Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 866: CHƯƠNG 866: HỦY HOẠI TIỀN ĐỒ

Diệp Lăng Phi vừa nói xong liền cảm thấy không ổn, hắn thấy Bành Hiểu Lộ cắn chặt môi, mắt trừng lớn, tay phải đặt trên bàn cũng siết lại thành nắm đấm, trông như thể sẵn sàng lao đến cho Diệp Lăng Phi một bài học bất cứ lúc nào.

Diệp Lăng Phi không hiểu nổi tính khí của mấy cô gái, nhất là với người có khí chất quân nhân như Bành Hiểu Lộ. Kiểu con gái này giống hệt một quả bom nổ chậm, chẳng biết sẽ phát nổ lúc nào.

Diệp Lăng Phi đang nghĩ ngợi thì thấy Bành Hiểu Lộ đứng dậy, vòng qua bàn, siết chặt nắm đấm lao về phía Diệp Lăng Phi. Chỉ là Bành Hiểu Lộ đã quên chân mình bị thương, không thích hợp để vận động mạnh, cô vừa kích động, chân trái bất giác dùng sức. Bành Hiểu Lộ vừa bước một bước đã cảm thấy chân trái đau nhói, không khỏi “a” lên một tiếng, cả người chúi về phía trước.

Diệp Lăng Phi thấy tình thế như vậy, vội vàng đưa tay ôm lấy Bành Hiểu Lộ để cô khỏi ngã. Thân thể Bành Hiểu Lộ lập tức ngã vào lòng Diệp Lăng Phi, má cô ửng hồng, môi mím chặt, mày liễu chau lại, vẻ mặt xấu hổ không nói nên lời. Toàn thân Bành Hiểu Lộ đổ vào lòng Diệp Lăng Phi. Hắn ôm lấy eo cô, một mùi hương cơ thể thoang thoảng phả vào mũi.

Đêm qua trong núi đã từng tiếp xúc thân mật với Bành Hiểu Lộ, bây giờ lại gần gũi thế này, cả Diệp Lăng Phi và Bành Hiểu Lộ đều cảm thấy không tự nhiên. Bành Hiểu Lộ khẽ nói:

- Buông tôi ra!

- Ồ!

Diệp Lăng Phi đáp một tiếng, vừa định đỡ Bành Hiểu Lộ dậy thì cửa phòng bị đẩy ra. Angel từ ngoài bước vào, khi thấy Bành Hiểu Lộ nằm trong lòng Diệp Lăng Phi, cô thoáng giật mình, sau đó khẽ nói:

- Xem ra em đến không đúng lúc rồi!

- Không có, em nghĩ bậy gì thế!

Diệp Lăng Phi vội vàng đỡ Bành Hiểu Lộ dậy, giải thích:

- Vừa rồi cô ấy suýt ngã, anh chỉ đỡ cô ấy thôi!

Bành Hiểu Lộ lúc này cũng vội vàng thanh minh:

- Đúng vậy, tôi suýt ngã thôi!

Angel sải bước tới, cười nói:

- Em nói này, hai người giải thích làm gì, em có nói gì đâu.

Angel nói xong liền vỗ nhẹ Bành Hiểu Lộ một cái, tỏ vẻ thân thiết:

- Quản giáo Bành, chúng ta đều là con gái, sau này nên qua lại nhiều hơn, cô đừng khách sáo với tôi thế!

Bành Hiểu Lộ bị Angel vỗ một cái, tuy có chút không quen nhưng thấy Angel cũng là con gái nên không nghĩ nhiều. Cô đứng trước mặt Diệp Lăng Phi, nói:

- Diệp Lăng Phi, tôi muốn bàn với anh về chuyện sát hạch, tôi nghĩ có một số hạng mục chúng ta có thể thương lượng lại!

- Ồ, được thôi. Quản giáo Bành, lát nữa tôi tìm cô!

Diệp Lăng Phi liếc nhìn Angel một cái, rồi nói với Bành Hiểu Lộ:

- Lát nữa tôi đến ký túc xá hay văn phòng của cô cũng được, tôi và Angel bàn xong việc sẽ tìm cô bàn chi tiết.

Bành Hiểu Lộ đáp:

- Tôi ở văn phòng, anh có thể đến đó tìm tôi!

- Được, quyết định vậy đi!

Diệp Lăng Phi nói.

