Chu Hân Mính nghe Bạch Tình Đình nói vậy, trong lòng thầm nghĩ, thật không ngờ đêm qua Diệp Lăng Phi lại có thể không làm gì Bạch Tình Đình được chứ? Theo quan điểm của cô, đêm qua chắc chắn Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi đã phát sinh quan hệ, điều này rõ như ban ngày, thế nhưng sự thật bày ra trước mắt lại khiến Chu Hân Mính không tài nào hiểu nổi. Nghĩ đến phản ứng của Diệp Lăng Phi đêm qua, cô càng cảm thấy mọi thứ thật mơ hồ. Bạch Tình Đình nhìn bộ dạng khó hiểu của Chu Hân Mính, cười nói:
- Hân Mính, cậu đang nghĩ gì vậy, đừng có nhiều chuyện nữa. Từ lúc nào cậu lại biến thành một cô gái tò mò như thế. Được rồi, mình phải chuẩn bị một chút để còn đi ăn sáng nữa chứ!
- Ừ.
Chu Hân Mính đáp, cô ngồi bên giường, nhìn Bạch Tình Đình chuẩn bị đồ đạc, thắc mắc trong lòng vẫn không hề vơi bớt. Chu Hân Mính tính đợi lát nữa sẽ đi hỏi Diệp Lăng Phi xem rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra. Điều mà cô mong chờ nhất chính là Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình phát sinh quan hệ, thậm chí có một đứa con thì càng tốt.
Đêm qua khi Diệp Lăng Phi trở về phòng của mình, Bạch Tình Đình hình như chỉ hơi trở mình một chút. Diệp Lăng Phi cũng không biết cô có thực sự ngủ hay không. Hắn thử gọi Bạch Tình Đình, nhưng sau khi thấy cô không có phản ứng, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn cởi hết quần áo, ôm cơ thể không mảnh vải che thân của Bạch Tình Đình chìm vào giấc mộng.
Sáng sớm Diệp Lăng Phi đã rời khỏi khách sạn. Cách đó không xa có một con đường nhỏ chạy dọc bờ biển. Hắn chạy bộ một vòng trên con đường này, sau khi chạy được khoảng 1 km thì mới quay về. Diệp Lăng Phi đi vào khách sạn, ngay khi hắn chuẩn bị vào thang máy thì thấy một bóng người rất quen thuộc lướt qua trước mặt mình, đi vào một thang máy khác. Diệp Lăng Phi còn chưa nhìn rõ gương mặt người nọ thì cửa thang máy đã đóng lại.
Trên đường về phòng, Diệp Lăng Phi vẫn luôn suy nghĩ rốt cuộc người đó là ai. Hắn thấy người nọ trông rất quen mắt, tuy không thể nhìn rõ mặt, nhưng hắn vẫn cảm thấy nhất định mình quen biết người này, chỉ là tạm thời không thể nghĩ ra đó là ai.
Lúc Diệp Lăng Phi đẩy cửa phòng ra thì thấy Chu Hân Mính đang ngồi trên giường, còn Bạch Tình Đình thì đang thay quần áo.
- Hân Mính, em đến rồi à?
Diệp Lăng Phi đi vào phòng. Trước tiên hắn đến trước mặt Bạch Tình Đình, hôn lên má cô một cái, sau đó lại đến hôn Chu Hân Mính. Chào hỏi xong xuôi, Diệp Lăng Phi mới nói:
- Vừa nãy ở tầng dưới anh gặp một người trông rất quen nhưng lại không nhớ ra là ai!
Bạch Tình Đình nói:
- Anh mau đi tắm đi, người anh hôi chết đi được!
Diệp Lăng Phi “ừ” một tiếng, sau đó đi vào phòng tắm. Hắn từ trong phòng tắm ló mặt nói vọng ra:
- Hai em cứ dẫn Tiêu Tiếu và Vũ Văn đi ăn sáng trước đi, anh tắm xong sẽ xuống sau.
- Anh không cần bọn em chờ à?
Bạch Tình Đình hỏi.
- Các em cứ ăn trước đi!
Diệp Lăng Phi nói.
Bạch Tình Đình quả nhiên không đợi Diệp Lăng Phi nữa, cô kéo tay Chu Hân Mính, nói:
- Hân Mính, bọn mình đi ăn sáng thôi!
