Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 703: CHƯƠNG 703: BẮT CÓC

Lâm Tuyết dừng xe dưới lầu, cô vừa xuống xe thì thấy ba gã đàn ông từ một chiếc xe van màu trắng bạc đã đỗ sẵn ở đó xông ra. Ba tên này chẳng nói chẳng rằng, lao thẳng đến trước mặt Lâm Tuyết. Còn chưa đợi cô kịp phản ứng, chúng đã lôi cô vào trong xe.

Hai gã trong đó đóng sập cửa xe lại, gã còn lại thì lên xe của Lâm Tuyết, lái theo sau chiếc xe van.

Miệng Lâm Tuyết bị bịt chặt, cô chỉ có thể dùng ánh mắt kinh hãi quan sát mấy người trong xe. Phản ứng đầu tiên của cô chính là mình đã bị bắt cóc. Lâm Tuyết nghĩ đến Từ Hàn Vệ, nhưng cô lại không tin ông ta có thể làm ra chuyện thế này.

Mấy gã đàn ông trong xe không nói chuyện gì với Lâm Tuyết. Một tên thanh niên ngồi ở ghế phụ rút điện thoại ra gọi, sau đó nhanh chóng cúp máy.

Lâm Tuyết không nghe rõ gã đó nói gì, vì hắn nói tiếng Quảng Đông, cho dù có nghe rõ thì cô cũng không hiểu.

Lâm Tuyết bị đưa đến một căn biệt thự ven biển, nơi này cách trung tâm thành phố ít nhất cũng hơn 30 dặm. Lúc xe vừa đến cổng biệt thự thì cũng vừa lúc một chiếc Buick màu đỏ sẫm từ trong chạy ra. Chính khoảnh khắc chiếc xe đó lướt qua, Lâm Tuyết nhìn thấy Mễ Tuyết ngồi bên trong.

Mễ Tuyết đeo kính đen, cô ta không nhìn về phía Lâm Tuyết mà lái xe đi thẳng. Chiếc xe van chạy thẳng vào sân biệt thự, dừng lại rồi hai gã đàn ông lôi Lâm Tuyết xuống tầng hầm.

Tầng hầm ẩm ướt, ngoài một cái bàn và mấy cái ghế đặt ở giữa thì chẳng có đồ đạc nào khác. Giữa phòng treo một bóng đèn tiết kiệm điện, trên chiếc ghế bên dưới, Dương Tử đang ngồi đó, gác chân lên bàn, miệng ngậm điếu thuốc.

- Ây da, giám đốc Lâm, cuối cùng cô cũng đến rồi, tôi nhớ cô chết đi được. Lại đây, mau ngồi xuống!

Dương Tử vừa thấy Lâm Tuyết bị dẫn vào thì bỏ chân xuống, bước tới chào hỏi.

Một gã đàn ông tháo dây trói và miếng bịt miệng cho Lâm Tuyết rồi đẩy mạnh vào vai cô một cái. Lâm Tuyết lảo đảo về phía trước hai bước, quay đầu lại phẫn nộ nói:

- Ngươi có biết ta là ai không mà dám đối xử với ta như vậy hả!

- Giám đốc Lâm, đừng giận. Thuộc hạ của tôi hơi thô lỗ, cô đừng chấp!

Dương Tử cười nói.

- Giám đốc Lâm, mau ngồi xuống đi!

Lâm Tuyết không ngồi, cô nhìn Dương Tử với giọng điệu lạnh lùng:

- Tôi không biết tại sao anh lại bắt cóc tôi đến đây, nhưng bây giờ tôi yêu cầu anh đưa tôi ra khỏi đây ngay lập tức, nếu không ngươi sẽ hối hận cả đời!

Nghe xong, Dương Tử không nhịn được cười phá lên:

- Giám đốc Lâm, cô nói tôi bắt cóc cô à, đây đúng là nhầm to rồi. Tôi là mời cô qua đây, sao có thể là bắt cóc được chứ!

- Mời tôi qua đây? Có kiểu mời như thế này sao?

Lâm Tuyết nghe Dương Tử nói vậy liền nổi giận, hừ lạnh:

- Tôi không biết các người là ai, nhưng lúc nãy tôi nhìn thấy Mễ Tuyết, tôi đoán ngươi cùng một giuộc với cô ta. Chúng ta cứ nói thẳng ra đi, ở thành phố Vọng Hải này còn chưa có ai dám động đến Lâm Tuyết tôi. Lâm Tuyết tôi đây, cả giang hồ lẫn chính quyền đều có quan hệ, bây giờ ngươi thả tôi ra, tôi có thể coi như chưa có chuyện gì!

