Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 871: CHƯƠNG 871: QUÂN NHÂN NÊN NGAY THẲNG!

Nghe Bành Hiểu Lộ nói đang thương lượng về việc huấn luyện, Nhiếp Quân bắt đầu sốt ruột, anh nôn nóng nói:

- Hiểu Lộ, bây giờ tôi nhất định phải nói chuyện với cô!

Bành Hiểu Lộ nghe vậy, lại liếc nhìn Diệp Lăng Phi. Lúc này, Diệp Lăng Phi đã uống cạn ly nước mình vừa rót, anh nháy mắt với Bành Hiểu Lộ, ngầm báo rằng cô vừa nói dối.

Bành Hiểu Lộ mím chặt đôi môi mỏng, bước xuống giường rồi đi ra cửa phòng. Cô vừa mở cửa đã thấy Nhiếp Quân đứng ngay bên ngoài.

- Có chuyện gì, nói đi!

Bành Hiểu Lộ đứng chặn ở cửa, không có ý định để Nhiếp Quân vào. Dù gì cô cũng là con gái, tuy mang danh quân nhân nhưng không thể để người khác tùy tiện vào ký túc xá của mình. Quen biết Nhiếp Quân lâu như vậy, cô cũng chưa từng cho anh vào phòng.

Nhiếp Quân không nói gì, chỉ đảo mắt nhìn vào trong phòng Bành Hiểu Lộ, liền thấy Diệp Lăng Phi đang đứng giữa phòng và mỉm cười với mình.

Diệp Lăng Phi không cười thì thôi, chứ nụ cười này trong mắt Nhiếp Quân lại giống như đang chế nhạo anh. Vừa rồi ở sân huấn luyện, Nhiếp Quân thấy Diệp Lăng Phi và Bành Hiểu Lộ nói chuyện với nhau, anh vốn định lại gần nghe xem họ bàn tán chuyện gì. Nhưng chưa kịp đến nơi thì cả hai đã rời đi. Thấy hướng đi của họ có lẽ là khu ký túc xá, trong lòng Nhiếp Quân đã đoán ra phần nào.

Kể từ lần trước tỏ tình với Bành Hiểu Lộ, cô không còn nói chuyện với anh nữa. Theo Nhiếp Quân, chắc chắn là cô nhất thời chưa chấp nhận được, cần cho cô một chút thời gian để thích nghi. Chỉ cần chọc thủng lớp giấy cửa sổ ngăn cách giữa hai người, Nhiếp Quân tin rằng mối quan hệ của họ sẽ tiến triển thần tốc.

Đây không phải là suy nghĩ của riêng Nhiếp Quân. Trước khi anh đến đây, hễ ai quen biết anh đều nhắc đến Bành Hiểu Lộ, họ đều cho rằng trong doanh trại, Bành Hiểu Lộ đối xử với Nhiếp Quân rất tốt, và mọi người đều mặc định rằng cô cũng có tình cảm với anh.

Nghe những lời như vậy nhiều, Nhiếp Quân cũng tin rằng Bành Hiểu Lộ thích mình. Vì vậy, anh mới tin chỉ cần bản thân phá vỡ rào cản cuối cùng, hai người tự khắc sẽ thành đôi.

Nhưng Nhiếp Quân không ngờ tối nay lại thấy Bành Hiểu Lộ đi cùng Diệp Lăng Phi về phía ký túc xá. Anh đã đi theo đến tận bên ngoài, vốn định nghe ngóng động tĩnh bên trong nhưng lại chẳng nghe thấy gì. Lòng anh nóng như lửa đốt, không rõ Diệp Lăng Phi và Bành Hiểu Lộ đang làm gì bên trong, nên mới gõ cửa đòi nói chuyện.

Khi thấy Diệp Lăng Phi ở trong phòng Bành Hiểu Lộ, lòng anh dâng lên một cỗ ghen tuông. Phải biết rằng, ngay cả anh cũng chưa từng được vào phòng cô, vậy mà bây giờ Diệp Lăng Phi lại ở đó. Sao Nhiếp Quân có thể không ghen cho được? Anh thu lại ánh mắt đang dán trên người Diệp Lăng Phi, quay sang Bành Hiểu Lộ đang đứng trước mặt, nói:

- Hiểu Lộ, chúng ta có thể nói chuyện riêng được không?

- Nói chuyện riêng?

Bành Hiểu Lộ hơi sững sờ, quay đầu nhìn Diệp Lăng Phi thì thấy anh đang ngồi trên giường của mình. Cô lại nghĩ đến chuyện vừa rồi, thật sự lo Nhiếp Quân sẽ nói năng lung tung, đến lúc đó mọi chuyện sẽ rất khó giải quyết. Cô gật đầu, bước ra khỏi phòng rồi tiện tay đóng cửa lại.

