Dương Tử nhận được tin. Hắn và Mễ Tuyết đang ngồi trong phòng khách của căn biệt thự ven biển, bàn kế hoạch trừ khử Diệp Lăng Phi. Theo hắn, Diệp Lăng Phi sau này sẽ là một đối thủ đáng gờm, và cách tốt nhất để đối phó với loại người này là ra tay triệt hạ ngay lập tức.
Sau khi Dương Tử sắp đặt xong, Mễ Tuyết đang vắt chéo chân liền đặt xuống, lắc đầu nói:
- Dương Tử, kế hoạch này quá mạo hiểm, anh đã nghĩ kỹ chưa? Lỡ như cả nhà Chu Hồng Sâm bình an trở về, họ chắc chắn sẽ truy cứu tới cùng. Đến lúc đó, hành tung của chúng ta khó mà che giấu được.
- Mễ Tuyết, em nhát gan quá rồi đấy. Chẳng lẽ em nghĩ cả nhà Chu Hồng Sâm có thể thoát được sao? Từ Hàn Vệ chẳng phải đã nói rồi sao, lần này, Chu Hồng Sâm chết chắc!
Mễ Tuyết hừ lạnh một tiếng:
- Em thấy chưa chắc đâu. Nếu Chu Hồng Sâm chết chắc, Từ Hàn Vệ đã ép chết tên thế mạng kia rồi. Dương Tử, đừng quên, vợ của gã thế mạng đó vẫn chưa tìm thấy. Em không tin gã lại không để lại bằng chứng nào.
- Chuyện này cũng khá đau đầu thật. Tên Từ Hàn Vệ đó làm việc trước giờ không đáng tin lắm. Không sao, anh sẽ cho người tìm ra con mụ đó nhanh thôi!
Dương Tử nói.
Mễ Tuyết nghe xong, khẽ gật đầu rồi chuyển chủ đề:
- Hai ngày nữa chẳng phải có một chuyến hàng từ Nhật Bản tới sao? Tôi nghe ông chủ nói, phía Nhật Bản có cử người qua đây. Hai ngày nay tôi thấy sắc mặt ông chủ khó coi lắm, không biết có chuyện gì?
Dương Tử khẽ lắc đầu:
- Chuyện này tôi cũng không rõ, ông chủ không nói gì với tôi cả. Xem ra ông chủ vẫn trọng dụng cô hơn tôi!
Dương Tử vừa nói vừa đứng dậy, bước tới ngồi xuống cạnh Mễ Tuyết. Tay phải hắn vòng qua ôm lấy vai cô, nhỏ giọng nói:
- Mễ Tuyết, cô nghĩ hai ngày nay ông chủ đang lo lắng chuyện gì?
- Sao tôi biết được!
Mễ Tuyết nhìn Dương Tử:
- Chuyện của ông chủ trước giờ tôi không bao giờ quan tâm, tôi không muốn chết mà không biết vì sao đâu!
Dương Tử đưa tay nhéo cằm Mễ Tuyết, khẽ cười:
- Mễ Tuyết, cô cũng đâu có sợ ông chủ. Cô đã bao giờ nghĩ nếu không có ông chủ thì mọi chuyện sẽ thế nào chưa?
Mễ Tuyết giật mình, lo lắng nhìn quanh rồi hạ giọng:
- Anh điên rồi à, chuyện này mà cũng dám nghĩ!
- Sao chứ? Ở đây toàn là người của tôi!
