Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 879: CHƯƠNG 879: ĐỂ TÔI THÍCH NGHI MỘT CHÚT VỚI HOÀN CẢNH!

Bành Nguyên nói lần này muốn cùng Bành Hiểu Lộ trở về Bắc Kinh, Bành Hiểu Lộ giật mình, hỏi:

- Ông nội! Con về Bắc Kinh làm gì ạ? Đợt tập huấn ở đây vẫn chưa kết thúc mà!

Bành Nguyên cười nói:

- Hiểu Lộ! Con không muốn kết hôn à? Lần này về Bắc Kinh là để bàn chuyện thành thân của con. Tuổi con cũng không còn nhỏ nữa, không thể cứ ở mãi trong quân đội một mình được. Bố mẹ con đều là người trong quân đội, nếu con muốn tìm chồng trong quân đội cũng không thành vấn đề, lần này con cùng ông về Bắc Kinh xem mặt nhé!

- Ông nội! Con không về đâu!

Bành Hiểu Lộ bĩu môi, nói:

- Ai nói con muốn tìm một người trong quân đội chứ? Bố mẹ con đều là quân nhân, con cũng là sĩ quan, lại tìm thêm một người trong quân đội nữa làm gì! Chẳng lẽ cả nhà ta đều là người của quân đội sao ạ! Thế thì có khác nào muốn con của con sau này cũng vào quân đội luôn đi!

- Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con của chuột thì sinh ra đã biết đào hang. Hiểu Lộ, đó là vận mệnh của cô, chấp nhận đi!

Diệp Lăng Phi cởi giày, gác hai chân lên giường, cười nói:

- Cô còn muốn tìm một người đẹp trai như tôi sao? Tôi thấy hay là thôi đi! Tốt nhất cứ tìm một quân nhân, rồi sinh thêm một tiểu quân nhân, cả nhà một màu xanh, chẳng phải rất tốt sao?

- Đi đi! Không phải chuyện của anh!

Bành Hiểu Lộ cởi giày cho Bành Nguyên, nghe thấy câu nói của Diệp Lăng Phi, cô trừng mắt nhìn hắn, nói:

- Đó là chuyện riêng của tôi, không liên quan gì tới anh. Mà này, chân anh thối quá, mau đi rửa đi, định hun chết ông tôi đấy à!

Bành Hiểu Lộ nói rồi lôi Diệp Lăng Phi đi, cô và hắn đã quá quen thuộc với nhau. Nhưng vừa đi được vài bước, cô bỗng nhớ ra ông nội mình vẫn còn ở đây, vội vàng quay người lại, nói với Bành Nguyên:

- Ông nội! Bây giờ con chưa muốn lấy chồng! Con đang thích một người rồi!

Bành Nguyên cười đáp:

- Hiểu Lộ, đứa trẻ ngốc này, sao lại không kết hôn được chứ. Ông và bố con đã bàn bạc xong rồi, bố con nói lần này hoàn toàn do con quyết định. Ông cũng biết chuyện hôn nhân trước đây của bố con là do ông sắp đặt. Một thời gian dài bố con rất giận ta. Bây giờ nghĩ lại cũng phải, lúc đó ông phong kiến cổ hủ quá, chỉ muốn con trai cưới một người môn đăng hộ đối. Về phần con, ta cũng sẽ không ép con cưới người mình không yêu, ta đã nói trước với mấy ông bạn già của ta rồi. Lần này về Bắc Kinh là dẫn con đi xem mặt, chỉ cần con hài lòng, ông sẽ không nói gì nữa!

- Ông nội, con không thích mấy người đó!

Bành Hiểu Lộ nói:

- Bây giờ con đang thích một người, ai nói cần phải kết hôn chứ!

- Nói bậy bạ gì vậy! Trai khôn dựng vợ, gái lớn gả chồng. Hiểu Lộ, tuổi con cũng không còn nhỏ nữa, nên lấy chồng đi thôi!

Bành Nguyên nói:

- Ông nghĩ con cứ về Bắc Kinh với ông, nhỡ đâu lại gặp được ý trung nhân thì sao?

- Ông nội, đến lúc đó rồi hẵng nói!

Bành Hiểu Lộ không muốn nói mãi về vấn đề này với Bành Nguyên nữa. Trong lòng cô hiểu rõ, hôn nhân của cô không giống những cô gái bình thường khác, không phải cứ thích là có thể kết hôn. Mặc dù Bành Nguyên nói cho cô tự do lựa chọn, nhưng ông cũng đã chọn sẵn cho cô rất nhiều người ưu tú rồi. Bành Hiểu Lộ đi ra ngoài, mang nước vào rửa chân cho ông. Diệp Lăng Phi thấy vậy bèn nói:

- Hiểu Lộ, lát nữa rửa chân giúp tôi luôn nhé!

