Sau khi nói chuyện điện thoại xong với Chu Hân Mính, Lăng Phi thầm nghĩ, cái tên này đúng là chưa từng nghe qua, theo lý mà nói thì đây có thể là một hội mới, nhưng người của Hội Trúc Thanh tại sao lại xuất hiện ở thành phố Vọng Hải? Điều quan trọng nhất là vụ ám sát Tiêu Triều Dương ngày trước có phải do người của Hội Trúc Thanh gây nên không?
Diệp Lăng Phi cảm thấy có rất nhiều ẩn số cần phải giải đáp, nhưng lúc này, hắn không thể đoán ra được bất kỳ ẩn số nào, bây giờ chỉ còn cách đợi tin tức từ phía Chu Hân Mính, hy vọng sẽ có tiến triển.
Tạm thời gác chuyện ở Vọng Hải sang một bên, Diệp Lăng Phi sải bước đi vào tòa nhà hành chính, vừa bước vào cửa liền bị bảo vệ ngăn lại. Thời gian này có rất nhiều việc xảy ra tại Ninh Châu, nhất là việc rất nhiều chủ đầu tư yêu cầu trả lại nhà, một số gia đình bị hại cũng yêu cầu đòi bồi thường, bởi vậy đội ngũ bảo vệ của công ty Xây dựng Thế kỷ Ninh Châu đã tăng cường an ninh, bất kỳ người lạ nào đều không được phép vào tòa nhà.
Diệp Lăng Phi sau khi trình bày thân phận của mình liền được bảo vệ cho vào. Hắn đi đến phòng họp ở tầng một, trong lúc hắn gọi điện cho Chu Hân Mính, Bạch Tình Đình đã triệu tập các quản lý của công ty con đến họp.
Khi Diệp Lăng Phi đến phòng họp, mọi người vẫn chưa đến đông đủ, chỉ có một giám đốc phụ trách tài chính và một quản lý phụ trách thu mua. Tổng thanh tra tài chính của Tổng công ty, Vương Hiền, đang nói chuyện với vị giám đốc tài chính kia. Sắc mặt của Bạch Tình Đình tái nhợt, ngồi giữa phòng họp không nói một lời, ánh mắt cô lướt qua vị quản lý phụ trách thu mua, thấy người đó cúi đầu, không dám ngẩng lên.
Diệp Lăng Phi bước vào, đến bên cạnh Bạch Tình Đình, khẽ nói:
- Phía Vọng Hải có chút chuyện, Hân Mính xin anh ý kiến.
Bạch Tình Đình chỉ gật đầu mà không nói gì với Diệp Lăng Phi. Các quản lý của những bộ phận khác lần lượt đến, có người vừa tới, có người nhận được điện thoại rồi vội vàng chạy đến. Bạch Tình Đình triệu tập họp là để những người của công ty con giải trình rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Từ đầu đến cuối cuộc họp, Bạch Tình Đình giữ vẻ mặt nghiêm nghị, mãi đến khi nhân viên có liên quan trình bày xong sự việc, cô mới nói với bộ mặt u ám:
- Tôi thật không ngờ, công ty con của tập đoàn lại hỗn loạn đến thế này. Khi tôi mới đảm nhận chức Chủ tịch Hội đồng quản trị, tôi đã từng đến đây, lúc đó các anh có ai bị phân tâm như bây giờ không? Bây giờ các anh nhìn lại mình xem, khi công ty gặp phải sự cố thế này, các anh không nghĩ cách giải quyết mà lại tỏ ra như người không liên quan. Xảy ra chuyện lớn như vậy mà sau hai ngày mới thông báo cho Tổng công ty, các anh có còn coi mình là công ty con của tập đoàn nữa không? Cái tên tổng giám đốc đó đừng có nghĩ rằng chạy là thoát, tham ô công quỹ, ăn hối lộ. Sự việc lần này lại do một tổng giám đốc của công ty con gây nên, sự cố xảy ra đã phơi bày một loạt vấn đề, và đằng sau đó còn có vấn đề lớn hơn, đó là vấn đề tài chính. Hôm nay tôi nói thẳng ở đây, bất cứ ai đã từng xâm phạm đến tài chính của công ty, lần này không những chỉ giải quyết bằng hình thức đuổi việc mà tập đoàn chúng tôi còn khởi kiện ra tòa. Tổng thanh tra Vương, bây giờ anh đưa người đi điều tra vấn đề tài chính cho tôi, nhanh chóng làm rõ vấn đề tài chính của công ty con.
