Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 790: CHƯƠNG 790: LÂU RỒI KHÔNG GẶP

Diệp Lăng Phi nhấc bổng Bành Hiểu Lộ lên khiến những người có mặt ở đó đều nghĩ hắn sẽ hất ngã cô xuống đất. Nhưng không ai ngờ rằng, sau tiếng hét lớn đó, Bành Hiểu Lộ lại không hề bị ném xuống.

Diệp Lăng Phi tuy nhấc bổng Bành Hiểu Lộ lên, nhưng trong lòng lại hối hận không thôi. Vừa nãy chỉ vì mải nghĩ cách tránh đòn đập lưng của cô nên hắn đã phản ứng theo bản năng mà tóm lấy Bành Hiểu Lộ, nhưng hắn lập tức hối hận, vì vị trí hắn nắm lại không hề thích hợp chút nào. Giờ Diệp Lăng Phi cảm thấy mình đã rước phải họa lớn, nhưng một khi đã làm thì hối hận cũng muộn rồi.

Diệp Lăng Phi đặt Bành Hiểu Lộ xuống, phủi tay rồi bước về phía Bành Nguyên.

- Lão già, nếu ông không có việc gì khác thì tôi đi trước đây, chúng ta liên lạc qua điện thoại nhé!

Diệp Lăng Phi thấy mình gặp phải họa lớn nên nghĩ giờ không chuồn còn chờ gì nữa.

Bành Nguyên, Trương Dược và tất cả mọi người thấy Diệp Lăng Phi đặt Bành Hiểu Lộ xuống thì trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc nãy, mọi người đều đổ dồn sự chú ý vào động tác nhấc bổng Bành Hiểu Lộ của Diệp Lăng Phi, chỉ lo hắn sẽ thật sự ném cô xuống đất, nên không ai để ý đến vị trí tay hắn. Giờ thấy Bành Hiểu Lộ bình yên vô sự, Bành Nguyên mới cười nói:

- Tiểu Diệp, chúng ta ăn cơm trước đã, lát nữa đi cũng chưa muộn.

Diệp Lăng Phi vẫn còn đang lo lắng, giờ mà không đi nhanh, lát nữa khó mà thoát được. Hắn hiểu rất rõ mình vừa làm gì, bèn cười nói:

- À, lão già, tôi còn có việc, chúng ta hẹn hôm khác ăn nhé!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa cất bước, nhưng ngay khi hắn vừa đi thì sau lưng đã vang lên tiếng quát lớn của Bành Hiểu Lộ:

- Anh đứng lại cho tôi!

Diệp Lăng Phi quả nhiên đứng lại, hắn quay người, thấy Bành Hiểu Lộ đang nhìn mình chằm chằm với vẻ mặt tức giận. Hai chân cô khép chặt vào nhau, nếu ánh mắt có thể giết người, Diệp Lăng Phi ít nhất cũng đã bị giết không dưới một trăm lần. Bành Hiểu Lộ cảm thấy hạ thân nóng bừng, chỗ đó đã bị Diệp Lăng Phi nắm chặt. Cô có cảm giác phía dưới chắc chắn đã bị hắn bóp hỏng rồi, nhưng lại không thể kiểm tra vết thương ngay được, chỉ có thể siết chặt tay lườm Diệp Lăng Phi.

Ánh mắt Diệp Lăng Phi lướt qua đôi chân đang khép chặt của Bành Hiểu Lộ, cảm nhận được sự tức giận của cô, hắn cười nói:

- Tôi đứng yên rồi đây, cô có chuyện gì thì mau nói đi!

- Tôi có chuyện gì?

Bành Hiểu Lộ vừa nghe, trong lòng liền thầm mắng Diệp Lăng Phi rõ ràng biết còn hỏi. Nhưng nghĩ lại, có lẽ lúc ra tay Diệp Lăng Phi đã không chú ý, dù sao khi động thủ cũng không thể để ý quá nhiều. Song, trong lòng Bành Hiểu Lộ vẫn tức điên chuyện Diệp Lăng Phi nắm lấy hạ thân của mình, dù hắn có vô ý cũng không thể tha thứ. Nhưng cô không thể nói ra trước mặt mọi người được, đành tức giận nói:

- Chúng ta vẫn chưa xong đâu. Nào, tiếp tục đấu!

