Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 868: CHƯƠNG 868: TÔI NGHĨ SAI RỒI

Buổi tập huấn sáng hôm sau vẫn diễn ra như thường lệ, nhưng đến chiều, tình hình đã thay đổi. Đúng như lời Diệp Lăng Phi nói, người của Lang Nha bắt đầu đảm nhiệm vai trò giáo quan, huấn luyện đám lính một cách nghiêm khắc. Ngoại trừ số ít người như Dã Lang, Dã Thú, Angel đi theo Diệp Lăng Phi, những thành viên còn lại của Lang Nha đều tham gia vào công tác huấn luyện đám lính này.

Sự tham gia của các thành viên Lang Nha chắc chắn đã gây ra áp lực rất lớn cho đám lính, hơn nữa Diệp Lăng Phi cũng áp dụng những hạng mục huấn luyện vô cùng nghiêm khắc, một số hạng mục trong đó thậm chí hà khắc đến cực điểm.

Trong ba ngày tiếp theo, đã có hơn 80 người rời đi, hoặc vì không thể chịu đựng phương pháp huấn luyện tàn khốc, hoặc vì bị trừ hết 100 điểm. Số người còn lại từ 600 ban đầu đã giảm xuống chỉ còn 500.

Hằng ngày Bạch Dương đều báo cáo tình hình huấn luyện lên cấp trên, đồng thời tiếp nhận chỉ thị từ họ. Bạch Dương không muốn thấy cảnh chỉ trong ba ngày ngắn ngủi đã có nhiều người bị loại như vậy, nhưng anh cũng không còn cách nào khác. Nhiếp Quân đã nhiều lần tìm Bạch Dương, than phiền rằng Diệp Lăng Phi làm vậy là muốn đuổi hết tất cả mọi người ở đây. Kể từ lần tỏ tình trước, Bành Hiểu Lộ đã hoàn toàn lơ Nhiếp Quân, dù có chạm mặt cũng không nói một lời.

Nhiếp Quân cho rằng mình đã quá nóng vội, việc nói thẳng với Bành Hiểu Lộ khiến cô vì sĩ diện nên mới cố tình phớt lờ anh. Theo suy nghĩ của Nhiếp Quân, chỉ cần qua một thời gian, Bành Hiểu Lộ sẽ tự mình nói chuyện lại, hơn nữa sau khi biết tâm ý của anh, có lẽ cô sẽ tiến thêm một bước với anh.

Nhiếp Quân vốn có ý nghĩ như vậy nên mới không vội vàng tìm Bành Hiểu Lộ nói chuyện. Nhiếp Quân khác với hai giáo quan còn lại. Hai người kia đã tâm phục khẩu phục đám người Lang Nha, họ không những không có tâm lý bài xích mà ngược lại còn chủ động tham gia hỗ trợ công tác huấn luyện của Lang Nha. Trong khi đó, Nhiếp Quân lại đố kỵ, căm ghét Diệp Lăng Phi và cả đội Lang Nha. Hắn ta căn bản không chịu hạ mình hỗ trợ họ huấn luyện.

Diệp Lăng Phi không hề cảm thấy ngạc nhiên trước cục diện này. Phương pháp huấn luyện trước đây quá chú trọng thể năng mà xem nhẹ việc rèn luyện tố chất tâm lý. Theo Diệp Lăng Phi, tố chất thể năng của đám lính này đều rất tốt, dù có huấn luyện thêm thế nào cũng khó có thể nâng lên một tầm cao mới trong thời gian ngắn. Hiện tại, mấu chốt nhất chính là tố chất tâm lý của họ. Sở dĩ Diệp Lăng Phi tạo ra một không khí căng thẳng, áp lực như vậy là muốn đám lính này học được cách chịu đựng dưới áp lực nặng nề, nếu không thể chịu đựng thì chỉ có thể lựa chọn rời đi.

- Đại ca, đám lính này mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng của em. Em cho rằng trong số họ có rất nhiều người, chỉ cần huấn luyện tốt, tuyệt đối có thể vượt qua chúng ta!

Khi Dã Lang và Diệp Lăng Phi đi dạo bên sân huấn luyện, trời đã tối mịt. Đám lính sau một ngày huấn luyện khắc nghiệt đã sớm về phòng nghỉ. Đám người Lang Nha cũng giống như họ, đều đã trở về phòng. Huấn luyện mấy ngày nay quả thực rất cực khổ, không chỉ đám lính mà ngay cả người của Lang Nha cũng cảm thấy có chút mệt mỏi.

