Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 710: CHƯƠNG 710: GÃ NGOẠI QUỐC ĐÁNG ĐÒN

Diệp Lăng Phi nhận xong cuộc điện thoại của Bạch Tình Đình thì trở lại phòng Trương Vân. Hắn dặn dò Trương Vân:

- Bên Tình Đình xảy ra chút chuyện, tôi phải đi gấp. Trương Vân, nếu có việc gì cô cứ gọi điện báo cho tôi.

Trương Vân khẽ gật đầu. Diệp Lăng Phi đang định đi, nhưng lại lo Trương Vân nghĩ ngợi linh tinh nên quay người lại, nói:

- Trương Vân, chúng ta là bạn tốt, cô hiểu không?

Nói xong câu này, hắn không nói thêm nữa mà quay gót bước ra khỏi phòng.

Khi Diệp Lăng Phi đến đồn cảnh sát đường Xuân Liêu thì Chu Hân Mính cũng vừa tới. Chu Hân Mính lái xe của đội cảnh sát hình sự đến, cô không mặc đồng phục. Vừa xuống xe, cô đã hỏi ngay Diệp Lăng Phi:

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy anh? Em chẳng hiểu gì cả. Sao Điền Phong lại ở đồn cảnh sát, lúc nãy Tình Đình gọi điện cho em cũng không nói rõ ràng.

- Anh cũng không rõ nữa.

Diệp Lăng Phi lắc đầu:

- Anh cũng giống em thôi, nhận được điện thoại của Tình Đình là chạy ngay đến đây chứ đã biết gì đâu.

- Thôi vậy, chúng ta vào trong hỏi cho rõ ràng để đỡ phải đoán già đoán non.

Chu Hân Mính không mặc đồng phục cảnh sát, dảo bước tiến vào bên trong.

Cả hai người bước vào đồn cảnh sát đường Xuân Liêu thì thấy ngay Hứa Duy đang ngồi trong đại sảnh, vẻ mặt lo lắng ủ ê, mắt không ngừng ngóng ra cửa. Thấy Diệp Lăng Phi đến, Hứa Duy vội vàng đứng dậy. Hứa Duy cũng biết Diệp Lăng Phi, dù không thể nói là thân quen nhưng cũng không phải người lạ.

- Diệp tiên sinh, cuối cùng anh cũng đến rồi, Điền Phong đang ở bên trong.

Hứa Duy vội vàng nói.

- Có chuyện gì xảy ra vậy?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Tôi cũng không rõ lắm. Chỉ biết rằng Điền Phong đánh người!

Hứa Duy ngập ngừng. Thái độ của cô làm Diệp Lăng Phi lầm tưởng Điền Phong vì Hứa Duy mà đánh người. Chu Hân Mính có quen biết với đồn trưởng ở đây. Cô đã từng gặp những người đồng nghiệp này trong vài vụ án cần sự hợp tác giữa các đồn.

Chu Hân Mính trình thẻ cảnh sát cho viên cảnh sát chịu trách nhiệm tiếp tân, sau đó cô bảo Hứa Duy ở bên ngoài đợi, còn mình và Diệp Lăng Phi thì đi thẳng lên lầu gặp đồn trưởng.

Đồn trưởng đồn cảnh sát đường Xuân Liêu họ Vương, năm nay khoảng hơn bốn mươi tuổi. Có thể nói ông ta đã cống hiến cả đời cho ngành cảnh sát, kinh nghiệm dày dặn, là một cảnh sát lão làng. Ông đồn trưởng này vừa nhìn thấy Chu Hân Mính đến thì vội vàng đon đả, vẻ mặt khách sáo mời cô ngồi.

Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi ngồi lên ghế sofa trong phòng làm việc của đồn trưởng Vương, ông ta còn tự tay pha cho hai người hai chén trà.

- Đội trưởng Chu, ngọn gió nào đưa cô đến đây hôm nay vậy? Có phải cô lại có vụ án nào cần chúng tôi hợp tác điều tra không?

