Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 798: CHƯƠNG 798: CHU HÂN MÍNH VÀO BỆNH VIỆN

Những tuần lễ vàng khuyến mãi đầu tháng Mười, các công ty du lịch lớn nhỏ ở Vọng Hải đều đăng tải rầm rộ những chương trình du lịch trong và ngoài nước lên các mặt báo để quảng cáo. Ngay cả trong khuôn viên trường đại học cũng dán đầy những tờ rơi như vậy. Trên đường tới căng tin, một tờ quảng cáo đã thu hút rất nhiều sinh viên tụ tập xem. Vu Tiêu Tiếu và Hứa Duy vừa tan học, tay vẫn còn cầm giáo trình đi ngang qua. Thấy đám đông, Hứa Duy liền chỉ cho Tiêu Tiếu:

- Cậu xem kìa, có gì thế nhỉ?

Vu Tiêu Tiếu lạnh lùng bĩu môi:

- Hứa Duy, tớ thấy người có vấn đề là cậu thì có. Toàn quảng cáo vớ vẩn chứ có gì hay ho đâu. Cậu đừng có nói lung tung nữa!

Hứa Duy đỏ bừng mặt, không thèm để ý tới Tiêu Tiếu nữa mà chạy tới xem. Vu Tiêu Tiếu thấy bạn mình chạy đi thì chỉ biết lắc đầu rồi đi theo.

Trên tờ quảng cáo là một chương trình du lịch khuyến mãi đánh trúng vào tâm lý sinh viên. Mức giá cực kỳ ưu đãi khiến ai nấy đều vô cùng hào hứng, nhất là những cặp đôi vừa mới yêu lại càng không muốn bỏ lỡ cơ hội quý báu này. Hứa Duy xem xong, liền quay lại nói với Vu Tiêu Tiếu:

- Tiêu Tiếu xem này, đi tổng cộng sáu ngày mà mỗi người chỉ mất hơn 300 tệ, rẻ quá đi mất!

- Hứa Duy à, não cậu úng nước rồi phải không? Làm gì có chuyến du lịch nào rẻ như thế. 300 tệ, cậu điên rồi à? Số tiền này ngay cả phí đi đường còn chẳng đủ. Cậu với cái tên ngốc Điền Phong đó yêu nhau xong là đầu óc ngu đi hẳn, chuyện đơn giản thế này mà cũng tin được. Hơn nữa, nhà tên tiểu tử đó lắm tiền, cậu việc gì phải tiết kiệm cho hắn. Bảo hắn lấy tiền nhà ra, hai người đi du lịch riêng. Tới một nơi nào đó thật đẹp ấy.

- Tiêu Tiếu, cậu đừng nói bừa, mình và cậu ấy chưa tới mức đó đâu, nói gì đến chuyện đi du lịch chung chứ. Sao có thể để cậu ấy lấy tiền nhà đi được. Nhưng mình vẫn không hiểu cậu ấy định thế nào, có lẽ...

Vu Tiêu Tiếu thấy bộ dạng của Hứa Duy liền cướp lời:

- Cậu đừng có “có lẽ” nữa. Hứa Duy, cậu là một đại mỹ nhân, bảo Điền Phong đừng có ham mấy thứ rẻ tiền này, bỏ ra ít tiền đưa cậu đi du lịch cho ra hồn. Nếu ngay cả việc nhỏ này mà tên tiểu tử đó cũng không làm được thì nói gì đến chuyện theo đuổi đại mỹ nhân nhà ta. Thôi được rồi, việc này cứ để cậu quyết, tớ sẽ đi hỏi tên trứng thối đó xem rốt cuộc hắn định thế nào.

Tiêu Tiếu vừa dứt lời thì thấy Điền Phong và mấy người bạn đang đi về phía này. Cô kéo Hứa Duy, nói:

- Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay.

Rồi cô cất giọng gọi lớn:

- Này! Điền Phong, vợ nhà cậu ở bên này này, lại đây mau, cậu ấy tìm cậu có việc đấy!