Lúc này, Dã Lang và Diệp Lăng Phi đang tản bộ bên ngoài, trời có chút lạnh. Diệp Lăng Phi cài chặt cúc áo trên cổ, sau khi nghe Dã Lang nói, anh gật đầu:

- Tôi biết, mấy ngày nay tôi cũng đã quan sát, tố chất của đám lính này vô cùng ưu tú. Cái họ thiếu chính là rèn luyện tâm lý, kể cả những người tự ý rời đi và những người bị trừ hết điểm, thể chất của họ khiến tôi phải ghen tị. Lúc đó tôi đoán còn 100 người trụ lại đã là không tệ rồi, nhưng bây giờ tôi thấy ít nhất sẽ có 200 người ở lại. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là họ phải chịu đựng được các bài huấn luyện tâm lý sau này. Tôi muốn tạo áp lực cho họ, ép đến mức họ không thở nổi, chỉ có vậy, họ mới có thể trở thành lính đặc chủng ưu tú!

- Đại ca, còn một chuyện em cần phải nói với anh!

Dã Lang nói:

- Dơi, Dã Báo và hơn mười người nữa muốn ở lại. Họ rất thích cuộc sống ở đây, em nghĩ họ đã chán ngán cuộc sống thành thị rồi. Tiền bạc đối với họ mà nói không quan trọng, có lẽ cuộc sống đơn giản thế này mới là thứ họ thật sự hướng tới!

- Điều này nằm trong dự đoán của tôi. Lão già từng nhắc với tôi, hy vọng có người có thể ở lại đảm nhiệm chức giáo quan. Sở dĩ tôi đưa họ đến đây cũng là có suy nghĩ này. Nếu họ đã chọn ở lại thì cứ để họ ở lại thôi. Còn đám Lão Hổ thì sao?

Dã Lang lắc đầu:

- Đám người Lão Hổ vẫn định quay lại làm kinh doanh vũ khí. Em thấy bọn họ không thể nào từ bỏ cuộc sống xa hoa được. Đại ca, anh nên hiểu, không phải ai cũng thích sống một cuộc đời bình thường!

Diệp Lăng Phi không nói gì. Dã Lang nói không sai, không phải ai cũng hướng tới một cuộc sống bình thường. Dù sao thì anh cũng không thể ép buộc mỗi người phải sống theo cách của người bình thường. Diệp Lăng Phi rút một điếu thuốc ra, vừa mới châm thuốc thì nghe thấy có tiếng động vọng lại từ phía nam sân huấn luyện, nghe như có vật gì đó rơi xuống đất. Diệp Lăng Phi đút bật lửa vào túi, liếc nhìn Dã Lang, Dã Lang cũng đã nghe thấy âm thanh bên đó.

- Đại ca, em đi xem sao!

Dã Lang nói.

- Tôi cũng qua đó xem sao!

Diệp Lăng Phi sải bước đi về phía đó, Dã Lang theo sát phía sau. Khi hai người đến gần thì nhìn thấy một chàng trai mặc áo ba lỗ và quần lính đang nằm dưới xà đơn, thở hổn hển.

Tiếng bước chân của Diệp Lăng Phi và Dã Lang khiến chàng trai ngẩng đầu lên. Sau khi nhìn thấy hai người, anh vội vàng bò dậy từ dưới đất.

- Làm gì thế?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Không... không làm gì ạ... tôi... tôi đang hít xà đơn!

Chàng lính trông có vẻ căng thẳng. Diệp Lăng Phi quan sát chàng trai khoảng 22 tuổi, vẻ mặt thật thà, nhìn qua là biết một người lính chất phác.

- Mọi người đều ở trong phòng nghỉ ngơi, sao cậu còn ở đây hít xà đơn làm gì? Huấn luyện cả ngày đủ mệt rồi, về ngủ sớm đi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Báo cáo thủ trưởng, tôi không mệt!

Chàng lính nói bằng giọng Đông Bắc đặc sệt. Diệp Lăng Phi nhìn mặt anh ta, khẽ cười:

- Cậu nhìn mồ hôi trên mặt mình đi, chảy thành sông rồi kia kìa, mà còn bảo không mệt à?

- Báo cáo thủ trưởng...!

Chàng lính vừa mở miệng, Diệp Lăng Phi đã cắt ngang:

- Cậu đừng gọi tôi là thủ trưởng, tên tôi là Diệp Lăng Phi, không phải thủ trưởng gì hết. Cậu có thể gọi tôi là Diệp Lăng Phi hay Diệp tiên sinh, nói chung là đừng gọi thủ trưởng, tôi không quen bị người ta xưng hô như vậy.