Dương Tử khẽ lắc đầu:

- Lâm Tuyết à, tôi thấy cô đúng là ngốc thật, chẳng trách Diệp Phong tìm tôi hợp tác. Bởi vì cô ngốc quá. Cô cũng không nghĩ thử xem, chúng tôi đã dám động vào cô thì chính là đã nắm rõ gốc gác của cô rồi, nếu không sao dám chứ. Được rồi, tôi cũng không phí lời với cô nữa, chúng ta vào thẳng vấn đề đi!

Nói đến đây, hắn dập điếu thuốc vào mặt bàn, đứng dậy hừ lạnh:

- Lâm Tuyết, chúng tôi không muốn mạng của cô, chỉ muốn tiền của cô thôi. Cô có thể tự mình lựa chọn, cần tiền hay cần mạng!

- Bao nhiêu tiền, ra giá đi!

Lâm Tuyết tỏ ra rất phóng khoáng, cô nói:

- Bây giờ coi như tôi khuynh gia bại sản cũng được, nhưng chỉ cần sau khi tôi an toàn, tôi mới đưa tiền cho ngươi!

- Toàn bộ gia sản của cô!

Dương Tử cười nhạt:

- Lâm Tuyết, dùng tiền của cô để đổi lấy mạng sống, vụ làm ăn này hời đấy chứ!

- Ngươi nằm mơ!

Lâm Tuyết giận dữ mắng.

- Ngươi cứ nằm mơ đi. Tôi nói cho ngươi biết, mau thả ta ra. Tôi và bí thư Từ cùng một số bang chủ có quan hệ rất tốt, ở đây lão nương đây dạo chơi cả hai giới hắc bạch.

Dương Tử cười nhìn Lâm Tuyết:

- Tôi biết chắc là cô sẽ nói thế này mà!

Dương Tử nói xong chẳng thèm để ý tới Lâm Tuyết nữa mà đi nhanh. Lâm Tuyết thấy hắn muốn đi liền đuổi theo nhưng lại bị hai gã đàn ông chặn lại. Dương Tử nói với hai tên đó:

- Người đàn bà này giao cho các ngươi đấy!

Nói xong, Dương Tử bước lên bậc thang đi thẳng ra cửa tầng hầm.

Lúc hắn mở cửa, từ sau lưng vọng lại tiếng hét kinh hãi của Lâm Tuyết:

- Các người muốn làm gì? Thả tôi ra! Mau thả tôi ra! Lũ súc sinh…

Dương Tử bước ra ngoài rồi đóng cửa lại. Bên ngoài có hai gã mặc âu phục đang đứng, Dương Tử nói với chúng:

- Người đàn bà đó cho các ngươi tùy ý giải quyết, nhưng không được làm cô ta chết. Tôi muốn cô ta sống không được, chết cũng không xong, phải ngoan ngoãn đồng ý yêu cầu của tôi, rõ chưa?

- Vâng!

Dương Tử vừa trở vào phòng khách thì nhận được điện thoại của Mễ Tuyết.

- Dương Tử, việc bên đó thế nào rồi?

Mễ Tuyết hỏi.

- Gần giống như tôi đoán, người đàn bà Lâm Tuyết này không chịu ngoan ngoãn nghe lời, tôi đành phải cho người “chăm sóc” cô ta rồi!

Dương Tử lại châm một điếu thuốc, rít một hơi rồi nhẹ nhàng phả khói:

- Sao mấy chuyện này cứ đến tay tôi thế nhỉ, tôi ghét nhất là phải làm những chuyện thế này!

- Dương Tử, anh không hiểu à, chúng ta có đáng phải làm vậy không? Ông chủ của chúng ta không thiếu tiền, có đáng vì một chút tiền của Lâm Tuyết mà gây ra nhiều rắc rối như vậy không?

- Vấn đề không phải là tiền, mà là làm sao để không ai hoài nghi về việc Lâm Tuyết mất tích!

Dương Tử nói.

- Đừng quên chuyện tối qua tên ngốc Từ Hàn Vệ nói với cô. Tên ngốc đó trông thì có vẻ mưu mô, nhưng thực chất lại nhát như đế. Điều hắn lo nhất chính là nếu Lâm Tuyết mất tích sẽ dẫn đến sự đồn đoán của nhiều người, gây bất lợi cho hắn. Mễ Tuyết, cô là người thông minh, cô nên hiểu tôi phải làm rắc rối như vậy là vì cái gì. Chẳng phải là muốn Lâm Tuyết ngoan ngoãn giao đồ của cô ta ra, sau đó để cho con bé Tần Dao thuận lợi tiếp quản sao? Mục đích chúng ta đào tạo Tần Dao chính là để cô ta thay thế Lâm Tuyết. Như vậy sẽ không có ai cho rằng Lâm Tuyết bị chúng ta trừ khử, mà chỉ tưởng rằng cô ta đã bỏ trốn.