Giọng của Vu Tiêu Tiếu rất cao. Hứa Duy nghe xong liền vội vàng kéo tay cô, trách móc:

- Tiêu Tiếu, cậu đừng nói to như vậy, để người khác nghe thấy không hay đâu!

- Có gì mà không hay chứ! Chẳng lẽ học đại học thì không được yêu đương à? Hai người các cậu cũng đâu còn nhỏ nữa, đều là người lớn cả rồi!

Vu Tiêu Tiếu chẳng thèm để tâm đến lời của Hứa Duy, tiếp tục gọi to. Nghe thấy tiếng gọi, Điền Phong tách khỏi đám bạn rồi chạy tới trước mặt hai cô gái.

- Tiêu Tiếu, cậu làm gì mà gọi to thế, người ta lại tưởng tôi làm gì có lỗi với cậu!

Vừa nói chuyện với Tiêu Tiếu, cậu ta vừa nhìn Hứa Duy đang đứng bên cạnh, rồi tự nhiên nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của cô. Hứa Duy có chút ngại ngùng. Dù sao cô cũng là con gái, trước khi vào trường này chưa từng yêu ai, bây giờ yêu Điền Phong nên vẫn còn hơi bỡ ngỡ.

- Được rồi. Nếu cậu dám làm chuyện gì mờ ám sau lưng tôi, đừng nói Hứa Duy không trị được cậu, ngay cả chị họ và anh rể của cậu ấy cũng không tha cho cậu đâu. Cậu nên biết tôi là em họ của chị ấy đấy. Nếu vậy thật thì chúng ta lại thành người một nhà rồi còn gì!

- Tôi biết chị họ tôi nhận cô làm em gái mà, lúc nào tôi cũng thấy phiền lòng, chẳng hiểu sao chị ấy lại đi nhận một người như cô làm em gái cơ chứ!

Điền Phong cười đáp:

- Tiêu Tiếu, tôi nhất định phải đi nói với chị họ chuyện này, nhận ai làm em cũng được chứ không thể nhận cô!

- Đi đi, tôi biết tỏng mồm chó không mọc được ngà voi mà. Cái mồm thối của nhà cậu cũng chẳng nói ra được điều gì tốt đẹp. Thôi được rồi, tôi cũng chẳng hơi đâu mà nói chuyện với loại người như cậu!

Vu Tiêu Tiếu nói rồi nhìn sang Hứa Duy:

- Hứa Duy, bây giờ tớ phải nói rõ với cậu. Cái tên Điền Phong này chẳng có chút văn hóa nào cả, sau này nếu có bị hắn bắt nạt thì đừng có tìm tớ đấy, chuyện của hai người tôi không thèm quan tâm nữa!

Vu Tiêu Tiếu bỗng sầm mặt xuống, trông có vẻ như giận thật. Bình thường Điền Phong thấy cô là người con gái rất dễ đùa, nên mới trêu như vậy, không ngờ lần này cô lại nổi giận.

Thấy mặt Tiêu Tiếu ỉu xìu, Điền Phong liền cười nói:

- Tiêu Tiếu à, xin lỗi nhé. Vừa nãy là tôi đùa với cậu một chút cho vui thôi!

Hứa Duy lúc này cũng vội vàng nói đỡ cho bạn trai:

- Tiêu Tiếu, đừng giận nữa, Điền Phong cũng chỉ đùa với cậu thôi mà!

Vu Tiêu Tiếu mặt đỏ bừng, nhìn Điền Phong nói:

- Tôi không giận cậu vì chuyện này, chẳng qua tôi thấy việc cậu làm chẳng giống đàn ông chút nào, nhìn không thuận mắt!

- Tôi làm việc không giống đàn ông?

Câu nói này của Vu Tiêu Tiếu làm Điền Phong ngơ ngác. Cậu ta chẳng hiểu tại sao cô lại nói vậy, bèn hỏi:

- Tiêu Tiếu, cậu nói rõ ra xem nào, tôi sắp bị cậu làm cho hồ đồ mất rồi!