- Cút!

Bành Hiểu Lộ tức giận nói:

- Đừng có làm loạn nữa, lòng tôi đang rối lắm đây!

Diệp Lăng Phi cười ha hả, tự mình bưng một thau nước đến rửa chân. Sau khi dọn dẹp xong, Bành Hiểu Lộ rời khỏi phòng. Ở đó chỉ còn lại Bành Nguyên và Diệp Lăng Phi. Bành Nguyên lại thở dài, nói:

- Tiểu Diệp, con bé Hiểu Lộ này sống tự lập quen rồi. Lần này trước khi đến, tôi có nghe một số chuyện liên quan tới nó!

- Lão gia! Không phải ông định nói chuyện tên sĩ quan Nhiếp Quân đó chứ!

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Nếu ông nhắc tới hắn thì có thể yên tâm được rồi. Giữa hắn và Hiểu Lộ chẳng có quan hệ gì đâu. Hai ngày trước, Hiểu Lộ còn mắng cho Nhiếp Quân một trận, bây giờ hắn đã rời khỏi đơn vị đặc chủng Lang Nha rồi còn đâu?

Bành Nguyên cười, nói:

- Chẳng cần biết thế nào, Hiểu Lộ thân con gái một mình trong quân đội, tôi vẫn có chút không an tâm, cậu nói tôi phải làm sao?

- Lão gia, ý ông là sao? Ông hỏi tôi làm thế nào chẳng phải là hỏi nhầm người à?

Diệp Lăng Phi nói:

- Làm sao tôi biết được!

- Ý tôi là nếu tôi điều Hiểu Lộ tới Bắc Kinh, dựa vào sự hiểu biết của cậu về nó, nó có hận tôi không?

- Cái này thì chưa chắc, tóm lại là tôi không biết đâu. Cô ấy dã man lắm, chẳng ai dám chọc giận cả. Nếu ông không quản giáo nghiêm, sau này sợ không ai dám cưới cô ấy mất!

Cuối cùng, Bành Hiểu Lộ cũng không trở về cùng Bành Nguyên. Thái độ của cô rất kiên quyết, nhất định phải huấn luyện xong đợt đặc chủng này mới tính đến chuyện cá nhân. Bành Nguyên cũng chẳng còn cách nào khác, đành đồng ý với suy nghĩ của cô. Bành Sở Hoa luôn nghĩ rằng con gái mình không thể đi theo vết xe đổ của cha. Còn nhớ năm đó, chính ông bị Bành Nguyên ép đến đường cùng mới kết hôn với người vợ hiện tại. Mấy năm đầu sau cưới, tình cảm vợ chồng họ hoàn toàn không tốt, mãi cho tới khi Bành Hiểu Lộ ra đời, Bành Sở Hoa mới thay đổi cách nhìn với vợ, tình cảm vợ chồng ngày một tốt lên.

Đối với hôn sự của Bành Hiểu Lộ, Bành Sở Hoa muốn hoàn toàn để con gái tự do quyết định, không muốn ép buộc cô.

Đợi Bành Nguyên vừa đi khỏi, Diệp Lăng Phi liền chuẩn bị kế hoạch huấn luyện mới. Địa điểm tập huấn nhanh chóng được chọn xong, đó là một xưởng hóa chất gần đơn vị, vốn là một nhà máy sản xuất hóa chất lớn nhưng sau này đã bị bỏ hoang.

Diệp Lăng Phi dẫn vài người tham mưu cùng tới xưởng sản xuất đó, Bành Hiểu Lộ cũng đi theo. Sau khi biết ông nội muốn dẫn mình đi xem mặt, không hiểu sao cô lại cảm thấy lòng mình nặng trĩu, giống như ngày tận thế sắp đến.

Bành Hiểu Lộ sớm đã biết chuyện hôn nhân của mình không bao giờ có thể do cô quyết định, cũng giống như bố cô, phải cưới một cô gái cũng là con nhà cán bộ cấp cao trong quân đội. Mặc dù mấy năm gần đây, sự nghiệp của bố cô luôn thuận buồm xuôi gió, nhưng ông vẫn thường kể chuyện quá khứ với cô. Dường như, trong tim ông vẫn còn điều tiếc nuối, chỉ là không thể nói ra mà thôi.

Bành Hiểu Lộ cũng biết, sau này cô cũng phải đi con đường như vậy, chỉ không ngờ nó lại đến nhanh thế. Cô vừa mới cảm thấy có chút tình ý với Diệp Lăng Phi thì lại phải về Bắc Kinh xem mặt, điều đó cũng có nghĩa là cô sắp phải kết hôn. Mặc dù trong lòng không đồng ý, nhưng Bành Hiểu Lộ cũng không thể làm khác được. Bây giờ, điều duy nhất cô có thể làm là cố gắng trì hoãn, tận hưởng nốt khoảng thời gian vui vẻ còn lại.

