Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Lão Hổ lập tức mừng rỡ, hắn vội vàng hỏi:
- Satan, ý anh là anh muốn quay về Lang Nha sao?
- Không phải!
Diệp Lăng Phi cười, nói:
- Tôi chỉ nói là nếu có việc gì cần thiết thì tôi sẽ quay về Lang Nha giúp cậu giải quyết nguy cơ, chứ không phải là bây giờ sẽ trở về. Dù sao thì hiện giờ tôi đã rời khỏi Lang Nha rồi, cuộc sống mà tôi vất vả lắm mới có được, tôi sẽ không dễ dàng buông bỏ đâu. Nhưng như cậu vừa nói đấy, cả đời này chúng ta là anh em, sao tôi có thể thấy anh em mình gặp chuyện mà không ra tay tương trợ chứ!
Lão Hổ nhổ một bãi nước bọt, vừa vặn trúng ngay vào tàn thuốc mà hắn vừa ném xuống. Lão Hổ liếm môi, nói:
- Làm tôi mừng hụt một phen, còn tưởng Satan nhà anh sẽ về Lang Nha nữa chứ!
- Có lẽ sau này tôi sẽ qua đó xem sao, dù gì thì Lang Nha cũng do chính tay tôi thành lập mà. À đúng rồi, còn cái sòng bạc gì đó bên Anh quốc nữa, cái sòng bạc mà chúng ta hay đến chơi ấy!
- Sòng bạc hoàng gia Lars!
Lão Hổ đáp.
- Sòng bạc này đã bị niêm phong rồi, nguyên nhân cụ thể thì tôi cũng không rõ lắm, nói chung là xong đời rồi!
- Thật đáng tiếc, tôi rất nhớ chế độ phục vụ khách quý ở đó đấy!
Diệp Lăng Phi cười cười, nói:
- Nhưng bây giờ trong nhà tôi cũng có chương trình phục vụ khách quý rồi, Lão Hổ à, bà xã của tôi còn tốt hơn gấp trăm lần mấy cô bé phục vụ khách quý đó, nếu là cậu, cậu có nỡ bỏ đi không?
Lão Hổ cười nói:
- Đương nhiên là tôi không đi rồi. Satan, tôi hiểu điều này mà, vì thế tôi mới không ép anh quay về Lang Nha!
- Ha ha, cảm ơn đã hiểu cho tôi!
Diệp Lăng Phi nở nụ cười, hắn lại lấy ra một điếu thuốc khác, nói:
- Loại thuốc này nhạt thếch, hút mà cứ như không hút vậy. Lão Hổ, có muốn làm một điếu nữa không?
- Thôi đi, tôi không hút nữa đâu!
Lão Hổ khoát tay, nói:
- Satan, anh cũng nên hút ít thôi, thuốc lá cũng như ma túy thôi, dễ nghiện lắm. Tôi nghĩ là anh nghiện thuốc lá mất rồi, nên nghĩ cách mà bỏ đi!
- Không dễ đâu, tôi hút thuốc nhiều năm rồi, không phải nói bỏ là bỏ được ngay!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa châm thuốc, sau khi rít một hơi, hắn quay sang nói với Lão Hổ:
- Lão Hổ, cậu có biết hai ngày trước ông già đó đến tìm tôi làm gì không?
- Tôi không biết!
Lão Hổ nói.
- Tôi vốn tưởng ông ta đến để thị sát bộ đội đặc chủng, nhưng sau đó lại cảm thấy không phải, dường như ông ta có chuyện gì đó, nếu không thì đã chẳng kính rượu người của Lang Nha chúng ta. Tôi đoán là ông ta lại muốn nhờ chúng ta giúp kiếm thêm mấy lô vũ khí chứ gì?
- Nếu sự tình đơn giản như vậy thì tôi đã sớm đồng ý với ông ta rồi!
Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, nói:
- Chuyện này rất khó giải quyết, vì thế nên tôi mới không đồng ý. Hai ngày nay tôi cứ nghĩ mãi về chuyện này, đúng là một bài toán hóc búa!
- Satan, rốt cuộc là chuyện gì vậy?
Lão Hổ hỏi.
Diệp Lăng Phi đem mục đích Bành Nguyên tới đây lần này nói cho Lão Hổ nghe, Lão Hổ nghe xong cũng phải nhíu mày, hắn cũng cảm thấy chuyện này rất khó giải quyết. Nếu chỉ làm một hai lần thì còn được, nhưng nếu thực sự đáp ứng yêu cầu của Bành Nguyên thì mức độ mạo hiểm cũng rất lớn. Huống hồ hiện nay rất nhiều vũ khí tối tân trên thế giới là do Mỹ sản xuất, một khi đắc tội với Mỹ thì việc làm ăn sau này của Lang Nha sẽ khó khăn hơn nhiều.
