Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 7: CHƯƠNG 7: TÌNH CỜ GẶP TRƯỞNG PHÒNG

Diệp Lăng Phi mở cửa xe Chevrolet, vượt qua cầu. Hắn nhìn dòng giao thông chen chúc của thành phố Vọng Hải, đây chính là căn bệnh trầm kha của các thành phố lớn.

Ngày hôm qua, sau khi đưa Đường Hiểu Uyển về nhà trọ, hắn đi ăn một chút rồi chơi bài đến 2 giờ sáng. Lúc này, Diệp Lăng Phi cảm thấy đầu đau như búa bổ, hắn nghĩ mình cần phải đi gặp bác sĩ.

Chiếc Chevrolet nhanh chóng chạy đến bãi đỗ xe của Tập đoàn Tân Á. Bãi đỗ xe rộng chừng hai sân bóng rổ đã chật kín xe, tìm được một chỗ trống cũng không hề đơn giản. Diệp Lăng Phi lái xe vào một góc phía Đông, thấy một chiếc Audi A6 cũng đang định vào, hắn liền nhấn ga, giành chỗ trước.

Diệp Lăng Phi xuống xe khóa kỹ xong thì thấy chiếc Audi A6 đã dừng lại cách xe của hắn chừng ba mét. Diệp Lăng Phi vừa lấy cuốn tạp chí xe hơi kẹp vào nách thì đã thấy cửa chiếc Audi A6 đó mở ra, một người phụ nữ bước xuống.

Một người lão luyện như Diệp Lăng Phi cũng bị khí chất của người phụ nữ này hấp dẫn. Nàng mặc một chiếc áo sơ mi trắng bên trong, bộ đồ công sở ôm sát, tôn lên đường cong chữ S quyến rũ của vòng một và vòng ba. Trên người tuy không có bất kỳ đồ trang sức nào nhưng toát ra vẻ đoan trang, thanh lịch của một thục nữ. Hơn nữa, với khuôn mặt lạnh lùng, nàng quả là cực phẩm trong số những thục nữ.

Trưởng thành, hấp dẫn, lạnh lùng quyến rũ…

Trong nháy mắt, một loạt tính từ miêu tả hiện lên trong đầu Diệp Lăng Phi. Nhưng lúc này, trong lòng hắn lại có một cảm giác lạ lùng.

Đúng lúc Diệp Lăng Phi dùng ánh mắt si mê nhìn nàng thì cô gái trưởng thành kia cũng liếc nhìn hắn. Ánh mắt này khiến Diệp Lăng Phi có một cảm giác toàn thân lạnh lẽo, cảm giác hứng thú ban nãy hoàn toàn biến mất. “Ánh mắt thật sắc sảo,” Diệp Lăng Phi thầm cảm thán trong lòng, hắn vội vàng giả bộ như không chú ý đến cô gái này, kẹp tạp chí vào nách rồi bước đi.

Là phó tổng giám đốc Tập đoàn Tân Á, Trần Ngọc Đình chính là nòng cốt của nơi đây. Nàng đã dựa vào năng lực của mình mà leo lên vị trí phó tổng này. Trong năm vị phó tổng ở đây, chỉ có nàng là đã gắn bó với Tân Á 20 năm nên đối với công ty nàng nắm rõ trong lòng bàn tay.

Trần Ngọc Đình làm việc quyết đoán, gặp vấn đề khó khăn nàng đều can đảm đứng ra gánh vác. Chính vì thế mà nàng rất có uy tín đối với cấp dưới, nhưng cũng không ít kẻ dối trá, cơ hội ghen ghét.

Vừa rồi nàng nhìn thấy cái nhìn của Diệp Lăng Phi dành cho mình thì vô cùng chán ghét. Khi nhìn thấy Diệp Lăng Phi tay ôm một quyển tạp chí, trông như một nhân viên bình thường nhưng rõ ràng là đến tham quan khảo sát.

“Hừ, nếu hắn là nhân viên dưới quyền ta, ta nhất định sẽ đuổi việc ngay lập tức.” Nàng nghĩ vậy rồi nhanh chóng đi vào trụ sở chính.

Trần Ngọc Đình vừa đi tới tầng tám của văn phòng thì gặp phải Tôn Hằng Viễn. Trần Ngọc Đình không hề có chút thiện cảm nào với Tôn Hằng Viễn, bởi vì nàng cảm thấy người này không đáng tin cậy.

