Diệp Lăng Phi đã lâu không đến tập đoàn Tân Á, lần này tới đây, hắn phát hiện không ít gương mặt mới. Đây cũng là điều hết sức bình thường. Nhân sự có sự luân chuyển, nếu đãi ngộ ở đây tốt, họ sẽ ở lại, còn không thì họ sẽ chọn cách rời đi. Tương tự, nếu một tập đoàn thấy bạn phù hợp với vị trí, họ sẽ giữ bạn lại. Nhưng khi họ nhận thấy năng lực của bạn không đủ, rất có thể bạn sẽ bị sa thải.
Diệp Lăng Phi và Trần Ngọc Đình đến trước cửa phòng làm việc của cô. Thư ký của Trần Ngọc Đình liền ôm một chồng tài liệu cần xử lý bước vào.
- Phó tổng giám đốc, đây là những tài liệu cần cô xử lý. Trong đó, những tài liệu này thuộc loại khẩn cấp và quan trọng.
Cô thư ký đã phân loại tài liệu theo mức độ ưu tiên: khẩn cấp và quan trọng, quan trọng nhưng không khẩn cấp, và khẩn cấp nhưng không quan trọng. Trước tiên, cô đặt những tài liệu khẩn cấp và quan trọng nhất lên trước mặt Trần Ngọc Đình.
Trần Ngọc Đình mở tài liệu ra xem. Sau khi xem lướt qua một lượt, cô liền cầm bút ký. Rất nhanh, chỉ trong vài phút, cô đã giải quyết xong những tài liệu thuộc loại khẩn cấp và quan trọng. Những tài liệu còn lại được tạm thời đặt trên bàn làm việc của cô.
Đợi cô thư ký rời khỏi phòng, Trần Ngọc Đình mới nói với Diệp Lăng Phi:
- Ông chủ Diệp, có cần tôi báo cáo công việc với ông không?
- Được thôi.
Diệp Lăng Phi ngồi xuống đối diện Trần Ngọc Đình, hắn định lấy thuốc ra hút nhưng lại lập tức bỏ đi ý định đó. Hắn đứng dậy, khẽ nói:
- Chị Ngọc Đình, em muốn nghe xem chị báo cáo công việc thế nào.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa bước tới bên cạnh Trần Ngọc Đình. Cô khẽ nhích cặp mông nở nang của mình, hỏi:
- Không biết... em Diệp muốn nghe gì nào?
Diệp Lăng Phi cúi người xuống, hai tay đặt lên vai Trần Ngọc Đình, ghé sát vào tai cô, nhỏ giọng nói:
- Tôi muốn biết gần đây chị Ngọc Đình có nhớ tôi không?
Trần Ngọc Đình liền cảm thấy hai chân mình mềm nhũn. Cô khẽ ngẩng mặt lên, nói:
- Tôi chẳng thèm nhớ cậu đâu. Cậu đã bao giờ nghĩ đến người chị này chưa?
Câu nói này của Trần Ngọc Đình còn có sức sát thương hơn vạn lần làm nũng. Vốn là một người phụ nữ từng trải, giờ đây cô lại vô tình để lộ ra vẻ quyến rũ nồng nàn khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy lòng mình nóng rực. Xem ra, phụ nữ ở những độ tuổi khác nhau lại có sức mê hoặc khác nhau. Theo lý mà nói, Diệp Lăng Phi đã có người vợ tuyệt sắc như Bạch Tình Đình, lại còn có hai cô gái đáng yêu như Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình, hắn không nên có phản ứng mãnh liệt với một người như Trần Ngọc Đình mới phải. Nhưng thực tế là câu nói vừa rồi của cô đã khiến dục vọng trong lòng hắn bùng lên. Qua lớp áo công sở, hai tay Diệp Lăng Phi xoa nắn bộ ngực đẫy đà của Trần Ngọc Đình, đồng thời cúi xuống tìm đến đôi môi cô.