Ông đồn trưởng này thừa biết Chu Hân Mính không phải nhân vật tầm thường, xuất thân của cô không đơn giản, dù gì cũng là con gái của thị trưởng Chu Hồng Sâm, ai dám dây vào con gái cưng của thị trưởng chứ. Hiện nay thế lực của thị trưởng Chu đang không ngừng lớn mạnh. Mấy ngày trước ông ta còn mới có những hành động khiến bao nhiêu quan chức thành phố bị rớt đài. Giờ ở đất Vọng Hải này chẳng ai dám đối đầu với thị trưởng Chu.

Chu Hân Mính cũng khách khí đáp:

- Đồn trưởng Vương, ông đừng tất bật quá, ông cũng ngồi xuống đi.

- Ồ, vâng! Cô xem tôi cứ bận rộn luýnh quýnh.

Ông đồn trưởng này giờ mới ý thức được rằng mình nãy giờ chỉ lo đon đả chào hỏi mà quên cả việc ngồi xuống, ông ta vẫn đang đứng trước mặt Chu Hân Mính.

Sau đó ông ta nhanh chóng ngồi đối diện, cười nói:

- Đội trưởng Chu, cô có chuyện gì cứ nói, tôi sẽ dốc sức hiệp lực.

- Đồn trưởng Vương, hôm nay tôi đến đây là vì việc cá nhân, không phải việc công.

Chu Hân Mính nhìn viên đồn trưởng, nói:

- Có phải bên các ông đang tạm giam một thanh niên tên Điền Phong không?

- Điền Phong?

Đồn trưởng ngẩn người ra một lúc rồi lấy lại bộ mặt niềm nở ngay lập tức, mỉm cười nói:

- Đội trưởng Chu, việc này tôi cũng không rõ lắm, hay là cô cứ ngồi đây, tôi đi hỏi các đồng chí cấp dưới xem sao.

- Vâng, đành nhờ ông vậy!

Chu Hân Mính đáp.

Viên đồn trưởng Vương vội vã đứng dậy, bước ra khỏi phòng làm việc. Diệp Lăng Phi nhìn ông ta rời đi rồi mới quay sang nói với Chu Hân Mính:

- Hân Mính, em nghĩ xem thằng nhóc Điền Phong này đã phạm tội gì, nếu chỉ là đánh người thì chỉ cần lấy khẩu cung là được, cùng lắm là đền ít viện phí cho người ta.

- Em cũng không biết, đợi hỏi cho rõ ràng đã rồi tính tiếp.

Chu Hân Mính không trả lời ngay, cô cũng cảm thấy rất mơ hồ. Cô giơ tay với lấy cốc trà trên bàn, từ tốn nhấp một ngụm nhỏ. Lúc này Diệp Lăng Phi có vội cũng chẳng ích gì, hắn cũng bưng ly trà lên nhấp vài ngụm giết thời gian.

Không lâu sau, đồn trưởng Vương từ ngoài bước vào. Ông ta vừa quay lại đã vội vàng nói:

- Đội trưởng Chu, quả thật có một người tên là Điền Phong, giờ cậu ta đang lấy lời khai.

- Cậu ta đã phạm tội gì?

Chu Hân Mính hỏi.

- Tội cậu ấy phạm lần này không hề nhỏ!

Đồn trưởng Vương ngồi xuống, cau mày nói:

- Đội trưởng Chu, cô có quan hệ thân thiết với cậu ta à?

- Là em họ của bạn tôi!

Chu Hân Mính đáp:

- Tôi nghe nói hình như là đánh nhau nên đến xem thế nào, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

- Đội trưởng Chu, sự việc lần này rất nan giải. Nếu là chuyện khác thì tôi sẽ lập tức thả người, nhưng giờ tôi không dám làm vậy.

Đồn trưởng Vương khó khăn nói:

- Cậu ấy đánh một người nước ngoài.

- Đánh một người nước ngoài?