Dương Tử hừ lạnh. Tay hắn càng lúc càng táo tợn, xoa nhẹ lên cặp đùi đang hờ hững lộ ra của Mễ Tuyết. Hắn khẽ cười nói:
- Mễ Tuyết, cô ở bên ông chủ lâu như vậy, chắc cũng rõ một số mối quan hệ của lão, biết lão đang gặp phải chuyện gì. Tôi thấy ông chủ già rồi, có chút chuyện cũng sợ này sợ kia, như việc lần này cũng vậy. Tôi đoán chắc ông chủ vì không giải quyết êm đẹp nên đã bị cấp trên khiển trách. Tôi dám chắc, một khi ông chủ xảy ra chuyện, tôi sẽ lập tức liên hệ với cấp trên. Tôi sẽ làm cho hội Trúc Thanh ngày càng lớn mạnh. Tôi biết bí mật của cô. Thực ra trong lòng cô rất hận ông chủ, chính lão đã hủy hoại cả đời cô. Cô nghĩ mà xem, bây giờ ông chủ đã bất lực nhưng vẫn muốn chiếm hữu cô, chẳng phải quá tàn nhẫn sao?
Tay Dương Tử cứ thế trượt dần lên đùi Mễ Tuyết, hai ngón tay chạm vào chiếc quần lót chữ T của cô, khẽ khàng kéo nhẹ. Mễ Tuyết không kìm được liền khép chặt hai chân, cau mày nói:
- Dương Tử, anh cẩn thận một chút. Giờ ông chủ đã về rồi. Nếu để ông chủ biết chuyện giữa chúng ta, chúng ta chết chắc đấy.
Vừa nói, Mễ Tuyết vừa liếc nhìn đồng hồ:
- Tôi phải đến Phấn Hồng Đế Quốc rồi!
Mễ Tuyết vừa đứng dậy, Dương Tử đã thuận tay kéo cô lại, lôi thẳng vào lòng mình. Hắn càng táo tợn hơn khi kéo tuột chiếc quần lót chữ T của cô ra. Tay phải nhéo nhẹ vào nơi nhạy cảm giữa hai đùi Mễ Tuyết, hắn cười khẽ:
- Mễ Tuyết, cô đúng là kiểu phụ nữ khó hiểu, rõ ràng rất thích tôi làm thế này, nhưng sao cứ phải từ chối chứ?
- Dương Tử, tôi coi trọng mạng sống của mình hơn. Tôi không muốn chết sớm như vậy!
Mễ Tuyết nói.
Dương Tử cười hì hì:
- Mễ Tuyết, cô nghĩ xem, nếu chúng ta lật đổ ông chủ, hai chúng ta có thể danh chính ngôn thuận thành một cặp, không cần phải lo sợ lão nữa!
- Anh...
Mễ Tuyết vừa định nói, Dương Tử đã cúi xuống hôn lên cổ cô, tay còn nhéo nhẹ hạ thân khiến cô cảm thấy tê dại. Hơi thở của cô trở nên nặng nề, lắp bắp:
- Anh... điên... rồi!
- Anh chính là điên vì em đó, Mễ Tuyết. Anh thích em quá rồi, chỉ hận không thể ngày ngày ở bên em. Vì em, anh nguyện làm tất cả!
Dương Tử một tay đè Mễ Tuyết xuống, nói:
- Tin anh đi, chỉ cần chúng ta hợp sức hạ bệ ông chủ, sau này hai chúng ta có thể sống những ngày tháng thần tiên!
Mễ Tuyết không nói thêm gì nữa, trong không gian chỉ còn lại tiếng rên rỉ khẽ khàng, động lòng người của cô.
*
Diệp Lăng Phi vừa về đến biệt thự liền gọi điện cho Tiểu Triệu. Anh muốn biết chuyện của thư ký Vương. Chu Hân Mính lúc này không còn là đội trưởng đội cảnh sát hình sự, muốn tìm hiểu tình hình, chỉ có thể nhờ cậy Tiểu Triệu.
- Diệp đại ca, không phải em không muốn giúp, mà là bây giờ em thực sự lực bất tòng tâm!
Đầu dây bên kia vọng lại tiếng nói bất lực của Tiểu Triệu.
- Diệp đại ca, anh không biết đó thôi, từ khi Phùng Tranh được điều tới làm quyền đội trưởng đội cảnh sát hình sự, em đã bị điều vào làm việc văn phòng, căn bản không được ra ngoài!