- Tôi phải giải thích thế nào đây? Cậu nói xem, cậu và Hứa Duy yêu nhau lâu như vậy rồi, chẳng tặng cho người ta món quà nào đáng giá thì thôi đi. Ngay cả chuyện dịp lễ Quốc khánh này đưa người ta đi chơi mà cũng không lo được là sao?

Sau khi nghe Tiêu Tiếu nói xong, cậu ta càng thêm mơ hồ, hết nhìn Hứa Duy lại quay sang nhìn Tiêu Tiếu:

- Tiêu Tiếu, tại sao cậu lại nói vậy? Tôi đâu có nói Quốc khánh sẽ không đi chơi. Ngay từ đầu tôi đã nghĩ đến việc cùng Hứa Duy đi du lịch rồi, chỉ là không biết cô ấy có đồng ý hay không, nên mới chưa nói rõ thời gian với cô ấy thôi!

- Tiêu Tiếu, cậu đừng đa nghi nữa.

Hứa Duy vội kéo tay Vu Tiêu Tiếu:

- Tớ biết là cậu muốn tốt cho tớ, nhưng vừa nãy là do mình tự đứng đó nói một mình thôi, Điền Phong không hề nói là sẽ không dẫn mình đi chơi!

- Hứa Duy, sao cậu lại đi bênh người ngoài thế? Tớ đang giúp cậu giành lấy quyền lợi đó!

Vu Tiêu Tiếu nhìn Hứa Duy trách móc:

- Nếu cậu không phải là bạn thân nhất của tớ, tớ đã chẳng thèm quan tâm rồi!

Nói rồi cô quay sang Điền Phong:

- Như vậy mới được chứ. Điền Phong, bây giờ tôi phải nói rõ với cậu trước, cấm cậu bắt nạt Hứa Duy nhà tôi, càng không được để cô ấy phải tiêu tiền. À, còn nữa, không được ham rẻ mà bỏ ra vài trăm bạc đi theo mấy đoàn du lịch vớ vẩn, các cậu chỉ được phép đi riêng với nhau thôi. Nếu không tôi sẽ mách chị tôi và cả sư phụ tôi nữa, bảo họ tới dạy dỗ cậu. Nghe rõ chưa hả?

Hứa Duy nghe vậy thì cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng nhất thời lại không nghĩ ra là chỗ nào. Điền Phong thì cứ gật đầu lia lịa đồng ý.

Bỗng nhiên, Tiêu Tiếu gọi Điền Phong lại gần:

- Điền Phong, lại đây, tôi có mấy câu muốn hỏi riêng cậu!

Hai người đi thêm vài bước, cố ý cách xa Hứa Duy một chút, Tiêu Tiếu nói nhỏ:

- Điền Phong, đồ ngốc này! Tôi sốt ruột vì cậu đây. Chẳng lẽ cậu không thích Hứa Duy à? Nếu đã thích người ta thì phải giữ cho chặt chứ. Tình cảm này cần phải tiến thêm một bước nữa. Tôi nói cho cậu biết, cô gái xinh đẹp Hứa Duy này vẫn còn trong trắng đấy, thời buổi này thắp đèn lồng đi tìm cũng khó. Dịp Quốc khánh lần này đúng là cơ hội tốt. Cậu và cô ấy đi chơi riêng. Tôi nghĩ chuyện về sau không cần tôi phải dạy nữa chứ? Nhớ đấy! Quay về phải mời tôi ăn cơm đó.

Điền Phong nghe xong thì bực mình quát nhỏ:

- Tiêu Tiếu, vừa nãy cậu suýt dọa chết tôi. Tôi cứ tưởng cậu giận thật cơ. Ừm, tôi đối với Hứa Duy là thật lòng, tôi thật sự rất thích cô ấy. Nhưng chuyện này tôi không muốn miễn cưỡng, cứ để thuận theo tự nhiên thôi!