Hai mắt Trần Ngọc Đình trở nên mê muội, có thể nói trên thế giới này cũng chỉ có Diệp Lăng Phi mới đủ sức mê hoặc khiến cô loạn tình đến thế. Trần Ngọc Đình chỉ muốn lao tới hôn lên môi Diệp Lăng Phi. Bỗng, cô rụt môi lại, nói:
- Cửa phòng vẫn chưa khóa.
Diệp Lăng Phi vừa nghe đã hiểu ngay ý của Trần Ngọc Đình. Hắn cười nói:
- Chị Ngọc Đình, chị chờ tôi quay lại nhé!
Nói rồi, hắn bước tới cửa, khóa trái lại rồi quay trở vào.
Lần này, Diệp Lăng Phi bế bổng Trần Ngọc Đình đặt ngồi lên bàn làm việc. Hai tay hắn ôm lấy cô, nồng nhiệt hôn lên đôi môi ấy.
Sau một lúc triền miên, Trần Ngọc Đình mới tỉnh lại từ cơn mê đắm. Cô chỉnh lại quần áo đã bị Diệp Lăng Phi làm cho xộc xệch, nói:
- Cậu đúng là cậu em xấu xa, đều tại cậu hại cả.
Đôi má Trần Ngọc Đình ửng đỏ, cô bước xuống bàn, cầm cốc đi tới cây nước nóng lạnh, rót hai cốc nước. Một cốc đưa cho Diệp Lăng Phi, cốc còn lại cô đưa lên miệng khẽ nhấp một ngụm. Diệp Lăng Phi uống một hơi cạn sạch. Sau đó, hắn vỗ vỗ lên đùi mình, gọi Trần Ngọc Đình ngồi qua đó. Trần Ngọc Đình có chút ngần ngại, cô không phải là những cô gái mười bảy, mười tám tuổi để có thể làm nũng với Diệp Lăng Phi. Cô cũng có tuổi rồi, làm thế này cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Tuy cảm thấy ngượng nhưng cô vẫn ngồi xuống. Diệp Lăng Phi ôm lấy thân hình đẫy đà của Trần Ngọc Đình, tay phải vuốt ve cặp đùi của cô, nói:
- Chị Ngọc Đình, tôi rất nhớ chị. Chỉ tại dạo này bận quá nên không có thời gian gọi điện cho chị được.
- Tôi không trách cậu.
Trần Ngọc Đình khẽ cười:
- Thật ra, như bây giờ rất tốt.
- Chị Ngọc Đình, sau này chị định thế nào? - Diệp Lăng Phi hỏi.
- Nuôi Tiểu Vũ lớn khôn là tôi đã mãn nguyện rồi.
Trần Ngọc Đình nói:
- Tôi cũng không có dự định nào khác cả. Chỉ thế thôi.
- Chẳng lẽ chị không muốn tìm một người đàn ông khác sao? - Diệp Lăng Phi bỗng hỏi.
Vừa nghe xong, Trần Ngọc Đình liền bật cười, cô nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Tìm cậu sao?
- Chị Ngọc Đình, tôi chỉ tiện miệng nói thế thôi.
Diệp Lăng Phi ôm lấy Trần Ngọc Đình, rồi hung hăng cắn nhẹ mấy cái lên môi cô, vừa ôm vừa nói:
- Chị Ngọc Đình, giờ tôi mệt quá. Quá nhiều việc! Đợi tôi giải quyết xong mọi chuyện, nhất định sẽ ở bên cạnh chị một thời gian.
- Cậu là người đã có gia đình rồi, nên dành nhiều thời gian cho bà xã của cậu đi.
Trần Ngọc Đình áp má vào mặt Diệp Lăng Phi, nói:
- Chỉ là đôi lúc tôi cần cậu thôi, dù sao tôi cũng là phụ nữ, cũng có lúc khao khát được một người đàn ông ôm ấp. Cậu em, tôi không muốn để người khác biết quan hệ giữa chúng ta. Cứ thế này là tốt rồi. Nếu có ngày nào cậu nhớ đến tôi, cứ đến tìm tôi.