Bành Hiểu Lộ đi trước, Nhiếp Quân theo sau. Đi được khoảng năm, sáu mét, Bành Hiểu Lộ dừng lại, xoay người nói với Nhiếp Quân:

- Trưởng quan Nhiếp, ở đây là được rồi. Anh có chuyện gì thì nói nhanh lên, lát nữa tôi còn phải quay về thảo luận chuyện huấn luyện với Diệp Lăng Phi. Tôi có chút ý kiến về cách huấn luyện của anh ấy, muốn thương lượng xem có thể để anh ấy đừng làm vậy không!

Nghe Bành Hiểu Lộ nhắc đến chuyện huấn luyện, Nhiếp Quân như tìm được cớ, liền nói ngay:

- Hiểu Lộ, hai ngày nay đã có hơn 100 người rời đi rồi, không thể để tên đó làm bậy nữa. Tôi đã nói với cô từ trước, gã này chỉ đến để phá rối thôi, căn bản không biết huấn luyện là gì. Bây giờ thì đúng như lời tôi nói rồi, hắn chỉ muốn đám lính giỏi này rời đi thôi. Bàn về huấn luyện, sao họ có thể chuyên nghiệp bằng chúng ta được? Chúng ta ngày đêm huấn luyện, chẳng phải những người lính thiện chiến được khen thưởng kia đều do chúng ta huấn luyện mà ra hay sao? Giờ thì hay rồi, tên đó một bước đá văng những người huấn luyện chuyên nghiệp như chúng ta. Đây mà là huấn luyện sao? Rõ ràng là muốn hủy hoại đội đặc chủng này. Hiểu Lộ, chuyện này lẽ ra cô nên lên tiếng từ sớm!

Bành Hiểu Lộ cau mày nhìn Nhiếp Quân, trong lòng có chút khó chịu. Theo cô, Nhiếp Quân không nên là loại người đi nói xấu sau lưng người khác. Bây giờ anh ta lại ở trước mặt cô nói Diệp Lăng Phi muốn hủy hoại đội đặc chủng “Lang Nha”, đây rõ ràng là đang bôi nhọ Diệp Lăng Phi.

Bành Hiểu Lộ không muốn tiếp tục tranh luận với Nhiếp Quân về vấn đề này, cô chỉ muốn nhanh chóng quay về, bèn thờ ơ đáp:

- Ồ, tôi biết rồi. Trưởng quan Nhiếp, anh còn chuyện gì không? Nếu không có thì tôi về trước!

Nói xong, Bành Hiểu Lộ xoay người định đi, nhưng không ngờ Nhiếp Quân lại đưa tay nắm lấy vai cô, gọi:

- Hiểu Lộ, cô khoan đi đã!

Bành Hiểu Lộ quay lại, sắc mặt lập tức tối sầm. Cô dùng sức hất vai một cái, lạnh lùng nói:

- Trưởng quan Nhiếp, nếu anh có chuyện gì thì cứ nói, nhưng đừng tùy tiện động tay động chân. Tôi hy vọng sau này anh có thể chú ý đến hành vi của mình!

Nhiếp Quân không ngờ chỉ vì mình kéo tay mà sắc mặt Bành Hiểu Lộ lại sa sầm như vậy. Cảm thấy cô có chút không vui, anh vội vàng giải thích:

- Hiểu Lộ, cô hiểu lầm rồi, tôi chỉ là vừa rồi hơi nóng vội, sợ cô quay về mà tôi còn chuyện chưa nói xong!

- Anh nói đi, tôi đang nghe! - Bành Hiểu Lộ lạnh lùng đáp.

Nhiếp Quân có chút không quen với thái độ này của Bành Hiểu Lộ. Anh nghĩ có lẽ hành động vừa rồi đã khiến cô cảm thấy mình lỗ mãng nên mới tức giận. Nhiếp Quân thầm trách bản thân nên chú ý hành vi hơn. Trước khi xác định được quan hệ yêu đương, anh nên tránh có những tiếp xúc thân mật với Bành Hiểu Lộ, đừng để cô hiểu lầm mình là một gã háo sắc. Vốn đã quen làm chính nhân quân tử, anh lập tức cố ý lùi lại, kéo xa khoảng cách với Bành Hiểu Lộ để tỏ ra mình là một người quang minh chính đại.

Bành Hiểu Lộ nào để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt này. Dù sao hành vi vừa rồi của Nhiếp Quân cũng khiến cô có chút phản cảm, trong lòng không vui nên sắc mặt đương nhiên khó coi. Cho dù Nhiếp Quân cố ý giữ khoảng cách, vẻ mặt của cô vẫn không thay đổi, vẫn lạnh như băng.

- Hiểu Lộ, tôi nghĩ rồi, tôi biết mình không nên thất lễ nói với cô những lời đó. Cô và tôi quen biết đã lâu, nên biết tôi là người thế nào!