- Tiểu Triệu, sao lại thế được?
Diệp Lăng Phi khó hiểu hỏi.
Tiểu Triệu thở dài:
- Em cũng đâu biết, em có phạm sai lầm gì đâu. Chắc là tên Phùng Tranh đó nhìn em không thuận mắt. Diệp đại ca, em nói anh nghe chuyện này, trong đội em những người có quan hệ tốt với đội trưởng Chu đều bị điều đi làm công việc khác, chẳng bao giờ thấy họ ra ngoài. Em nghi tên đó cố tình làm vậy để xây dựng uy quyền. Tên khốn đó còn điều không ít người từ đội chống ma túy sang thay thế vị trí của bọn em. Em thấy chắc vài hôm nữa, đội hình sự của bọn em sẽ sáp nhập với đội chống ma túy mất. Em nhớ những ngày đội trưởng Chu còn ở đây quá, lúc đó bọn em làm việc rất thoải mái, còn bây giờ... thôi không nói nữa.
Diệp Lăng Phi nghe Tiểu Triệu than thở liên hồi, xem ra cậu ta nghĩ lần này Chu Hân Mính không thể quay lại được nữa. Diệp Lăng Phi bỗng cười nói:
- Tiểu Triệu, sao bi quan thế? Em không tin Hân Mính à, em tin cô ấy phạm tội thật sao?
- Diệp đại ca, anh nghĩ em muốn tin sao? Nhưng tình hình hiện tại khiến em không thể không tin!
Tiểu Triệu nói:
- Hôm qua cấp trên còn ra thông báo chính thức để Phùng Tranh thay thế đội trưởng Chu, đảm nhận chức vụ đội trưởng đội cảnh sát hình sự. Anh cứ nhìn Cục trưởng Triệu của bọn em là biết. Diệp đại ca, em không tin thì có tác dụng gì chứ? Thực ra, đội trưởng Chu không làm chuyện đó, nhưng giờ có ích gì đâu, gạo đã nấu thành cơm rồi!
Diệp Lăng Phi rất rõ cách làm của Cục trưởng Triệu. Vừa thấy Chu Hồng Sâm gặp chuyện, lão ta lập tức ngả về phía Từ Hàn Vệ, muốn cắt đứt quan hệ với nhà họ Chu. Giờ đây, trong giới quan chức thành phố Vọng Hải, mười người thì chín người tin rằng Chu Hồng Sâm coi như xong đời, thế nên mới vội vàng thể hiện lòng trung thành với Từ Hàn Vệ. Những người có quan hệ với Chu Hồng Sâm đương nhiên phải nhanh chóng xóa sạch mọi liên hệ, chỉ có như thế, lão mới giữ được chiếc ghế Cục trưởng của mình.
Diệp Lăng Phi nghĩ nếu Chu Hồng Sâm biết chuyện này, không biết sẽ phản ứng thế nào. Có điều giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện đó. Anh muốn biết tình hình cụ thể tại hiện trường cái chết của thư ký Vương, chỉ có thể nhờ Tiểu Triệu giúp.
Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi liền nói với Tiểu Triệu:
- Tiểu Triệu, thật ra chuyện của Hân Mính không giống như cậu nghĩ đâu. Tôi bật mí cho cậu chuyện này, chỉ mình cậu biết thôi nhé. Giờ Hân Mính không sao rồi, có khả năng hai ngày nữa sẽ trở về Vọng Hải. Cậu biết tại sao không?
Câu này của Diệp Lăng Phi khiến Tiểu Triệu giật nảy mình, vội vàng hỏi:
- Diệp đại ca, anh mau nói cho em biết đi, đừng bắt em đoán nữa!
