Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 705: CHƯƠNG 705: CHÚNG TA MÃI KHÔNG RỜI NHAU

Tay nghề của Diệp Lăng Phi chỉ có thể miêu tả bằng một chữ “tạm”, nói đơn giản là nấu cho có, nhưng Đường Hiểu Uyển lại cảm thấy tay nghề của anh rất ổn. Cô ăn sạch sành sanh những món Diệp Lăng Phi nấu, cuối cùng vỗ nhẹ lên chiếc bụng nhỏ rồi khẽ nói:

- Em no rồi!

- Hiểu Uyển, em ăn khỏe từ lúc nào thế?

Diệp Lăng Phi nhìn ba chiếc đĩa trống trơn trên bàn, cười nói với Đường Hiểu Uyển:

- Em không sợ mình mập lên à?

- Em không sợ, vì cho dù em có mập lên thì Diệp đại ca cũng sẽ thích em!

Đường Hiểu Uyển nở nụ cười ngọt ngào, cô đứng dậy nói:

- Diệp đại ca, anh nấu cơm rồi thì để em đi rửa chén!

Thấy Đường Hiểu Uyển định cử động, Diệp Lăng Phi vội vàng đứng dậy bế bổng cô lên như bế một đứa trẻ, đặt cô ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách. Hắn nhẹ nhàng đặt Đường Hiểu Uyển xuống rồi nói:

- Bây giờ em đang bị thương, đừng cử động lung tung, ngoan ngoãn ngồi đây xem ti vi đi. Anh đi rửa chén, lát nữa sẽ ngồi với em!

- Diệp đại ca, anh không bận gì sao?

Trong lòng Đường Hiểu Uyển rất vui, cô rất mong Diệp Lăng Phi có thể ở cùng mình nhưng lại lo anh bận việc. Diệp Lăng Phi cười nói:

- Đồ ngốc, em bị thương rồi, anh có thể không ở bên em sao? Được rồi, em cứ ngoan ngoãn xem ti vi đi, cả buổi chiều hôm nay anh sẽ ở bên em. Ừm, nếu buổi tối em chịu để anh ở lại thì anh sẽ ở lại. Hôm nay, anh chàng này đã được chỉ định ở bên em cả ngày rồi!

Nghe Diệp Lăng Phi nói tối nay cũng sẽ ở lại bên mình, Đường Hiểu Uyển vui mừng khôn xiết. Trên khuôn mặt đáng yêu hồng hào của cô nở nụ cười ngọt ngào, giọng nói có chút khàn khàn:

- Được chứ, bây giờ em gọi điện cho mẹ, nói với mẹ tối nay em không về!

Đường Hiểu Uyển vội cầm điện thoại lên thì bị Diệp Lăng Phi ngăn lại:

- Hiểu Uyển, bây giờ gọi điện làm gì chứ, đợi tối hãy gọi. Đến lúc đó em cứ nói là đến nhà bạn chơi, đừng để bố mẹ em lo lắng!

- Ừm, nói vậy cũng đúng!

Đường Hiểu Uyển khẽ chớp đôi mắt trong veo như nước mùa thu, cười nói:

- Vẫn là Diệp đại ca thông minh!

- Con bé này, được rồi, cứ từ từ xem ti vi trước đi, anh đi rửa bát!

Diệp Lăng Phi nói xong liền rời đi. Hắn rửa bát trong nhà bếp, còn Đường Hiểu Uyển nằm trên ghế sofa. Cô mặc một chiếc áo ngủ mỏng manh, bên trong không mặc nội y. Lưng cô tựa vào thành ghế, vòm ngực căng tròn như hai ngọn đồi nhỏ nhấp nhô, đặc biệt là hai điểm nổi bật hiện lên vô cùng rõ ràng.

Đường Hiểu Uyển tay cầm điều khiển chuyển kênh ti vi. Trên ti vi đa số là các chương trình giải trí, cô chuyển đến một đài đang chiếu phim TVB Hồng Kông thì dừng lại xem.