Diệp Lăng Phi quay mặt nhìn Trần Ngọc Đình. Thấy đôi môi xinh đẹp của cô khẽ mấp máy, mãi một lúc sau hắn mới nói:
- Chị Ngọc Đình, không nên đối tốt với tôi như vậy!
...
Diệp Lăng Phi ôm ấp Trần Ngọc Đình hơn một tiếng đồng hồ mới chịu rời khỏi tập đoàn Tân Á. Hắn vốn định gặp Trịnh Khả Nhạc nói chuyện một chút nhưng không ngờ cô lại xin nghỉ phép một năm để về quê. Không gặp được Trịnh Khả Nhạc, hắn cũng bỏ luôn ý định đó, lái xe về biệt thự. Lúc Diệp Lăng Phi về đến nơi, vừa hay kịp giờ ăn trưa.
Trương Vân và Bạch Tình Đình không ngờ Diệp Lăng Phi lại quay về. Bạch Tình Đình còn nghĩ hắn sẽ ăn cơm bên ngoài. Vừa thấy xe của Diệp Lăng Phi về, cô liền đặt bát cơm xuống, xỏ dép chạy ra cửa biệt thự đón hắn. Diệp Lăng Phi đỗ xe xong, bước xuống, thấy Bạch Tình Đình đang đứng ở cửa đợi mình. Bỗng chốc, trong lòng hắn trào lên cảm giác ấm áp của gia đình.
Diệp Lăng Phi nhanh chân bước tới bên Bạch Tình Đình, cúi người xuống, định thơm cô một cái. Bỗng Bạch Tình Đình hít một hơi, vẻ mặt kỳ lạ hỏi:
- Mùi nước hoa ở đâu vậy?
- Ồ, trên người anh.
Trong lòng Diệp Lăng Phi liền thót lại. Hắn quên mất hôm nay Trần Ngọc Đình có dùng nước hoa. Hắn và cô ở bên nhau lâu như vậy, tự nhiên sẽ vương lại mùi hương của cô. Diệp Lăng Phi vội vàng giải thích:
- Hôm nay anh đi tìm Dã Thú, em cũng biết đấy. Lục Tuyết Hoa cũng ở bên cạnh Dã Thú, có thể là mùi nước hoa trên người cô ấy dính vào rồi.
Bạch Tình Đình lại ngửi một lúc rồi nói ngay:
- Ồ, em biết rồi. Ông xã, sao anh lại về giờ này?
Thấy Bạch Tình Đình không hỏi thêm nữa, Diệp Lăng Phi thầm thở phào nhẹ nhõm. Hắn đưa tay ôm lấy cô, nói:
- Chẳng phải vì anh nhớ bà xã của anh quá nên mới về sao!
- Chỉ được cái dẻo miệng.
Bạch Tình Đình cười nói:
- Em chẳng thèm tin!
- Em dám không tin anh à?
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đưa tay nhéo vào mông Bạch Tình Đình một cái. Cô kêu lên một tiếng, quay người đẩy nhẹ hắn, nũng nịu nói:
- Ai thèm đùa với anh, em phải đi ăn cơm đã.
- Anh cũng chưa ăn cơm.
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình bước vào phòng ăn. Trương Vân đã lấy bát đũa chuẩn bị sẵn cho hắn. Diệp Lăng Phi ngồi xuống bên cạnh Bạch Tình Đình, cầm đũa lên, nói với cô:
- Tình Đình, khả năng ngày mai Hân Mính sẽ về thành phố Vọng Hải đấy.
- Hân Mính ngày mai về sao? - Bạch Tình Đình hỏi lại.
Diệp Lăng Phi gật đầu:
- Đúng vậy, tổ điều tra của tỉnh ngày mai sẽ tới đây. Hân Mính là người của tổ điều tra. Anh thấy lần này thành phố Vọng Hải sẽ ổn thôi. Diệt sạch mấy con sâu bọ trong chính quyền, thành phố Vọng Hải ít nhất cũng sẽ tốt hơn bây giờ gấp mấy lần.
