Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 728: CHƯƠNG 728: BA KẺ KHOA TRƯƠNG

Dã Thú trừng mắt nhìn gã đàn ông cao lớn, gã kia thấy Dã Thú nhìn chằm chằm mình thì liền giơ tay chỉ thẳng vào mặt hắn, mắng:

- Nhìn cái gì mà nhìn, muốn chết à?

Dã Thú thấy gã đàn ông cao lớn nổi giận, hắn liền cười toe toét:

- Sao mày biết tao đang nhìn mày? Tự luyến à? Mày nghĩ mày là thiếu nữ mười tám xinh như hoa chắc!

Gã đàn ông kia tức điên lên, định đứng dậy thì bị hai tên bên cạnh giữ lại. Một trong hai kẻ nói:

- Đừng gây chuyện!

Gã kia đành hậm hực ngồi xuống, lẩm bẩm chửi:

- Xui xẻo thật!

Dã Thú hừ lạnh một tiếng, nói:

- Chưa biết ai xui đâu. Đây là thành phố Vọng Hải, dân ngoại tỉnh đến đây mà còn dám làm oai làm oách, đúng là không biết xấu hổ.

Gã kia hất cằm lên, hai mắt tóe lửa nhìn Dã Thú chằm chằm, rồi đột ngột đứng dậy. Dã Thú còn đang nghĩ tên này sắp lao vào mình thì không ngờ hắn lại quay người, đi thẳng về phía bể tắm nước nóng. Hai tên kia cũng đứng dậy, cả ba cùng nhau bước về phía cửa phòng tắm.

Thấy ba tên đó bỏ đi, Dã Thú lại cười toe toét:

- Đại ca, ba tên đó trông không phải dạng vừa đâu. Em cứ cảm thấy sát khí toát ra từ người chúng nó, lâu rồi em không gặp loại người này nên mới định thử sức với tên cao kều lúc nãy xem sao.

- Cậu đúng là, lúc nào cũng chỉ thích gây chuyện! – Diệp Lăng Phi nói. – Đừng gây sự nữa, cậu không sửa cái tính này đi, sớm muộn gì cũng có ngày gặp họa.

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đứng dậy. Dã Thú và Dã Lang cũng đứng dậy theo.

Ba người bước vào phòng tắm, lấy mấy chiếc áo choàng tắm khoác lên người. Diệp Lăng Phi vừa mặc vừa nói:

- Dã Thú, nói với cậu bao nhiêu lần rồi, đừng có động tí là gây chuyện. Cậu nói xem, nếu lúc nãy đánh nhau thật, dù thắng hay thua thì có ý nghĩa gì chứ? Đúng là nhàn cư vi bất thiện!

- Đại ca, em biết rồi, sau này em sẽ chú ý hơn!

Dã Thú sợ nhất là Diệp Lăng Phi, hắn không dám đấu khẩu với anh. Dã Thú lại toe toét cười. Diệp Lăng Phi thấy bộ dạng này của Dã Thú, vốn định nói thêm vài câu nhưng lời đến miệng lại nuốt vào. Anh nghĩ Dã Thú bây giờ cũng đã tiến bộ nhiều rồi, chứ với tính cách trước đây thì hắn đã sớm choảng nhau với gã cao kều kia rồi.

Diệp Lăng Phi cũng thấy gã cao kều lúc nãy có vẻ quá khoa trương. Theo lý mà nói, người từ nơi khác đến đều sẽ cẩn thận một chút, cố gắng không gây chuyện. Phải biết rằng rồng mạnh không đè được rắn đất. Người ngoài đến thành phố Vọng Hải đa phần đều rất an phận. Nhưng gã cao kều lúc nãy lại hoàn toàn không kiêng dè gì cả, tỏ vẻ chẳng coi ai ra gì.

Điều này khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy khó hiểu. Song, chuyện đã qua, Diệp Lăng Phi cũng không nghĩ nhiều thêm nữa.

Diệp Lăng Phi, Dã Thú và Dã Lang vừa thay đồ xong, định đến khu nghỉ ngơi thư giãn một lát. Cả ba vừa đi được vài bước thì nghe thấy bên trong vọng ra một trận náo loạn. Ngay sau đó, một nhân viên phụ trách kỳ lưng cho khách hoảng loạn chạy từ phòng tắm ra.