“Trần phó tổng, tôi muốn cô giúp một việc.” Tôn Hằng Viễn cười tươi, thân mật đến mức khiến Trần Ngọc Đình cảm thấy buồn nôn. Nàng theo phép lịch sự cười đáp trả hắn rồi nói:

“Tôn quản lý, anh đừng nói vậy chứ. Anh là tinh anh của công ty, một phó tổng như tôi làm sao dám so sánh được.”

Nói xong, nàng đẩy cửa văn phòng rồi bước vào. Tôn Hằng Viễn cũng đi theo, thuận tay đóng cửa lại.

“Trần phó tổng, cô nói vậy là có ý gì? Tôi với cô đều được phân công quản lý thị trường, chẳng lẽ cô mặc kệ cấp dưới là tôi sao?” Tôn Hằng Viễn ngồi đối diện Trần Ngọc Đình qua một cái bàn làm việc, hắn vắt chân rồi hỏi.

“Phòng tiêu thụ của chúng ta có thành tích hôm nay, chính là do sự nỗ lực và cố gắng không ngừng của cô.” Trần Ngọc Đình cười ha hả nói:

“Được rồi, Tôn quản lý, anh có việc gì thì cứ nói thẳng ra. Để xem tôi có giúp được không.”

“Ừ, là như vậy, gần đây ở khu công nghiệp ven biển có một hạng mục lớn. Căn cứ vào hồ sơ thì khoảng 5 triệu đồng. Tôi nghe nói cô với phó tổng khu công nghiệp ven biển là bạn học cũ, bởi vậy tôi muốn Trần phó tổng ra mặt, giới thiệu tôi với người này một chút.”

“Cái này để tôi ra mặt cũng không hay.” Trần Ngọc Đình chần chừ nói:

“Hạng mục lớn như vậy, nhất định sẽ dựa vào hình thức đấu thầu. Nếu như tôi ra mặt thì sẽ khó tránh khỏi lời ra tiếng vào, thậm chí còn gây tác dụng ngược.”

“Ừ, Trần phó tổng nói cũng phải, lo lắng chu toàn mọi việc.” Tôn Hằng Viễn sớm đã nghĩ đến chuyện này nên cũng không nài nỉ nữa:

“Đã như vậy tôi không quấy rầy Trần phó tổng nữa.”

Hắn đứng dậy, chuẩn bị rời đi, bỗng nhiên quay đầu lại cười nói:

“Trần phó tổng, cuối tuần này ở Nhà hát Quốc tế Vọng Hải có một buổi hòa nhạc. Tôi biết cô thích nghe nhạc, vừa đúng lúc tôi có hai vé, hay là hôm đó chúng ta cùng đi xem nhé?”

Trần Ngọc Đình cười lạnh trong lòng, thầm nghĩ: “Đây mới là mục đích chính của anh.” Nàng khẽ lắc đầu cất tiếng nói:

“Không cần, hôm đó tôi có việc, để lần khác vậy.”

Tôn Hằng Viễn đành phải cười cười:

“Được rồi, vậy lần sau chúng ta nói chuyện tiếp nhé.”

Nói xong hắn rời khỏi văn phòng của Trần Ngọc Đình. Bỗng nhiên Trần Ngọc Đình cất tiếng:

“Tôn quản lý, chờ một chút.”

Tôn Hằng Viễn tưởng rằng Trần Ngọc Đình thay đổi chủ ý, liền quay mặt lại cười nói:

“Trần phó tổng, có việc gì vậy?”

“À, thế này, tôi biết là phòng tiêu thụ có một trưởng phòng mới. Dù sao tôi cũng là người phụ trách quản lý ở đây, chuyện này tôi cũng nên được biết. Thế nhưng tại sao tôi lại không hề nhận được thông báo nào?”

“Chuyện này à, để tôi hỏi Tổng giám đốc Trương xem sao, ông ấy tự mình sắp xếp chuyện này, tôi cũng không rõ cụ thể.” Tôn Hằng Viễn nghe nàng nói vậy thì cảm thấy thất vọng.

