Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 877: CHƯƠNG 877: LẠI MỘT YÊU CẦU CỰC ĐOAN

Diệp Lăng Phi hoàn toàn không biết tại sao hôm nay lại có mấy chiếc xe quân sự này, hắn thấy rất kỳ quái. Không chỉ Diệp Lăng Phi, mà Dã Lang, Angel, Dã Thú và những người khác cũng ngơ ngác cả ra, chẳng hiểu mấy chiếc xe quân sự này đến đây làm gì.

- Satan! Chuyện này là sao vậy anh?

Dã Lang hỏi.

Diệp Lăng Phi lắc đầu, nói:

- Tôi cũng không biết nữa!

Ngay lúc đó, Bành Hiểu Lộ và Bạch Dương đang bước lại gần. Vừa thấy Bành Hiểu Lộ và Bạch Dương tiến về phía mình, Diệp Lăng Phi liền nhíu mày, hắn cảm thấy những người đến hôm nay có lẽ liên quan đến Bành Hiểu Lộ, nếu không thì cô đã chẳng ra đón. Diệp Lăng Phi chỉ thấy khó hiểu, xem ra cả Bành Hiểu Lộ và Bạch Dương đều biết có người đến, vậy tại sao không báo cho hắn? Lẽ nào vì hắn sắp về Vọng Hải nên họ thấy không cần thiết phải nói?

Thế nhưng, khi Diệp Lăng Phi nhìn thấy Bành Nguyên bước xuống từ chiếc xe việt dã, hắn cuối cùng cũng hiểu tại sao Bành Hiểu Lộ và Bạch Dương không nói cho mình biết.

Diệp Lăng Phi nhíu mày, lẩm bẩm:

- Chán thật, lão già này không chịu ở yên Bắc Kinh, trời lạnh thế này còn chạy tới đây làm gì không biết!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa móc điếu thuốc trong túi ra, châm lửa hút.

Dã Lang, Angel và những người khác vừa thấy Bành Nguyên xuất hiện cùng một nhóm lớn sĩ quan quân đội, trong lòng cũng đoán được phần nào. Angel tỏ vẻ hả hê, lạnh nhạt nói:

- Satan, đã bảo không cần em đưa anh về mà, bây giờ thấy chưa? Báo ứng tới rồi đó. Đúng là báo ứng, em vui ghê!

- Cô nhóc này, không phải việc của em, qua một bên chơi đi!

Diệp Lăng Phi lườm Angel, trong lòng hắn đang chán nản vô cùng. Bành Nguyên sớm không đến, muộn không đến, lại đến đúng lúc mình chuẩn bị rời đi. Rõ ràng là lão đã tính toán cả rồi. Xem tình hình này, chắc chắn là Bành Hiểu Lộ và Bạch Dương đã mách lẻo chuyện hắn muốn rời đi với Bành Nguyên. Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi liền liếc nhìn Bành Hiểu Lộ, vừa hay bắt gặp cô cũng đang nhìn mình. Nhìn sắc mặt của Bành Hiểu Lộ, Diệp Lăng Phi hoàn toàn có thể khẳng định chuyện này có liên quan đến cô.

Bành Nguyên vừa xuống xe, đám cảnh vệ của ông vội vàng mang một chiếc áo khoác quân đội thật dày choàng lên người ông. Vùng Tây Bắc này vô cùng lạnh, đặc biệt là những cơn gió buốt thổi qua mặt như dao cứa. Với sức khỏe hiện tại của Bành Nguyên, lẽ ra ông nên ngoan ngoãn ở lại Bắc Kinh chứ không phải chạy tới nơi này.

Bành Sở Hoa đi ngay phía sau Bành Nguyên. Bành Nguyên đã đến thì Bành Sở Hoa đương nhiên cũng phải đi theo. Hành động của Bành Sở Hoa cho thấy anh rất quan tâm đến sức khỏe của bố mình. Nhìn nét mặt anh, có thể nhận ra Bành Sở Hoa hoàn toàn không muốn bố mình tới đây.

Ngay sau Bành Sở Hoa là bảy, tám sĩ quan quân đội khác. Nhìn quân phục trên người, có thể nhận ra quân hàm của họ đều rất cao. Lần này, họ đến đây chắc chắn là để hộ tống Bành Nguyên.

Bành Hiểu Lộ và Bạch Dương ra đón họ. Bành Hiểu Lộ thì không cảm thấy gì, nhưng Bạch Dương thì khác. Anh ta vừa thấy những người đi tới, người có cấp bậc thấp nhất cũng là chỉ huy cấp quân khu, quân hàm cao hơn anh ta rất nhiều, nên Bạch Dương nói chuyện vô cùng cẩn thận, tuyệt đối không dám nói sai một lời.

Bành Nguyên vừa xuống xe đã nhìn thấy Diệp Lăng Phi, ông vẫy tay với hắn. Diệp Lăng Phi thấy Bành Nguyên vẫy tay với mình thì khuôn mặt bỗng dài ra như quả mướp đắng, trông thật khó coi.