- Dương Tử, tôi biết anh làm vậy là có dụng ý khác. Được rồi, tôi không quản chuyện ở đó. Mấy ngày nay tôi sẽ ở Hồng Phấn Đế Quốc. Tuy chính phủ đang siết chặt quản lý, nhưng theo tôi thấy cũng phải mất một tuần. Đợi vị thị trưởng đó không tìm ra được manh mối nào thì chuyện này cũng coi như qua. Còn chuyện của Lâm Tuyết thì giao cho anh!

- Cô yên tâm, tôi sẽ xử lý!

Dương Tử nói.

- À, suýt quên, cô nên báo cho con bé Tần Dao biết, bảo nó tỏ ra thông minh một chút, xem như không biết chuyện này, cứ làm việc của mình. Còn chuyện bên bách hóa An Thịnh, cô có thể cho Tần Dao uống thuốc an thần, chúng ta sẽ đảm bảo bên đó không có chuyện gì xảy ra, và cô gái đó sẽ nhận được khối tài sản mà cô ta chưa bao giờ có được!

- Không phải anh định đem bách hóa An Thịnh chuyển từ tên Lâm Tuyết sang tên Tần Dao đấy chứ!

Mễ Tuyết nói.

- Cơ bản là thế. Tôi muốn để Tần Dao thay thế Lâm Tuyết, như vậy sẽ chẳng có ai chú ý đến tung tích của cô ta!

Dương Tử nói.

- Đợi xong chuyện của Lâm Tuyết, tiếp theo chắc là chuyện của thế giới ngầm thành phố Vọng Hải rồi. Có điều, xử lý chuyện của hắc bang thì phiền phức hơn nhiều, tôi còn phải đợi người bên Hồng Kông qua!

- Anh tự xử lý đi, tôi không quản!

Mễ Tuyết nói.

- Anh đừng gây thêm phiền phức cho tôi là được. Nếu bên ông chủ có chuyện gì thì anh tự đi mà giải thích, đừng có lôi tôi vào!

- Chúng ta là người một nhà mà, phải không Mễ Tuyết? Nếu tôi xảy ra chuyện, tôi tin cô cũng sẽ không thể bình an vô sự!

Dương Tử nói đến đây đột nhiên cười:

- Đương nhiên, tôi chỉ đùa với cô thôi, sao tôi có thể đành lòng để cô xảy ra chuyện được chứ!

*

Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của Đường Hiểu Uyển, cô nói trong điện thoại rằng mình đang ở bệnh viện. Vừa nghe đến hai chữ “bệnh viện”, Diệp Lăng Phi đã sốt sắng lo lắng, không nghe tiếp những lời sau đó của cô mà lập tức chạy thẳng đến bệnh viện.

Diệp Lăng Phi vội vội vàng vàng chạy đến nơi mới biết hôm nay Đường Hiểu Uyển ở công ty không cẩn thận bị trượt ngã, trật gân.

- Em làm anh hết hồn, anh còn tưởng em bị làm sao!

Diệp Lăng Phi thấy Đường Hiểu Uyển chỉ bị trật gân thì mới yên tâm, hắn dìu cô dậy hỏi:

- Hiểu Uyển, em đi bệnh viện một mình à?

- Không phải, đồng nghiệp đưa em đến, nhưng họ về hết rồi!

Đường Hiểu Uyển chưa nói hết nhưng ý tứ phía sau đã rất rõ ràng, chính là cô đã cố ý để đồng nghiệp của mình về trước.

- Bây giờ định đi đâu, có về nhà không?

Diệp Lăng Phi hỏi.

Đường Hiểu Uyển nhìn hắn, thấp giọng nói:

- Thỏ trắng nhớ gấu nhỏ rồi, gấu nhỏ đã lâu không đến nhà thỏ trắng rồi!

Diệp Lăng Phi sững người, lập tức hiểu ý của cô. Hắn nhẹ nhàng ôm eo Đường Hiểu Uyển, nói:

- Vậy chúng ta về biệt thự nhé!

Đường Hiểu Uyển đỏ mặt khẽ gật đầu, cô đưa đôi tay nhỏ bé của mình ra ôm lấy cổ Diệp Lăng Phi, vùi đầu vào ngực hắn không nói gì cả.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!