- Mong là như vậy.
Bạch Tình Đình gắp một ít rau vào bát Diệp Lăng Phi, rồi lại gắp một ít vào bát mình, miệng lẩm bẩm:
- Ông xã, khu đất Long Sơn lúc nào mới khai phá đây?
- Nhanh thôi.
Diệp Lăng Phi nói:
- Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ chẳng phải đã bắt đầu khảo sát bên đó rồi sao. Nhanh chóng đưa ra kế hoạch đi. Anh sẽ nghĩ xem nên đầu tư vào đó bao nhiêu.
- Ông xã, anh đầu tư sao? - Bạch Tình Đình hỏi - Ông xã, khoản đầu tư cho hạng mục này lớn lắm đó. Em...
- Tình Đình, điểm này thì em không cần phải lo. Một khi anh đã muốn khai phá Long Sơn, thì không cần phải lo về vấn đề tiền bạc.
Diệp Lăng Phi nói tiếp:
- Tiền sẽ sớm được chuyển tới thôi. Chúng ta cứ làm từng bước một. Hạng mục này cũng không phải một, hai năm là có thể xong được. Em có thể lên kế hoạch cho giai đoạn đầu trước. À, ở Long Sơn có một số nơi không được động tới. Lúc thi công cụ thể thế nào anh sẽ để Dã Thú qua đó. Anh cũng muốn tham gia vào tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ để theo dõi hạng mục này. Tình Đình, em không cần phải lo đâu.
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Bạch Tình Đình cũng đã hiểu ra phần nào, không hỏi thêm gì nữa. Ăn cơm xong, Diệp Lăng Phi liền giục Bạch Tình Đình lên lầu, nói rằng hắn muốn ngủ trưa. Bạch Tình Đình cũng không còn cách nào khác, đành ngủ cùng hắn trong phòng.
Ngủ một mạch đến hơn bốn giờ chiều, Diệp Lăng Phi mới tỉnh dậy. Nhìn Bạch Tình Đình đang nằm bên cạnh, hắn không nhịn được lại ghé người hôn cô một cái. Bạch Tình Đình thực sự quá hấp dẫn. Dù hai ngày nay hắn đều ở bên cạnh cô nhưng vẫn cảm thấy không đủ. Ngược lại, càng ở bên cô, hắn càng phát hiện ra nhiều điểm khiến hắn say mê.
Nếu không phải tối nay có việc phải ra ngoài, chắc chắn hắn sẽ cứ thế ôm Bạch Tình Đình ngủ đến tối. Bị nụ hôn của Diệp Lăng Phi làm tỉnh giấc, cô dụi dụi mắt hỏi:
- Ông xã, mấy giờ rồi?
- Mới hơn bốn giờ một chút.
Diệp Lăng Phi nói:
- Bà xã, tối nay em ngoan ngoãn ở nhà nhé. Anh phải ra ngoài có chút việc. Người của Dã Thú sẽ ở bên ngoài bảo vệ em. Chỉ cần em không bước ra khỏi biệt thự, em sẽ được an toàn.
- Ông xã, anh ra ngoài phải cẩn thận đó. - Bạch Tình Đình dặn dò.
Diệp Lăng Phi gật đầu, lại cúi xuống hôn cô một lúc lâu mới chịu buông ra, bước xuống giường. Hắn lái xe ra khỏi biệt thự, trước tiên đi tìm Dã Thú và Dã Lang đến phòng tắm mát xa. Sau khi mát xa xong, Diệp Lăng Phi thấy cũng gần đến giờ rồi, chắc Phấn Hồng Đế Quốc giờ này cũng đã vào lúc cao điểm. Hắn lúc này mới gọi hai người Dã Thú và Dã Lang lên xe, lao thẳng tới Phấn Hồng Đế Quốc.
Trước cửa Phấn Hồng Đế Quốc đã đỗ đầy xe, trong đó có không ít những chiếc xe Lotus hiếm thấy ở đại lục. Diệp Lăng Phi xuống xe, lúc bước vào, hắn rút ra một điếu thuốc, nói với Dã Thú và Dã Lang vài câu. Ba người cùng bước vào Phấn Hồng Đế Quốc.