Chu Hân Mính thoáng giật mình, liếc nhìn Diệp Lăng Phi rồi lại quay sang đồn trưởng Vương. Cô im lặng một lát rồi cao giọng nói:

- Đồn trưởng Vương, người nước ngoài thì làm sao? Chỉ cần trong phạm vi đất nước Trung Quốc thì đều phải tuân thủ luật pháp của chúng ta, phải đối xử bình đẳng với tất cả mọi người. Đừng vì người ta là người nước ngoài mà cho rằng họ cao hơn chúng ta một bậc. Nếu là do người nước ngoài động thủ trước thì chúng ta cũng nên trừng phạt hắn theo pháp luật.

Đồn trưởng Vương nuốt nước bọt, trong lòng bắt đầu than thầm, oán trách tên cảnh sát đi tuần tra sáng nay. Nếu có dẫn người về đồn cũng nên để ý thân phận của kẻ đó một chút chứ, nếu sớm biết tên thanh niên Điền Phong này có chống lưng thì cũng mắt nhắm mắt mở coi như không tìm thấy người là xong, đằng này giờ thì to chuyện rồi, sự việc đã đến nước này, có muốn thả người cũng khó.

Chu Hân Mính nhìn bộ dạng đắn đo của đồn trưởng Vương, hỏi:

- Đồn trưởng Vương, có vấn đề gì không?

Vương đồn trưởng gật đầu, khó khăn nói:

- Đội trưởng Chu à, tôi sẽ nói thẳng với cô nhé, Điền Phong đánh một người nước ngoài mà lai lịch của người này không hề đơn giản, cậu ta là con trai của một quan chức chính phủ Mỹ. Lần này dắt theo bạn gái đến Vọng Hải chơi, nhưng không ngờ lại bị Điền Phong đánh.

Diệp Lăng Phi nghe được câu này thì bật cười, nói:

- Con trai của thành viên quốc hội Mỹ, tôi không nghe nhầm đấy chứ? Cái tên đó rỗi hơi hay sao mà chạy đến Vọng Hải làm gì, cứ ở bên Mỹ mà sống có phải tốt hơn không. Hân Mính, anh thấy nên để Điền Phong đến bệnh viện kiểm tra, biết đâu tên người Mỹ kia bị AIDS rồi truyền cả bệnh sang cho Điền Phong thì biết làm thế nào?

Chu Hân Mính thì không nghĩ như Diệp Lăng Phi. Cô nghe đồn trưởng Vương nói vậy thì trong đầu bắt đầu có dự tính, nếu quả thật đúng là con trai của thành viên quốc hội Mỹ thì sự việc quả thật rắc rối to rồi. Nó sẽ không còn là vụ án trị an đơn thuần nữa mà rất có thể sẽ ảnh hưởng đến cả quan hệ ngoại giao Trung - Mỹ, những chuyện như thế này vượt quá khả năng xử lý của cô.

Chu Hân Mính nhìn viên đồn trưởng hỏi:

- Đồn trưởng Vương, ông chắc chắn người nước ngoài đó là con trai của thành viên quốc hội Mỹ?

- Chính người đó đã nói như vậy. Tôi đã thông báo với cấp trên rồi, ý của bên trên là cần xác định lại những gì người nước ngoài kia nói, xem thực hư thân phận của người đó ra sao. Trước khi xác định rõ ràng thì không được thả Điền Phong.

Vương đồn trưởng khó xử nói:

- Tôi đang đợi tin tức từ cấp trên. Đội trưởng Chu, việc này không phải tôi không muốn giúp cô mà là tôi không có cách nào để giúp cô. Cô cũng biết tôi chỉ là viên đồn trưởng quèn, không có đủ quyền để thả nhân vật quan trọng. Nếu thân phận được xác định là đúng như những gì người nước ngoài kia nói thì có lẽ mọi việc sẽ không hề đơn giản. Cô cũng nghĩ mà xem, nếu chính phủ Mỹ biết con trai của một thành viên trong quốc hội của họ sang nước chúng ta thì bị đánh, sự việc có còn là chuyện nhỏ được nữa không?

