Sáng sớm hôm sau, Vu Tiêu Tiếu đã chạy đến khách sạn tìm Diệp Lăng Phi. Đợi một hồi lâu, cô mới nghe thấy tiếng bước chân từ trong phòng vọng ra. Diệp Lăng Phi ra mở cửa, Tiêu Tiếu mang đồ ăn sáng vào phòng.
- Bây giờ là mấy giờ rồi mà anh còn chưa dậy? Lười hết chỗ nói!
Vu Tiêu Tiếu đặt điểm tâm lên bàn rồi ngồi xuống ghế. Cô nhìn Diệp Lăng Phi chỉ mặc độc một chiếc quần đùi thì phụng phịu nói:
- Tối qua rốt cuộc sư phụ và bố em đã uống bao nhiêu rượu vậy? Tài xế phải dìu bố em vào tận nhà đấy. Em chưa bao giờ thấy bố uống nhiều như thế.
Diệp Lăng Phi quay lại giường, lấy điếu thuốc trên đầu giường, châm lửa rồi nói:
- Anh cũng không ngờ tửu lượng của bố em lại cao đến vậy. Tối qua bố em và tư lệnh Trương cứ thay nhau chuốc anh. Em tưởng anh uống ít chắc?
- Hút với chả hít! Mới sáng sớm tinh mơ đã hút thuốc. Anh không biết làm vậy hại sức khỏe lắm à?
Nói rồi, cô bước tới giật lấy điếu thuốc hắn đang hút dở và dụi tắt.
Diệp Lăng Phi cũng không giằng lại, hắn nói:
- Được thôi, không hút thì không hút. Vậy anh đi tắm là được chứ gì!
Nói xong, hắn đi về phía nhà tắm. Vu Tiêu Tiếu bày điểm tâm ra bàn, rồi nói vọng vào phòng tắm:
- Sư phụ à, hôm nay anh định đi đâu?
- Anh cũng không biết nữa, nhưng bố em bảo sẽ gọi cho anh, nói là cần đi gặp bí thư Trương gì đó. Anh cũng không rõ nữa. Em biết đấy, anh mù tịt mấy chức vụ trong chính quyền mà.
- Bí thư Trương? Lẽ nào là Bí thư Tỉnh ủy Trương?
Vu Tiêu Tiếu nói.
- A, em biết rồi! Chắc chắn là bố em giúp anh hỏi thăm tin tức. Bố em và bí thư Trương đó rất thân nhau. Xem ra chỉ có ông ấy là người rõ mọi chuyện nhất.
Nói rồi, Vu Tiêu Tiếu đi tới bên cửa sổ kéo rèm lên, sau đó quay lại ghế ngồi, hướng về phía nhà tắm nói:
- Em nghĩ chắc sẽ sớm có tin tức thôi. Anh đừng lo lắng nữa.
- Sao anh không lo cho được? Ai biết bây giờ Chu Hân Mính thế nào rồi? Tiêu Tiếu, anh hỏi câu này, tại sao người trên tỉnh lại trực tiếp điều tra thị trưởng Chu?
- Chuyện này thì em làm sao biết được. Mấy việc thế này anh nên hỏi bố em ấy, bố sẽ rõ hơn.
Diệp Lăng Phi không hỏi nữa. Hắn bước ra khỏi phòng tắm thì thấy Vu Tiêu Tiếu đã bày sẵn đồ ăn sáng trên bàn. Hắn ngồi xuống, vừa ăn vừa nói:
- Anh nghi ngờ có kẻ ở thành phố Vọng Hải cố tình hãm hại thị trưởng Chu và Chu Hân Mính. Người này quyền lực không nhỏ đâu, rất có thể là gã Từ Hàn Vệ.
- Em thấy anh nói với em chuyện này cũng vô ích.
Vu Tiêu Tiếu nói:
- Anh có sốt ruột cũng đâu giải quyết được gì. Anh cũng chẳng biết Chu Hân Mính bị giam ở đâu. Em nghĩ anh nên bình tĩnh lại, đợi tin tức từ bố em thì hơn.
Diệp Lăng Phi gật đầu đồng ý. Ăn xong, Vu Tiêu Tiếu đứng dậy nói với hắn:
- Tối qua em lỡ nói với bố mẹ là hôm nay phải vào viện kiểm tra sức khỏe rồi. Anh phải đưa em đi thôi, để ứng phó tình hình trước mắt. Tìm một ông bác sĩ giúp em làm tờ giấy chứng nhận sức khỏe giả.
- Như vậy cũng được sao?
Diệp Lăng Phi ngạc nhiên.
- Có gì mà không được? Mấy việc này em làm hoài.
Vu Tiêu Tiếu bĩu môi, tỏ vẻ đó là chuyện hết sức bình thường.