Bành Nguyên chẳng hề để ý, nói nhỏ vài câu với Bành Sở Hoa đang đứng cạnh. Bành Sở Hoa liền ra lệnh cho một sĩ quan bên cạnh, người này chào mấy sĩ quan đi cùng rồi bắt đầu dỡ hành lý trên xe xuống.

Bành Nguyên bước nhanh về phía Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi nhíu mày lia lịa, hắn rít thuốc cũng thật nhanh, chỉ trong chớp mắt điếu thuốc đã cháy đến đầu lọc. Diệp Lăng Phi ném mẩu thuốc xuống đất, không đợi Bành Nguyên tới gần đã nói lớn:

- A, Bành thủ trưởng, ông đến rồi à. Bây giờ tôi có việc phải đi gấp, đợi tôi xong việc trở lại chúng ta nói chuyện sau nhé!

Diệp Lăng Phi nói rồi mở cửa xe, dáng vẻ rõ ràng là đang muốn chuồn. Bành Nguyên cười nói:

- Này Tiểu Diệp, cậu định làm gì vậy hả? Tôi vượt ngàn dặm xa xôi đến đây thăm cậu, cậu không chào đón thì thôi, lại còn định bỏ đi, như vậy không hay đâu. Còn nói chúng ta có giao tình gì chứ, vậy mà vừa nãy tôi còn khoe với mấy ông bạn già rằng tình cảm giữa tôi và cậu là mối giao tình vong niên. Chỉ cần tôi đến, nhất định cậu sẽ giữ tôi lại uống rượu!

Diệp Lăng Phi nghe Bành Nguyên nói vậy liền đóng sầm cửa xe lại, nói:

- Lão gia tử, không phải thế đâu, chẳng qua là tôi có việc phải về nhà một chuyến, chứ đâu phải không quay lại nữa!

Bành Nguyên cùng những người khác đã bước tới bên cạnh, ông choàng tay qua vai Diệp Lăng Phi, cười nói:

- Tiểu Diệp, sức khỏe của tôi không còn tốt nữa rồi, nói không chừng hôm nay gặp mặt, ngày mai tôi đã đi gặp Các Mác, Lênin rồi. Lẽ nào cậu thật sự nhẫn tâm không gặp tôi, chúng ta là bạn vong niên cơ mà!

Diệp Lăng Phi nhìn Bành Nguyên, không biết làm thế nào đành gật đầu, nói:

- Lão gia tử, được rồi! Tôi không đi nữa, được chưa?

Nói rồi hắn quay lại bảo Dã Lang:

- Dã Lang, cậu mang đồ chúng ta vừa sắp xếp cất lại vào đi!

Bành Nguyên thấy Diệp Lăng Phi nói vậy liền cười đáp:

- Tiểu Diệp, như vậy mới phải chứ. Nào, lại đây tôi giới thiệu cho cậu vài người, họ đều là bạn cũ của tôi đấy. Lần này tôi dẫn họ đến là muốn cho họ xem Biệt đội đặc nhiệm Lang Nha, sau này sẽ là những người lính đặc chủng ưu tú nhất!

Diệp Lăng Phi nhìn Bành Nguyên, dù không nói gì nhưng trong lòng lại nghĩ thầm:

- Thôi đi! Tôi còn không hiểu ông sao? Ông mang theo một đám người tới đây tham quan à, rõ ràng là gọi họ đến để tôi không có cách nào bỏ đi chứ gì!

Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi lại liếc sang Bành Hiểu Lộ đang đứng sau lưng Bành Nguyên, lườm một cái. Bành Hiểu Lộ thấy Diệp Lăng Phi đang lườm mình thì bĩu môi, ý như muốn nói:

- Anh lườm cái quái gì?

Lần này đi cùng Bành Nguyên có mấy người bên bộ tham mưu, cũng có người bên quân đội, đều là quan chức cấp cao cả. Nếu không phải cấp cao thì cũng chẳng có tư cách đi cùng Bành Nguyên tới đây. Những người đó đều tỏ ra rất khách sáo. Diệp Lăng Phi thừa biết, họ đều nể mặt Bành Nguyên. Mặc dù Bành Nguyên đã về hưu, nhưng ảnh hưởng của ông vẫn còn rất lớn, chưa kể đến Bành Sở Hoa, nên ai cũng rất nể mặt ông.

Diệp Lăng Phi liếc nhìn chiếc xe tải, cảm thấy kỳ lạ bèn hỏi:

- Lão gia tử! Bên trong chiếc xe tải to đùng này của ông chứa cái gì vậy?

- Toàn đồ tốt đấy! Chẳng phải cậu nói muốn xây dựng một chiến trường mô phỏng thực tế sao, Sở Hoa đã điều đến cho cậu tất cả trang thiết bị cần thiết rồi, tiện thể điều cho cậu một đội tham mưu của quân đội, hoàn toàn do cậu chỉ huy. Thế nào, bây giờ cậu hài lòng chưa? Cậu có ý tưởng gì, cứ thoải mái ra lệnh cho đội tham mưu đó thực hiện. Cậu đừng xem thường họ, những người này trong lĩnh vực đó không hề thua kém cậu đâu!