Vương Hiền đáp:
- Chúng tôi đi ngay, thưa Chủ tịch!
Chủ tịch Bạch đứng dậy, nói tiếp:
- Bây giờ tất cả những nhân viên liên quan theo tôi đến hiện trường. Tôi muốn xem xem rốt cuộc hiện trường như thế nào. Gây ra một sự hỗn loạn thế này, xem ra gan của các anh cũng lớn lắm!
Tin Bạch Tình Đình tới Ninh Châu không biết do ai tiết lộ. Khi Bạch Tình Đình đưa người của công ty vừa đến hiện trường đã nhìn thấy một đám phóng viên đang đứng đợi ở đó.
Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi ngồi trong xe. Cô chau mày khi nhìn thấy những phóng viên ở bên ngoài, miệng nói:
- Sao lại thế này, sao đám phóng viên kia lại biết?
Phó giám đốc Công ty Xây dựng Thế kỷ Ninh Châu là một người đàn ông hơn 40 tuổi, ngồi ở ghế phụ lái. Sau khi nghe thấy tiếng của Bạch Tình Đình, ông ta vội vàng quay đầu lại, giải thích:
- Thưa Chủ tịch, những phóng viên này cả ngày lượn lờ quanh công ty ta. Có thể chúng ta bị họ phát hiện nên mới bám theo tới đây!
Bạch Tình Đình nhìn khắp một lượt những phóng viên bên ngoài, rồi lại thu ánh mắt về, nói với phó giám đốc:
- Cho xe dừng bên đường. Ông giúp tôi đi đối phó với những phóng viên đó. Ông có thể nói với họ, ngày mai sẽ tổ chức họp báo tại phòng họp công ty mình. Chúng tôi sẽ trình bày rõ phương án xử lý của Tập đoàn đối với sự việc này! Nếu những phóng viên này có câu hỏi, yêu cầu họ ngày mai đến đúng giờ để tham dự buổi họp báo. Tôi sẽ giải đáp từng câu một!
Vị phó giám đốc đó vội vã gật đầu, đẩy cửa xe bước xuống. Bạch Tình Đình ngồi trong xe không hề nhúc nhích, cô đang nhìn vị phó giám đốc bị đám phóng viên vây quanh.
- Ông xã à, em cho rằng việc này cần phải xử lý nhanh, càng kéo dài càng bất lợi cho chúng ta!
Bạch Tình Đình lo lắng nói tiếp:
- Em cho rằng giới phóng viên ở Ninh Châu đã xem việc này là một sự kiện quan trọng. Nếu cứ kéo dài, không chừng phóng viên cả nước cũng sẽ ùn ùn kéo tới, như vậy thì sự việc này sẽ ảnh hưởng rất lớn đối với Tập đoàn quốc tế Thế kỷ của chúng ta, không chỉ trong phạm vi Ninh Châu mà là trên toàn quốc.
Diệp Lăng Phi nói:
- Tình Đình, anh nghĩ việc này mình nhất định phải làm việc với chính quyền. Em đừng lo lắng, anh sẽ nghĩ cách giúp em. Việc bây giờ em cần làm là giữ vững tinh thần và tỏ rõ phong thái của một Chủ tịch Hội đồng quản trị, còn những việc sau đó anh sẽ giúp em xử lý! Bây giờ anh sẽ đi một vòng hiện trường để tìm hiểu, dù chỉ là đi qua cũng phải xem!
Dãy nhà này nằm kề sát với khu dân cư, bốn xung quanh đều đã bị phong tỏa. Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi cùng xuống xe. Vị phó giám đốc nọ đang giải thích với cánh phóng viên, vừa nhìn thấy Bạch Tình Đình, họ liền chạy tới bao quanh cô. Bạch Tình Đình là Chủ tịch Hội đồng quản trị của Tập đoàn, và cánh phóng viên cũng hiểu rằng muốn có được kết quả xử lý chắc chắn từ tập đoàn thì chỉ còn cách phỏng vấn Chủ tịch của Tập đoàn quốc tế Thế kỷ, Bạch Tình Đình.