- Tiểu Triệu, thực sự tôi không muốn bắt cậu đoán, chỉ là một số chuyện không thể nói rõ được. Hân Mính có một người bạn học làm trong Bộ Công an, lần này may mà có người bạn đó giúp đỡ. Cậu đừng nói cho ai khác biết, chỉ mình cậu biết là được. Dù Hân Mính không làm đội trưởng cảnh sát hình sự nữa, cậu chắc chắn cũng sẽ được thăng chức. Tôi nói với cậu là vì nếu cậu giúp Hân Mính, cô ấy nhất định sẽ không bạc đãi cậu, không chừng cậu còn có cơ hội lên Bắc Kinh đó?
Diệp Lăng Phi không nói cho Tiểu Triệu biết Chu Hân Mính đã gia nhập tổ chuyên án, sợ cậu ta tiết lộ ra ngoài nên mới bịa ra lý do này. Tiểu Triệu vốn biết Chu Hân Mính có bạn ở Bắc Kinh, giờ nghe Diệp Lăng Phi nói vậy liền tin là thật. Cậu ta thầm nghĩ chuyện này cũng hợp lý, nếu mình giúp Chu Hân Mính, dù không được lên Bắc Kinh thì cũng sẽ có lợi rất nhiều. Hơn nữa, quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính lại tốt như vậy. Diệp Lăng Phi là ai chứ? Chồng của Bạch Tình Đình – Tổng giám đốc Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, tiền bạc thiếu gì. Nếu mình quan hệ tốt với Diệp Lăng Phi, sau này có lúc thiếu tiền, cũng chỉ cần một câu là xong.
Tiểu Triệu tính toán mọi đường đi nước bước, nghe Diệp Lăng Phi nói xong liền đáp:
- Diệp đại ca, em biết, nhưng bây giờ em có quyền hành gì đâu. Dù muốn giúp đội trưởng Chu cũng không có cách nào. Giờ em chỉ là một cảnh sát quèn thôi, giúp được gì chứ!
- Tiểu Triệu, cậu đừng nghĩ thế!
Diệp Lăng Phi nghe câu này của Tiểu Triệu là biết cậu ta đã động lòng, liền nói:
- Thật ra, chuyện này rất đơn giản. Cậu giúp tôi tìm hiểu tình hình cụ thể vụ thư ký Vương nhảy lầu tự sát chiều nay thế nào. Tôi tin chuyện này không khó. Tôi cảm thấy cái chết của thư ký Vương rất kỳ lạ.
Bên kia, Tiểu Triệu im lặng một lúc rồi nói:
- Diệp đại ca, thế này đi, để em gọi điện hỏi mấy người bạn xem sao, có thể họ biết. Anh biết đấy, em không được tới hiện trường nên cũng không rõ!
- Tôi biết, Tiểu Triệu, chuyện này rất quan trọng, mau báo tin cho tôi nhé!
Diệp Lăng Phi nói.
- Diệp đại ca, em hiểu rồi. Anh đợi tin của em. Giờ em sẽ gọi điện hỏi mấy người bạn ngay!
Diệp Lăng Phi cúp máy, ngồi trong phòng chờ điện thoại của Tiểu Triệu. Bạch Tình Đình tắm xong, tay vẫn cầm khăn bông lau mái tóc dài, bước vào phòng anh. Thấy Diệp Lăng Phi đang ngẩn người ngồi bên giường, cô xoay xoay tóc, vài giọt nước bắn lên mặt anh.
Diệp Lăng Phi lúc này mới hoàn hồn, thấy Bạch Tình Đình đã ngồi bên giường mình, anh khẽ giật mình hỏi:
- Tình Đình, em vào từ lúc nào thế?
- Em vừa vào thôi, thấy anh đang ngẩn người. Anh đang nghĩ gì vậy?
Bạch Tình Đình cười hỏi.
- Không có gì!
Diệp Lăng Phi nói:
- Tình Đình, em ngủ sớm đi, hôm nay đi lại cả ngày, mệt lắm rồi. À, em có đói không, nếu đói để anh bảo Trương Vân làm chút đồ ăn khuya cho em!