- Hiểu Lộ, thôi nào, ông thấy thế là được rồi!

Bành Nguyên hiểu tính khí của cháu gái mình, rất giống với tính khí kiên cường của ông ngày đó, không bao giờ chịu nhận thua. Bành Nguyên còn nghĩ Bành Hiểu Lộ vì đấu không lại Diệp Lăng Phi nên mới xấu hổ hóa giận, bèn nói:

- Giờ cũng trưa rồi, chúng ta đi ăn cơm đã. Tiểu Diệp, cậu cũng đừng đi nữa, cùng ăn cơm đi!

- Ông...

Bành Nguyên cười nói:

- Hiểu Lộ, ăn cơm thôi. Cháu muốn ông già này chết đói sao?

Bành Hiểu Lộ thấy Bành Nguyên như vậy đành cắn môi không nói thêm gì nữa. Diệp Lăng Phi thấy tình hình này, thầm nghĩ trước mặt Bành Nguyên thì Bành Hiểu Lộ cũng chẳng làm gì được mình. Nghĩ vậy, hắn liền cười hì hì nói:

- Được thôi. Lão già nói đúng, nãy động tay động chân giờ cũng thấy đói rồi. Đi ăn trước đã!

Bành Hiểu Lộ thấy Diệp Lăng Phi bước tới, cô tức giận dậm chân. Kết quả vừa động, cô liền cảm thấy hạ thân đau rát. Bành Hiểu Lộ cắn chặt môi, chằm chằm nhìn bóng lưng Diệp Lăng Phi như nhìn kẻ thù.

Bữa ăn khá thịnh soạn, bốn người ngồi ăn mà chuẩn bị tới tám món một canh. Đợi thức ăn được dọn lên, Bành Nguyên liền nói với Trương Dược:

- Tôi thấy ông lãng phí quá đấy, chúng ta có bốn người ăn thôi mà ông chuẩn bị tới tám món, thừa lại thì làm thế nào, đổ đi sao?

- Tư lệnh, xem ngài nói kìa, mấy khi ngài mới tới chỗ tôi, đương nhiên tôi phải tiếp đãi chu đáo rồi!

Trương Dược nói:

- Tư lệnh, nếu tôi không lo xa chuẩn bị nhiều một chút, ngài lại mắng tôi hoài, nên tôi mới chuẩn bị thêm mấy món đó chứ.

- Ông đó!

Bành Nguyên cười cười, không nói thêm gì nữa.

Bành Hiểu Lộ ngồi ngay cạnh Diệp Lăng Phi, ánh mắt nhìn hắn chằm chằm không khác gì kẻ thù. Diệp Lăng Phi có thể cảm nhận được ánh mắt hung hãn của Bành Hiểu Lộ, nhưng hắn cố tình coi như không thấy gì, cầm đũa lên nói:

- Lão già, tôi không khách khí nữa, tôi ăn trước đây. Ông không biết chứ lúc nãy nhấc cháu gái ông lên, tôi tiêu hao bao nhiêu là thể lực. Hừm, không ngờ cháu gái ông lại nặng như vậy!

Câu này của Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Bành Hiểu Lộ bỗng đập bàn một cái, tức giận quát:

- Anh đừng có đắc ý, chúng ta so tiếp, đừng nghĩ rằng nãy tôi đã thua. Tôi chỉ lơ là nên mới bị anh tóm được điểm yếu thôi. Nếu có tài, anh tiếp tục so với tôi xem nào.

Diệp Lăng Phi lạnh lùng hừ một tiếng, nói:

- Tôi chỉ so một lần thôi, chẳng lẽ cô nghĩ trên chiến trường còn có cơ hội lần hai cho cô sao? Dù sao cô cũng là lính, sao ngay cả đạo lý này cũng không hiểu!