Diệp Lăng Phi đưa Vu Tiêu Tiếu đến bệnh viện làm một giấy chứng nhận bệnh giả. Hai người vừa bước ra khỏi bệnh viện thì Vu Chấn gọi tới, giọng ông có vẻ không tự nhiên. Ông chỉ nói đã nói chuyện với Bí thư Trương, và ông ta muốn gặp Diệp Lăng Phi vào tối nay tại nhà riêng.
Diệp Lăng Phi nóng lòng muốn biết tình hình của cả nhà Chu Hân Mính, và càng muốn gặp cô hơn, nhưng Vu Chấn nói bây giờ không tiện gặp. Địa điểm cụ thể ở đâu phải hỏi bí thư Trương. Vu Chấn còn nhắc nhở hắn nên đi gặp ông ta. Dù trong điện thoại Vu Chấn không nói rõ, nhưng qua giọng điệu cũng có thể đoán được rằng ông bí thư Trương này chắc chắn biết Diệp Lăng Phi là ai và muốn gặp hắn. Sau cuộc điện thoại, Diệp Lăng Phi đã có tính toán trong lòng. Chắc chắn là Nhạc Lâm Sơn đã giúp mình. Có những việc Vu Chấn không tiện nói, nhưng khi gặp bí thư Trương, hắn sẽ có được những thông tin mình mong đợi.
Bây giờ có sốt ruột cũng chẳng ích gì. Diệp Lăng Phi đành phải đợi đến tối mới đi gặp bí thư Trương. Thấy bộ dạng buồn bã của hắn, Vu Tiêu Tiếu bèn rủ hắn đi dạo phố, hy vọng sẽ giúp tâm trạng hắn tốt hơn. Hai người đi dạo cả buổi sáng trong tỉnh. Vu Tiêu Tiếu dẫn hắn tới Bái Nguyệt Đài, một địa điểm nổi tiếng nhất tỉnh. Từ trên Bái Nguyệt Đài có thể nhìn bao quát nửa thành phố. Tương truyền vào thời Ngũ đại Thập quốc, có một vị vua đã cho xây dựng Bái Nguyệt Đài để thờ thần Mặt Trăng. Trải qua bao mưa gió, giờ đây Bái Nguyệt Đài chỉ còn là một nền đá cổ trên đỉnh núi. Vu Tiêu Tiếu đứng trên Bái Nguyệt Đài, tựa vào lan can nhìn ra xa. Một làn gió nhẹ thổi qua làm rối mái tóc, cô đưa tay vuốt lại rồi nắm lấy cánh tay Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Sao anh không hỏi em vì sao không ở nhà mà lại chạy tới đây ngắm cảnh?
- Em chạy đến đây chắc cũng có lý do riêng, hoặc có thể em không muốn chịu sự giám sát của bố mẹ. Chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Diệp Lăng Phi đáp.
- Mỗi người đều có lý do của riêng mình. Anh cần gì phải hỏi lý do của em?
Vu Tiêu Tiếu lắc đầu.
- Vậy là anh không hiểu rồi. Em tới thành phố Vọng Hải là để tránh mặt một người, một người mà em không hề muốn gặp.
Diệp Lăng Phi nắm lấy tay cô, kéo vào lòng mình rồi nói:
- Chẳng phải anh đã nói rồi sao? Mỗi người đều có lý do của riêng mình.
- Anh không muốn hỏi quan hệ giữa em và người đó à?
Vu Tiêu Tiếu ngẩng mặt lên nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi.
- Anh tin là nếu em muốn nói, thì không cần anh hỏi em cũng sẽ tự nói thôi.
Vu Tiêu Tiếu gật đầu:
- Sư phụ, em hiểu rồi. Nhưng bây giờ chưa phải lúc. Khi nào thích hợp, em sẽ kể cho anh nghe.
Nhà của bí thư Trương nằm ở khu vực gần Tây Hải, nơi hầu như toàn là nhà của các lãnh đạo cấp cao. An ninh ở đây vô cùng nghiêm ngặt. Nếu không phải Vu Chấn dẫn đường, Diệp Lăng Phi cũng khó mà vào được.
Vu Chấn và ông Trương rất thân thiết. Sở dĩ như vậy là vì trước đây, bố của Vu Chấn đã từng đề bạt ông ta lên làm bí thư tỉnh ủy. Vì vậy, hai người có thể xem như người nhà. Nhưng chốn quan trường không đơn giản như người thường tưởng tượng. Nếu không có việc gì, Vu Chấn cũng rất ít khi đến nhà ông Trương.