“Cũng có thể Tổng giám đốc cho rằng người này có thể giúp tập đoàn phát triển cho nên mới trực tiếp sắp xếp.” Trần Ngọc Đình thấy Tôn Hằng Viễn nhắc đến Tổng giám đốc thì cười lạnh nói:

“Tôn quản lý, không cần lấy Tổng giám đốc ra dọa tôi. Tôi đã kiểm tra sơ qua lý lịch của người này, hắn mới chỉ tốt nghiệp cấp ba mà thôi. Một người mới tốt nghiệp cấp ba làm sao có thể đảm nhiệm chức trưởng phòng? Liệu đây có phải là tin đồn nhảm không?”

Tôn Hằng Viễn cười nói:

“Cô lo lắng quá rồi. Vị trưởng phòng này đã đi ra nước ngoài sống 6 năm, có thể nói tiếng Anh trôi chảy như người bản xứ. Nói thế nào cũng sẽ tốt cho phòng tiêu thụ của chúng ta. Chúng ta tuyển chọn người dựa vào năng lực chứ không phải bằng cấp. Tôi nghĩ Tổng giám đốc sắp xếp anh ấy cũng có lý do của ông ấy. Tổng giám đốc vẫn chưa hài lòng với thị trường trong nước, hy vọng có thể phát triển ra nước ngoài. Chuyện này chắc Trần phó tổng cũng biết.”

Tôn Hằng Viễn gian xảo đổ toàn bộ trách nhiệm cho Tổng giám đốc, hắn thầm nghĩ: “Hừ, dù cô là người sắp xếp nhân sự ở phòng tiêu thụ, nhưng cũng chỉ là một chức vụ hữu danh vô thực mà thôi. Thật lòng mà nói, phó tổng như cô vẫn còn non lắm.”

“Đã như vậy, tôi cũng không nói nhiều nữa. Tôn quản lý, phiền anh gọi trưởng phòng mới đến văn phòng gặp tôi, tôi muốn gặp mặt anh ta.” Trần Ngọc Đình thốt ra những lời này.

Tôn Hằng Viễn đồng ý, hắn quay lại phòng tiêu thụ, kể lại chuyện này cho Diệp Lăng Phi nghe. Hắn gọi Diệp Lăng Phi vào hành lang, nhỏ giọng:

“Trần phó tổng tìm anh.”

“Nàng tìm tôi sao?” Diệp Lăng Phi sững sờ.

“Phó tổng này phụ trách mảng nào?”

“Trên danh nghĩa là quản lý nhân sự phòng tiêu thụ, nhưng trên thực tế là giám sát kế hoạch phát triển. Ở phòng tiêu thụ nàng ta không có thực quyền nên cậu không cần phải sợ. Tuy nhiên cũng phải nể mặt một chút, sang đó chào hỏi người ta một tiếng.” Tôn Hằng Viễn vừa nói vừa cười:

“Yên tâm, có tôi ở đây, không ai làm được gì cậu đâu.”

“Thật vớ vẩn! Nếu không phải Tổng giám đốc các người sắp xếp tôi vào đây, tôi đã chẳng khách khí như vậy. Nói không chừng đã sớm bị đuổi việc rồi. Mà nói đi thì cũng phải nói lại, Tập đoàn Tân Á có quan hệ gì với quân đội nhỉ? Nếu không thì làm sao Tổng giám đốc lại đích thân sắp xếp tôi vào phòng tiêu thụ?” Diệp Lăng Phi thầm nghĩ trong lòng, từ từ đi xuống thang máy.

Trần Ngọc Đình lúc này đang suy đoán tại sao Tổng giám đốc lại sắp xếp một người không có bằng cấp đảm nhiệm chức vụ trưởng phòng tiêu thụ thì cửa bỗng mở ra, một người đàn ông quen thuộc xuất hiện trước mắt nàng.

“Không ngờ là hắn.” Trần Ngọc Đình sững sờ. Nàng thật không ngờ, trưởng phòng tiêu thụ mới lại chính là cái tên ở bãi đỗ xe sáng nay.

Diệp Lăng Phi cũng giật mình. Hắn cũng không ngờ người phụ nữ xinh đẹp ở bãi đỗ xe sáng nay lại chính là phó tổng. Chỉ là, lúc này Diệp Lăng Phi lại nảy ra một ý nghĩ, hắn rất muốn lập tức nói:

“Mỹ nữ, cho hỏi giá bao nhiêu một đêm?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!