Chu Hân Mính gật đầu:
- Ừ, đi thôi!
Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính ra khỏi phòng, còn Diệp Lăng Phi trong phòng tắm thay bộ quần áo bẩn, ngâm mình trong bồn tắm lớn, tiếp tục nhớ lại xem người mình vừa gặp rốt cuộc là ai. Tuy vậy, hắn suy nghĩ cả buổi cũng không thể nhớ ra gì, đành phải tạm gác suy nghĩ này lại.
Khi Diệp Lăng Phi xuống nhà ăn thì mấy người Bạch Tình Đình đã ăn gần xong. Hắn kéo một cái ghế ngồi xuống bên cạnh cô. Hôm nay đã là mùng 1 tháng 10, quốc khánh Trung Quốc, rất nhiều du khách đến đây nhân dịp nghỉ lễ dài ngày, rõ ràng số khách trong nhà ăn đã đông hơn hẳn hôm trước.
Diệp Lăng Phi vừa ăn sáng vừa lên lịch cho các hoạt động hôm nay. Làng du lịch này có sân golf, sân cầu lông, còn có cả bóng chuyền bãi biển. Dự định của hắn là đi dạo bên bờ biển, chơi bóng chuyền, tiện thể có thể lướt sóng một chút.
Trong lúc ăn, Diệp Lăng Phi thấy Susan và Lucy cũng đi tới nhà hàng, Susan vừa nhìn thấy hắn lập tức ra dấu chào hỏi. Hai người họ ngồi xuống bàn ăn cách Diệp Lăng Phi hai bàn. Thấy hai cô gái này cũng đến đây, Diệp Lăng Phi lẩm bẩm: "Thật không ngờ hai người nước ngoài kia lại thích ăn món Trung Quốc!"
Chu Hân Mính lắc đầu, nói:
- Em thấy hai cô ấy không phải tới đây để ăn đâu, mà là để theo dõi tên Trịnh Thiên Soái kia thì đúng hơn!
Chu Hân Mính nói xong, ra hiệu cho Diệp Lăng Phi chú ý đến Trịnh Thiên Soái đang ngồi ở chiếc bàn cạnh cửa sổ. Diệp Lăng Phi quả thật chưa để ý Trịnh Thiên Soái đã đến từ lúc nào, vừa nhìn thấy hắn ngồi bên kia, Diệp Lăng Phi lập tức kêu lên:
- Tên kia đến lúc nào vậy, sao anh không thấy hắn đi vào nhỉ?
- Anh ta đến từ sớm rồi!
Lúc này Bạch Tình Đình nói.
- Từ lúc anh chưa xuống thì anh ta đã tới rồi!
- À ra thế, xem ra tên khốn này cũng dậy sớm ra phết nhỉ!
Diệp Lăng Phi nói.
Trịnh Thiên Soái hình như đang gọi điện thoại, chỉ thấy hắn cầm di động, nói vài câu rồi cất đi, sau đó đứng dậy đi ra phía cửa nhà hàng. Vừa thấy Trịnh Thiên Soái rời đi, Susan và Lucy cũng đứng dậy đi theo.
Diệp Lăng Phi ăn xong, vừa lau miệng vừa nói:
- Anh thấy tên Trịnh Thiên Soái này nhất định sẽ phiền đến chết mất, bị hai cảnh sát hình sự quốc tế bám đuôi, ai mà thoải mái cho được. Thôi, chúng ta đừng để ý đến hắn làm gì, nào, đi chơi thôi!
Diệp Lăng Phi nói xong liền đứng dậy, mấy cô gái còn lại cũng đứng lên, theo hắn rời khỏi nhà hàng.
Sau khi rời khỏi nhà hàng, Trịnh Thiên Soái không đi về phía thang máy mà lại đi đến cầu thang bộ. Hắn đi tới đó, thấy một người đàn ông đã đứng chờ sẵn. Trịnh Thiên Soái lấy một điếu thuốc ra, châm lửa, sau đó nói với người đàn ông kia:
- Tiền Thường Nam này, rốt cuộc ông muốn làm gì? Không phải chúng ta đã hẹn gặp trong nhà hàng sao, sao ông lại muốn tôi ra chỗ này? Tôi không quan tâm ông có quan hệ thế nào với ông chủ, thái độ của ông bây giờ khiến tôi rất khó chịu. Nếu ông còn tiếp tục như vậy, tôi nghĩ mình không cần bàn bạc gì nữa, tôi phải về thành phố Vọng Hải rồi, ở đây tôi cảm thấy rất lãng phí thời gian.