- Anh...!

Bành Nguyên thấy Diệp Lăng Phi và Bành Hiểu Lộ sắp cãi nhau, ông vội vàng hòa giải:

- Thôi nào, hai người mau ăn đi. Hiểu Lộ, lần này cháu đi theo ông tới đây, đừng gây chuyện chứ. Mau ăn đi, ăn xong ông cho người tiễn cháu về quân khu.

- Ông!

Bành Hiểu Lộ không còn cách nào khác, đành nén cục tức lại. Cô cầm đũa lên định gắp một miếng thịt, Diệp Lăng Phi bỗng đưa đũa ra gắp mất. Bành Hiểu Lộ chậm một bước, bị Diệp Lăng Phi cướp lấy, nhét luôn vào miệng rồi từ từ nhai.

Bành Hiểu Lộ đang định nổi giận, nhưng nghĩ tới việc vừa nãy đã bị ông nội mắng một lần, lần này không thể cãi nhau với Diệp Lăng Phi nữa. Nhưng cục tức này, Bành Hiểu Lộ lại không thể nuốt trôi.

Cô bỗng nhấc chân lên, đạp mạnh vào chân Diệp Lăng Phi một cái. Giày Bành Hiểu Lộ đi là giày quân đội, vừa đạp vào chân, Diệp Lăng Phi liền kêu lên một tiếng đau đớn.

Hắn cau mày, bất giác cúi người xuống. Bành Nguyên thấy thế liền vội vàng hỏi:

- Tiểu Diệp, cậu sao thế?

- Không sao, không sao!

Diệp Lăng Phi cúi người, tay phải xoa xoa chân. Trong lòng hắn thầm nghĩ, ra tay ác thật, chẳng qua lúc nãy nắm cô một tí thôi mà, có cần phải báo thù như vậy không? Diệp Lăng Phi bỗng nghĩ tới chuyện giữa hắn và Bạch Tình Đình, nhưng so với Bành Hiểu Lộ, cú đạp của Bạch Tình Đình quả là quá nhẹ. Diệp Lăng Phi xoa một lúc lâu mới ngồi thẳng dậy, hắn đưa mắt lườm Bành Hiểu Lộ, thấy cô đang bĩu môi, vẻ mặt đắc ý. Thấy bộ dạng này của Bành Hiểu Lộ, trong lòng hắn càng tức giận, nhưng trước mặt Bành Nguyên, hắn cũng không thể quá đáng với cô, dù sao đây cũng là cháu gái của ông.

Diệp Lăng Phi tức khí, cố ý tranh thức ăn với Bành Hiểu Lộ. Cô gắp món gì, hắn liền cướp món đó, cho dù không cướp được cũng không để cô ăn. Bành Nguyên và Trương Dược cảm nhận được mùi thuốc súng giữa hai người. Bành Nguyên liếc nhìn Trương Dược rồi khẽ cười, sau đó quay sang nhìn Bành Hiểu Lộ, nói:

- Hiểu Lộ, ông biết trong lòng cháu không phục, cháu thấy sao mình lại thua Tiểu Diệp chứ? Thực ra, cháu không hiểu đâu, Tiểu Diệp đã phải trải qua những cuộc rèn luyện cận kề cái chết. Giờ cháu đã hiểu vì sao ông nhất định phải tìm Tiểu Diệp rồi chứ!

Bành Hiểu Lộ gắp mấy lần đều bị Diệp Lăng Phi cướp mất thức ăn ngay trên đũa, tâm trạng vui sướng vì vừa đạp được hắn một cái giờ đã tan biến hết. Cô đặt đũa xuống, không phục nói:

- Ông sao có thể tâng bốc hắn thế chứ, nãy chỉ là cháu không cẩn thận để anh ta thắng thôi. Nếu cháu chú ý một chút, anh ta sao có thể thắng được cháu?