Diệp Lăng Phi thấy Lão Hổ cau mày, hắn vỗ vai Lão Hổ, nói:
- Thật ra chuyện này tôi cũng đã suy nghĩ rồi, không phải là chúng ta không thể đồng ý, chỉ là tổ chức Lang Nha chúng ta sẽ không mạo hiểm vô ích như vậy, phải có lợi ích xứng đáng để chúng ta mạo hiểm. Tôi cho rằng chuyện này có thể thương lượng, yêu cầu bên đó cho chúng ta đặc quyền bảo vệ đủ lớn, đồng thời phải chi thật nhiều tiền!
Lão Hổ gật đầu, nói:
- Tôi cũng cho là phải làm như vậy. Nói thật, tôi không cho rằng chuyện này không có cửa hợp tác, chỉ là tôi lo lắng nếu chúng ta mạo hiểm lớn như vậy mà lại không có lợi ích tương xứng thì không ổn, tôi chỉ lo chuyện này thôi. Satan, tất cả chúng tôi đều tin tưởng anh, anh cho rằng có thể làm thì chúng tôi sẽ chấp nhận vô điều kiện, anh cũng không nên quá phiền muộn vì chuyện này. Nhưng trước đó, tôi muốn xử lý xong xuôi chuyện nội bộ của Lang Nha, nếu không rất dễ làm lộ tin tức này ra ngoài!
Diệp Lăng Phi đương nhiên hiểu rõ sự lo lắng của Lão Hổ. Lão Hổ lo rằng nội bộ Lang Nha có gián điệp của câu lạc bộ Hỏa lực Mỹ, nếu thực sự là vậy, một khi Lang Nha đáp ứng yêu cầu của Bành Nguyên, tin tức đó rất có khả năng sẽ bị câu lạc bộ Hỏa lực Mỹ lấy được, khi đó Lang Nha sẽ thực sự phải đối mặt với lệnh cấm vận của Mỹ.
Tổ chức vũ khí Lang Nha tuy rất hùng mạnh, nhưng vẫn chưa đến mức có thể đối đầu với cả một quốc gia như Mỹ. E rằng trên toàn thế giới này, ngoại trừ tổ chức huyền thoại trong truyền thuyết "Lam Quang", không còn bất kỳ tổ chức nào có thể hùng mạnh đến vậy.
Tục truyền rằng tổ chức "Lam Quang" cường đại đến mức khống chế được đường lối chính trị và huyết mạch kinh tế của cả một quốc gia, nhưng không ai biết được tin tức xác thực về tổ chức đó, chỉ là có một số người kể lại mà thôi, rằng ở một nơi nào đó trên thế giới này, có những người đang khống chế vận mệnh của cả thế giới.
So với "Hội Khô Lâu" của Mỹ, tổ chức Lam Quang lại càng thần bí và cường đại hơn. Hội Khô Lâu do có một số người để lộ tin tức ra bên ngoài nên mới khiến người khác biết ở Mỹ còn có một tổ chức tinh anh như vậy, thậm chí cả tổng thống Mỹ cũng đã từng gia nhập "Hội Khô Lâu". Thế nhưng về tổ chức "Lam Quang" thì lại không ai biết rốt cuộc là tổ chức như thế nào, chỉ nghe kể lại là tổ chức này rất hùng mạnh mà thôi.
Diệp Lăng Phi cũng chỉ nghe nói tới chứ chưa từng tiếp xúc với tổ chức nào như vậy. Hiện giờ Lão Hổ lo lắng về chuyện với Mỹ, Diệp Lăng Phi tự nhiên có thể hiểu được. Hắn vỗ vai Lão Hổ, nói:
- Lão Hổ, cậu lo lắng là đúng. Chờ sau khi cuộc huấn luyện kết thúc, cậu dẫn người quay về Anh quốc xử lý chuyện này, nhớ kỹ, không nên quá nóng nảy, xem ba mươi sáu kế của Trung Quốc đi nhé, trong đó có không ít kế sách thích hợp với cậu đấy.
- Ba mươi sáu kế à?
Lão Hổ hơi bất ngờ, nói:
- Không phải anh không biết tôi chỉ thích xem tạp chí Playboy thôi sao, ba mươi sáu kế là cái quái gì vậy?
- Quên đi, giải thích mấy thứ này với cậu thì nhất thời cậu cũng không hiểu rõ được, trước khi về Anh quốc cậu mua một quyển ba mươi sáu kế là được!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Được! Lão Hổ đồng ý.
Trong lúc hai người đang trò chuyện thì nghe thấy tiếng bước chân phía sau. Lão Hổ vừa quay đầu lại thì nhìn thấy Bành Hiểu Lộ đang đi về phía này. Lão Hổ quay lại cười nói với Diệp Lăng Phi:
- Satan, có người đến tìm anh rồi, tôi về trước đây!
Nói xong, Lão Hổ đứng dậy. Lúc này Diệp Lăng Phi cũng nhìn thấy Bành Hiểu Lộ đi tới, hắn gật đầu với Lão Hổ một cái. Lão Hổ vừa đi khỏi, Bành Hiểu Lộ đã đến bên cạnh Diệp Lăng Phi, ngồi xuống chỗ Lão Hổ vừa ngồi, cô ngồi bệt, hai tay ôm lấy đầu gối.