Tiền Thường Nam có vẻ rất cảnh giác, hắn hừ lạnh một tiếng, nói:
- Cậu cho rằng tôi muốn gặp ở đây sao? Tôi còn đang đói, cũng muốn đi ăn sáng lắm chứ, nhưng trong nhà hàng có một người mà tôi không muốn gặp mặt!
- Người mà ông không muốn gặp mặt?
Nghe Tiền Thường Nam nói vậy, Trịnh Thiên Soái rút điếu thuốc ra khỏi miệng, nghi hoặc hỏi:
- Là ai vậy?
- Là kẻ thù của tôi!
Tiền Thường Nam nói.
- Nếu không có tên khốn đó, tôi sẽ không rơi vào tình cảnh ngày hôm nay. Nhớ năm đó ở thành phố Vọng Hải, tôi cũng là một nhân vật hô phong hoán vũ, đều do tên khốn đó mới khiến tôi rơi vào cảnh bi thảm này, cả gia đình tôi đều chết trong tay hắn. Tôi hận hắn, tôi muốn hắn phải chết!
Tiền Thường Nam vừa nói vừa nghiến răng nghiến lợi. Nếu không phải Diệp Lăng Phi âm thầm giở trò, hắn đã không biến thành kẻ khốn cùng như lúc này, phải còng lưng gánh các khoản nợ lớn của ngân hàng, bị ép phải trốn khỏi Trung Quốc.
Lần này, Tiền Thường Nam quay về Trung Quốc là do bị ép buộc, nếu không thì hắn sẽ không bao giờ đặt chân lên mảnh đất này nữa. Ban đầu, Trịnh Thiên Soái muốn gặp mặt hắn ở thành phố Vọng Hải, nhưng Tiền Thường Nam sống chết không chịu, không còn cách nào khác, Trịnh Thiên Soái đành phải chuyển địa điểm hẹn ra đảo Hải Nam.
Tiền Thường Nam đâu có ngờ Diệp Lăng Phi cũng sẽ xuất hiện ở đây, Diệp Lăng Phi quả thực là khắc tinh trong số mệnh của hắn. Vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi, Tiền Thường Nam lập tức căm hận đến nghiến răng. Lần này, hắn đại diện cho một tổ chức buôn lậu ở Đông Nam Á, mong muốn thông qua Trịnh Thiên Soái để bán một lượng hàng lậu. Đây là một vụ làm ăn không tệ, từ sau khi con đường buôn lậu được khai thông, hàng hóa từ châu Âu, Nhật Bản có thể không ngừng chuyển sang, nhưng hàng hóa trong nội địa cũng cần được bán ra. Tổ chức buôn lậu ở Đông Nam Á kia cũng có đường tiêu thụ không tệ, quan trọng là tổ chức này từng có vài lần qua lại với ông chủ của Trịnh Thiên Soái. Có thể nói, ở Đông Nam Á, họ đã có vài vụ hợp tác khá thành công, lần này cũng có ý định muốn làm ăn với đại lục.
Tiền Thường Nam đại diện cho tổ chức đến thương thảo với Trịnh Thiên Soái, nhưng không ngờ lại gặp phải Diệp Lăng Phi trong khách sạn. Trịnh Thiên Soái không biết gì về ân oán giữa hai người, nghe Tiền Thường Nam nói trong nhà hàng có người mà ông ta không muốn nhìn thấy, bèn hỏi:
- Là ai vậy?
- Diệp Lăng Phi!
Tiền Thường Nam căm giận nói.
Lúc đầu Trịnh Thiên Soái còn tưởng mình nghe nhầm, hắn hỏi lại:
- Ông vừa nói ai cơ?
- Diệp Lăng Phi!