Diệp Lăng Phi đặt đũa xuống, nói:

- Điều này cũng không chắc, dù cô có đấu với tôi mấy lần đi nữa, kết quả cũng vẫn như cũ thôi. Giờ tôi thật sự không có tâm trạng đấu với cô.

Bành Nguyên thấy lại sắp cãi nhau, ông liền vội vàng nói:

- Thôi nào, hai người đừng nói nữa, ăn cơm đi!

Câu nói của Bành Nguyên khiến cả Bành Hiểu Lộ và Diệp Lăng Phi đều im lặng ăn cơm. Diệp Lăng Phi vừa ăn xong một bát thì điện thoại reo lên. Hắn cầm điện thoại lên xem, là Chu Hân Mính gọi. Diệp Lăng Phi đứng dậy, khập khiễng bước ra khỏi phòng.

Bành Nguyên thấy dáng đi của Diệp Lăng Phi, ngạc nhiên hỏi:

- Chuyện gì thế nhỉ, sao Tiểu Diệp lại đi khập khiễng thế kia?

- Đó là do hắn tự chuốc lấy thôi, đáng đời!

Bành Hiểu Lộ lạnh lùng hừ một tiếng.

Bành Nguyên nghe vậy chỉ cười nhìn Bành Hiểu Lộ một cái rồi khẽ lắc đầu. Diệp Lăng Phi bước ra khỏi phòng, nhận điện thoại của Chu Hân Mính.

- Hân Mính, chuyện gì thế?

Diệp Lăng Phi hỏi.

Đầu dây bên kia vọng lại tiếng vui mừng của Chu Hân Mính:

- Bố em được thả ra rồi, bố và em đang quay về khách sạn!

- Ừm, thế là tốt rồi. Hân Mính, đợi lát nữa anh sẽ về!

Diệp Lăng Phi cũng không ngạc nhiên, Chu Hồng Sâm được thả là thỏa thuận giữa hắn và bí thư Trương. Lúc này, chắc bí thư Trương cũng đã biết Chu Hồng Sâm bị hại, đương nhiên phải thả ông ra.

- Được!

Chu Hân Mính nhận được tin Diệp Lăng Phi sắp về, liền đáp một tiếng rồi nói:

- Bố em không được rời khỏi tỉnh, còn nữa... Ồ, anh xem em vui quá, định một hơi nói hết. Thôi, đợi anh về em sẽ nói lại với anh sau!

Diệp Lăng Phi cúp điện thoại xong, quay lại phòng. Hắn áy náy nói:

- Xin lỗi, tôi có chuyện phải đi trước. Lão già, có chuyện gì ông cứ gọi cho tôi nhé, còn về chuyện ông nói, tôi sẽ cố gắng làm thật nhanh!

Bành Nguyên gật đầu:

- Được!

Bành Hiểu Lộ thấy Diệp Lăng Phi muốn đi, cô liền ghé đầu qua, lườm hắn, nói:

- Anh đợi đó, nhất định tôi sẽ tìm anh!

- Lúc nào cũng sẵn sàng!

Diệp Lăng Phi làm một động tác khiêu khích, trong mắt Bành Hiểu Lộ, điều đó càng khiến cô hạ quyết tâm nhất định phải để hắn quỳ gối cầu xin mình.

Trương Dược cho xe đưa Diệp Lăng Phi về khách sạn. Vừa xuống xe, Diệp Lăng Phi chân thấp chân cao bước vào. Hắn vừa đi vừa mắng Bành Hiểu Lộ:

- Mẹ kiếp, dám đánh lén mình. Lần này may mà nể mặt ông cô nên tôi mới không thèm tính toán, nếu lần sau dám đơn thương độc mã tới khiêu chiến, đợi đó xem tôi xử lý cô thế nào.

Diệp Lăng Phi chân thấp chân cao bước vào phòng, đẩy cửa vào thì không thấy Bạch Tình Đình. Hắn nghĩ chắc cô đang ở cùng Chu Hân Mính nên cũng không qua phòng họ mà quay vào phòng mình. Diệp Lăng Phi ngồi lên giường, cởi giày và tất ra, thấy bàn chân phải đã thâm tím một mảng. Hắn lại cau mày, tiếp tục mắng Bành Hiểu Lộ.