- Xin lỗi, tôi mới đến Ninh Châu nên không nắm rõ lắm về tình hình cụ thể. - Bạch Tình Đình điềm tĩnh đáp lại phỏng vấn của phóng viên.
- Sau khi hiểu rõ tình hình, ngày mai chúng tôi sẽ tổ chức một buổi họp báo tại tòa nhà hành chính của công ty con, đến lúc đó, hy vọng các bạn đặt câu hỏi!
Sau khi trả lời xong, dưới sự bảo vệ của Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình đi vào hiện trường. Các quản lý của công ty đi cùng Bạch Tình Đình cũng chen chúc đi vào.
Hiện trường là một bãi ngổn ngang, bên cạnh là bộ khung xương bị sụp đổ không còn nguyên vẹn của một tòa cao ốc, khắp nơi là cát, đá, cốt thép, bê tông... Từ cảnh tượng còn sót lại này có thể hình dung ra thảm cảnh lúc trước. Bạch Tình Đình cẩn thận đi một lượt quanh hiện trường, rồi trở lại xe.
Vị phó giám đốc đó nói:
- Chủ tịch, bây giờ chúng ta đi ăn cơm trước nhé, tôi đã đặt hết rồi!
Bạch Tình Đình khẽ nói một câu:
- Lúc này mà vẫn còn tâm trạng ăn cơm! Tâm trạng của ông tốt quá nhỉ!
- Chủ tịch, ý tôi là...
Bạch Tình Đình khoát tay nói:
- Không cần nói gì nữa, chúng ta về công ty ngay. Trưa nay tất cả mọi người đều dùng cơm tại văn phòng, tôi muốn nghe báo cáo chi tiết hơn của các ông về sự cố lần này.
Cơm văn phòng chẳng qua cũng chỉ là một hộp cơm mà thôi. Bạch Tình Đình nêu gương, tất cả mọi người trong công ty kể cả mấy vị quản lý cũng đành phải ăn cơm hộp. Loại cơm hộp 5 đồng này bọn họ rất ít khi ăn, nên hôm nay ai cũng nhăn mày nhăn mặt.
Diệp Lăng Phi ngồi trên ghế, đẩy hộp cơm đã ăn hết về phía trước, tiện tay châm một điếu thuốc. Bạch Tình Đình vẫn chưa ăn xong, cô vừa ăn vừa xem tài liệu, nhìn thấy Diệp Lăng Phi hút thuốc liền đẩy lưng anh một cái, miệng cằn nhằn:
- Ông chồng nghiện thuốc này, mau ra ngoài hút, hôi quá đi mất!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Bà xã của tôi ơi, em làm gì vậy? Trước kia anh chẳng phải cũng hút thuốc trước mặt em sao, em có nói gì đâu, sao bây giờ lại nói anh thế!
- Em không nói anh sao, chỉ là anh không nghe mà thôi!
Bạch Tình Đình đặt hộp cơm xuống, cầm lấy ly nước bên tay phải, uống một ngụm nước lọc rồi lại tiếp tục ăn.
- Được rồi, bà xã đã không muốn anh hút thuốc, vậy thì anh ra ngoài hút!
Diệp Lăng Phi kẹp điếu thuốc, định đứng dậy thì nghe Bạch Tình Đình nói:
- Ông xã, anh đợi chút!
Diệp Lăng Phi hỏi:
- Có chuyện gì vậy bà xã?
- Ông xã, anh xem tài liệu này.
Bạch Tình Đình nói rồi đưa tập tài liệu cho Diệp Lăng Phi. Anh vừa cầm lấy liền giở ra xem, đây là tài liệu về bên cung cấp vật liệu xây dựng mà Vương Hiền điều tra được. Trong tập tài liệu này có bản liệt kê và giá cả của vật liệu được thu mua phục vụ cho tòa nhà. Theo kinh nghiệm của Vương Hiền, bản liệt kê và giá cả của các vật liệu này là giả. Đặc biệt là xi măng, tài liệu này ghi nhà cung ứng là một thương hiệu nổi tiếng trong nước, nhưng theo kết quả điều tra chắc chắn của Vương Hiền thì Công ty Xây dựng Thế kỷ không hề ký hợp đồng với nhà máy xi măng này, mà trên thực tế nơi cung cấp xi măng là một nhà máy không tên tuổi.