Trịnh Thiên Soái lập tức tỏ vẻ hứng thú, hắn thẳng tay dập tắt điếu thuốc, nói:
- Xem ra chúng ta có cùng một kẻ địch rồi!
- Một kẻ thù chung sao?
Tiền Thường Nam không hiểu nổi, cất tiếng hỏi.
- Đúng thế, là kẻ địch chung của cả hai chúng ta!
Trịnh Thiên Soái nói.
- Tôi cũng rất ngứa mắt với thằng khốn đó. Tiền Thường Nam, thế này đi, chúng ta về phòng rồi tiếp tục nói chuyện!
Tiền Thường Nam gật đầu, đáp:
- Được thôi!
Trịnh Thiên Soái và Tiền Thường Nam trở về phòng, trong lúc này, Susan và Lucy cũng đã về phòng mình. Hai người đã sớm lắp đặt thiết bị theo dõi trong phòng của Trịnh Thiên Soái. Vừa nãy họ đi theo hắn ra khỏi nhà hàng, phát hiện hắn nói chuyện với một người đàn ông tên là Tiền Thường Nam ở cầu thang bộ. Susan và Lucy không dám tới quá gần, nhưng Trịnh Thiên Soái lại đề nghị Tiền Thường Nam đến phòng hắn nói chuyện, không thể nghi ngờ là đã cho họ cơ hội tốt nhất để nghe lén.
Trịnh Thiên Soái không ngờ có người đang theo dõi bọn họ. Trước đây hắn chưa bao giờ phụ trách những chuyện cụ thể thế này, mấy thứ này chủ yếu do Dương Tử xử lý. Dương Tử làm việc rất cẩn trọng, nếu có anh ta ở đây, nhất định sẽ đề phòng. Nhưng đáng tiếc, ông chủ của hắn đã cử Dương Tử đi giải quyết chuyện ở thành phố Vọng Hải, còn tay Trịnh Thiên Soái này vốn chẳng có bản lĩnh gì, thế nhưng hắn luôn cảm thấy mình rất có tài nên mới được ông chủ đẩy ra tiền tuyến.
Trịnh Thiên Soái và Tiền Thường Nam ngồi trong phòng. Trịnh Thiên Soái cố ý rót hai chén rượu, một chén đưa cho Tiền Thường Nam, chén còn lại ở trong tay hắn. Hắn vắt chân lên, nói với Tiền Thường Nam:
- Tiền Thường Nam, không biết giữa ông và Diệp Lăng Phi rốt cuộc có ân oán gì vậy?
Vừa nhắc tới chuyện này, có vẻ Tiền Thường Nam bị kích động. Trịnh Thiên Soái chợt nghe thấy tiếng hắn nghiến răng kèn kẹt. Tiền Thường Nam không trả lời ngay, hắn uống một hơi cạn sạch chén rượu trước mặt. Trịnh Thiên Soái thấy vậy thì mừng thầm, xem ra thù oán giữa tay này và tên Diệp Lăng Phi rất sâu đây. Hắn ước gì Diệp Lăng Phi chết sớm một chút, như vậy hắn sẽ có cơ hội theo đuổi Bạch Tình Đình. Trịnh Thiên Soái lại rót thêm rượu vào chén của Tiền Thường Nam, nói:
- Không nên nóng nảy, chúng ta còn nhiều thời gian. Tiền tiên sinh, ông có thể chậm rãi kể lại!
Lúc này Trịnh Thiên Soái xưng hô là "Tiền tiên sinh", chính là vì muốn kéo gần quan hệ. Sở dĩ trước kia hắn gọi thẳng tên, đó là bởi vì hắn cho rằng Tiền Thường Nam chẳng qua chỉ đại diện cho một tổ chức buôn lậu nhỏ ở Đông Nam Á, còn mình lại có một tổ chức cường đại làm chỗ dựa. Về phương diện tiêu thụ hàng lậu, cho dù không hợp tác với tổ chức sau lưng Tiền Thường Nam thì hắn cũng có thể nhanh chóng tìm được đường tiêu thụ khác, căn bản không phải vấn đề gì to tát. Bởi vậy, trước đây hắn mới không để Tiền Thường Nam vào mắt, nhưng bây giờ thì khác rồi. Quan hệ giữa hai người vốn khá sơ sài, nhưng vì có chung kẻ thù là Diệp Lăng Phi nên mới liên minh với nhau, chỉ sợ ngay cả Diệp Lăng Phi cũng không thể nghĩ tới điểm này.