Đường Hiểu Uyển vừa xem chưa được bao lâu thì điện thoại của Diệp Lăng Phi vang lên. Lúc nãy nấu cơm, Diệp Lăng Phi đã vứt điện thoại lên ghế sofa. Đường Hiểu Uyển với tay lấy chiếc điện thoại ở dưới chân mình. Cô vốn định gọi Diệp Lăng Phi đang rửa bát dưới bếp, nhưng vừa nhìn thấy trên màn hình hiển thị tên Lý Khả Hân, cô liền nở nụ cười tinh nghịch, không gọi Diệp Lăng Phi nữa mà tự mình bắt máy.

- Alo, cô tìm ai?

Đường Hiểu Uyển tinh nghịch đổi giọng hỏi.

- Hiểu Uyển, sao em lại nghe máy? Diệp đại ca đâu?

Lý Khả Hân hỏi.

- Chị Khả Hân, chị nhận ra giọng em à, chán ghê!

Đường Hiểu Uyển chu chiếc môi nhỏ xinh lên trách móc.

- Sao chị lại không nhận ra giọng em chứ?

- Hiểu Uyển, giọng của em còn lạ gì nữa!

Lý Khả Hân cười nói.

- Con bé này, định dùng chiêu này để lừa chị à? Thế thì chẳng phải chị ngốc quá rồi sao!

- Chị Khả Hân, chị nói em ngốc!

Đường Hiểu Uyển chu môi lên thật cao, không hài lòng nói:

- Em sẽ không nói cho chị biết Diệp đại ca ở đâu đâu, trừ phi chị phải lấy lòng em!

Diệp Lăng Phi rửa bát xong, vừa bước ra khỏi nhà bếp liền thấy Đường Hiểu Uyển đang cầm điện thoại của mình, chu môi lên thật cao. Hắn mỉm cười bước tới, không nói gì mà ngồi xuống bên cạnh, ôm cô vào lòng. Đường Hiểu Uyển nằm trong vòng tay ấm áp của Diệp Lăng Phi, tay cầm điện thoại nói với Lý Khả Hân:

- Chị Khả Hân, chị phải hối lộ em, nếu không em sẽ không nói cho chị biết đâu!

- Hiểu Uyển, em hư quá rồi đấy, nhóc con em cứ đợi đó, có thời gian chị phải qua dạy cho em một bài học mới được, dám uy hiếp chị à!

Lý Khả Hân nói.

- Sao thế, còn không cho người ta uy hiếp à? Hừ, chị Khả Hân, chị phải thành thật khai báo, gọi điện cho Diệp đại ca có chuyện gì?

Đường Hiểu Uyển hỏi.

- Không có chuyện thì không được gọi cho Diệp đại ca à? Hiểu Uyển, em làm thế là không đúng rồi, dựa vào cái gì mà chỉ cho phép em ở cùng Diệp đại ca, không cho chị ở cùng? Em đúng là đồ ích kỷ!

Lý Khả Hân cười nói.

- Em cứ đợi đấy, nếu để chị bắt được thì xem chị có dạy dỗ em một trận không, để cho em biết chị không dễ chọc vào đâu!

Diệp Lăng Phi nghe hết những lời của Lý Khả Hân, hắn đưa tay lấy điện thoại từ tay Đường Hiểu Uyển. Tay trái ôm cô, tay phải cầm điện thoại cười nói:

- Khả Hân, hôm nay Hiểu Uyển bị trật chân, lúc này anh không dám đắc tội với cô ấy, bây giờ cô ấy muốn gì được nấy!

- Em đã nói mà, con bé này sao tự nhiên lại to gan như vậy, hóa ra là bị trẹo chân!

Lý Khả Hân hỏi tiếp:

- Sao rồi, chân của Hiểu Uyển bị thương có nặng không?

- Cái này còn cần anh nói à? Em nghe giọng của Hiểu Uyển cũng có thể đoán ra, con bé này bị thương chẳng nặng đâu, chỉ là trẹo chân thôi, chắc nghỉ ngơi hai ba ngày là khỏi!

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Lý Khả Hân mới thở phào nhẹ nhõm:

- Con bé này, thật hết cách với nó!

- Khả Hân, hay em qua đây đi, anh và Hiểu Uyển đang ở trong biệt thự bên cạnh quảng trường Hải Tinh. Nếu chiều nay em không bận gì thì qua đây, chúng ta cùng nhau tán gẫu!