Một thanh niên chừng hai mươi tuổi chuyên phụ trách phát áo tắm cho khách ở đây chạy lại hỏi:

- Chú Trương, bên trong có chuyện gì thế?

Người nhân viên kia hoảng hốt nói:

- Lúc nãy có ba tên cầm súng xông vào. Sợ quá. Bọn chúng đi khắp nơi tìm ba người khách trong hồ bơi. Ba người đó...

Người nhân viên nói đến đây mới chú ý tới ba người Diệp Lăng Phi, hắn vội vàng nói:

- Ba vị, mọi người mau chạy đi. Có người đang cầm súng tìm các cậu đấy. Ôi trời, xem tôi này, sao lại trốn ở đây cơ chứ. Tôi phải nhanh tìm chỗ nấp mới được!

Người nhân viên nói xong liền vội vã chạy về phía một cánh cửa khác.

Dã Thú vừa nghe xong liền tức sôi máu, chửi ầm lên:

- Mẹ kiếp, ba thằng chó đó cũng to gan thật. Còn dám cầm cả súng nữa. Xem ông đây có lột da chúng nó ra không!

- Câm ngay! Cậu chửi cái gì, chẳng phải tại cậu cả sao! – Sắc mặt Diệp Lăng Phi sa sầm lại, quát lớn: – Chúng ta có mang theo “nó” đâu, cứ thế này mà ra chẳng phải là tìm chết à?

- Đại ca, thế giờ phải làm thế nào ạ? – Dã Thú hỏi.

- Còn làm thế nào nữa, chạy trước đã! Mẹ nó chứ, quay lại xe lấy “nó” đã! – Diệp Lăng Phi quát.

Dã Thú và Dã Lang nghe xong cũng thấy phải, ba người cứ thế mặc áo choàng tắm chạy ra từ một cửa khác. Chạy thẳng đến cuối hành lang phòng tắm, ở đó có một cửa sổ đã bị khóa. Ba người phá cửa, nhảy xuống.

Cả ba đều đang mặc áo choàng tắm, vừa xuất hiện bên ngoài đã gây ra một trận náo loạn. Những người đang ở khu nghỉ ngơi thấy ba người chân đất chạy ra ngoài thì đều nghĩ đã có chuyện xảy ra. Ba người Diệp Lăng Phi cũng chẳng buồn để ý, chạy thẳng về phía xe. Dã Thú và Dã Lang lục lọi trên xe tìm súng; hai người này luôn mang súng bên người, không rời nửa bước, chính là để phòng những chuyện thế này. Còn Diệp Lăng Phi lại cầm một con dao găm, ba người lại quay ngược trở lại.

Đợi lúc ba người xông vào, khách trong khu nghỉ dưỡng đều đã chạy hết ra ngoài, xem ra bên trong thật sự đã xảy ra chuyện.

Ba người Diệp Lăng Phi vừa định tìm ba tên kia thì bỗng nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát. Diệp Lăng Phi cau mày, thầm nghĩ: “Cảnh sát ở đây phản ứng cũng nhanh thật, mới đó đã tới rồi.” Diệp Lăng Phi nháy mắt với Dã Thú và Dã Lang, ba người liền vội vàng giấu vũ khí đi, không xông vào trong nữa mà chạy về phòng thay đồ.

Ba người nhanh như chớp thay xong quần áo, trông như những khách hàng bình thường, từ khu nghỉ dưỡng bước ra ngoài. Đợi ba người vừa bước ra thì lại thấy thêm hai chiếc xe cảnh sát nữa chạy tới, mười mấy cảnh sát lao vào trong. Diệp Lăng Phi, Dã Thú và Dã Lang vờ như không để ý, họ thản nhiên lên xe, nhưng không lái đi ngay mà ngồi quan sát tình hình.

Pằng!

Một tiếng súng trầm đục vọng ra từ khu nghỉ dưỡng, những người xung quanh la hét ầm ĩ, hỗn loạn tìm chỗ trốn. Cảnh sát hiển nhiên cũng nâng cao cảnh giác, không ngừng dùng bộ đàm liên lạc báo cáo tình hình với cấp trên.