- Ăn gì nữa chứ, muộn thế này rồi. Hơn nữa Trương Vân cũng ngủ rồi, đừng gọi cô ấy nữa.
Bạch Tình Đình xõa mái tóc óng ả trên vai, đôi mắt long lanh nhìn Diệp Lăng Phi, khóe môi anh đào khẽ cong lên tạo thành một đường cong quyến rũ chết người. Cô nhẹ nhàng cất lời:
- Ông xã, anh có muốn em ngủ cùng anh không?
- Đương nhiên là có rồi!
Diệp Lăng Phi ngồi xích lại gần Bạch Tình Đình, hít một hơi thật sâu hương thơm toát ra từ cơ thể cô, cười nói:
- Bà xã, tối nay anh muốn “ăn” em có được không?
- Biết ngay anh là tên đại háo sắc mà!
Bạch Tình Đình vừa nói xong liền đứng dậy:
- Anh đợi em về phòng thay váy ngủ đã, lát em qua.
Nói rồi, Bạch Tình Đình thơm nhẹ lên môi Diệp Lăng Phi một cái, rồi uyển chuyển rời khỏi phòng.
Căn phòng vẫn còn vương vấn hương thơm của Bạch Tình Đình, ngay cả khi cô đã rời đi, mùi hương đó vẫn chưa tan. Diệp Lăng Phi cởi dép lên giường, trên người chỉ còn lại một chiếc quần lót, tựa lưng vào đầu giường lại nghĩ tới chuyện của thư ký Vương.
Điện thoại reo lên, Diệp Lăng Phi vội vàng bắt máy. Giọng Tiểu Triệu vang lên:
- Diệp đại ca, em hỏi được rồi. Tên thư ký Vương đó là tự sát, hiện trường không để lại di thư.
- Nếu không có di thư, sao cảnh sát các cậu khẳng định là tự sát được?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Thông qua khám nghiệm hiện trường, lúc đó phòng của thư ký Vương đóng kín, không có dấu hiệu người khác đột nhập, chứng tỏ lúc đó chỉ có một mình ông ta. Hơn nữa hai ngày gần đây, tâm trạng của thư ký Vương rất tồi tệ, áp lực công việc lớn, chắc chắn đã có chuyện gì đó. À, đồng nghiệp của em còn nói thư ký Vương có nuôi một cô bồ nhí, sau khi chuyện xảy ra, cô gái đó cũng mất tích luôn. Hiện trường căn bản...
Tiểu Triệu tỉ mỉ báo cáo lại tình hình của thư ký Vương cho Diệp Lăng Phi. Anh cầm điện thoại, lặng lẽ lắng nghe, phân tích từng điểm mấu chốt.
Bạch Tình Đình mặc một chiếc váy ngủ mỏng tang gần như trong suốt bước vào phòng. Chiếc váy ngủ bó sát lấy thân hình yêu kiều của cô, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng có thể thấy rõ hai nụ hoa trên ngực.
Bạch Tình Đình không mặc nội y, chỉ khoác lên mình chiếc váy ngủ mỏng manh. Lúc này, cô giống như một yêu vật chí mạng, toàn thân toát ra sức hút mê người. Vừa bước vào, cô liền thấy Diệp Lăng Phi đang tựa vào đầu giường nói chuyện điện thoại.
Cô không nói gì, bước tới bên giường, lật chăn lên rồi nằm vào trong.
Tay trái Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, tay phải ôm lấy eo Bạch Tình Đình, miệng vẫn nói chuyện với Tiểu Triệu. Bạch Tình Đình nghe loáng thoáng được vài câu, biết ngay Diệp Lăng Phi đang gọi điện vì chuyện của Chu Hân Mính. Cô tựa đầu vào vai anh, tay phải vuốt ve lồng ngực anh. Diệp Lăng Phi theo bản năng xoa nhẹ bộ ngực căng đầy của Bạch Tình Đình. Chỉ cần một cái vuốt ve đó, Bạch Tình Đình đã cảm thấy ngực mình nóng ran lên. Tay phải cô từ ngực Diệp Lăng Phi trượt thẳng xuống hạ thân anh, luồn qua lớp quần lót.