Tiền Thường Nam nhận lấy chén rượu, lần này hắn không uống nữa mà nói:
- Tôi và tên khốn Diệp Lăng Phi kia có thù sâu tựa biển, nếu không có hắn, tôi sẽ không đến nỗi nhục nhã thế này…
Tiền Thường Nam kể lại toàn bộ ân oán giữa hắn và Diệp Lăng Phi cho Trịnh Thiên Soái nghe. Trịnh Thiên Soái thật sự không ngờ trước kia tay này cũng là một nhân vật thuộc tầng lớp thượng lưu ở thành phố Vọng Hải. Lúc này hắn mới hiểu vì sao Tiền Thường Nam lại không muốn đến Vọng Hải để gặp mình, hóa ra là do ông ta lo lắng nếu xuất hiện ở đó thì sẽ bị tóm.
Nghe Tiền Thường Nam nói xong đầu đuôi câu chuyện, Trịnh Thiên Soái mới nhẹ giọng nói:
- Tiền tiên sinh, theo lời ông kể thì tên Diệp Lăng Phi kia đúng là một tên vô lại. Tôi rất thông cảm với cảnh ngộ mà ông đã gặp phải. Tôi cũng có thù oán với tên đó, chỉ cần có điểm này thôi, chúng ta hẳn là phải cạn một chén!
Trịnh Thiên Soái nói xong liền nâng chén rượu lên. Tiền Thường Nam cũng nâng ly, sau khi chạm cốc, hai người uống cạn sạch. Trịnh Thiên Soái lại rót đầy hai chén, sau đó nói:
- Tiền tiên sinh, ông đã nhìn thấy Diệp Lăng Phi ở đây rồi, không biết ông dự định làm sao?
Tiền Thường Nam vừa nghe vậy, lập tức phẫn nộ nói:
- Tôi muốn hắn phải chết, tôi muốn giết hắn!
Trịnh Thiên Soái nghe thấy thế, cười nói:
- Tiền tiên sinh, tôi muốn nhắc nhở ông một câu, dù gì đây cũng là đảo Hải Nam của Trung Quốc, nếu ông tùy tiện giết người, ông phải để ý đến pháp luật ở đây đó. Giống như lời ông vừa nói, tay Diệp Lăng Phi này quả thật không dễ đối phó, vì thế nếu muốn giết được hắn thì phải trả cái giá rất đắt. Chúng ta đều là người trưởng thành, không phải con nít nữa, đừng chỉ nói mồm không, chúng ta phải nghĩ xem nên thực hiện kế hoạch thế nào!
Những lời này của Trịnh Thiên Soái thoạt nghe thì có vẻ như nhắc nhở, nhưng kỳ thực là hắn đang muốn khích tướng. Hắn cố ý nói vậy là muốn Tiền Thường Nam mau giết chết Diệp Lăng Phi. Hiện giờ Trịnh Thiên Soái hận Diệp Lăng Phi thấu xương, nhất là chuyện trong quán rượu tối qua. Cứ nghĩ đến cảnh Bạch Tình Đình rên rỉ dưới thân Diệp Lăng Phi, hắn gần như ghen đến phát điên. Điều đàn ông sợ nhất chính là đố kỵ, tuy bên người hắn không thiếu phụ nữ, nhưng không ai được như Bạch Tình Đình. Trịnh Thiên Soái rất hận Diệp Lăng Phi, hắn luôn cảm thấy Diệp Lăng Phi điểm gì cũng không bằng mình, nhưng cuối cùng lại có được một tuyệt sắc mỹ nữ như Bạch Tình Đình, khiến hắn cực kì căm phẫn.
Tiền Thường Nam nghe Trịnh Thiên Soái nói vậy, quả nhiên bị mắc lừa. Hắn giận dữ không kiềm chế được, nói:
- Tôi không cần biết cái pháp luật Trung Quốc chết tiệt gì cả, tôi chỉ muốn giết chết tên khốn Diệp Lăng Phi kia thôi!