Diệp Lăng Phi chỉ cần nhìn một cái liền cầm tập tài liệu đến trước mặt Bạch Tình Đình, cười nói:
- Bà xã, cái này có cần xem không? Em nói rất đúng, ma cũng không tin!
Diệp Lăng Phi đứng dậy, đến trước cửa sổ, hút thuốc rồi nói:
- Anh thấy giám đốc công ty con này của các em có vấn đề rất lớn. Ông ta lợi dụng tài nguyên của Tập đoàn quốc tế Thế kỷ, lén lút giao dịch với nhà cung cấp. Đối với việc này, nếu nói không liên quan gì đến tập đoàn của em thì cũng không thể, dù sao đi nữa, tên giám đốc đó cũng lấy danh nghĩa của Tập đoàn quốc tế Thế kỷ để đứng giữa kiếm lời. Nhưng mà, về mặt tài chính, tập đoàn và công ty Xây dựng Thế kỷ Ninh Châu lại tách rời. Trên danh nghĩa, công ty em là công ty mẹ, nhưng công ty Xây dựng Thế kỷ Ninh Châu là một công ty TNHH độc lập, anh thấy từ điểm này có thể loại bỏ mối liên quan đến tập đoàn rồi. Nói thế nào đi nữa, sự việc lần này công ty con có vấn đề, công ty mẹ cũng phải gánh trách nhiệm. Tình Đình, bỏ công ty này đi, sau khi kiểm kê xong tài sản của nó thì sẽ dùng để bồi thường, phần còn thiếu sẽ do Tập đoàn quốc tế Thế kỷ đảm nhiệm.
Bạch Tình Đình hỏi:
- Ông xã, anh chắc chắn làm như vậy sao?
- Sự việc đã đến nước này, lẽ nào em có cách tốt hơn? Bà xã, bây giờ là thời khắc quan trọng để củng cố hình tượng Chủ tịch của em, đừng lo lắng đến bất kỳ ảnh hưởng nào, hãy dũng cảm mà làm!
Có câu nói đó của Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình coi như đã yên tâm, cô gật đầu, nói:
- Chiều nay, em muốn đi gặp và nói chuyện với vị lãnh đạo chuyên môn của chính quyền phụ trách mảng này, hy vọng có thể tìm được phương án giải quyết nhất quán với chính quyền. Đối với việc này, chỉ trông chờ vào một mình tập đoàn chúng ta giải quyết mà không có chính quyền, em thấy thật khó giải quyết dứt điểm!
Sau khi nghe Bạch Tình Đình nói, Diệp Lăng Phi gật đầu, tỏ ý tán thành. Nhưng theo anh nghĩ, nếu nói chuyện với người lãnh đạo có liên quan của chính quyền có thể sẽ lãng phí thời gian, nên trực tiếp nói chuyện với thị trưởng. Chỉ có sự giúp đỡ của thị trưởng thì sự việc này mới giải quyết tốt được.
Ninh Châu không giống với thành phố Vọng Hải. Vọng Hải có thể là đại bản doanh của Diệp Lăng Phi, ở đó anh như cá gặp nước, nhưng Ninh Châu thì khác, người của chính quyền thành phố không quen biết Diệp Lăng Phi.
Nhưng anh không lo lắng điều này, hắn sẽ liên lạc với Lão Đầu Tử để ông ấy giúp đỡ. Bạch Cảnh Sùng là thuộc hạ lâu năm của Lão Đầu Tử, lần này có lẽ Diệp Lăng Phi sẽ lấy danh nghĩa của Bạch Tình Đình để nhờ Lão Đầu Tử giúp.