Từ sau khi có quan hệ với Lý Khả Hân, Diệp Lăng Phi cũng không giấu cô chuyện giữa hắn và Đường Hiểu Uyển. Lý Khả Hân nghe xong câu này của Diệp Lăng Phi thì thấp giọng nói:

- Anh định làm gì, muốn cả hai đứa em cùng hầu hạ anh à? Đừng có mơ, em không chấp nhận được chuyện này đâu. Hôm nay anh cứ ở bên Hiểu Uyển đi, sáng mai nếu có thời gian thì đến chỗ em một chuyến, em tìm anh có chút chuyện!

- Ừm, vậy cũng được!

Trong lòng Diệp Lăng Phi có chút thất vọng. Nếu có thể gọi Lý Khả Hân đến, hắn sẽ bảo cô tối ở lại, như thế hắn có thể ôm trái ôm phải, tận hưởng hạnh phúc tuyệt vời. Nhưng Lý Khả Hân không chịu đến, chứng tỏ trong lòng cô vẫn chưa chấp nhận được chuyện hai người phụ nữ cùng ở bên một người đàn ông. Việc Lý Khả Hân và Diệp Lăng Phi đã phát sinh quan hệ đã khiến hắn rất hài lòng, hắn không muốn làm cô khó xử.

Sau khi cúp máy, Diệp Lăng Phi ném điện thoại sang một bên, ôm Đường Hiểu Uyển vào lòng rồi nhẹ nhàng nói:

- Hiểu Uyển, em có muốn biết quan hệ giữa anh và Lý Khả Hân không?

- Không cần đoán cũng biết rồi!

Đường Hiểu Uyển chớp đôi mắt diễm lệ, khẽ hôn lên môi Diệp Lăng Phi một cái rồi cười nói:

- Em không cần hỏi đâu, chỉ cần biết trong lòng Diệp đại ca có em là được, còn anh có quan hệ với những ai em cũng không muốn quản!

- Em thật sự không muốn quản?

Tay phải Diệp Lăng Phi trượt vào trong áo ngủ của Đường Hiểu Uyển, đặt trên đùi cô, vuốt ve làn da mịn màng như da em bé rồi khẽ nói:

- Em nói thật hay giả đó?

- Đương nhiên là thật rồi!

Đường Hiểu Uyển ngước mặt lên, đưa tay ôm lấy cổ Diệp Lăng Phi, ngọt ngào nói:

- Trong tim em chỉ có mình Diệp đại ca, người mà Diệp đại ca thích em đều thích!

Nhìn bộ dạng đáng yêu đó của Đường Hiểu Uyển, Diệp Lăng Phi không nhịn được hôn một cái thật mạnh lên môi cô, sau đó cười nói:

- Được rồi, Hiểu Uyển, chúng ta xem ti vi đi!

- Vâng.

Đường Hiểu Uyển gật đầu, cô nép vào lòng Diệp Lăng Phi và cùng anh xem ti vi.

Tối đó Diệp Lăng Phi không về nhà, dù sao Chu Hân Minh hôm nay cũng không về, hắn có về cũng chẳng có ý nghĩa gì. Hắn gọi điện cho Trương Vân, nói tối nay mình không về. Nhân lúc Diệp Lăng Phi gọi điện, Đường Hiểu Uyển cũng gọi về nhà mình. Cô nói dối là tối nay có việc nên đến nhà bạn. Mẹ Đường Hiểu Uyển rất lo cho sự an toàn của con gái, trong điện thoại liên tục dặn dò cô nhất định phải chú ý an toàn.

Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển mặn nồng bên nhau đến hơn mười giờ tối mới lên giường đi ngủ. Đường Hiểu Uyển giống như một đứa trẻ, ôm chặt lấy cổ Diệp Lăng Phi, cả đêm cũng chẳng buông tay. Cô chưa bao giờ ngủ ngon như lúc này, ngay cả trong lúc ngủ trên mặt vẫn nở nụ cười hạnh phúc.

Ngày hôm sau, chân của Đường Hiểu Uyển đã đỡ hơn nhiều, cô cũng có thể đi lại được, chỉ là chỗ trẹo chân vẫn còn hơi đau. Diệp Lăng Phi đề nghị để cô ở lại biệt thự một ngày, tối hắn sẽ đưa cô về nhà. Nhưng Đường Hiểu Uyển lại không chịu, cô muốn cùng Diệp Lăng Phi đi gặp Lý Khả Hân. Diệp Lăng Phi thuyết phục không được đành phải đồng ý.

Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển đến tiệm cà phê ở tầng lầu trung tâm thương mại Việt Dương, Lý Khả Hân đã ở đó từ sớm. Thấy Đường Hiểu Uyển đi khập khiễng, cô không nhịn được trách móc:

- Hiểu Uyển, em bị trẹo chân mà còn chạy lung tung khắp nơi, chị phải nói em thế nào đây!

- Em muốn qua gặp chị Khả Hân mà!

Đường Hiểu Uyển cười nói.

- Em vừa gặp chị là cảm thấy hết đau rồi!

- Con bé đáng ghét này, chị thật hết cách với em!

Lý Khả Hân sắp xếp cho Đường Hiểu Uyển ngồi xuống trước rồi cô mới đích thân bưng lên ba tách cà phê, đặt trước mặt hai người. Lý Khả Hân ngồi xuống, nói với Diệp Lăng Phi:

- Em gặp phải một chuyện, muốn nghe thử ý kiến của anh xem sao!

- Nói đi!

Diệp Lăng Phi đáp.

- Chuyện là thế này, hai ngày trước em đi xem nhà, định mua một căn ở khu Dương Quang Gia Viên. Em biết đó là khu chung cư của tập đoàn quốc tế Thế Kỷ, theo em thấy, nhà ở đó nhất định sẽ tăng giá, tương lai có tiềm năng tăng giá rất lớn. Nhưng hôm đó em lại gặp một người, người đó nói mảnh đất của nhà máy dệt sợi hóa học có thể sẽ được khởi công xây dựng một cơ sở phân phối hàng hóa quy mô lớn, chứ không phải là khu đô thị mới như kế hoạch trước đây. Em muốn biết có phải thật thế không?

- Xây dựng trung tâm phân phối hàng hóa quy mô lớn?

Diệp Lăng Phi ngạc nhiên nói:

- Anh chưa hề nghe nói qua!

- Sao anh lại không biết được? Dương Quang Gia Viên chẳng phải là khu chung cư của tập đoàn quốc tế Thế Kỷ do vợ anh, Bạch Tình Đình, mở ra đó sao? Dương Quang Gia Viên luôn tuyên truyền bên ngoài là sẽ xây dựng một khu thương mại quy mô lớn ở đó, nơi đó tương lai sẽ là một trung tâm thành phố khác của thành phố Vọng Hải. Sao bây giờ lại xây dựng trung tâm phân phối hàng hóa? Nếu thật sự xây dựng trung tâm phân phối hàng hóa thì nơi đó không còn đáng giá nữa!

Lý Khả Hân nhìn Diệp Lăng Phi nói:

- Anh có biết nếu vậy sẽ đồng nghĩa với điều gì không? Đồng nghĩa với việc tập đoàn quốc tế Thế Kỷ đang lừa gạt khách hàng. Rất nhiều người đã nhìn vào tiềm năng phát triển sau này nên mới mua nhà của Dương Quang Gia Viên!

- Đây là chuyện của Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, anh không hề biết!

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh không tham gia vào việc quản lý của tập đoàn, cũng không hỏi Bạch Tình Đình bên đó rốt cuộc là chuyện gì. Anh chỉ biết Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ không lấy được miếng đất nhà máy sợi hóa học đó, mà là bị một công ty bất động sản Hải Đức lấy mất rồi. Nếu công ty bất động sản Hải Đức lấy mảnh đất đó không làm thương mại mà lại thành lập trung tâm phân phối hàng hóa thì anh tin chính quyền thành phố cũng sẽ không đồng ý. Việc này còn chưa có bất kỳ tin tức chính thức nào, em cũng đừng quá lo lắng!

Lý Khả Hân gật đầu:

- Cũng đúng, em chỉ là nghe nói thôi, nên mới định hỏi anh xem việc này có thật không!

- Khó nói lắm!