- Lão gia tử! Ông đã nói vậy, tôi làm sao so sánh được với họ. Thôi được rồi, ông đừng đề cao tôi quá, tôi đồng ý với ông hai ngày này sẽ không đi! Nhưng sau khi làm xong việc này, tôi thật sự phải về Vọng Hải!

- Như vậy cũng được! Cứ làm xong rồi tính!

- Bố à! Chúng ta vào trong trước đã rồi hãy nói! Bên ngoài trời lạnh quá!

Bành Sở Hoa lo lắng sức khỏe của Bành Nguyên không chịu được, bèn nhắc nhở:

- Đại đội trưởng Bạch đã chuẩn bị xong hết rồi!

- Đừng vội!

Bành Nguyên vẫy tay, nói:

- Không vấn đề gì! Tôi còn muốn đi xem mấy người lính của tôi. Tiểu Diệp! Những người lính đó của tôi đâu rồi? Sao tôi chẳng thấy ai cả!

- Ông nội! Mấy người lính đó đều bị Diệp Lăng Phi đuổi đi huấn luyện sinh tồn rồi, mấy ngày nay ngày nào cũng có người bị loại. Không biết hôm nay trở về có ai bị loại nữa không?

Bành Hiểu Lộ nhìn Diệp Lăng Phi, bĩu môi nói:

- Cách huấn luyện của anh ta quá tàn bạo, thế này mà cũng gọi là tập luyện à, rõ ràng là giết người mà!

- Hiểu Lộ! Con nói vậy là không đúng! Có gì mà giết người chứ! Không nghiêm khắc như vậy làm sao đào tạo ra những người kiệt xuất được. Ông đã biết kết quả của phương pháp này, ông rất hài lòng!

Bành Hiểu Lộ bĩu môi, tỏ vẻ không phục Diệp Lăng Phi. Bành Sở Hoa nghe nói những người lính đó không có ở đây thì vội nói:

- Bố à! Chúng ta cứ vào trong trước rồi hãy nói!

- Ừm. Tiểu Diệp, đi thôi! Chúng ta vào trong nói chuyện.

- Được!

Diệp Lăng Phi có chút không cam tâm đi theo sau Bành Nguyên vào phòng.

Bạch Dương sớm đã biết Bành Nguyên sẽ tới nên đã chuẩn bị xong xuôi. Anh dẫn các vị thủ trưởng vào trong. Ở đây không có ghế sô pha, toàn là ghế cứng, Bạch Dương cảm thấy nơi này quá đơn sơ, miệng không ngừng xin lỗi. Bành Sở Hoa không nhìn nổi nữa, bèn gọi Bạch Dương tới bên cạnh nói:

- Đại đội trưởng Bạch, chúng tôi đến đây là để kiểm tra tình hình thực tế, điều kiện ở đây không tốt thì cũng chẳng liên quan tới anh, đó là do điều kiện chung của quân đội. Tư lệnh quân khu cũng ở đây, tôi tin khi về ông ấy sẽ khen ngợi công tác hậu cần của các anh!

Bành Sở Hoa nói vậy, tư lệnh Trương cũng không thể im lặng mãi, đành phải tỏ thái độ.

Thật ra, ở đây, Diệp Lăng Phi và Bành Nguyên mới là nhân vật chính. Lần này Bành Nguyên đến, mục đích chủ yếu là không để Diệp Lăng Phi rời đi. Ông cảm thấy có một số chuyện phải nói riêng với Diệp Lăng Phi mới được, thế là ông bảo Bành Sở Hoa dẫn những người khác ra ngoài. Đợi tất cả mọi người ra ngoài, ông mới nói với Diệp Lăng Phi mục đích thật sự của chuyến đi này.

Mục đích đầu tiên của ông thì đã bị Diệp Lăng Phi đoán trúng, đó chính là không muốn cho hắn rời đi. Ông muốn Diệp Lăng Phi trong thời gian ngắn nhất đào tạo ra được một binh đoàn đặc chủng. Khi Bành Nguyên nói ra mục đích thứ hai, Diệp Lăng Phi không ngờ rằng ông lại đến vì tổ chức Lang Nha. Không thể phủ nhận, từ ngày thành lập, Lang Nha đã trở thành một tập đoàn buôn lậu không hề đơn giản, một thế lực hùng mạnh. Nhưng Diệp Lăng Phi ở trong Lang Nha cũng có một thế lực rất lớn, có nghĩa là mọi việc của Lang Nha đều phải dựa vào sự cân bằng của nhiều bên. Nếu Diệp Lăng Phi đồng ý với yêu cầu của Bành Nguyên, tức là đẩy Lang Nha đến một thái cực khác, hắn buộc phải suy xét kỹ yêu cầu này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!