Diệp Lăng Phi liền cảm thấy hạ thân mát rượi. Anh đang bàn chuyện chính sự với Tiểu Triệu, nhưng sợ bị Bạch Tình Đình quyến rũ đốt lửa, làm lỡ mất việc quan trọng. Anh liền rút tay ra khỏi ngực cô, giơ tay làm động tác “suỵt”. Bàn tay nhỏ bé của Bạch Tình Đình liền rút ra, cô ngoan ngoãn tựa đầu vào vai anh, nhắm mắt lại.
- Tiểu Triệu, cậu nói người tình của thư ký Vương mất tích rồi, không điều tra được cô ta ở đâu sao?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Chuyện này hơi khó, không dễ tìm!
Tiểu Triệu nói:
- Bọn em chỉ lo án hình sự, giờ thư ký Vương được kết luận là tự sát, bọn em không nhất thiết phải đi tìm cô bồ nhí đó nữa!
- Tôi biết rồi, cảm ơn cậu, Tiểu Triệu. Cậu yên tâm, đợi Hân Mính về, tôi sẽ nói với cô ấy chuyện này, cảm ơn cậu đã giúp!
Diệp Lăng Phi gác máy, thấy Bạch Tình Đình đang nhắm mắt, ghé đầu vào vai mình, anh không vội làm phiền cô mà gọi điện cho Dã Thú.
Dã Thú và Dã Lang đều đã quay lại thành phố Vọng Hải. Lúc Diệp Lăng Phi gọi điện, đúng lúc Dã Thú đang cùng Lục Tuyết Hoa “vận động” kịch liệt trên giường. Nghe điện thoại của Diệp Lăng Phi, Dã Thú một tay bắt máy, tay kia vẫn ôm lấy cặp mông căng tròn của Lục Tuyết Hoa, không hề giảm nhịp độ.
- Đại ca, có chuyện gì thế?
Diệp Lăng Phi nghe thấy tiếng rên rỉ khe khẽ cùng tiếng va chạm trong điện thoại, biết ngay Dã Thú đang làm gì.
- Dã Thú, cái tên này!
Diệp Lăng Phi định mắng Dã Thú một trận, nhưng nghĩ lại là do mình gọi điện, cũng không thể trách cậu ta được, là tại mình gọi không đúng lúc. Anh định lát nữa gọi lại, nhưng không biết tên Dã Thú này sẽ “làm việc” trong bao lâu, thôi thì nói ngắn gọn là tốt nhất. Thế là Diệp Lăng Phi nói:
- Dã Thú, cho người đi tìm người tình của thư ký Vương cho anh. Có thể trong tay cô ta có chứng cứ mà chúng ta cần.
- Đại ca, em biết rồi!
Dã Thú đáp.
- Thôi, không còn chuyện gì nữa, cậu tiếp tục đi!
Diệp Lăng Phi không biết nên nói gì hơn, chuyện này cũng bị mình bắt gặp. Anh cúp điện thoại, đặt lên đầu giường, vừa định nói chuyện với Bạch Tình Đình thì đã nghe thấy tiếng thở đều đều của cô. Bạch Tình Đình đã ngủ thiếp đi rồi. Diệp Lăng Phi nghĩ cũng phải, tối qua cô vừa phải lên tỉnh, hơn ba giờ sáng nay đã dậy, chiều lại đi leo núi, tối lại vội vàng lao về thành phố. Chạy đi chạy lại như vậy, đừng nói là Bạch Tình Đình, ngay cả đàn ông cũng khó mà chịu nổi.
Diệp Lăng Phi thương vợ, hắn nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống, để cô gối đầu ngay ngắn. Anh tắt đèn, rồi cũng nằm xuống.