Lúc Diệp Lăng Phi đang mắng nhiếc, cửa phòng mở ra, Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu bước vào. Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi ngồi trên giường, tay phải đang xoa chân, miệng lẩm bẩm mắng người. Cô vội vàng bước tới, thấy chân hắn thâm tím, trong lòng thấy thương, hỏi:

- Ông xã, anh bị sao thế, sao lại thâm tím thế này?

Bạch Tình Đình vừa nói vừa lấy tay xoa chân Diệp Lăng Phi. Cô vừa chạm vào, hắn liền cau mày nói:

- Tình Đình, em đừng động vào, đau lắm!

- Dạ, em biết rồi, em biết rồi!

Bạch Tình Đình vội vàng rút tay lại, quay sang nhìn Vu Tiêu Tiếu, nói:

- Tiêu Tiếu, em biết chỗ nào bán thuốc không, giúp chị đi mua ít thuốc nhé?

- Chị, chị đợi nhé, em đi ngay đây!

Vu Tiêu Tiếu sao lại không biết hiệu thuốc ở đâu chứ, lần trước bị bố đánh, cô còn cùng Diệp Lăng Phi đi mua thuốc nữa mà. Không ngờ phong thủy luân chuyển, giờ lại tới lượt cô đi mua thuốc giùm hắn. Vu Tiêu Tiếu đồng ý xong liền quay người bước ra khỏi phòng.

Vu Tiêu Tiếu vừa đi, Bạch Tình Đình liền cởi dép, bước lên giường. Cô dựa người vào lòng Diệp Lăng Phi, hỏi:

- Ông xã, chuyện gì thế, sao đang yên đang lành anh lại bị thương thế này?

- Tình Đình, em đừng nhắc nữa, nhắc tới là anh lại tức!

Diệp Lăng Phi lầm bầm:

- Đều tại cô cháu gái chết tiệt của lão già đó, một cô gái đang yên đang lành tự nhiên lại chui vào làm đặc chủng binh, cũng không sợ sau này không lấy được chồng sao!

- Cháu gái ông Bành?

Bạch Tình Đình hỏi.

- Ừ, là cô ta đó!

Diệp Lăng Phi nói:

- Cô ta tên Bành Hiểu Lộ. Đúng rồi, Tình Đình, em biết nha đầu chết tiệt đó chứ!

- Biết thì biết, nhưng em không quen cô ấy lắm!

Bạch Tình Đình nói:

- Trước em có tới nhà ông Bành một lần, sau đó không qua nữa. Em chỉ nghe bố nói ông Bành có một đứa cháu gái như vậy!

- Ồ, Tình Đình, may mà em không gặp, nếu không em sớm đã bị cô ta làm cho hư hỏng rồi!

Diệp Lăng Phi tức giận nói:

- Nha đầu đó không biết thần kinh có vấn đề gì không nữa, dám cả gan đạp vào chân anh lúc ăn cơm!

- Cô ấy đạp vào chân anh? Tại sao chứ!

Bạch Tình Đình hỏi.

- Anh cũng không biết!

Diệp Lăng Phi nghĩ tới việc hắn bất ngờ nắm lấy hạ thân Bành Hiểu Lộ nhấc bổng cô lên, chuyện này không tiện nói cho lắm. Hắn đành nói qua loa:

- Tóm lại là nha đầu đó không nói lý lẽ gì cả. Nếu không phải nể mặt cô ta là cháu gái ruột của lão già, anh đã chọc chết cô ta rồi!

- Chọc chết cô ta?

Bạch Tình Đình giật mình, cô nhìn Diệp Lăng Phi. Hắn biết mình đã lỡ lời, vội vàng cười nói:

- Lại học thói xấu của nha đầu Tiêu Tiếu rồi, đều là mấy câu cửa miệng của cô ấy cả!