Trong lòng Diệp Lăng Phi không rõ ngọn ngành nên nói:

- Có điều, em mua căn nhà ở đó cũng không sao, dù sao căn nhà đó cũng chẳng đáng mấy đồng. Em mua rồi thì cũng đã mua rồi, nếu cảm thấy ở đó không tốt thì cùng lắm đổi nhà khác!

Lý Khả Hân liếc Diệp Lăng Phi một cái:

- Nói nghe hay lắm, anh thật sự cho rằng dễ như vậy sao! Được rồi, được rồi, không nói chuyện này nữa!

Lý Khả Hân lướt nhìn mấy vị khách lác đác trong tiệm cà phê rồi lại nhìn qua Diệp Lăng Phi.

- Em định vài ngày nữa sẽ sửa sang lại tiệm cà phê Mộng Viên gần trường học, sau đó sẽ bắt đầu mở cửa!

- Sao em vẫn còn muốn sửa lại tiệm cà phê bên đó?

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh thấy không cần thiết đâu, tiệm cà phê bên đó muốn sửa sang lại rất khó khăn, em làm như vậy sẽ vất vả lắm!

- Chẳng sao cả!

Lý Khả Hân nói.

- Có điều em cảm thấy kinh doanh tiệm cà phê không được tốt lắm. Em có một đề nghị, hay mình đổi tiệm cà phê bên trường học thành quán bar, làm cho cao cấp hơn một chút, chí ít có thể thu hút được không ít sinh viên đến chơi. Hơn nữa, một khi quán bar nổi tiếng thì không sợ ngõ hẻm không tốt, cho dù sinh viên có nghỉ học thì em cũng không lo vấn đề nguồn khách!

- Đề nghị này rất hay, anh thấy cũng rất được!

Diệp Lăng Phi nói.

- Em có thể thử xem!

- Vậy là chốt rồi nhé!

Lý Khả Hân nói.

Đường Hiểu Uyển cảm thấy rất vô vị, cô vốn chẳng có hứng thú với việc Lý Khả Hân và Diệp Lăng Phi bàn luận về chuyện của tiệm cà phê và quán bar.

Đường Hiểu Uyển vừa uống cà phê vừa ngáp, tỏ rõ vẻ không tập trung.

Lý Khả Hân thấy Đường Hiểu Uyển ngáp liền cười nói:

- Sao thế, có phải thấy chán lắm không?

- Không phải, là tối qua em ngủ không ngon!

Đường Hiểu Uyển vội vàng nói.

- Tối qua em và Diệp đại ca chơi đến hơn mười giờ, nửa đêm Diệp đại ca còn bắt nạt em, người ta mãi đến hơn mười một giờ mới ngủ được, hôm nay mới sáng sớm đã phải dậy rồi, bây giờ cảm thấy hơi buồn ngủ!

Đường Hiểu Uyển không nói thì còn tốt hơn, cô vừa nói vậy ngược lại khiến cho Lý Khả Hân hiểu nhầm tối qua Diệp Lăng Phi đã “bắt nạt” cô. Lý Khả Hân trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi:

- Tên nhóc nhà anh chỉ biết bắt nạt người khác!

- Oan uổng quá! Tối qua anh không có làm gì Đường Hiểu Uyển cả!

Diệp Lăng Phi vội vàng giải thích:

- Là cô ấy không ngủ đàng hoàng, liên quan gì đến anh chứ!

Vừa nói xong câu này, mặt Đường Hiểu Uyển đã ửng đỏ lên. Lý Khả Hân hiểu rõ tối qua Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển ở cùng nhau, cô cũng là người từng trải, không còn là cô gái ngây thơ như trước nữa. Tuy Lý Khả Hân từ sớm đã biết Đường Hiểu Uyển và Diệp Lăng Phi có quan hệ, nhưng khi nghe được chuyện hai người tối qua ngủ với nhau thì trong lòng vẫn có chút không thoải mái, cô hy vọng người con gái ngủ bên cạnh Diệp Lăng Phi là mình. Có điều, Lý Khả Hân biết, Diệp Lăng Phi vốn không thuộc về riêng cô.

- Hiểu Uyển, chúng ta nói chuyện riêng nhé!

Lý Khả Hân kéo Đường Hiểu Uyển, nói:

- Tối nay em đừng về nhà, đến nhà chị đi, đã lâu không nói chuyện với em rồi, hôm nay tụi mình sẽ nói chuyện cả đêm!