Đợi Diệp Lăng Phi gác điện thoại, Bạch Tình Đình cằn nhằn anh xảo quyệt quá, cầu xin Lão Trương giúp đỡ lại lấy danh nghĩa của cô chứ không phải của cá nhân anh. Theo Bạch Tình Đình thì trong mắt Lão Trương, bản thân mình và Diệp Lăng Phi căn bản không thể so sánh được.
Có sự giúp đỡ của Lão Đầu Tử thì việc gặp gỡ của Bạch Tình Đình với Thị trưởng sẽ đơn giản đi rất nhiều. Trước mặt thị trưởng, Bạch Tình Đình hứa Tập đoàn quốc tế Thế kỷ sẽ bồi thường cho tất cả những người bị thương, cô hy vọng chính quyền có thể đứng ra giảm bớt ảnh hưởng của sự việc này xuống mức thấp nhất.
Có điện thoại từ phía Bắc Kinh, vị thị trưởng mới hơn 30 tuổi nào dám không để tâm xử lý sự việc này. Bạch Tình Đình từ chính quyền thành phố trở về, trong đêm lại triệu tập cuộc họp tại tòa cao ốc. Trong cuộc họp, cô khẳng định chắc chắn rằng lần này sẽ tiến hành đền bù cho tất cả những người bị hại. Liên quan đến việc hủy bỏ công ty con ở Ninh Châu, mặc dù không tuyên bố trong cuộc họp, nhưng ai cũng hiểu rằng sự việc lần này quá ầm ĩ, sau này công ty con ở Ninh Châu muốn tiếp tục hoạt động là điều rất khó.
Bạch Tình Đình cứ thế bận tới tối mới trở về phòng khách sạn cùng với Diệp Lăng Phi, nữ thư ký và những người khác. Vừa về đến nơi, cô chỉ tắm một cái rồi lên giường đi ngủ. Diệp Lăng Phi vốn dĩ muốn tối nay cùng Bạch Tình Đình ân ái, vì chuyện tối qua vẫn chưa làm hắn cảm thấy thực sự hài lòng, nhưng không ngờ cô lại đi ngủ trước. Chẳng còn cách nào khác, Diệp Lăng Phi đành phải đi tắm, tắm xong để mình trần lên giường nằm, kéo Bạch Tình Đình vào lòng ngủ.
Sáng thức dậy, Bạch Tình Đình cảm thấy nửa thân dưới của mình bị vật gì cứng cứng đè lên rất khó chịu, cô mở to mắt nhìn thì thấy cả người Diệp Lăng Phi đang ôm cứng mình ngủ khò khò. Cũng không biết nửa đêm lúc nào, Diệp Lăng Phi đã gác đùi lên người cô, nửa người dưới của anh đang đè lên nửa người dưới của cô.
Nếu như không có chiếc váy ngủ của Bạch Tình Đình ngăn lại, thì cái vật cứng nhô ra của Diệp Lăng Phi ấy có thể đã sớm đi vào trong cơ thể cô rồi. Bạch Tình Đình cũng không biết rốt cuộc thì lão này tối qua đã nhân lúc mình không biết gì mà làm gì rồi.
Bạch Tình Đình cũng chỉ mong sao Diệp Lăng Phi làm như thế, chí ít trên một ý nghĩa nào đó là làm tròn mối quan hệ vợ chồng với anh. Nhưng cô cảm thấy nửa dưới của mình không giống như đã được ân ái, cô không nhúc nhích, mà ngắm nhìn khuôn mặt khôi ngô tuấn tú của Diệp Lăng Phi một hồi lâu rồi mới thở dài.
Tạm thời gác những ý nghĩ đó sang một bên, Bạch Tình Đình nhẹ nhàng nhấc đùi của Diệp Lăng Phi ra, khi chuẩn bị xuống giường, môi của cô ghé sát nửa dưới cơ thể của Diệp Lăng Phi, mở to miệng, nghĩ một lát rồi lại ngậm môi lại, xuống giường mặc quần áo.
Âm thanh mặc quần áo của Bạch Tình Đình làm Diệp Lăng Phi giật mình tỉnh giấc. Anh mở to mắt, nhìn thấy cô đã mặc xong quần áo, hắn nhìn đồng hồ, lẩm bẩm như chưa tỉnh ngủ hẳn:
- Bà xã, em dậy sớm thế!