- Đại ca, anh nói xem ba tên tiểu tử đó có lai lịch thế nào, gan lớn thật, căn bản không biết sợ cảnh sát là gì! – Dã Thú nói.

- Chuyện này hơi khó nói, trước khi chưa biết rõ lai lịch của bọn chúng, tốt nhất không nên đoán mò. – Diệp Lăng Phi tay kẹp điếu thuốc, nói với Dã Lang: – Dã Lang, nếu là cậu bây giờ, cậu sẽ làm thế nào?

Dã Lang mặt rất thản nhiên nhìn những cảnh sát đang tụ tập trước cửa khu nghỉ dưỡng, miệng lạnh lùng nói:

- Em sẽ cố ý tạo ra hỗn loạn, sau đó nhân cơ hội tẩu thoát.

- Nói rất hay. Ba tên đó dám cầm súng tới đây, chứng tỏ súng rất nhỏ gọn, có thể tùy tiện mang theo người. Chắc chắn đây không phải là lần đầu chúng làm chuyện này, thậm chí còn rất thành thạo rồi. Nghe giọng nói của chúng không giống người bản địa, rất có khả năng là người từ Hong Kong tới. Nếu thật sự từ Hong Kong tới, vậy thì ba tên này không hề đơn giản đâu.

- Chưa nói tới việc tại sao chúng lại xuất hiện ở thành phố Vọng Hải, chỉ xét về mặt kinh nghiệm, chắc chắn cảnh sát ở đây không thể so với cảnh sát ở Hong Kong được. Ba tên tiểu tử đó nhất định có rất nhiều kinh nghiệm tẩu thoát. Thôi, chúng ta có ngồi đây đợi cũng chẳng ích gì. Dã Thú, lái xe tới phía sau khu nghỉ này xem, chúng ta ở đó đợi bọn chúng.

Dã Thú lái xe tới phía sau khu nghỉ dưỡng. Xe bọn họ vừa tới liền nhìn thấy cửa sổ tầng bốn của khu nghỉ, ba tên tiểu tử đó đang từ bên trong trèo ra ngoài. Ba tên đó thân thủ nhanh nhẹn, trong chớp mắt đã nhảy ngay sang tầng thượng của tòa nhà ba tầng đối diện.

- Mẹ kiếp, ba tên tiểu tử đó định chạy!

Dã Thú thấy thế, liền rút súng chuẩn bị bắn, nhưng bị Diệp Lăng Phi ngăn lại:

- Này, cậu đúng là! Nếu giờ cậu mà nổ súng, ngược lại càng thu hút sự chú ý của cảnh sát, ba chúng ta sẽ trở thành đối tượng bị truy bắt. Mau lái xe đi, để xem ba tên tiểu tử đó có thể chạy tới đâu!

Dã Thú cất súng lại, nói:

- Ba thằng ranh con này thân thủ cũng được đấy chứ. Hừm, đợi ông đây bắt được tụi mày, ông không lột da tụi mày mới lạ!

Vừa nói, hắn vừa lái xe đuổi theo.

Dã Thú lái xe bám theo ba tên tiểu tử, thấy chúng biến mất ở một con ngõ nhỏ. Dã Thú liền cho xe dừng trước cửa ngõ, ba người Diệp Lăng Phi xuống xe, cẩn thận dè dặt đuổi theo.

Ba tên đó tưởng đã an toàn, không còn cảnh giác cao độ như lúc nãy nữa, vừa cười vừa nói chuyện bước tới đầu con phố bên kia. Ở cuối hẻm, ba tên đó còn rất thản nhiên đứng hút thuốc.

- Dã Thú, Dã Lang, hai cậu từ phía sau xử hai tên bên cạnh cho anh. Đừng đánh chết, chỉ cần khiến chúng không thể phản kháng là được rồi, tên ở giữa để anh! – Diệp Lăng Phi ra lệnh.