- Tiêu Tiếu cũng thật là, một cô gái ngoan ngoãn sao lại nói những câu như thế được chứ, khó nghe chết đi được!

Bạch Tình Đình nói.

- Anh cũng nói cô ấy thế đó!

Diệp Lăng Phi xem xong vết thương ở chân, liền duỗi thẳng chân ra. Bạch Tình Đình thuận thế ngồi thẳng vào lòng hắn, dựa lưng vào người hắn, nghiêng mặt nói:

- Ông xã, hôm nay em thấy Tiêu Tiếu, em giật cả mình, còn nghĩ mình nhìn lầm. Không ngờ Tiêu Tiếu cũng ở đây.

- Tiêu Tiếu nói cô ấy có bệnh, muốn về đây chữa trị!

Diệp Lăng Phi cũng không thể nói cho Bạch Tình Đình biết là Vu Tiêu Tiếu về cùng hắn, như thế cô không nghi ngờ mới lạ! Hắn không muốn nói mãi chuyện này, liền chuyển chủ đề:

- Tình Đình, nãy Hân Mính gọi điện nói bố cô ấy về rồi, giờ họ đang ở đâu?

- Chắc đang ở nhà hàng!

Bạch Tình Đình nói:

- Nãy bọn em cũng vừa ăn cơm ở nhà hàng của khách sạn. Em với Tiêu Tiếu ăn xong, không muốn làm phiền gia đình Hân Mính nên mới về trước.

- À, ra là thế!

Diệp Lăng Phi nói:

- Dù thế nào đi nữa, thị trưởng Chu ra được là tốt rồi!

- Haiz!

Bạch Tình Đình bỗng nhiên thở dài. Diệp Lăng Phi thấy thế liền giật mình, hỏi:

- Tình Đình, sao em lại thở dài thế?

- Em thấy dáng vẻ của thị trưởng Chu như già đi mấy tuổi vậy!

Bạch Tình Đình thở dài nói:

- Thị trưởng Chu quả thật già rồi, trên đầu cũng có tóc bạc. Anh nghĩ xem, chỉ có vài ngày mà ông ấy đã già đi như vậy, xem ra quan trường thật không phải ai cũng ngồi được.

- Đó gọi là áp lực!

Diệp Lăng Phi nói:

- Ai gặp phải chuyện thế này cũng cảm thấy áp lực rất lớn. Có điều, anh thấy chuyện này đối với thị trưởng Chu lại là một chuyện tốt, nói không chừng ông ấy vì chuyện này mà lại có cơ hội thăng tiến cũng nên.

- Mong là như vậy!

Bạch Tình Đình ghé mặt vào ngực Diệp Lăng Phi, hai tay ôm lấy eo hắn. Diệp Lăng Phi cúi đầu xuống, nhìn Bạch Tình Đình đang chớp chớp mắt nhìn mình, đôi mắt đầy vẻ khát vọng.

Diệp Lăng Phi ôm lấy Bạch Tình Đình, đưa môi dán vào.

Đôi môi Bạch Tình Đình khẽ mở ra, lưỡi cô và lưỡi Diệp Lăng Phi quấn lấy nhau. Tay phải cô chầm chậm từ lưng hắn hạ xuống, đặt lên hạ thân của Diệp Lăng Phi, bàn tay nhỏ nhắn vuốt ve. Phụ nữ ai cũng thế, bên ngoài dù rụt rè, cẩn trọng đến đâu, nhưng ở trước mặt người đàn ông của mình, họ đều trở thành một người khác.

Bạch Tình Đình đang say sưa hôn Diệp Lăng Phi thì bỗng cửa phòng mở ra, Chu Hồng Sâm bước vào trước. Sự xuất hiện đột ngột của ông làm đứt ngang khoảnh khắc mặn nồng của hai người. Chu Hồng Sâm không ngờ lại gặp cảnh này, cảm thấy vô cùng xấu hổ, vừa định quay người bước ra liền nghe thấy giọng của Diệp Lăng Phi cất lên:

- Thị trưởng Chu, lâu rồi không gặp

❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!