- Về điểm này thì cậu không bằng sư phụ tôi đâu. Cậu phải học hỏi anh ấy nhiều vào. Hứa Duy sao lại không đồng ý chứ, tôi hiểu cô ấy quá rõ rồi. Con bé đó trong lòng thì muốn nhưng ngại không dám chủ động thôi. Cậu là đàn ông, đương nhiên phải chủ động một chút!

Điền Phong gật đầu, không nói gì thêm. Đợi hai người quay lại, Hứa Duy vội hỏi:

- Tiêu Tiếu, cậu vừa nói gì với cậu ấy vậy?

- Chẳng có gì đâu, tớ chỉ hỏi xem hắn ta định sắp xếp chuyến đi như thế nào thôi!

Vu Tiêu Tiếu nói xong thì nhìn đồng hồ:

- Ây da! Mải lo chuyện của hai người mà quên mất lát nữa tôi còn phải đi gặp chị tôi. Mau đi ăn thôi!

- Tìm chị tôi?

Điền Phong giật mình, cậu ta nhìn Vu Tiêu Tiếu như muốn biết tại sao cô lại phải đi tìm chị họ của mình. Tiêu Tiếu đắc ý đáp:

- Các cậu không biết rồi. Mùng 1 tháng 10 này tôi đi Hải Nam du lịch. Chị tôi gọi điện bảo tôi tới chỗ chị ấy để hỏi xem tôi thích đi đâu. Hê hê, hai người các cậu cứ từ từ mà chơi nhé. Tớ đi Hải Nam đây!

- Chị tôi đi Hải Nam mà chẳng nói với tôi câu nào?

Điền Phong trách móc.

- Chị tôi cũng thật là quá đáng. Dù sao tôi cũng là em họ thân thiết của chị ấy vậy mà...

Điền Phong chưa nói hết câu, Hứa Duy liền kéo tay cậu. Điền Phong cười:

- Ồ. Tiêu Tiếu chơi vui vẻ nha!

- Ừ thì cũng tàm tạm.

Vu Tiêu Tiếu cười lớn. Đang cười, cô chợt nghe thấy giọng một người phụ nữ sau lưng:

- Cười to như vậy không sợ dụ sói tới à?

Vu Tiêu Tiếu vừa nghe thấy giọng nói này thì lập tức quay người lại, cô nhìn chằm chằm vào Tiêu Vũ Văn vừa bước tới:

- Tiêu Vũ Văn, cô nói thế là có ý gì? Tôi cười khó nghe, vậy cô cười thì dễ nghe chắc? Vụ lần trước tôi còn chưa tính sổ với cô, bây giờ lại tự chui đầu vào rọ à?

Tiêu Vũ Văn nghe Vu Tiêu Tiếu nói vậy cũng không nổi giận. Cô ta bước lại gần, ánh mắt đầy khiêu khích quét qua mặt Tiêu Tiếu:

- Chuyện lần trước là chuyện gì nhỉ, tôi không nhớ, hay là cậu nhắc lại xem nào!

- Chính là...

Vu Tiêu Tiếu đang định nói thì mặt bỗng đỏ bừng lên, giọng bực tức:

- Tôi không thèm chấp cô. Chỉ cần được đi chơi cùng sư phụ, tâm trạng tôi nhất định sẽ tốt. Không giống một số người, suốt ngày chỉ biết trưng ra bộ mặt đưa đám, cũng chẳng có lấy một người bạn!

Tiêu Vũ Văn lạnh lùng nói:

- Tiêu Tiếu, vừa nãy cậu nói sẽ đi Hải Nam chơi à? Trùng hợp quá, tôi cũng định tới đó, vậy là chúng ta sẽ đi cùng nhau rồi!

- Cô cũng đi Hải Nam sao? Không phải là đi theo tôi đấy chứ? Nhưng tôi nói trước, kể cả có gặp nhau, tôi cũng không bao giờ chơi cùng cô!

Tiêu Vũ Văn lắc đầu:

- Cô yên tâm, tôi không đi cùng cô đâu. Vì tôi đi cùng với anh Diệp rồi!