Chu Hân Mính cau mày, nói:

- Đồn trưởng Vương, ông có thể để tôi gặp Baker được không? Tôi muốn gặp anh ta nói chuyện một lát, nếu anh ta không muốn tiếp tục truy cứu chuyện này thì mọi việc sẽ trở nên đơn giản hơn.

- Đội trưởng Chu, cô muốn gặp người đó không phải là không được, chỉ là tôi muốn nhắc nhở cô rằng, thái độ của người ngoại quốc này rất cứng rắn, cậu ta muốn chúng ta nhất định phải trừng phạt Điền Phong.

Vương đồn trưởng nói thêm ngay sau đó:

- Có điều, bây giờ người này và bạn gái anh ta đã về khách sạn nghỉ ngơi rồi. Tôi có thể cho cô địa chỉ của khách sạn đó.

- Cảm ơn ông!

Chu Hân Mính đáp.

Chu Hân Mính nhận lấy tờ card visit của khách sạn từ tay viên đồn trưởng, cô không đến tìm Baker ngay mà muốn gặp Điền Phong đang bị giữ trong đồn trước.

Sau khi gặp mặt Điền Phong, Chu Hân Mính cảm thấy sự việc lần này có phần nan giải, nếu như tên ngoại quốc kia không nói dối thì Điền Phong gặp rắc rối lớn rồi. Trong đầu cô đang tính toán xem nên làm gì tiếp theo để cứu Điền Phong ra. Bất luận thế nào, Điền Phong cũng là em họ của Bạch Tình Đình, lần này xảy ra chuyện, Chu Hân Mính không thể giương mắt đứng nhìn được.

Khi Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi được gặp Điền Phong, cô nhìn thấy vài vết bầm tím trên mặt cậu ta, có vẻ như trận ẩu đả mà cậu ta gây ra cũng rất ác liệt.

Chu Hân Mính không nói gì, cô nhìn Diệp Lăng Phi, ý bảo hắn hãy hỏi Điền Phong trước. Diệp Lăng Phi kéo ghế ngồi đối diện với Điền Phong, cười nói:

- Thần kinh cậu có vấn đề hay sao mà đang yên đang lành lại đi đánh người? Những chuyện như thế này sao cậu không gọi cho tôi một tiếng? Cậu không biết là tôi cả ngày không có việc gì làm hay sao, tôi cũng rất thích thi thoảng “đá thúng đụng nia” một chút cho đời thêm sắc màu.

Chu Hân Mính ban đầu còn tưởng Diệp Lăng Phi sẽ trách mắng Điền Phong vài câu, nào ngờ hắn lại nói những lời như vậy. Thế này thì không phải càng thêm loạn hay sao, sự việc vốn đã không dễ giải quyết, lại gặp thêm Diệp Lăng Phi bản tính thích gây chuyện chêm vào vài câu nên cô đành phải ngắt lời hắn:

- Điền Phong, chị nhận được điện thoại của chị Tình Đình. Tình Đình biết chuyện của em rồi, cô ấy đang rất lo lắng cho em. Điền Phong, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Em hãy kể tường tận lại cho chị nghe thì chị mới có cách giúp em được!

- Nhất định là do con nhóc Hứa Duy nói với chị Tình Đình rồi.

Điền Phong lẩm bẩm:

- Em đã không cho cô ấy báo lại với chị Tình Đình rồi, đây là chuyện của em, em sẽ tự mình giải quyết.

- Đến nước này rồi mà cậu còn nói sẽ tự mình giải quyết?

Chu Hân Mính tức giận nói:

- Cậu có biết người cậu đánh là ai không?

- Em biết!

Điền Phong vừa nghe Chu Hân Mính nhắc đến người bị đánh thì căm phẫn nói:

- Đồ tiện nhân!

- Tiện nhân?

Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính nghe Điền Phong nói vậy thì thoáng giật mình. Chu Hân Mính không biết nên nói gì nữa, còn Diệp Lăng Phi thì cười:

- Điền Phong, xem ra thằng nhóc cậu không đơn giản nhé, nói xem đã xảy ra chuyện gì?