Bành Hiểu Lộ không dám nhìn Angel, quay người, cà nhắc đi ra khỏi phòng.

Ánh mắt Angel dõi theo Bành Hiểu Lộ, đợi cô đi khỏi, cô mới quay lại nhìn Diệp Lăng Phi, không khách sáo mà đi tới, ngồi lên đùi hắn, tay trái ôm cổ Diệp Lăng Phi, tay phải chống lên bàn, cười nói:

- Cô gái này xem ra cũng không tệ, anh xơi rồi à?

- Tôi đâu có bậy bạ như cô!

Diệp Lăng Phi đưa tay định lấy thuốc lá. Angel lại nhanh tay hơn, cô rút một điếu, ngậm lên miệng mình, sau khi châm lửa, ngón tay thon dài của cô kẹp điếu thuốc đưa đến bên miệng Diệp Lăng Phi, cười nói:

- Em thấy chuyện không đơn giản như anh nói đâu, ánh mắt con bé đó nhìn anh càng ngày càng đắm đuối rồi đấy!

Diệp Lăng Phi rít một hơi thuốc, đưa tay ôm eo Angel, nói:

- Anh nói này Angel, em càng ngày càng quá đáng rồi đấy, lúc nào cũng quản anh!

- Đó là vì em quan tâm anh!

Angel cố ý dùng ngực cọ sát vào ngực Diệp Lăng Phi, nói:

- Em muốn quan tâm nhất cử nhất động của anh, kể cả anh tiếp xúc với ai, để nắm mọi thứ về anh trong lòng bàn tay. Anh biết không, bây giờ em phát hiện mình không thể rời xa anh được nữa rồi, em quyết định rồi, sau này anh đi đâu, em theo đó!

- Con bé này càng lúc càng ngang ngược rồi!

Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu, nói:

- Em thừa biết anh có rất nhiều phụ nữ, làm gì có thời gian lo cho em!

- Đây cũng là kết quả em muốn mà, nghĩ xem, anh có bao nhiêu người đẹp, ở bên anh chẳng phải sẽ có nhiều thời gian tiếp xúc với họ hơn sao!

Angel nũng nịu kề sát môi mình vào môi Diệp Lăng Phi, cô thè lưỡi ra, liếm nhẹ môi hắn. Diệp Lăng Phi dập điếu thuốc, ôm lấy Angel hôn sâu.

Đối với Angel, tuy cô có tiếp xúc thân mật với phụ nữ nhưng lại chưa từng có hành vi tương tự với đàn ông, chỉ có Diệp Lăng Phi khiến cô mê mẩn. Tay cô đặt lên người Diệp Lăng Phi, hắn hơi cau mày, gạt tay cô ra, môi cũng rời khỏi môi Angel, nhìn khuôn mặt có chút yêu khí của cô, nói:

- Ở đây thì không được, anh không muốn làm chuyện này trong doanh trại!

Angel cười khúc khích:

- Đương nhiên em biết rồi, bây giờ anh phải dưỡng sức cho tốt để có đủ thể lực chứ, yên tâm, em không làm bậy đâu!

Angel miệng nói vậy nhưng tay cô vẫn tiếp tục lần xuống dưới. Diệp Lăng Phi khẽ thở dài:

- Đây cũng là lý do anh không dám gần gũi em, con bé này không giống con gái bình thường!

- Chẳng phải do anh dạy em sao? Em trở nên thế này đều do anh thay đổi cả đấy, có phải anh hối hận vì đã cứu em, đưa em vào Lang Nha không?

Lưỡi Angel lướt trên má Diệp Lăng Phi, ngực cô ép chặt vào ngực hắn, môi kề sát tai hắn, cô dịu dàng nói:

- Có thể em đối với người khác rất ngang ngược, thô lỗ, nhưng trước mặt anh, em chỉ là một con cừu nhỏ, em sẽ nghe lời anh, điều anh không muốn em làm, em sẽ không làm.

Diệp Lăng Phi ôm chiếc eo nhỏ nhắn của Angel, khẽ nói:

- Angel, anh biết, anh chưa bao giờ thật sự trách em, cho dù em gây họa lớn đến đâu, anh cũng sẽ bảo vệ em. Anh vẫn còn nhớ cô bé gầy gò năm đó. Angel, em còn nhớ dáng vẻ của mình lúc ấy không? Bây giờ nhìn xem, em hoàn toàn khác xưa rồi. Nhưng anh luôn nhớ ánh mắt của em lúc đó, ánh mắt cô độc ấy luôn khắc sâu trong lòng anh. Nhìn thấy em, anh lại như thấy chính mình trong quá khứ. Angel, anh hy vọng chúng ta đều có thể sống hạnh phúc, đó là kỳ vọng của anh dành cho em, hãy làm một cô gái hạnh phúc!