Tiêu Vũ Văn nói xong thì lướt qua mặt Vu Tiêu Tiếu. Vu Tiêu Tiếu nghe vậy thì nhìn cô ta trừng trừng, không phục nói:

- Cô muốn đi chơi cùng chúng tôi hả? Nằm mơ đi nhé!

Điền Phong ngửi thấy mùi thuốc súng, bèn kéo tay Hứa Duy nói:

- Hỏng rồi, sắp có chuyện hay để xem rồi!

Hứa Duy vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, khẽ hỏi:

- Rốt cuộc là sao vậy?

Điền Phong lắc đầu:

- Anh cũng không rõ, tóm lại anh cảm thấy sắp có chuyện không hay xảy ra rồi!

*

Diệp Lăng Phi từ trên giường bước xuống, hắn nhìn đồng hồ. Đã quá trưa. Hôm nay Bạch Tình Đình tới công ty. Mặc dù từ sau khi trở về Vọng Hải, hắn đã không biết bao lần ân ái với Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển, mỗi lần đều làm hai cô gái mệt lử phải liên tục xin tha, nhưng Diệp Lăng Phi vẫn nhớ khoảng thời gian quấn quýt với Vu Đình Đình trước khi rời Vọng Hải.

Theo kế hoạch du lịch của Bạch Tình Đình, lần này sẽ đi tám ngày. Họ sẽ xuất phát trước ngày 1 tháng 10 để tránh tình trạng đông đúc vào đúng ngày Quốc khánh. Ít nhất cũng phải tám ngày không được gặp Vu Đình Đình, trong lòng hắn sẽ rất nhớ cô người tình nhỏ bé này. Trong lòng hắn, vị trí của Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình cũng rất quan trọng.

Thật ra Diệp Lăng Phi cũng muốn gọi Đường Hiểu Uyển về, nhưng nghĩ lại, hắn thấy chỉ cần Vu Đình Đình bên cạnh là đủ rồi. Ở trên giường quấn lấy Vu Đình Đình không biết bao nhiêu lần, hành sự xong xuôi hắn mới xuống giường. Vu Đình Đình không mảnh vải che thân ngồi trên giường, giơ tay lấy chiếc quần lót màu hồng của mình mặc vào.

- Anh Diệp à, ngày 1 tháng 10 ba mẹ em lên chơi, thời gian đó anh đừng gọi điện cho em nhé. Hình như bố mẹ em biết được chuyện gì rồi nên mới tới đây. Ngay từ đầu em đã nói rõ với bố mẹ rồi, cũng chẳng mong họ thay đổi chủ ý!

- Anh biết rồi!

Diệp Lăng Phi quay người lại ngồi trên giường, thấy Vu Đình Đình đang mặc nội y, hắn bèn véo nhẹ gò bồng đảo của cô, nói:

- Đình Đình, nếu bố mẹ em tới thật thì đưa họ đi chơi nhiều vào. Hình như em cũng sắp hết tiền rồi, anh đưa thêm cho. Đừng tiếc tiền, cứ để bố mẹ em vui chơi thoải mái đi!

- Anh Diệp, em cần tiền làm gì chứ. Bố mẹ em tới đây thì họ phải tiêu tiền chứ, nếu em mà tiêu thì bố mẹ nhất định sẽ điều tra xem tiền từ đâu ra. Nếu vậy chẳng phải là tự tố cáo bản thân mình sao?

Diệp Lăng Phi cười đáp:

- Anh quên mất chuyện này, em nói cũng phải!

- Anh Diệp, anh cũng đi chơi vui vẻ nhé, đừng lo cho em!

Vu Đình Đình nói tới đây chợt nhớ ra:

- À, em cũng sẽ không gọi cho anh đâu nhé.

- Ừm, cũng được.

Diệp Lăng Phi ôm Vu Đình Đình vào lòng, hôn thật lâu rồi mới chỉ vào bụng mình:

- Vừa tập thể dục xong, cái bụng này đói rồi, Đình Đình, chúng ta ra ngoài ăn nhé!