Lúc gặp bí thư Trương, Diệp Lăng Phi có chút ngạc nhiên. Trong tưởng tượng của hắn, một người quyền cao chức trọng như ông ta hẳn phải có tướng mạo phúc hậu, bệ vệ oai nghiêm. Nhưng thực tế, ông ta trông có vẻ quá gầy. Vu Chấn giải thích rằng do công việc của ông ta quá bận rộn, việc gì cũng muốn làm hết sức mình.
Sau khi Vu Chấn và Diệp Lăng Phi ngồi xuống, bí thư Trương cứ nhìn Diệp Lăng Phi từ đầu đến chân khiến hắn cảm thấy hết sức kỳ lạ. Ông bí thư Trương này bị sao vậy, cứ nhìn mình chằm chằm.
- Bí thư Trương, hôm qua bố tôi cũng đã gọi điện cho tôi. Ông cụ rất quan tâm đến việc này. Vọng Hải là tỉnh lỵ trực thuộc thành phố chúng ta, hai năm nay phát triển rất nhanh. Năm đó bố tôi cũng từng ở Vọng Hải một thời gian, có tình cảm sâu nặng với mảnh đất này. Vì thế, ông cụ muốn bí thư Trương điều tra nghiêm túc vụ này, đừng để người tốt phải chịu oan, và cũng không để kẻ xấu nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Đặc biệt là những quan chức chính phủ, càng cần phải điều tra nghiêm túc hơn, vì nó ảnh hưởng đến quyền lợi thiết thân của người dân. Lãnh đạo chính phủ phải trong sạch liêm khiết thì nhân dân mới tin tưởng.
Câu nói của Vu Chấn thật tài tình. Bí thư Trương nghe xong mỉm cười nói:
- Tôi cũng biết tính nghiêm trọng của sự việc. Sở dĩ tôi không cử tổ điều tra xuống Vọng Hải mà đưa cả nhà thị trưởng Chu lên đây là vì lo ngại tổ điều tra sẽ bị ảnh hưởng khi ở dưới đó. Trước mắt, tôi đã giao cho Viện trưởng Viện kiểm sát Tôn phụ trách tổ điều tra. Hai ngày nay ông ấy đang điều tra tất cả các tình tiết liên quan. Hai ngày trước bên Bắc Kinh cũng có gọi điện về thúc giục. Tiểu Vu, anh cứ báo cáo lại với cấp trên rằng tôi nhất định sẽ giải quyết tốt chuyện này, tuyệt đối không để người tốt bị oan, càng không thể buông tha kẻ xấu.
Lúc bí thư Trương nói chuyện, ánh mắt ông ta không ngừng dò xét Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi không hiểu rốt cuộc bí thư Trương muốn làm gì, sao cứ nhìn hắn chằm chằm như vậy?
Nhưng hắn đâu biết rằng, bí thư Trương nhìn hắn như vậy chính là đang đoán xem hắn là người thế nào. Hôm nay bí thư Trương gặp Diệp Lăng Phi chính là vì Nhạc Lâm Sơn. Xem ra một câu nói bình thường của Nhạc Lâm Sơn cũng mang trọng lượng cực kỳ lớn.
Hôm nay, bí thư Trương đã gọi Viện trưởng Viện kiểm sát Tôn, người phụ trách điều tra Chu Hồng Sâm, vào văn phòng để hỏi về tiến triển của vụ án.
Theo lời tường thuật của viện trưởng Tôn, tội danh lớn nhất của Chu Hồng Sâm tính đến nay là tham ô. Theo thông tin tình báo, trong khi đảm nhiệm chức phó thị trưởng, ông ta đã dùng nhiều thủ đoạn phi pháp để chiếm đoạt một khoản tiền lớn làm của riêng. Sau khi lên làm thị trưởng, Chu Hồng Sâm đã nhận hối lộ của tập đoàn Quốc tế Thế kỷ nhằm ngầm bán lại xưởng dệt cho họ. Chỉ là sau này do một số nguyên nhân khác mà xưởng dệt đó không rơi vào tay tập đoàn Quốc tế Thế kỷ. Đồng thời, trong thời gian làm thị trưởng, hắn ta còn có quan hệ với nữ sinh, bao nuôi hai cô bồ nhí.
Bí thư Trương hỏi thêm người cung cấp tình báo và nhân chứng rất nhiều câu hỏi rồi mới cho viện trưởng Tôn ra ngoài. Căn cứ vào kinh nghiệm của bí thư Trương, với nhân chứng vật chứng đã quá rõ ràng, Chu Hồng Sâm rất dễ bị kết tội tham ô. Về phần con gái của Chu Hồng Sâm thì khả quan hơn, ngoài vài người làm chứng rằng cô ta nhận hối lộ và cấu kết với xã hội đen, nhưng lại không hề có vật chứng. Bí thư Trương cảm thấy thật sự khó xử, vụ án Chu Hồng Sâm đối với ông mà nói đúng là một sự thách thức.