Nói đến đây, Nhiếp Quân thấy ánh mắt Bành Hiểu Lộ không nhìn mình, anh tưởng cô vẫn còn giận, bèn cẩn thận nói tiếp:

- Tôi không phải là người giỏi ăn nói. Những năm nay, tôi đều sống một mình, có thể nói doanh trại là nhà, đám lính kia chính là người thân của tôi. Tôi rất thích ở cùng họ, thích cuộc sống ở đây. Nhưng đồng thời, tôi cũng không biết nói những lời đường mật, chỉ biết có gì nói đó. Có lẽ hôm đó tôi đã nói quá thẳng thắn nên mới khiến cô không vui. Hiểu Lộ, tôi đảm bảo sau này sẽ không như vậy nữa!

- Trưởng quan Nhiếp, tôi nghĩ anh đã hiểu lầm!

Bành Hiểu Lộ ngước mắt nhìn thẳng vào mặt Nhiếp Quân, nghiêm túc nói:

- Tôi không hề tức giận vì những lời anh nói hôm đó. Anh có cảm giác gì hay tình cảm gì với tôi đều là chuyện của anh, không liên quan đến tôi. Từ trước đến nay, tôi luôn xem anh là trưởng quan của mình, tôi tôn trọng anh. Tôi không hy vọng giữa chúng ta có hiểu lầm gì. Tôi đối với anh không phải là thứ tình cảm đó. Sở dĩ mấy ngày nay tôi không nói chuyện với anh là hy vọng trưởng quan Nhiếp có thể bình tĩnh lại, đừng vì những chuyện này mà ảnh hưởng đến việc huấn luyện. Chúng ta đều đang nỗ lực vì đội đặc chủng này, không nên suy nghĩ những chuyện khác. Trưởng quan Nhiếp, anh hiểu không?

Mặc dù những lời này của Bành Hiểu Lộ rất nghiêm túc và thẳng thắn, nhưng trong tai Nhiếp Quân lại mang một ý nghĩa khác. Anh cho rằng cô đang nói với mình rằng không phải cô không chấp nhận anh, mà là vì trước mắt đang xây dựng đội đặc chủng, không có thời gian bàn chuyện tình cảm. Nhiếp Quân hoàn toàn không nghĩ rằng Bành Hiểu Lộ đã thẳng thừng từ chối mình.

Nhiếp Quân gật đầu, mặt tươi cười nói:

- Hiểu Lộ, tôi biết rồi, chuyện này là tôi không đúng!

- Trưởng quan Nhiếp, anh còn chuyện gì không? - Bành Hiểu Lộ hỏi.

- Hết rồi! - Nhiếp Quân đáp. Thấy Bành Hiểu Lộ định đi, anh vội nói thêm: - Hiểu Lộ, tôi có chuyện phải nhắc nhở cô!

- Nhắc nhở tôi? - Bành Hiểu Lộ ngạc nhiên, nghi ngờ nhìn Nhiếp Quân.

Nhiếp Quân vốn định tiến lại gần, nhưng nghĩ đến chuyện vừa rồi, anh đứng yên tại chỗ, chỉ khẽ nói:

- Hiểu Lộ, tôi cảm thấy tên họ Diệp đó nhìn cô với ánh mắt rất háo sắc. Tôi nhớ lần trước cùng cô đến thành phố Vọng Hải, hắn và vợ hắn đều ở nhà. Hắn là người đã có vợ, loại đàn ông này luôn ra ngoài lăng nhăng, trăng hoa, không phải người tốt lành gì đâu, cô nên cẩn thận đề phòng hắn một chút!

Sắc mặt Bành Hiểu Lộ vốn đã dịu đi một chút, nghe xong câu này lại trở nên cực kỳ khó coi. Cô không ngốc, sao có thể không nghe ra ngụ ý trong lời nói của Nhiếp Quân. Đôi mắt Bành Hiểu Lộ lóe lên tia sáng sắc bén, cô trừng mắt nhìn Nhiếp Quân, lạnh lùng nói:

- Trưởng quan Nhiếp, trước đây tôi chưa từng nghĩ anh là người như vậy, bây giờ thì tôi biết rồi. Anh chỉ biết nói xấu sau lưng người khác. Diệp Lăng Phi là người thế nào, không liên quan gì đến anh. Anh không hề biết gia đình tôi và Diệp Lăng Phi có quan hệ gì. Có thể anh không thích anh ấy, nhưng không thể đánh giá một người như vậy được. Bây giờ tôi không muốn nói chuyện với anh nữa. Anh tự về mà suy nghĩ lại đi, là một quân nhân, anh nên sống ngay thẳng, chứ không phải như bây giờ. Anh thật sự khiến tôi quá thất vọng!

Nói xong, Bành Hiểu Lộ không cho Nhiếp Quân cơ hội đáp lời, quay lưng bỏ đi, để lại một mình anh đứng trơ trọi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!