- Khả Hân, còn anh thì sao?

Diệp Lăng Phi thấy Lý Khả Hân kéo Đường Hiểu Uyển đi, hắn vội ngăn lại:

- Em không định để anh đợi một mình ở đây chứ!

- Anh thích làm gì thì làm! Lúc nãy em đã nói xong chuyện với anh rồi, bây giờ em không cần anh nữa!

Lý Khả Hân cười nói.

- Anh bây giờ có thể đi làm những chuyện mà anh thích, ví dụ như hẹn hò với người đẹp chẳng hạn!

Diệp Lăng Phi thở dài:

- Này Khả Hân, em làm như vậy cũng không đúng lắm, sao có thể như vậy được chứ, rõ ràng là qua cầu rút ván mà!

Diệp Lăng Phi nói xong liền cảm thấy mình nói hớ, vội vàng sửa lại:

- Em làm như vậy không trượng nghĩa chút nào!

- Đây là bản tính của em, sao, có phải hối hận rồi không?

Lý Khả Hân nói.

- Anh chỉ nói đùa thôi!

Diệp Lăng Phi lắc đầu đứng lên:

- Anh đi là được chứ gì!

Đường Hiểu Uyển không muốn để Diệp Lăng Phi đi nhưng lại không muốn biểu hiện ra, đành phải nhìn anh rời khỏi. Lý Khả Hân thấy vậy liền kéo cô vào trong, cười nói:

- Hiểu Uyển, nghe nói qua “lạt mềm buộc chặt” chưa? Em đừng có lúc nào cũng thuận theo ý của Diệp Lăng Phi, có lúc tuy trong lòng rất thích nhưng lại phải tỏ ra không thích, như vậy anh ta mới càng có hứng thú với em hơn!

Nghe Lý Khả Hân nói vậy, Đường Hiểu Uyển đột nhiên chớp mắt nhìn cô, cười nói:

- Chị Khả Hân, em hiểu rồi, có phải chị cũng đối xử với Diệp đại ca như vậy không?

....................................................................................................

Diệp Lăng Phi rời khỏi chỗ của Lý Khả Hân, hắn lái xe thẳng đến công ty bảo hiểm Dân An. Kết quả, lúc đi qua một ngã tư đèn xanh đèn đỏ thì nhìn thấy vú Ngô và Thái Hạo đang đi qua vạch kẻ đường dành cho người đi bộ.

Nhìn thấy vú Ngô đi cùng Thái Hạo, Diệp Lăng Phi lại nhớ đến chuyện lần trước vú Ngô mượn tiền Bạch Tình Đình, lần đó bà là vì Thái Hạo mới mượn tiền. Diệp Lăng Phi càng cảm thấy giữa vú Ngô và Thái Hạo có vấn đề, nhưng nhất thời lại không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Diệp Lăng Phi vừa lái xe vừa gọi điện cho Bạch Tình Đình. Cô đã đi Bắc Kinh hai hôm nay, Diệp Lăng Phi cũng không biết tình hình của cô ở đó thế nào.

Máy vừa thông, Diệp Lăng Phi đã nghe thấy tiếng ồn ào bên kia vọng lại.

- Vợ à, anh nhớ em rồi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Bây giờ em đang rất bận, nếu có việc thì tối về hãy nói chuyện.

Giọng điệu của Bạch Tình Đình có vẻ rất khó chịu, điều này khiến Diệp Lăng Phi bồn chồn trong lòng, cảm giác chuyến đi Bắc Kinh của cô không được thuận lợi.

- Vợ à, có phải việc ở Bắc Kinh không thuận lợi không?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Không phải!

Bạch Tình Đình nói.

- Hôm nay em rất bực bội. Chồng ơi, tối về em gọi cho anh, chúng ta nói chuyện sau nhé!

- Được thôi!

Diệp Lăng Phi đáp. Trong lúc định cúp máy, hắn nhớ đến chuyện nhìn thấy vú Ngô và Thái Hạo, thế là nói:

- Vợ à, anh quên mất, lúc nãy anh thấy vú Ngô với...!