Trong lúc Diệp Lăng Phi đang ăn cơm trong khách sạn cùng Vu Đình Đình thì nhận được điện thoại của Tiêu Vũ Văn. Trong điện thoại, cô ta hỏi Diệp Lăng Phi có phải Quốc khánh sẽ đi Hải Nam không.

Diệp Lăng Phi không hề nói cho cô ta biết chuyện này. Hắn rất ngạc nhiên tại sao cô ta lại biết được. Khi cô ta nói là do Vu Tiêu Tiếu kể, Diệp Lăng Phi tức giận đến mức chỉ hận không thể đè Vu Tiêu Tiếu xuống đánh cho mấy phát vào mông. Như vậy chẳng phải là tự chuốc rắc rối vào người sao?

Biết Tiêu Vũ Văn cũng sẽ đi Hải Nam, đầu hắn như muốn nổ tung. Mặc dù bây giờ Bạch Tình Đình đã dễ dãi hơn nhiều, nhưng không có nghĩa là cô sẽ chấp nhận từng người đàn bà khác của hắn. Tức là có một số người không thể để cho Bạch Tình Đình biết được. Diệp Lăng Phi vốn muốn thương lượng với Tiêu Vũ Văn, không cho cô ta đi, nhưng cô ta nhất quyết đòi đi. Tiêu Vũ Văn nói sẽ không làm khó Diệp Lăng Phi, cô ta sẽ tự mình đi Hải Nam một mình.

Ý của Tiêu Vũ Văn đã rất rõ ràng, cô ta muốn cùng đi với Diệp Lăng Phi tới Hải Nam. Biết không thể khuyên được, Diệp Lăng Phi đành để cô ta tự quyết định. Gác điện thoại, hắn vò đầu bứt tai. Vu Đình Đình thấy vậy bèn hỏi:

- Anh có chuyện gì phiền lòng à?

- Ừm. Là cái cô Tiêu Vũ Văn đó, cô ta cứ khăng khăng đòi đi Hải Nam với anh.

Trước mặt Vu Đình Đình, hắn không giấu giếm gì cả:

- Đúng là tự tìm thêm phiền phức, nếu để Tình Đình biết được thì không biết sẽ thế nào nữa.

Vu Đình Đình nghe xong gật đầu:

- Anh Diệp, em hiểu. Hay là anh nghĩ cách khác đi. Anh thử giới thiệu Vũ Văn với chị Tình Đình xem, như vậy sẽ tốt hơn đó!

- Giới thiệu cho Tình Đình quen?

Diệp Lăng Phi nghe xong thì lưỡng lự:

- Nếu làm vậy có khác gì tự tìm đường chết đâu, ngộ nhỡ Tình Đình nhìn ra thì...

Vu Đình Đình cười nói:

- Diệp ca, vừa nãy không phải anh đã nói rồi sao, cô Tiêu Vũ Văn đó nhất quyết đòi đi, anh lại không ngăn được, sự việc ngày càng trở nên rắc rối. Nhưng nếu anh chủ động dẫn cô ta tới gặp chị Tình Đình, không biết chừng sự việc sẽ phát triển theo chiều hướng tốt đẹp hơn.

Diệp Lăng Phi nghĩ đi nghĩ lại, nói:

- Xem ra cũng chỉ còn cách đó thôi. Đình Đình, chiều nay anh không ở bên em được rồi, anh phải đi tìm Tình Đình, nghĩ cách để Vũ Văn gặp mặt cô ấy. Ừm, anh nghĩ cũng chỉ còn cách này thôi!

Diệp Lăng Phi quyết định như vậy. Sau khi ăn xong, hắn đưa Đình Đình về biệt thự rồi mới tới Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ gặp Tình Đình. Trên đường đi, hắn nhận được một cuộc điện thoại từ Bạch Tình Đình. Hắn cứ nghĩ là cô nhớ mình nên điện thoại vừa thông đã định nói lời ngọt ngào, nhưng lại nghe thấy giọng vợ mình gấp gáp:

- Ông xã à! Chu Hân Mính vào viện rồi

✶ Truyện dịch AI miễn phí tại Thiên Lôi Trúc ✶

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!