Khu giải trí chính của Phấn Hồng Đế Quốc nằm ở tầng một, từ tầng hai trở lên là các phòng hát. Ba người Diệp Lăng Phi vừa bước vào, lập tức có một cô gái tiếp tân mặc váy siêu ngắn bước tới, nhiệt tình chào hỏi:
- Ba vị tiên sinh, không biết quý vị cần phục vụ gì ạ?
- Muốn phục vụ tình yêu của em có được không? - Dã Thú toe toét hỏi.
Cô gái tiếp tân vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nở nụ cười tươi tắn:
- Xin lỗi, ở đây chúng em không phục vụ chuyện này ạ!
- Không phục vụ?
Diệp Lăng Phi cười lạnh một tiếng:
- Chắc là không phục vụ người lạ thôi.
Nói xong, hắn cũng không thèm để ý đến cô gái tiếp tân, dẫn Dã Thú và Dã Lang bước vào quầy bar ở phía nam tầng một. Bên trong quầy bar vọng ra tiếng nhạc đinh tai nhức óc từ sàn nhảy. Một đám thanh niên nam nữ đang cuồng nhiệt lắc lư theo điệu nhạc. Ánh đèn năm màu càng làm tăng thêm không khí trụy lạc trong quán. Ngồi ở đây, người ta sẽ bất giác bị cuốn vào guồng quay này, lại thêm sự dẫn dắt của rượu, đúng là một nơi lý tưởng để người khác phát tình.
Lần này Diệp Lăng Phi cố tình đến gây chuyện. Ba người bọn họ bước vào quầy bar, cố tình va phải làm vỡ chai bia của một gã khá vạm vỡ. Chỉ nghe một tiếng "choang", bia rượu đổ lênh láng, gã vạm vỡ đó nhảy dựng lên, chỉ vào mặt Diệp Lăng Phi mắng:
- Mẹ mày, mày muốn chết à?
Gã đàn ông vạm vỡ vừa dứt lời, Dã Thú đã vớ lấy một chai rượu đập thẳng vào đầu gã. "Choang" một tiếng, chai rượu vỡ tan. Rượu và máu từ đầu gã chảy xuống.
Trong chốc lát, mọi thứ trở nên hỗn loạn. Gã vạm vỡ cũng không phải dạng vừa. Mấy người này đều đã ngà ngà say, lại thêm phần kích động, hưng phấn. Chỉ nghe tiếng "choang, choang, choang", quầy bar đã loạn như cào cào.
Khách trong quán thấy sắp có đánh nhau liền như ong vỡ tổ, lao thẳng ra ngoài. Mễ Tuyết đang ngồi uống rượu với Từ Hàn Vệ trong phòng ở tầng ba. Lúc này, Từ Hàn Vệ đang vui như mở cờ trong bụng. Chu Hồng Sâm bị bắt lên tỉnh, theo tình hình hiện nay, rất khó có thể thoát ra. Những kẻ vốn đi theo Chu Hồng Sâm giờ cũng đã chạy sang bám gót hắn. Sau này, thành phố Vọng Hải coi như là thiên hạ của một mình hắn.
Tâm trạng của hắn lúc này cực tốt, tay trái tay phải đang ôm hai "món hàng mới" của Phấn Hồng Đế Quốc, sắc mặt ửng đỏ, lúc nói chuyện thì lắp ba lắp bắp. Mễ Tuyết đang nói chuyện với Từ Hàn Vệ thì nhận được điện thoại từ bên dưới báo có người đến quậy phá ở quán bar. Cô có chút bực mình, nói:
- Mấy đứa chúng mày ăn hại à, có chút chuyện cũng phải tìm đến tôi sao? Bất kể là ai, chỉ cần đến đây gây chuyện thì quẳng hết ra ngoài cho tôi!