Dã Thú và Dã Lang gật đầu, ba người lặng lẽ bước tới. Dã Thú và Dã Lang giơ súng chỉ thẳng vào sau lưng hai tên kia, “pằng” một phát, sau tiếng súng lanh lảnh, hai tên kia chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi gục xuống đất.

Gã cao lớn ở giữa vừa nghe thấy tiếng súng, theo phản xạ bản năng liền lăn một vòng trên đất.

Lúc này, Diệp Lăng Phi tay cầm dao găm lao tới.

Gã cao lớn ngã lăn trên đất, lộn mấy vòng để nép vào một bên. Hắn mặc kệ sống chết của hai tên đồng bọn, vội rút súng ra. Vừa nhận ra kẻ lao tới chính là người trong phòng tắm, gã liền giơ súng định bắn, nhưng nhanh như chớp, con dao găm trong tay Diệp Lăng Phi đã bay tới, găm thẳng vào bả vai hắn.

Leng keng!

Bả vai đau nhói, tay gã buông lỏng, khẩu súng rơi xuống đất.

Diệp Lăng Phi vội chạy tới. Gã kia từ đất bò dậy, cắn răng, rút phắt con dao găm ra, dùng sức chém tới, nhằm thẳng vào mặt Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi khẽ nghiêng đầu né được. Nhân lúc Diệp Lăng Phi tránh đòn, gã liền ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Diệp Lăng Phi vội đuổi theo sau.

Dã Lang và Dã Thú cũng đuổi theo, ba người cùng truy đuổi gã cao lớn phía trước.

Gã kia chạy bán sống bán chết, nhưng dù có chạy thế nào cũng không sao thoát khỏi sự truy đuổi của mấy người Diệp Lăng Phi. Hắn nghĩ nếu cứ chạy thế này cũng không phải là cách hay, bèn đột ngột chuyển hướng, lao thẳng ra đường lớn đầy xe cộ qua lại.

Song, hắn vừa tới giữa đường, một chiếc xe lao qua không kịp phanh. “Rầm” một tiếng, người gã bay bổng lên, tạo một cú nhào lộn trên không rồi rơi xuống cách đó hai mét. Hắn vừa tiếp đất, một chiếc xe khác chạy tới, đợi người lái xe nhìn rõ có người đang nằm trên đường thì muốn phanh gấp cũng đã quá muộn, chiếc xe lao thẳng qua, đè lên người hắn.

Diệp Lăng Phi đứng bên đường, thấy gã kia nằm bất động trên đường, bèn chửi:

- Mẹ kiếp, sướng cho thằng đó quá!

Diệp Lăng Phi rút điện thoại ra, gọi cho Chu Hân Mính.

- Hân Mính, cho người qua đây!

Khoảng hơn mười phút sau, Chu Hân Mính đã dẫn theo đội cảnh sát hình sự của mình tới hiện trường. Hiện trường đã được những cảnh sát và cảnh sát giao thông tới trước đó phong tỏa. Chu Hân Mính vừa xuống xe, đầu bốc khói hỏi Diệp Lăng Phi:

- Chuyện gì thế hả?

- Có ba tên người ngoại tỉnh mang theo súng! – Diệp Lăng Phi thấy người vây xem rất đông, cũng không tiện nói nhiều, chỉ tóm gọn: – Anh, Dã Thú và Dã Lang đúng lúc gặp phải, tiện tay giúp cảnh sát bắt người. Kết quả, một tên bị xe đâm chết, hai tên bị bắn bị thương, đã được đưa tới bệnh viện!

- Bắn bị thương? – Chu Hân Mính vừa nghe, liền cau mày lại. Cô lôi Diệp Lăng Phi tới một bên, nhỏ giọng hỏi: – Anh mang theo súng?

- Không, là Dã Thú và Dã Lang mang! – Diệp Lăng Phi nhỏ giọng nói: – Chuyện này nói ra anh cũng thấy rất khó hiểu. Ba người bọn anh tới bể tắm nước nóng, kết quả Dã Thú xảy ra xích mích với tên bị đâm chết kia, thế là ba tên đó liền rút súng định xử bọn anh, gan cũng lớn thật. Hân Mính, vụ này anh thấy không đơn giản chút nào. Em còn nhớ vụ Tiêu Triều Dương bị giết không? Đó hiển nhiên không phải do bang 3K làm, mà chắc chắn có kẻ đứng đằng sau thao túng. Hiện tại có thể thấy, thành phố Vọng Hải rất có thể đang ẩn giấu một thế lực rất mạnh, những kẻ này còn mang theo cả vũ khí nữa.