- Diệp Lăng Phi, tình hình không tốt lắm!
- Tình hình gì không tốt lắm?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Số binh sĩ này chưa từng trải qua những trường hợp như vậy, bọn họ có vẻ cực kỳ căng thẳng. Nếu vừa rồi anh có mặt ở sở chỉ huy, nghe được giọng của các binh sĩ này thì anh sẽ hiểu!
Bành Hiểu Lộ nói.
- Tôi cho rằng hiện tại bọn họ không thích hợp để tiến hành loại huấn luyện này. Hẳn là anh hiểu rõ, trong hoàn cảnh như vậy, kể cả là một binh sĩ lão luyện cũng sẽ vô cùng căng thẳng. Ai cũng chưa từng giết người, cho dù nhìn thấy phần tử khủng bố, bọn họ cũng sẽ do dự có nên nổ súng hay không. Anh biết không, hai đội lính vào trước đã có gần một nửa bị bắt làm tù binh, còn một số ít lựa chọn rút lui. Thật quá tàn khốc, tôi thực sự không thể tưởng tượng được, trong hoàn cảnh như vậy không biết tôi có phản ứng như bọn họ không nữa!
Nhìn phản ứng của Bành Hiểu Lộ, Diệp Lăng Phi vươn tay nhẹ nhàng ôm lấy vai cô. Bành Hiểu Lộ thuận thế tựa vào người Diệp Lăng Phi, nói:
- Diệp Lăng Phi, lần này anh đã dạy cho tôi một bài học rồi!
- Hiểu Lộ, tôi biết nói thế nào đây nhỉ, dù cho những binh sĩ này lựa chọn thoái lui, họ vẫn là những binh sĩ tốt. Biểu hiện của họ trong quá trình huấn luyện khiến tôi nhìn thấy cũng phải nể phục, những người này đều dùng mồ hôi và máu để luyện ra đó. Chỉ là họ chưa được huấn luyện về mặt tâm lý, đây cũng có thể nói là một điều đáng tiếc. Có lẽ chờ thêm một thời gian nữa, để họ tiếp thu việc huấn luyện như thế này nhiều hơn, có lẽ họ cũng sẽ trở thành bộ đội đặc chủng ưu tú. Tôi không khinh thường những người rút lui, sợ hãi là điều mà ai cũng có, chỉ là có một số người sau khi trải qua nỗi sợ hãi, sức chịu đựng tinh thần sẽ mạnh hơn rất nhiều. Nhưng lần này là huấn luyện đào thải, nói đúng ra là những binh sĩ này đành tiếc nuối rời đi thôi, những người có thể kiên trì sẽ chính thức trở thành bộ đội đặc chủng. Trong vòng hai mươi ngày nữa, tôi muốn đập tan tất cả những gì họ đã từng học, để họ một lần nữa tiếp thu huấn luyện đặc chủng!
- Rất tàn khốc!
Phần tóc mai của Bành Hiểu Lộ bị gió thổi bay lên trước mặt, che khuất tầm mắt cô. Bành Hiểu Lộ đưa tay vuốt mớ tóc rối ra sau tai, ngay lúc đó, Diệp Lăng Phi quay đầu lại, nhìn thấy cái gáy trắng ngần của cô lộ ra. Diệp Lăng Phi cố ý ghé môi tới vùng gáy của Bành Hiểu Lộ, nhẹ giọng nói:
- Hiểu Lộ, em có biết là bây giờ em đang đối xử với tôi rất tàn nhẫn không?
Bành Hiểu Lộ kinh ngạc, cô quay mặt lại, vốn muốn hỏi Diệp Lăng Phi rốt cuộc là có chuyện gì, nhưng không ngờ rằng mình chỉ hơi nghiêng mặt, đôi môi của cô đã chạm phải gương mặt Diệp Lăng Phi. Môi của Diệp Lăng Phi vốn đang đặt gần gáy của Bành Hiểu Lộ, còn chưa chạm tới, nhưng lần này Bành Hiểu Lộ lại khiến cho môi Diệp Lăng Phi trực tiếp áp lên vùng gáy mê người của cô. Lần này, Diệp Lăng Phi thuận lý thành chương hôn lên gáy cô, đầu lưỡi của hắn còn vươn ra liếm nhẹ.
Bành Hiểu Lộ chỉ cảm thấy gáy mình hơi nhột nhột, có ý muốn đẩy ra nhưng trong lòng lại có chút lưu luyến. Ngay khi cô còn đang do dự, tay phải Diệp Lăng Phi dùng lực ôm Bành Hiểu Lộ thật chặt, môi hắn mặc sức hôn lên vùng gáy hấp dẫn của cô. Bành Hiểu Lộ trong lòng hơi hoảng loạn, vốn là phải đẩy hắn ra, nhưng không biết làm sao mà cô chẳng có chút sức lực nào, ngược lại còn nghiêng đầu sang một bên, để lộ ra cả vùng gáy trắng ngần.