham ô nên bị ủy ban kỷ luật thẩm tra, xem tình thế hiện nay trong chính phủ, Chu Hồng Sâm đang chiếm lợi thế, thậm chí Từ Hàn Vệ đã bắt đầu chủ động né tránh.
Chuyện Phấn Hồng Đế Quốc lần trước tuy Chu Hồng Sâm không công bố ra ngoài, thế nhưng danh sách mà Chu Hồng Sâm cung cấp đều là người của Từ Hàn Vệ. Từ Hàn Vệ vì tránh bị liên lụy, buộc phải ép vài người của mình từ chức, khai trừ chờ xử phạt. Đến lúc này, Từ Hàn Vệ cảm thấy thế lực của mình đang bị Chu Hồng Sâm đào tận gốc, trốc tận rễ, hiển nhiên là đang bị Chu Hồng Sâm áp chế.
Sau đó, Từ Hàn Vệ nhận được điện thoại của Lâm Tuyết, mấy lời của ả thực sự khiến Từ Hàn Vệ kinh hồn táng đởm. Nếu Lâm Tuyết thực sự gặp bất trắc thì tự thân hắn cũng khó bảo toàn. Nhưng nhìn cục diện bây giờ, dù có nỗ lực thế nào cũng không thể thay đổi số mệnh của Lâm Tuyết. Chu Hồng Sâm vất vả lắm mới có cơ hội triệt để đả kích mình, nếu đổi lại là Từ Hàn Vệ, hắn cũng tuyệt đối không bỏ qua thời cơ ngàn năm có một này.
Từ Hàn Vệ nghĩ tới đây, ánh mắt lóe lên vẻ âm lãnh ngoan độc, môi hơi mấp máy, rốt cục hạ quyết tâm.
✶ Dịch AI tại Thiên Lôi Trúc ✶