- Hân Mính, anh nghe giọng của ba tên đó có vẻ là người Hong Kong, em cho người điều tra lai lịch của chúng xem. Hai tên kia tuy bị thương nhưng không nguy hiểm đến tính mạng đâu, em cho người giám sát chúng, chờ chúng có thể nói được thì thẩm vấn xem thế nào, không chừng lại phá được án lớn đó!

Chu Hân Mính lườm Diệp Lăng Phi một cái, gằn giọng:

- Em biết ngay chuyện này thế nào cũng có liên quan tới anh mà. Anh gọi em qua đây để dọn dẹp hiện trường cho anh chứ gì, em thật hết cách với anh rồi!

- Hân Mính, em không thể nói thế được, đây chẳng phải là anh đang nghĩ cho em sao! – Diệp Lăng Phi nhỏ giọng: – Hân Mính, nếu em phá được án lớn, em chắc chắn sẽ được thăng chức, có khi lên tỉnh đó!

- Thôi ạ, em không đi đâu hết, cứ ở lại thành phố Vọng Hải này trông chừng anh là được rồi! – Chu Hân Mính kéo Diệp Lăng Phi một cái, nhỏ giọng nói: – Em mà đi rồi, anh không gây ra chuyện lớn mới lạ đó. Thôi, ở đây có em xử lý rồi, anh về sớm đi. Giờ em tình nguyện để anh ngày ngày ở bên mấy cô gái kia còn hơn để anh ra ngoài gây chuyện thế này!

Diệp Lăng Phi cười, nói:

- Hân Mính, thế anh đi trước đây, có chuyện gì báo anh một tiếng nhé!

Diệp Lăng Phi vốn định đi thư giãn một chút, nào ngờ lại vớ phải vụ này, tâm trạng vui vẻ cũng tan biến. Diệp Lăng Phi cùng Dã Thú và Dã Lang tính toán, hay là cứ tìm chỗ nào uống rượu giải sầu. Tuy trời vẫn chưa tối hẳn, nhưng quán rượu đã rất đông khách.

Mọi người ngồi cùng nhau thưởng thức rượu, thoáng cái đã gần bảy giờ tối. Diệp Lăng Phi thấy lạ, sao Bạch Tình Đình thấy mình muộn thế này còn chưa về nhà mà cũng không gọi điện hỏi một câu, chẳng lẽ cô ấy thay đổi tính nết rồi?

Em không gọi cho anh thì anh gọi cho em vậy. Diệp Lăng Phi lấy điện thoại ra gọi. Đợi máy được kết nối, Diệp Lăng Phi liền nghe thấy đầu dây bên kia của Bạch Tình Đình rất ồn ào.

- Bà xã, em đang ở đâu thế? – Diệp Lăng Phi hỏi.

- Em đang ở công ty! – Bạch Tình Đình trả lời. – Ông xã, tối nay chắc em về muộn!

- Em làm gì thế, muộn thế này sao còn ở công ty? – Diệp Lăng Phi không hiểu, hỏi: – Chẳng lẽ công ty lại xảy ra chuyện gì sao?

- Công ty có chút chuyện, thôi, ông xã, đợi em về rồi nói nhé!

Bạch Tình Đình vội vàng cúp máy, khiến Diệp Lăng Phi đầu bốc khói. Bạch Tình Đình lại làm sao thế này, chẳng lẽ vẫn đang đau đầu vì dự án Gia viên Dương Quang sao? Diệp Lăng Phi nghĩ lại thấy không đúng, chẳng phải hắn đã bàn bạc với Bạch Tình Đình rồi sao, sao cô ấy vẫn còn vì chuyện của Gia viên Dương Quang mà phiền não được?