- Báo cáo thủ trưởng, rõ!

Diệp Lăng Phi hết cách, đành phất tay:

- Được rồi, đừng báo cáo nữa, câu nệ tiểu tiết thế làm gì!

Diệp Lăng Phi nói xong liền rút bao thuốc ra, ngậm một điếu vào miệng, lại rút thêm một điếu đưa cho chàng lính trẻ. Chàng lính trẻ vội xua tay:

- Thủ trưởng, tôi không biết hút thuốc!

Diệp Lăng Phi châm thuốc, rít một hơi rồi nhìn chàng lính trẻ hỏi:

- Tại sao cậu lại tập hít xà đơn?

- Tôi... hôm nay lúc huấn luyện, tôi không hoàn thành bài hít xà đơn!

Chàng lính trẻ nói:

- Tôi chỉ còn lại 20 điểm, nếu bị trừ hết thì tôi phải rời khỏi đây. Nhưng mà tôi không thể rời đi được. Lúc tôi đến, chỉ huy của tôi đã dẫn cả đội mở tiệc tiễn tôi đi, họ nói tôi là niềm tự hào của cả đội. Thủ trưởng, tôi không thể trở về như vậy được!

Giọng chàng lính có chút nghẹn ngào. Diệp Lăng Phi quay sang hỏi Dã Lang:

- Hôm nay có huấn luyện hít xà đơn sao?

Dã Lang lắc đầu:

- Không có hạng mục huấn luyện hít xà đơn!

Diệp Lăng Phi lại quay sang chàng lính trẻ:

- Hôm nay không có huấn luyện hít xà đơn, tại sao cậu lại phải tự mình ở đây tập?

- Tôi... Hôm nay tôi bị phạt, vì lúc bắn súng... bị bắn trượt, giáo quan bắt tôi hít xà đơn 200 cái. Lúc đó tôi không làm đủ 200 cái, tôi lo ngày mai giáo quan sẽ bắt tôi làm tiếp. Nếu tôi lại không làm đủ 200 cái, có thể sẽ bị trừ điểm, đến lúc đó, điểm của tôi sẽ bị trừ sạch, tôi nhất định phải rời khỏi đây!

Giọng nói của chàng lính trẻ ngày càng nhỏ, anh cúi đầu, tay phải đưa lên quệt mắt, dường như đang lau nước mắt.

Nghe xong, Diệp Lăng Phi bật cười ha hả. Anh đưa tay vỗ vai chàng lính, hỏi:

- Giáo quan của cậu tên gì?

- Không biết ạ, anh ấy không nói tên!

Diệp Lăng Phi nhìn chàng lính, cười nói:

- Một phát bắn trượt phạt 200 cái hít xà đơn, nghĩa là cậu không bị trừ điểm. Rõ ràng giáo quan của cậu không muốn dùng điểm để phạt, mà chỉ muốn cho cậu một bài học thôi. Vậy đi, nói tôi nghe, chiều nay cậu làm được bao nhiêu cái?

- 145 ạ!

- Vậy vừa rồi cậu làm được bao nhiêu cái?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Hơn 100, tôi không nhớ rõ!

- Thế thì cậu đã làm đủ 200 cái rồi còn gì. Được rồi, về đi, chuyện này coi như xong. Sau này biểu hiện cho tốt, đừng tưởng rằng chỉ còn 20 điểm thì không thể ở lại đội đặc chủng. Tôi tin rằng chỉ cần sau này cậu huấn luyện cho tốt, rất có khả năng sẽ không bị trừ một điểm nào nữa!

- Chuyện này...!

Chàng lính đó do dự một lúc. Diệp Lăng Phi vỗ vai anh, cười nói:

- Chẳng lẽ lời tôi nói không có trọng lượng sao? Tôi nói rồi, ngày mai sẽ không có ai yêu cầu cậu hít xà đơn nữa. Được rồi, mau về đi, bên ngoài trời lạnh, cậu lại mặc ít thế này, lỡ bị cảm lạnh, không tham gia huấn luyện được thì chẳng phải còn thiệt hơn à!

- Cảm ơn thủ trưởng!

Chàng lính nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, vội vàng cảm ơn rồi nhanh chóng chạy về phòng. Diệp Lăng Phi cười với Dã Lang, vừa định quay người đi thì nghe thấy sau lưng có người nói:

- Không ngờ anh cũng không phải người sắt đá vô tình. Tôi đã nghĩ anh là kẻ chỉ biết hành hạ người khác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!