- Chẳng có gì đáng nói, cái đồ tiện nhân đấy mang theo tên mũi lõ từ Mỹ về, lại còn dám chạy đến trước mặt em chọc giận. Em nhất thời không kiềm chế được nên đã đánh tên ngoại quốc kia. Ai mà ngờ được thằng kia trông cao to thế mà mới đụng tay vài cái đã mềm nhũn ra, chẳng biết đã chết hay chưa. Mà nếu chưa chết, em sẽ dạy cho nó thêm vài bài học nữa. Mẹ nó, tự dưng chạy đến Trung Quốc so tài cao thấp với mình, nó tưởng nó là ai, ông đây không chấp.

Điền Phong bình thường nho nhã lịch sự là thế mà lúc này như biến thành một người khác, mặt mày phẫn nộ, bừng bừng nổi giận. Hai bàn tay nắm chặt lại, căm phẫn nói:

- Mẹ kiếp, đồ tiện nhân, ông đây không thèm nhìn mặt đã đành, lại còn dám đến trước mặt ông khiêu khích. Đồ đàn bà hèn hạ.

- Điền Phong, cậu cũng không còn nhỏ nữa, cậu có biết cậu đã gây ra chuyện gì không?

Chu Hân Mính nghe xong, mặt mày sa sầm:

- Cậu có biết người cậu đánh là ai không? Người đó là con trai của thành viên quốc hội Mỹ. Cậu có biết chuyện này rất khó giải quyết không? Nếu cậu xảy ra chuyện gì thì người nhà cậu sẽ làm thế nào? Xem cái bộ dạng của cậu kìa, đến nước này rồi mà vẫn chưa biết hối cải, vẫn còn muốn gây sự tiếp. Được, tôi không dính dáng gì đến chuyện của cậu nữa, cậu cứ tiếp tục làm ầm ĩ lên đi.

Chu Hân Mính nói xong thì đứng dậy, giận dữ bước ra khỏi phòng. Điền Phong nghe Chu Hân Mính nói vậy, mặt bỗng chốc ngây ngốc, sau đó nhìn Diệp Lăng Phi:

- Anh rể, thằng Tây đó là con của thành viên quốc hội Mỹ ạ?

- Cậu nói thử xem?

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Em còn tưởng con mụ tiện nhân đó nói dối em, không ngờ lại là thật. Em đúng thật là gây ra chuyện rồi. Em không hối hận khi đánh tên khốn kiếp đó, nhưng làm như vậy là đã liên lụy đến ba mẹ em. Ba mẹ em đều có quan hệ làm ăn với người nước ngoài, khách hàng của họ toàn là người Mỹ, em làm như vậy chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc kinh doanh của ba mẹ rồi.

- Được rồi, thằng nhóc nhà cậu vẫn còn biết lo lắng cho ba mẹ. Ừm, được, cũng không tồi.

Diệp Lăng Phi vỗ vai Điền Phong, nói:

- Điền Phong, anh nói cậu nghe, cậu làm rất tốt. Tên mũi lõ ấy bất luận lai lịch ra sao, đáng đánh thì cứ đánh. Anh ủng hộ cậu. Cậu không cần phải nghe lời chị Chu Hân Mính nói làm gì, gì mà gây chuyện, anh bảo đảm với cậu, cậu nhất định sẽ không sao cả.

- Anh rể, bây giờ em phải làm sao?

Điền Phong nhìn Diệp Lăng Phi lo lắng hỏi:

- Em không muốn ba mẹ em biết chuyện này.

- Anh còn chưa biết chuyện gì nữa là. Điền Phong, cậu nói cho anh xem rốt cuộc tại sao cậu lại đánh tên ngoại quốc đó. Anh phải làm rõ mọi chuyện rồi mới có thể bảo cho cậu biết nên làm gì.

Diệp Lăng Phi nói.

Điền Phong gật đầu, bắt đầu kể lại tường tận mọi việc cho Diệp Lăng Phi nghe.