Diệp Lăng Phi vẫn chưa nói xong thì bên Bạch Tình Đình đã cúp máy. Khi nghe tiếng tút tút vang lên, Diệp Lăng Phi sững sờ, hắn không ngờ Bạch Tình Đình sẽ ngắt máy của mình. Hắn linh cảm bên phía Bạch Tình Đình nhất định đã xảy ra chuyện, nếu không sẽ không như vậy.

Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi cảm thấy mình nên đến Bắc Kinh, hắn lo Bạch Tình Đình gặp phải chuyện gì không thể giải quyết được. Hắn liền quay đầu xe, chạy thẳng về biệt thự.

Diệp Lăng Phi đặt vé máy bay chuyến năm giờ chiều hôm nay từ thành phố Vọng Hải đến Bắc Kinh. Trước khi đi, hắn chỉ báo cho Chu Hân Minh biết mình có việc phải rời khỏi thành phố hai ngày, cũng chẳng giải thích gì thêm.

Hơn sáu giờ tối, Diệp Lăng Phi đã đến Bắc Kinh. Xuống máy bay, hắn không gọi điện cho Bạch Tình Đình. Hắn biết khách sạn cô ở nên lập tức từ sân bay quốc tế chạy đến khách sạn Châu Á.

Diệp Lăng Phi đến trước cửa phòng của Bạch Tình Đình, hắn gõ cửa, bên trong vọng ra tiếng của cô.

- Vợ à, là anh đây!

Diệp Lăng Phi đứng trước cửa phòng nói.

Cửa phòng lập tức mở ra, chỉ thấy Bạch Tình Đình mặc một bộ vest nữ màu trắng xuất hiện. Vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi, cô lập tức bổ nhào vào lòng hắn, hai tay ôm chặt eo anh mà khóc nấc lên.

- Vợ à, đừng khóc, chúng ta vào phòng từ từ nói chuyện!

Diệp Lăng Phi an ủi Bạch Tình Đình, hắn đưa tay ôm eo cô và cùng cô bước vào trong phòng.

Diệp Lăng Phi đóng cửa phòng, ôm Bạch Tình Đình đến bên giường. Hắn ngồi xuống, Bạch Tình Đình không ngồi bên cạnh mà ngồi thẳng lên đùi hắn, hai tay cô ôm chặt eo Diệp Lăng Phi, mặt dán chặt vào ngực anh không ngừng khóc nức nở.

- Vợ à, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi?

Trong lòng Diệp Lăng Phi nảy sinh một cảm giác không tốt, hắn vội vàng an ủi:

- Vợ à, không phải em bị người ta bắt nạt đó chứ? Không sao cả, nói cho chồng em biết, anh sẽ dạy cho mấy tên khốn đó một bài học. Hừ, ngay cả vợ của anh mà cũng dám bắt nạt, mấy tên đó có phải là không muốn sống nữa không?

Bạch Tình Đình không ngẩng mặt lên, chỉ liên tục lắc đầu. Diệp Lăng Phi thấy vậy lại nói:

- Vậy thì là chuyện làm ăn không thuận lợi rồi? Không sao cả, chúng ta không sợ mấy cái đó, cùng lắm thì không làm ăn ở Bắc Kinh nữa. Chúng ta có thể đi Thượng Hải, Thâm Quyến hoặc Sơn Tây. Anh nghe nói có mấy ông chủ bên Sơn Tây rất có tiền, chúng ta qua đó quảng bá, đảm bảo mấy người đó sẽ vì danh tiếng của thành phố Vọng Hải mà chạy đến!

Bạch Tình Đình lại lắc đầu. Diệp Lăng Phi còn định nói tiếp thì đúng lúc này, cô đột nhiên ngẩng đầu lên, vành mắt đỏ hoe, trên mặt còn vương nước mắt nhìn Diệp Lăng Phi nói:

- Chồng ơi, anh có yêu em không?

- Đương nhiên là yêu rồi, em là vợ của anh mà!

- Chồng ơi, bây giờ em chỉ có anh thôi!

Bạch Tình Đình nói đến đây, cắn chặt môi rồi chậm rãi nói tiếp:

- Chồng ơi, tối nay em sẽ trao trọn vẹn bản thân cho anh, em muốn mãi mãi không bao giờ xa rời anh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!