Không hiểu vì sao, Diệp Lăng Phi không hề cảm thấy buồn ngủ. Hắn mở mắt, trong đầu tính toán làm thế nào để đối phó với Dương Tử.
Bỗng, một tiếng động khẽ vang lên từ bên ngoài. Âm thanh rất nhỏ, sắc lẻm, như tiếng kim loại va vào nhau. Dù rất khẽ, nhưng trong đêm tĩnh lặng lại vang lên rõ ràng đến lạ thường. Diệp Lăng Phi giật mình, một cảm giác nguy hiểm lan tỏa khắp cơ thể. Anh nhẹ nhàng bước xuống giường, tiến đến bên cửa sổ, hé một góc rèm nhìn ra sân biệt thự. Dưới ánh trăng mờ, Diệp Lăng Phi thấy rõ có bốn bóng đen đang trèo qua cổng sắt. Bốn tên này tay cầm vật gì đó, tuy nhìn không rõ lắm, nhưng bằng trực giác, anh đoán được trên tay chúng là súng.
Tim Diệp Lăng Phi thắt lại. Nếu chỉ có một mình, hắn chẳng có gì phải sợ. Nhưng bây giờ, trong biệt thự không chỉ có Trương Vân mà ngay cả Bạch Tình Đình cũng đang ở trong phòng hắn. Diệp Lăng Phi lo mấy tên đó sẽ làm hại hai người họ.
Anh nhìn Bạch Tình Đình đang ngủ say trên giường. Lúc này mà gọi cô dậy, không chừng sẽ gây ra tiếng động, khiến bọn bên ngoài cảnh giác.
Diệp Lăng Phi xác định chỉ có bốn tên, hắn liền nhanh như cắt tới bên giường, từ gầm giường lấy ra một khẩu súng và một con dao găm.
Trong trường hợp bất đắc dĩ, Diệp Lăng Phi mới phải dùng súng. Nếu có thể dùng dao hạ gục chúng một cách nhanh gọn là tốt nhất.
Nhưng, Diệp Lăng Phi cũng biết khả năng này rất thấp. Dám tìm đến tận đây, chắc chắn không phải kẻ tầm thường. Anh không biết bọn chúng là ai, tóm lại, việc hắn có thể làm bây giờ là kết liễu chúng nhanh nhất có thể, không cho chúng cơ hội phản kháng. Những chuyện khác, xử lý xong rồi tính sau.
Diệp Lăng Phi bước ra khỏi phòng, khẽ khàng đóng cửa lại, giắt súng vào eo, tay phải cầm dao găm lặng lẽ xuống lầu. Căn biệt thự này chỉ có cửa trước và cửa sổ. Dựa theo kinh nghiệm, anh đoán trong tình hình này, bốn tên kia sẽ không vào bằng cửa trước mà chắc chắn sẽ đột nhập qua cửa sổ.
Diệp Lăng Phi nấp sau cửa sổ, nghe thấy tiếng bước chân đang tiến lại gần. Nghe tiếng chân, chỉ có hai tên. Anh thầm tính, tổng cộng có bốn tên, hai tên đột nhập vào biệt thự, vậy hai tên còn lại nhất định đang ở ngoài sân yểm trợ. Như vậy ngược lại càng tạo cơ hội cho Diệp Lăng Phi giải quyết bọn chúng.
Sau một tiếng “cạch” khẽ, cửa sổ lặng lẽ được mở ra. Diệp Lăng Phi thấy một tên đang trèo vào. Lúc này, anh chỉ có một lựa chọn duy nhất là giết chết tên này ngay lập tức. Khi còn chưa biết mục đích của chúng, lựa chọn duy nhất của anh là giết!
Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi siết chặt con dao găm. Ngay khi tên đó vừa bước vào trong, còn chưa kịp nhìn rõ tình hình, anh đã dùng tay bịt chặt miệng hắn lại, một nhát dao chí mạng lướt qua, đâm thẳng vào tim.