- Tiền tiên sinh, ông không nên tức giận như vậy, tôi cũng muốn giúp ông một tay!
Trịnh Thiên Soái nhấp một ngụm rượu vang, hắn thấy sắc mặt Tiền Thường Nam đã hơi trắng bệch, nói:
- Nếu ông muốn xử lý Diệp Lăng Phi thì nên có một kế hoạch thật chi tiết!
Tiền Thường Nam uống cạn chén rượu, nói:
- Tôi biết!
- Tiền tiên sinh, ông có kế hoạch gì vậy, có thể nói cho tôi nghe một chút được không, có thể tôi cũng giúp ông được một tay đó!
Trịnh Thiên Soái nói đến đây liền bổ sung:
- Tôi thấy vụ hợp tác giữa hai chúng ta không có vấn đề gì đâu, bởi vì chúng ta đều có cùng một kẻ thù mà!
Tiền Thường Nam vừa nghe vậy, hai mắt sáng ngời, vội vàng hỏi:
- Chúng ta thực sự có thể hợp tác sao?
- Đương nhiên, nhưng tôi cho rằng ông cần phải nghĩ xem làm thế nào để giết chết Diệp Lăng Phi!
Tiền Thường Nam nói:
- Cái này đơn giản thôi, tôi đã nghĩ qua rồi, tôi có thể dùng tiền thuê sát thủ giết chết hắn.
Hắn nói xong bổ sung thêm:
- Ngay trong lúc tên khốn kia đang ngủ, giết chết hắn!
Trịnh Thiên Soái nghe xong, trong lòng thầm nghĩ: "Nếu ngươi thừa dịp hắn đang ngủ mà giết hắn, chẳng phải cũng sẽ giết luôn người phụ nữ trong mộng của ta sao!"
Trịnh Thiên Soái nghĩ đến đây, vội vàng nói:
- Ông giết tên khốn Diệp Lăng Phi kia thì tôi không phản đối, nhưng người phụ nữ bên cạnh hắn cũng là bạn của tôi, tôi không hy vọng ông làm hại cô ấy!
- Bạch Tình Đình của tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ sao?
Tiền Thường Nam nhìn Trịnh Thiên Soái, bỗng nhiên cười nói:
- Tôi hiểu mà, cậu cứ yên tâm đi, tôi biết phải làm thế nào!
Cuộc trò chuyện giữa Trịnh Thiên Soái và Tiền Thường Nam đều bị Susan và Lucy nghe thấy hết. Chờ hai người nói chuyện xong, Lucy nhìn Susan, hỏi:
- Chúng ta phải làm sao bây giờ?
Susan không lập tức trả lời. Lần này tới Trung Quốc, nhiệm vụ chủ yếu của các cô là điều tra tập đoàn buôn lậu quốc tế kia. Căn cứ theo tin tức tình báo từ Interpol, tập đoàn này đã thành lập một con đường buôn lậu tại Trung Quốc đại lục. Nhưng trong lúc vô ý, Susan lại nghe được kế hoạch ám sát này.
Nếu là Susan của trước đây, có thể lúc này cô sẽ không có bất kỳ phản ứng nào. Vốn cô đang muốn bắt được Satan, nhưng hiện giờ cô lại đang băn khoăn, có nên báo kế hoạch ám sát này cho Diệp Lăng Phi hay không. Lucy vẫn nhìn Susan, khi cô xoay người lại, Lucy mới nói:
- Cá nhân tôi cho rằng nên tiếp tục theo dõi hai người kia. Bọn họ đã nằm trong lưới rồi, chúng ta có thể thông qua họ để tiếp tục điều tra, tìm ra nhân vật đứng phía sau!
- Tôi biết!
Susan nói.
- Thế nhưng, bây giờ chúng ta nghe được một kế hoạch ám sát, đây là chuyện liên quan đến mạng người, chúng ta không thể vì công việc mà làm ngơ được. Chúng ta phải mau chóng hành động, tránh có người thương vong!
- Susan, tôi cho rằng cô làm vậy không tốt lắm đâu!
Lucy ngăn cản.
- Nếu cô làm vậy thì những thành quả chúng ta đạt được trong khoảng thời gian này sẽ đổ sông đổ biển hết, bọn họ sẽ có phòng bị đó!