- Em hiểu!

Angel ngẩng đầu, đôi mắt ngấn lệ, cô đưa tay lau đi. Lúc này, Angel không còn là cô gái ngang bướng nữa mà trở nên yếu đuối đáng thương. Cô nhìn Diệp Lăng Phi, dịu dàng nói:

- Angel mãi mãi là tiểu Angel của anh, cả đời này em sẽ đi theo anh. Từ ngày anh cứu em, em đã biết mình không còn là cô bé đáng thương không ai yêu trên thế giới này nữa. Anh đừng bỏ rơi em, em thật sự không muốn sống một mình, chỉ cần nhìn thấy anh, em cũng cảm thấy có người thương. Em muốn có một gia đình, một người thương em. Em ở bên những người phụ nữ đó không hề vui vẻ, em chỉ cảm thấy cô đơn. Mà lúc đó anh lại trốn tránh tình cảm của em, anh thà dành thời gian cho những người phụ nữ khác. Em biết, anh làm vậy là để bảo vệ em, không muốn em bị tổn thương, anh không muốn có quan hệ thân mật với cô gái nào trong tổ chức Lang Nha. Nhưng anh làm vậy lại chính là bỏ rơi em, khiến em không thể không đi tìm một người phụ nữ bầu bạn. Em thích phụ nữ, tất cả là tội của anh gây ra!

Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, không nói gì thêm, chỉ ôm chặt eo Angel. Angel thút thít, dường như muốn giải tỏa hết những cảm xúc dồn nén trong lòng.

Khi Diệp Lăng Phi đến trước cửa văn phòng giáo quan, hắn nghe thấy tiếng của Nhiếp Quân vọng ra. Dường như tâm trạng của Nhiếp Quân rất kích động, giọng nói cũng có vẻ hơi lớn.

Diệp Lăng Phi đẩy cửa bước vào, chỉ thấy trong văn phòng có bốn người đang ngồi, ba nam một nữ. Nhiếp Quân đứng trước mặt Bành Hiểu Lộ, có vẻ hơi kích động. Bành Hiểu Lộ không có biểu hiện gì, sau khi thấy Diệp Lăng Phi đi vào, hai huấn luyện viên nam còn lại liền đứng dậy, lấy cớ có việc bận rồi đi ra ngoài.

Trong văn phòng chỉ còn lại Nhiếp Quân và Bành Hiểu Lộ. Trên mặt Nhiếp Quân có vết thương, mắt anh ta bị người của Lang Nha đánh cho bầm tím, bây giờ đã sưng vù.

- Diệp Lăng Phi, anh đến đúng lúc lắm, chúng tôi đang bàn về anh đây!

Bành Hiểu Lộ thản nhiên nói:

- Nhất là quản giáo trưởng của tôi, anh ấy cho rằng anh làm vậy là không hợp lý.

Diệp Lăng Phi liếc nhìn Nhiếp Quân một cái, không nói gì, sau khi đi vào liền thuận tay kéo một chiếc ghế đến ngồi xuống cạnh Bành Hiểu Lộ. Hai người ngồi rất gần nhau. Bành Hiểu Lộ không hề có ý định kéo xa khoảng cách, ngược lại còn nghiêng đầu sang phía Diệp Lăng Phi, nói:

- Diệp Lăng Phi, anh định sau này để bốn vị quản giáo ở đây làm gì?

Diệp Lăng Phi liếc Nhiếp Quân, rồi lại nhìn Bành Hiểu Lộ, thản nhiên đáp:

- Sau này mọi người làm gì không phải chuyện tôi quan tâm. Mọi người có thể tham gia huấn luyện, cũng có thể rời khỏi đội đặc chủng Lang Nha. Mọi người cho rằng đội đặc chủng Lang Nha có cần quản giáo hay không?

Nhiếp Quân nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, sắc mặt liền thay đổi, quát lên:

- Diệp Lăng Phi, anh làm vậy là muốn hủy hoại tiền đồ của chúng tôi sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!