- Đúng, quẳng... quẳng ra ngoài... Dám tới đây gây chuyện. Nói cho bọn chúng biết... ở đây có tao... có tao đang ở đây. - Từ Hàn Vệ đã uống không ít, miệng lưỡi líu nhíu.
Trong điện thoại vọng lại tiếng của nhân viên bảo an:
- Giám đốc, không phải vậy đâu. Người... người của chúng ta đều bị bọn chúng đánh gục hết rồi. Giám đốc, chị mau xuống xem thế nào đi.
Mễ Tuyết vừa nghe liền cau mày. Sao lại có thể như thế được? Cô nói một tiếng xin lỗi với Từ Hàn Vệ rồi vội vàng ra khỏi phòng. Trước tiên, cô bước tới phòng giám sát, thông qua camera, cô nhìn thấy bao nhiêu người đang nằm la liệt trong quán bar. Có ba người đàn ông đang bình thản ngồi uống rượu. Mễ Tuyết không xem còn đỡ, vừa nhìn thấy ba người này, lòng cô liền chùng xuống, cô biết ba người này đã tìm đến tận cửa rồi.
Tối qua không xử được Diệp Lăng Phi, chuyện này khiến Dương Tử cảm thấy rất khó xử. Hôm nay Dương Tử đã trốn đi, không còn ở bờ biển nữa. Giờ thấy Diệp Lăng Phi tìm đến thế này, Mễ Tuyết đoán ngay nhất định là vì chuyện đó mà tới. Cô không ngốc, cô có thể tưởng tượng được cơn thịnh nộ của Diệp Lăng Phi lúc này. Giờ mà cô đi xuống, chắc chắn sẽ chẳng có gì tốt đẹp. Mễ Tuyết nghĩ một lát, vội vàng quay lại phòng của Từ Hàn Vệ. Lúc này, Từ Hàn Vệ đã đang ôm ghì lấy hai cô gái kia, quần áo của họ đều đã bị cởi đi ít nhiều.
Mễ Tuyết áy náy nói:
- Bí thư Từ, xin lỗi đã làm phiền ông một chút. Ở dưới lầu có ba người, người của em không đối phó nổi với bọn họ. Ông xem có thể ra mặt giải quyết giúp không?
Từ Hàn Vệ đang lúc cao hứng, nghe Mễ Tuyết nói vậy liền mở miệng mắng:
- Là thằng... thằng nào mà to gan thế hả. Tôi sẽ... sẽ cho bắt bọn chúng lại ngay lập tức.
Mễ Tuyết cười nói:
- Thế thì phiền ông quá. Bí thư Từ, em không làm phiền ông nữa. Chúc ông chơi vui vẻ.
Vừa nói, Mễ Tuyết vừa nháy mắt với hai cô gái kia. Hai cô gái liền quấn lấy Từ Hàn Vệ, khiến hắn luôn miệng kêu "hay, hay". Hắn cầm điện thoại lên, gọi một hồi bên kia mới chịu nhấc máy, liền chửi cho một trận.
Nghe điện thoại của Từ Hàn Vệ, Mễ Tuyết nhếch mép cười nhạt, quay người rời khỏi phòng. Một lúc sau, mười mấy chiếc xe cảnh sát lao tới, cảnh sát ùa vào đông như kiến.
Cũng ngay lúc này, một đám phóng viên nhận được tin mật báo, nói rằng tối nay ở Phấn Hồng Đế Quốc sẽ có một màn kịch kinh thiên động địa. Các cơ quan truyền thông vừa nghe có chuyện giật gân liền đặc biệt quan tâm, vội vàng cử những ký giả giỏi nhất của mình lao tới.
Diệp Lăng Phi nhìn một đám cảnh sát ùa vào, hắn nhếch mép cười lạnh, thầm nghĩ: "Thế này càng hay. Ông sẽ làm cho chuyện hôm nay càng ầm ĩ hơn. Để xem lúc đó chúng mày thu dọn tàn cuộc thế nào."
↬ Thiên Lôi Trúc . com — Truyện dịch AI ↫