Chu Hân Mính vừa rời đi thì đến ngay chỗ đồn trưởng Vương, bảo ông ta thả Điền Phong. Vương đồn trưởng tỏ vẻ khó xử:

- Đội trưởng Chu, quả thật tôi tạm thời không thể làm như thế được. Lúc nãy không phải tôi đã nói với cô rồi hay sao, việc này cần có chỉ thị của cấp trên, cần phải xác thực mọi chuyện đã thì mới có thể quyết định nên làm thế nào. Cô hãy nghĩ cho hoàn cảnh của tôi một chút, đừng làm tôi khó xử.

Chu Hân Mính nói:

- Thế thì thế này đi, tôi sẽ lập tức gọi điện cho Cục trưởng để xin phép, sau đó tôi sẽ bảo lãnh cho cậu ta. Cậu ta có thể đến đây bất cứ lúc nào theo lệnh của ông, tôi đảm bảo cậu ta sẽ không chạy trốn.

Đồn trưởng Vương nghe vậy thì vội vàng nói:

- Đội trưởng Chu, làm vậy là tốt nhất rồi. Nếu cục trưởng đồng ý, tôi cũng dễ thả người.

Chu Hân Mính gọi điện cho cục trưởng để bảo lãnh cho Điền Phong ngay sau đó, cô đảm bảo Điền Phong sẽ đến đồn cảnh sát bất cứ khi nào có lệnh triệu tập. Cục trưởng vẫn đang băn khoăn, nhưng Chu Hân Mính nói sẽ đích thân bảo lãnh, ông ta chẳng còn cách nào khác nên đành phải đồng ý.

Chu Hân Mính làm xong mọi giấy tờ thì cũng là lúc Điền Phong kể xong hết đầu đuôi câu chuyện cho Diệp Lăng Phi nghe. Lúc này cô nhìn thấy Diệp Lăng Phi đang vỗ vai Điền Phong, khen ngợi:

- Điền Phong, được! Cậu làm tốt lắm!

- Giờ là lúc nào rồi mà anh còn ngồi đây cổ vũ cậu ta!

Chu Hân Mính đi đến trước mặt Điền Phong, nói:

- Cậu thu dọn đồ đạc đi, rồi rời khỏi nơi này với tôi ngay lập tức.

- Em có thể đi sao?

Điền Phong mừng rỡ. Lúc nãy cậu chàng cũng nghe mấy viên cảnh sát xì xào, biết được mức độ nghiêm trọng của vụ việc nếu lời của gã người Tây kia là thật. Cậu đã nghĩ mình có thể sẽ bị nhốt ở đây dài dài, nhưng không ngờ Chu Hân Mính lại tuyên bố cậu có thể đi được rồi, sao mà không kích động cho được.

- Tôi bảo lãnh cho cậu, cậu đương nhiên có thể đi được rồi!

Chu Hân Mính mất kiên nhẫn nói:

- Cậu về nhanh lên đi, Tình Đình vẫn đang đợi tin tức của cậu đấy. À, Điền Phong, cậu đừng có chạy lung tung. Tôi bảo lãnh cho cậu, nhưng nếu cậu chạy lung tung, cục cảnh sát không tìm thấy cậu, thì tôi cũng bị liên đới đấy, biết chưa?

- Em sẽ không chạy trốn đâu.

Điền Phong nói xong thì đứng dậy, nhìn sang phía Diệp Lăng Phi, ngập ngừng:

- Anh... anh rể à, em có thể ở chỗ anh vài ngày được không?

- Đến chỗ anh á? Làm gì?

Diệp Lăng Phi hỏi:

- Thằng nhóc cậu cũng không phải không có nhà để về, đến chỗ anh làm gì?

- Giờ mặt mũi em thế này, nếu về nhà thì thế nào ba mẹ em cũng biết chuyện xảy ra hôm nay. Em không muốn ba mẹ mình biết chuyện.

Điền Phong úp mở:

- Em ở bên chỗ anh vài ngày, đợi xem tình hình thế nào rồi em sẽ về nhà sau.