Diệp Lăng Phi lái xe vào bên trong nhà xưởng rồi dừng lại. Hắn xuống xe, đứng cạnh cửa, thò tay lấy ra một điếu thuốc, đang định châm lửa thì Bành Hiểu Lộ đi từ bên kia lại, giật lấy điếu thuốc trên tay hắn, nói:

- Này, đây là xưởng hóa chất, anh lại hút thuốc ở đây à!

- Cô nói bậy gì thế?

Diệp Lăng Phi giật lại điếu thuốc, đứng trước mặt Bành Hiểu Lộ hút, miệng nói:

- Xưởng hóa chất này bỏ không nhiều năm rồi, cô nghĩ ở đây còn chất độc gì chứ?

- Cũng không thể nói trước được!

Bành Hiểu Lộ nói.

Diệp Lăng Phi cười, rít một hơi thuốc rồi giao cho mấy người tham mưu đi do thám tình hình khắp nơi, để xác định rõ đường lối và chiến lược cho đợt tập huấn này. Sau khi họ đi khỏi, Diệp Lăng Phi dựa mình vào thân xe, nhìn Bành Hiểu Lộ, tay trái kẹp điếu thuốc, nói:

- Hiểu Lộ, tại sao cô không về với ông nội, ở đây thì có ý nghĩa gì!

- Đó là chuyện của tôi, không liên quan tới anh!

Bành Hiểu Lộ cất bước, đá một viên sỏi dưới chân bay thẳng tới khung cửa kính đối diện. Tiếng "loảng xoảng" vang lên, viên sỏi đã làm vỡ nửa tấm kính. Cô quay lại, lạnh nhạt nói với Diệp Lăng Phi:

- Tôi chẳng giống anh, tự do tự tại, thích làm gì thì làm!

- Sao cô lại nói tôi tự do tự tại, lẽ nào cô nghĩ tôi sống dễ dàng lắm à?

Diệp Lăng Phi hít một hơi thuốc thật sâu, sau đó vứt điếu thuốc xuống đất, dùng chân dụi tắt rồi phả một làn khói vào mặt Bành Hiểu Lộ. Cô vội khua tay xua khói đi, nhăn mặt nói:

- Đồ khốn! Anh định giết người à?

- Tôi chỉ muốn cô biết tôi sống cũng chẳng dễ dàng gì. Cô xem, từ sáng tới tối tôi đều sống trong khí độc, đâu có tốt như cô!

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Tiểu thư nhà giàu như cô làm sao hiểu được nỗi khổ của dân nghèo chúng tôi. Cô xem mấy cô gái bây giờ đi, ai chẳng muốn gả cho một người lắm tiền nhiều của, còn cô thì khác, lại thích kén cá chọn canh. Có khi vứt cô sang châu Phi bảy, tám năm, lúc trở về vẫn có người tranh nhau cưới ấy chứ.

- Cút! Anh lại nói láo!

Bành Hiểu Lộ bĩu môi.

Diệp Lăng Phi nói:

- Cô nhìn tôi xem, suýt thì quên mất chuyện đó. Mặc dù người châu Phi hơi đen một chút, nhưng không biết chừng cô lại chọn một anh da đen cũng nên.

- Cái tên chết tiệt này, anh muốn chết hả?

Bành Hiểu Lộ lườm Diệp Lăng Phi, đấm vào ngực hắn một cái. Diệp Lăng Phi liền đưa tay ra nắm chặt lấy cổ tay cô rồi kéo lại gần. Bành Hiểu Lộ lo lắng bị người khác nhìn thấy, xấu hổ nói:

- Bỏ tay ra! Này, mau bỏ tay ra!

Bành Hiểu Lộ nói vậy nhưng Diệp Lăng Phi không những không buông, ngược lại càng nắm chặt hơn, thì thầm:

- Hiểu Lộ, cô hét cái gì chứ? Cô mà hét lên như vậy, người ta không biết cũng bị cô gọi tới hết đấy!

Bành Hiểu Lộ nghe thấy, bèn hạ giọng:

- Vậy anh buông tay ra đi!

- Tôi thấy địa hình ở đây rất phức tạp, lỡ tôi buông tay, biết đâu cô lại vấp ngã thì sao!

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Hay là tôi dẫn cô đi xem xét một chút!

Diệp Lăng Phi dắt tay Bành Hiểu Lộ đi. Mặt cô dần dần đỏ ửng, cô không hề giằng tay ra mà ngoan ngoãn đi theo hắn vào trong nhà xưởng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!