Diệp Lăng Phi cũng không còn tâm trạng uống tiếp, hắn nói với Dã Thú và Dã Lang một câu “có chuyện” rồi đi trước. Hắn lái xe tới Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, thấy đại sảnh của tập đoàn vẫn sáng đèn, xem ra có rất nhiều bộ phận đang phải tăng ca.

Diệp Lăng Phi bước vào phòng làm việc của Bạch Tình Đình trước, nhưng không thấy cô ở trong, chỉ thấy thư ký của cô đang ngồi ở phòng bên cạnh ăn cơm hộp.

Diệp Lăng Phi hỏi:

- Tình Đình đâu?

Cô thư ký thấy Diệp Lăng Phi liền vội vàng đặt hộp cơm xuống, lấy giấy ăn lau miệng, nói:

- Tổng giám đốc vẫn đang họp!

- Lại họp nữa à? – Diệp Lăng Phi cau mày, nói: – Sao tôi thấy lần nào tôi tới đây cũng thấy Tình Đình đang họp vậy? Chẳng lẽ cả một tập đoàn lớn như Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ mà chuyện gì cũng cần đến Tổng giám đốc giải quyết sao? Điều này cũng quá vô lý rồi!

Cô thư ký không dám nói nhiều, sợ đắc tội với Diệp Lăng Phi. Dù sao Diệp Lăng Phi cũng là chồng của Tổng giám đốc, cô chỉ là một thư ký nhỏ bé, sao dám làm phật lòng anh.

Diệp Lăng Phi thấy cô thư ký của Bạch Tình Đình có vẻ lo lắng, hắn khẽ cười nói:

- Tôi chỉ là bực tức thôi, không có ý gì khác đâu. Chỉ là lần này họp gì mà đến giờ vẫn chưa xong thế, không lẽ tập đoàn lại có chuyện rồi?

- Tôi cũng không biết, là Tổng giám đốc đột nhiên thông báo yêu cầu tất cả các bộ phận phải tăng ca, hình như có chuyện thì phải!

Cô thư ký cũng không nói cho Diệp Lăng Phi biết là chuyện gì. Diệp Lăng Phi thấy cô thư ký này rất cẩn trọng, cũng không hỏi tiếp. Anh đẩy cửa bước vào phòng làm việc của Bạch Tình Đình.

Bạch Tình Đình mặt lạnh như băng, cau mày, bước chân nặng nề, từ phòng họp trở về phòng làm việc mà dường như cũng mất nhiều thời gian hơn.

Bạch Tình Đình không ngờ vào thời khắc quan trọng thế này công ty còn xảy ra chuyện, thật là họa vô đơn chí, đã rét lại còn gặp gió. Lúc nãy trong cuộc họp, từ thái độ của các cổ đông có thể thấy, họ đã bắt đầu không hài lòng với cách điều hành của cô, chỉ thiếu một bước nữa là hạ bệ cô khỏi chiếc ghế Tổng giám đốc này thôi.

Số cổ phần trong tay Bạch Tình Đình cộng với số cổ phần của Diệp Lăng Phi đã chiếm tới 70%, tuy nói là nắm quyền kiểm soát tuyệt đối Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, nhưng chỉ cần các cổ đông khác bất mãn với cô, họ hoàn toàn có thể rút vốn khỏi tập đoàn. Tập đoàn sao đủ sức mua lại số cổ phần đó của các cổ đông chứ? Một khi xảy ra cục diện này, Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ sẽ rất dễ bị sụp đổ, đây là điều mà Bạch Tình Đình không muốn nhìn thấy chút nào.

Nghĩ tới những lời vừa rồi của các vị cổ đông lão làng đã cùng Bạch Cảnh Sùng gây dựng sự nghiệp, đầu Bạch Tình Đình lại ong lên. Nhất là vị cổ đông mà Bạch Tình Đình vẫn gọi là chú Ngô, người thường rất ít khi phát biểu ý kiến, lần này lại phá lệ yêu cầu cô nhanh chóng đưa ra lời giải thích thỏa đáng, không được để ảnh hưởng tới tập đoàn.