- Ừm, tốt nhất là nên như vậy!

Diệp Lăng Phi chưa kịp nói gì thì Chu Hân Mính đã lên tiếng:

- Cậu ở bên chỗ Tình Đình, Diệp Lăng Phi sẽ có thời gian để mắt đến cậu. Chị không thể hiểu nổi thanh niên các cậu nghĩ gì mà chuyên làm việc không buồn nghĩ đến hậu quả.

Điền Phong cúi đầu không dám lên tiếng. Diệp Lăng Phi giải thích hộ:

- Hân Mính, chuyện này không thể trách Điền Phong được, anh thấy Điền Phong làm vậy là rất đúng. Tạm thời em đừng trách cứ cậu ấy nữa, cậu chàng cũng đang bị thương. Chúng ta đi về trước đi đã. À, em gọi điện thoại cho Tình Đình đi, báo với cô ấy Điền Phong không sao cả, bảo cô ấy đừng lo lắng, còn cụ thể mọi chuyện để tối nói tiếp.

- Giờ thì chỉ có thể làm như vậy!

Chu Hân Mính gật đầu ưng thuận:

- Vậy được, cứ làm như vậy đi!

Khi ba người bước ra khỏi phòng tạm giam thì Hứa Duy đang ngồi đợi ở đại sảnh. Vừa trông thấy ba người họ, cô chạy ngay lại, bộ dạng vô cùng hấp tấp. Cô chạy đến trước mặt Điền Phong, lo lắng hỏi:

- Điền Phong, cậu thế nào rồi? Cậu không sao chứ?

Điền Phong liếc nhìn Hứa Duy rồi lạnh nhạt nói:

- Thật chẳng được tích sự gì, tôi đã bảo cậu đừng nói với người nhà của tôi rồi cơ mà. Cậu tốt thật đấy, không nói với ba mẹ tôi nên đi nói với chị họ tôi.

- Xin lỗi, tôi không biết nên làm thế nào!

Hứa Duy thấy Điền Phong trách mình thì ăn năn nói:

- Tôi chỉ muốn giúp cậu!

Nhìn thấy bộ mặt ăn năn đáng thương của Hứa Duy, Điền Phong bỗng nhiên bật cười:

- Hứa Duy, tôi trêu cậu thôi! Cảm ơn cậu, nếu lần này cậu không báo cho chị tôi biết thì giờ tôi vẫn chưa thể ra ngoài được!

- Được rồi, được rồi, cặp tình nhân trẻ đừng đứng đây nói chuyện phiếm nữa, ra ngoài tìm chỗ nào đó ăn tạm cái gì đi đã nào, anh sắp đói chết đến nơi rồi!

Diệp Lăng Phi giục.

Hứa Duy nghe Diệp Lăng Phi bảo mình và Điền Phong là cặp tình nhân thì vội vàng giải thích:

- Diệp tiên sinh, anh hiểu lầm rồi, tôi và Điền Phong là bạn bè tốt của nhau, không giống như anh tưởng tượng đâu.

- Coi như tôi nói linh tinh đi!

Diệp Lăng Phi thích thú cười, nhưng biểu hiện trên khuôn mặt hắn lại cho Hứa Duy biết ý nghĩ trong đầu hắn: “Tất cả chỉ là ngụy biện”.

Cả bốn người vào một tiệm cơm gần đồn cảnh sát đường Xuân Liễu, gọi bốn suất. Chu Hân Mính nhớ là mình phải gọi điện báo cho Bạch Tình Đình để cô khỏi lo lắng. Trong lúc đợi người phục vụ, Chu Hân Mính liền tranh thủ gọi cho Bạch Tình Đình.

- Tình Đình, mọi việc đã được giải quyết ổn thỏa cả rồi.

Chu Hân Mính nói.

- Hân Mính, chuyện là thế nào?

- Em họ cậu dính phải chút phiền phức, nhưng tớ dẫn nó ra rồi. Cụ thể mọi việc như thế nào thì tối nói tiếp, cậu đừng lo lắng quá, cứ yên tâm xử lý mọi việc bên chỗ cậu đi.