Bạch Tình Đình nói:
- Ra ngoài dạo bộ, hôm nay phải gặp phóng viên, em muốn sắp xếp lại mạch suy nghĩ của mình.
- Đợi anh một lát, anh đi cùng em.
Diệp Lăng Phi lật mình bò dậy, mặc quần áo rất nhanh trước mặt Bạch Tình Đình, sau khi rửa mặt và súc miệng xong, anh cùng cô ra khỏi khách sạn.
Phía trước khách sạn hạng sang là đường Thắng Lợi của Ninh Châu, men theo đường Thắng Lợi đi lên trên khoảng 200 mét sẽ tới một con đường nhỏ bên cạnh có tên gọi là đường Tam Sơn. Hai bên đường Tam Sơn đều là những cửa hàng nhỏ, bán đồ ăn sáng như bánh bao, quẩy.
Hai người dạo một vòng đường Tam Sơn, mua được ít bánh bao và sữa đậu nành, vừa đi vừa ăn. Trước đây Bạch Tình Đình đâu có ăn sáng kiểu này, ở thành phố Vọng Hải, lúc nào cô cũng phải chú ý đến hình tượng của mình. Nếu như dám không chú ý hình tượng mà vừa đi vừa ăn trên đường thế này, bị người khác chụp lén, đảm bảo sẽ lên trang nhất của báo, lại còn trở thành đề tài tán gẫu vỉa hè của dân cư thành phố Vọng Hải.
Nhưng mà, đây là Ninh Châu, chứ không phải Vọng Hải, nên Bạch Tình Đình không cần lo lắng những thứ đó. Cô tương đối thích cái cảm giác này. Sau khi uống hết phần sữa đậu nành của mình, cô lại giành lấy nửa ly sữa đậu nành mà Diệp Lăng Phi đang uống dở, uống cho bằng hết. Uống xong, Bạch Tình Đình mới cười mãn nguyện nói:
- Ông xã, sau này chúng mình ăn sáng như thế này đi, em rất thích cảm giác này!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Tốt thôi, anh thì không sợ! Nhưng bà xã thì cần phải suy nghĩ kỹ, em không sợ có người lén chụp hình em sao?
- Bởi vậy mới nói, chúng mình cần đi du lịch, như thế em mới không phải lo lắng có người chụp lén!
Bạch Tình Đình khoác tay Diệp Lăng Phi, cười trong hạnh phúc nói:
- Thực ra có một số việc em mãi không hiểu, tại sao cuộc sống của người có tiền lại không hạnh phúc hơn so với cuộc sống của người bình thường. Bây giờ thì em hiểu ra rồi, cuộc sống đích thực không phải lấy tiền để đong đo. Cuộc sống của người có tiền bị giam cầm, họ luôn luôn phải chú ý đến hình tượng của bản thân, nhưng người bình thường thì không giống vậy. Người bình thường có thể đi trên đường uống sữa đậu nành, nói chuyện, thậm chí không cần trang điểm cũng không phải lo lắng. Tiền không thể đem đến hạnh phúc, hạnh phúc đích thực nằm ở trái tim con người. Giống như chúng mình bây giờ, chỉ cần có thể ở bên nhau, cho dù chỉ là ăn bánh bao uống sữa đậu nành, em cũng cảm thấy rất hạnh phúc. Ông xã, em bây giờ cảm thấy rất hạnh phúc!
- Cô bé ngốc, không có tiền làm sao được? Đúng là có tiền cũng không thể mua được hạnh phúc, nhưng không có tiền thì một chút hạnh phúc cũng không thể mua được.
- Em chưa hề trải nghiệm qua cuộc sống không có tiền, xem ra phải để em trải nghiệm mới được.
Bạch Tình Đình đáp:
- Được thôi, nếu như có thời gian, chúng mình đi du lịch mà không mang theo tiền, cùng lắm em đi ăn xin!
- Ăn xin?
Diệp Lăng Phi vừa nghe, không nhịn nổi bật cười nói:
- Ừ, nói đúng, không chừng em lại có được một biệt hiệu mới.
Bạch Tình Đình hỏi:
- Biệt hiệu gì cơ?