Theo Bạch Tình Đình thấy, chú Ngô đã đưa ra lời cảnh cáo với cô rồi. Nếu cô không thể xử lý tốt việc này, thì chiếc ghế Chủ tịch hội đồng quản trị kiêm Tổng giám đốc của cô cũng đừng mong ngồi nữa.

Bạch Tình Đình cảm thấy người mệt nhoài. Chuyện ở nhà, chuyện Gia viên Dương Quang, giờ lại xảy ra chuyện lớn thế này, từng chuyện từng chuyện một cứ thế chất đống lên đầu, đè nén cô tới mức không thở nổi.

Lúc này, người Bạch Tình Đình nghĩ tới nhiều nhất chính là Diệp Lăng Phi. Theo cô thấy, cô không phải là một nữ doanh nhân tài giỏi, cô vốn không thể chịu đựng được áp lực nghẹt thở thế này. Lúc này, Bạch Tình Đình càng cảm thấy cô chỉ muốn làm một người vợ bình thường, có thể nằm trong lòng chồng mà tha hồ làm nũng.

“Ông xã, anh đang ở đâu? Em rất nhớ anh, em muốn được nằm trong lòng anh!” Bạch Tình Đình không ngừng gọi tên Diệp Lăng Phi trong lòng.

Khi cô bước tới trước phòng làm việc, thư ký của cô vội vàng đứng dậy, nói:

- Tổng giám đốc, chồng cô đang ở trong phòng làm việc đợi cô!

Bạch Tình Đình nghe xong câu này, sắc mặt lạnh lùng của cô liền hiện lên một tia vui sướng, hạnh phúc. Cô vội vàng đẩy cửa bước vào.

Thấy Diệp Lăng Phi đang ngồi trên ghế sofa cạnh cửa sổ, hai chân gác lên bàn uống nước, đang ngủ. Tư thế ngủ này của Diệp Lăng Phi thật sự không được đẹp mắt cho lắm. Nếu là lúc khác, Bạch Tình Đình chắc chắn đã xông lên giáo huấn Diệp Lăng Phi vài câu rồi. Cô được dạy dỗ rất cẩn thận về việc chú ý hình tượng và tuyệt đối không thể có bộ dạng thế này ở phòng làm việc.

Song lúc này, trong lòng Bạch Tình Đình lại ngập tràn tình yêu sâu sắc với Diệp Lăng Phi. Thấy anh, cô liền cảm thấy mọi mệt mỏi trong lòng đều tan biến hết. Bạch Tình Đình nhẹ chân bước tới bên ghế sofa, ngồi xuống cạnh Diệp Lăng Phi.

Cô tựa đầu lên ngực anh, tay phải vuốt ve lồng ngực nở nang của anh. Không biết vì sao, mũi Bạch Tình Đình thấy cay cay, bỗng hai dòng nước mắt chảy ra.

Diệp Lăng Phi cảm thấy có gì đó đè lên ngực mình, hắn liền mở mắt ra, thấy Bạch Tình Đình không biết từ lúc nào đã tựa đầu vào ngực mình. Diệp Lăng Phi khẽ động người. Bạch Tình Đình lập tức đưa tay lên, ngồi thẳng dậy, dùng tay gạt đi dòng nước mắt.

Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình khóc, lòng hắn liền thắt lại. Hắn không muốn thấy cô phải đau lòng. Diệp Lăng Phi ôm lấy vai Bạch Tình Đình, đưa tay trái lên lau hai dòng lệ ngọc trên mặt cô, đau lòng hỏi:

- Tình Đình, có chuyện gì xảy ra thế?

- Không... có gì!

Bạch Tình Đình định giấu nhưng cô vừa nói xong, nước mắt lại chực trào ra. Cô không sao nhịn được nữa, hai tay ôm chặt lấy cổ Diệp Lăng Phi, dán đầu vào ngực anh, nức nở nói:

- Ông xã, em không muốn làm Tổng giám đốc gì nữa, em chỉ muốn làm vợ của anh, chỉ muốn sinh con cho anh, muốn được anh ôm trong lòng, được anh yêu thương...!

Bạch Tình Đình khóc nức nở, cuối cùng cô chỉ biết nghẹn ngào, không sao nói tiếp được, giọng nói hòa trong nước mắt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!