Chu Hân Mính nói.

- Mọi chuyện bên chỗ tớ đã được giải quyết xong rồi. Tớ đang định đi tìm cậu đây, tớ rất lo cho chuyện của thằng em tớ.

Bạch Tình Đình đáp.

- Cậu định đến tìm bọn tớ à? Không cần đâu, bọn tớ đang ngồi ở tiệm cơm. Thế này đi, cậu về biệt thự chờ bọn tớ rồi chúng ta sẽ nói rõ mọi chuyện sau.

- Ừm, vậy cũng được.

Bạch Tình Đình nói:

- Hân Mính, cậu chuyển điện thoại qua cho Điền Phong hộ tớ, tớ có chuyện muốn nói với nó.

- Được!

Chu Hân Mính đưa điện thoại cho Điền Phong:

- Chị Tình Đình muốn nói chuyện với em.

- Với em á?

Điền Phong cau mày, cậu chàng chột dạ. Tóm lại cũng chỉ vì cậu đã gây ra chuyện, lần này, may mà chị cậu tìm người đến giúp. Cậu nhận lấy điện thoại, cố gắng để giọng điệu mình bình thường, cười nói:

- Chị à, sao ạ? Chị nhớ em à?

- Thằng nhóc kia, chỉ giỏi gây chuyện.

Bạch Tình Đình vừa nghe thấy giọng nói của Điền Phong đã lên giọng dạy bảo:

- Lần này em lại gây ra chuyện, chị vẫn chưa dám nói cho cô chú biết. Nếu hai người họ mà biết, đảm bảo em sẽ bị đánh cho què chân để khỏi đi gây chuyện nữa đấy.

- Chị ơi, đừng, đừng, nhất định đừng nói cho ba mẹ em biết. Em biết em sai rồi.

Điền Phong vội vàng ăn năn:

- Chị à, em biết là chị thương em nhất mà, chị không nỡ nhìn thấy em bị ba mẹ đánh cho không ra hình người nữa đúng không?

- Em vẫn còn biết sợ nữa cơ đấy.

Bạch Tình Đình lạnh tanh nói:

- Được rồi, tạm thời không nói đến chuyện này nữa. Mau ăn cơm rồi đến nhà chị ngay lên, đến rồi kể cho chị nghe chuyện gì đã xảy ra. Rõ chưa?

- Vâng, rõ rồi ạ!

Điền Phong gật đầu lia lịa. Đợi đầu dây bên kia cúp máy, cậu mới trả điện thoại lại cho Chu Hân Mính, mặt mày như đưa đám nói với Diệp Lăng Phi:

- Anh rể ơi, lần này anh phải giúp em đấy nhé, chị em có vẻ rất tức giận anh ạ.

- Không sao, để anh thuyết phục chị em là được chứ gì?

Diệp Lăng Phi nói đoạn quay ra liếc nhìn cô bé Hứa Duy đang ngồi bên cạnh Điền Phong, sau đó ghé sát tai cậu, thì thầm:

- Anh đảm bảo chị em sẽ không có vấn đề gì, cùng lắm là anh gây thêm sức ép lúc lên giường. Điền Phong, cậu cũng thật là, mỹ nữ ngồi ngay bên mà không buồn để ý. Cậu nói anh nghe, có phải phần dưới cậu không bình thường?

Điền Phong nghe xong, cũng liếc nhìn Hứa Duy một cái rồi quay sang Diệp Lăng Phi, nhỏ giọng thì thào:

- Anh rể, tạm thời không nói chuyện này nữa có được không, sau này nói tiếp. Có điều em có thể bảo đảm em là một thằng đàn ông hoàn toàn bình thường.

Diệp Lăng Phi cũng không chọc Điền Phong nữa, hắn cười nói:

- Vậy thì được. Nào, ăn cơm thôi, ăn đi lát nữa còn có sức mà chiến đấu với bà chị khủng bố của cậu. Mau ăn đi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!