- Lucy, tôi đã nói rồi, tôi không thể trơ mắt nhìn người khác mất mạng mà không ngăn cản. Cô quên thân phận của chúng ta là gì rồi sao? Chúng ta là cảnh sát hình sự quốc tế, không phải người bình thường!
Trong nháy mắt, Susan dường như đã có quyết định, cô rất kiên quyết nói:
- Chúng ta có nghĩa vụ phải ngăn cản chuyện này!
Lucy thấy thái độ của Susan cương quyết như vậy, cô ta không thể làm gì hơn ngoài việc nhún vai, xòe hai tay, tỏ ra vẻ cực kì bất đắc dĩ, nói:
- Susan, nếu cô đã kiên trì muốn làm như vậy, tôi cũng không có cách nào ngăn cản được. Nhưng tôi sẽ báo cáo chuyện này lên cấp trên!
- Lucy, cô có thể thoải mái báo cáo lên tổng bộ, tôi cho rằng lựa chọn của tôi không hề sai!
Susan vẫn khăng khăng.
- Dù cho Satan có là tội phạm, chúng ta cũng phải để hắn ta chịu sự xét xử của pháp luật, chứ không phải do chúng ta lén quyết định sự sống chết của hắn. Tôi không muốn để hắn bị người khác giết chết, đây là chức trách của tôi!
Lucy không nói lại nữa. Susan cắn chặt môi, đưa ra một quyết định như vậy thật sự rất gian nan. Nhưng một khi đã quyết định, cô sẽ không hối hận. Susan mở cửa phòng, đi ra ngoài.
Diệp Lăng Phi tất nhiên không biết Tiền Thường Nam và Trịnh Thiên Soái đang có mưu đồ giết chết mình. Lúc này, hắn đang cùng mấy người Bạch Tình Đình, Vu Tiêu Tiếu chơi bóng chuyền bãi biển.
Vu Tiêu Tiếu và Tiêu Vũ Văn một đội, Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính một đội, hai đội thi đấu với nhau. Còn Diệp Lăng Phi đương nhiên là trọng tài, nhưng tên trọng tài này có lẽ đã bị mua chuộc, thường xuyên thiên vị cho Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính, làm cho Vu Tiêu Tiếu không ngừng kháng nghị.
- Kháng nghị vô hiệu, anh là trọng tài, các em phải nghe theo phán quyết của anh!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Sư phụ, anh hơi quá đáng rồi đó!
Vu Tiêu Tiếu khó chịu nói.
- Sao lại có kiểu chơi bóng như vậy chứ?
- Tiêu Tiếu, em và Vũ Văn đều là những cô gái còn trẻ, đương nhiên thể lực phải tốt hơn Tình Đình và Hân Mính rồi!
Ý của Diệp Lăng Phi là muốn nói Vu Tiêu Tiếu và Tiêu Vũ Văn còn trẻ, nên nhường nhịn hai người kia một chút, thế nhưng, hắn vừa nói xong câu này, lập tức chọc Bạch Tình Đình bực mình. Vừa vặn quả bóng chuyền đang ở trong tay cô, Bạch Tình Đình ném thẳng quả bóng về phía Diệp Lăng Phi. Cũng may hắn phản xạ rất nhanh, trong nháy mắt né được quả bóng, quay ra nhìn Bạch Tình Đình, tức giận nói:
- Bà xã, em làm gì vậy hả?
- Anh nói thử xem!
Bạch Tình Đình hờn dỗi.
- Cái gì mà hai em còn trẻ, ý anh là ám chỉ em và Hân Mính đã lớn tuổi rồi đúng không?
- Không phải như vậy đâu!
Diệp Lăng Phi vội vàng giải thích.
- Bà xã, em hiểu lầm rồi, anh chỉ muốn…
Diệp Lăng Phi còn chưa kịp nói xong đã thấy Bạch Tình Đình đang lôi kéo Chu Hân Mính xông về phía mình. Hắn cảm thấy tình hình không ổn, trong lòng thầm nghĩ: "Phụ nữ quả nhiên là một loài động vật kỳ quái, chỉ hơi vô ý một chút là rất dễ làm phật lòng họ!"