– Đĩa bay ư?
Diệp Lăng Phi thấy Bành Hiểu Lộ bỗng dưng lơ mình thì hơi ngơ ngác, trong lúc hắn còn đang suy nghĩ rốt cuộc đây là chuyện gì thì Angel đã bưng khay đồ ăn đi tới. Angel ngồi xuống chỗ mà Bành Hiểu Lộ vừa ngồi, mắt cô nhìn theo bóng lưng Bành Hiểu Lộ đang đi ra cửa, sau đó nhanh chóng quay sang nhìn Diệp Lăng Phi, nhẹ nhàng nói:
– Chuyện gì xảy ra vậy, em thấy hình như cô ấy không thèm để ý đến anh!
– Chuyện này liên quan gì đến em, nhóc con, lo ăn cơm của mình đi! – Diệp Lăng Phi nói.
– Gì vậy chứ, anh có tức giận thì cũng đừng trút lên đầu em, có phải em chọc giận anh đâu!
Angel vừa dứt lời, Diệp Lăng Phi lập tức trợn mắt nhìn cô, nói:
– Em nói linh tinh gì thế!
Angel cười cười, nói:
– Em biết rồi, em không nói nữa là được. Em còn phải ăn cơm nữa chứ, ừm, đói bụng quá rồi, cũng không biết là chuyện gì nữa, chắc là do hôm qua vận động hơi quá sức?
Diệp Lăng Phi không để ý đến Angel đang ngồi đó lẩm bẩm, hắn vừa ăn vừa thầm đoán xem cô nàng Bành Hiểu Lộ bị làm sao. Diệp Lăng Phi nhanh chóng ăn xong bữa sáng, sau khi trả khay thức ăn về chỗ cũ, hắn định đi ra ngoài nhà ăn. Vừa mới ra đến cửa, Diệp Lăng Phi chợt nghe thấy Bạch Dương gọi mình:
– Anh Diệp, chờ một chút!
Diệp Lăng Phi dừng lại, Bạch Dương cũng bước nhanh tới từ phía sau, nói:
– Anh Diệp, tôi vừa nghĩ rồi, hay là buổi sáng chúng ta thi kéo co, sau đó thì tổ chức trận đấu bóng đá, anh thấy thế nào?
– Đại đội trưởng Bạch, chuyện này anh cứ quyết định là được! – Diệp Lăng Phi đang có chuyện trong lòng, nói – Tôi có chút việc bận, e là không tham gia được, thế này đi, anh cứ theo kế hoạch ban đầu mà tổ chức, không cần lo cho tôi đâu!
Bạch Dương gật đầu, hắn không hỏi Diệp Lăng Phi có chuyện gì, nói:
– Vậy cũng được!
Diệp Lăng Phi đi ra khỏi nhà ăn, hắn đi thẳng đến ký túc xá của Bành Hiểu Lộ, còn chưa tới nơi thì đã nhìn thấy cô đang đi ra từ trong đó. Vốn dĩ Diệp Lăng Phi định gọi Bành Hiểu Lộ, nhưng suy nghĩ một lát lại thôi. Hắn liền đi theo sau, thấy Bành Hiểu Lộ đi bộ ra khỏi nơi đóng quân. Diệp Lăng Phi cảm thấy sửng sốt, hắn không nghĩ ra vì sao Bành Hiểu Lộ lại muốn rời đi. Hôm nay có cuộc thi, sao cô có thể bỏ đi một mình được!
Diệp Lăng Phi theo Bành Hiểu Lộ ra khỏi khu quân doanh, khi cô đi đến một sườn đồi thấp, hắn đã đuổi kịp.
– Hiểu Lộ, chờ tôi với! – Diệp Lăng Phi gọi.
Bành Hiểu Lộ nghe thấy tiếng gọi của Diệp Lăng Phi, cô quay người lại, gió thổi khiến tóc cô hơi rối, Bành Hiểu Lộ đưa tay vuốt lại một chút, sau đó nói với giọng rất không vui:
– Anh đi theo tôi làm gì?
– Tôi cũng muốn ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa! – Diệp Lăng Phi đi tới trước mặt Bành Hiểu Lộ, cười nói – Hiểu Lộ, sao cô không đội mũ thế? Ừm, nhưng trông cô lúc này cũng rất ưa nhìn, thật sự rất đẹp!
– Tôi có xinh đẹp hay không cũng không liên quan gì đến anh! – Bành Hiểu Lộ không hề hòa nhã, cô tìm một chỗ bằng phẳng trên sườn đồi rồi ngồi xuống.
Diệp Lăng Phi cũng đi đến ngồi cạnh, Bành Hiểu Lộ liếc nhìn hắn, lạnh lùng nói:
– Anh cách xa tôi một chút, quan hệ giữa chúng ta cũng không thân thiết đến thế đâu!
Da mặt Diệp Lăng Phi trước sau như một rất dày, căn bản không thèm để ý đến lời Bành Hiểu Lộ, hắn làm như không nghe thấy, nói:
– Hiểu Lộ, cô nhìn sang bên kia xem, đẹp thật đấy!
– Chỗ đó là một ngọn đồi trọc mà, có gì đẹp đâu! – Bành Hiểu Lộ không hề nể mặt, nói – Anh có biết thưởng thức không vậy?
– Vì nó trọc nên mới đẹp! – Diệp Lăng Phi nói – Cô thử nghĩ xem, ngọn đồi đó giống cái gì?
Bành Hiểu Lộ lắc đầu, lãnh đạm đáp:
– Không biết!
– Ngọn đồi đó giống bánh bao chay đó, bánh bao chay không phải đều trơn nhẵn sao, hơn nữa trên đồi còn có một tảng đá nhỏ nhô ra, rõ ràng chính là cái chấm đỏ trên bánh bao chứ gì!
Diệp Lăng Phi vốn chỉ thuận miệng nói đùa, thầm nghĩ muốn dỗ dành Bành Hiểu Lộ, nhưng không ngờ hắn vừa nói xong, cô không những không cười mà ngược lại còn nhìn hắn, mắng:
– Lưu manh!
– Lưu manh? – Diệp Lăng Phi sửng sốt, khó hiểu hỏi lại – Hiểu Lộ, sao cô lại mắng tôi là lưu manh?
– Anh tự nói xem? – Bành Hiểu Lộ hỏi ngược lại.
– Tôi không biết, nếu biết thì tôi còn hỏi cô làm gì! – Diệp Lăng Phi tỏ vẻ rất oan ức – Vừa rồi tôi chỉ muốn kể chuyện cười cho cô vui thôi, chỉ muốn làm cô cười mà lại bị mắng là đồ lưu manh, cô bảo có oan cho tôi không chứ?
– Anh mà còn oan ức à? – Bành Hiểu Lộ giận dữ nói – Anh vừa nói ngọn đồi kia giống cái gì?
– Giống bánh bao chay! – Diệp Lăng Phi nói – Sao vậy, có vấn đề gì à?
– Anh còn nói gì nữa?
– Tôi còn nói trên đồi có một tảng đá nhô lên giống như cái chấm đỏ trên bánh bao, a…!
Ánh mắt Diệp Lăng Phi lướt qua bộ ngực của Bành Hiểu Lộ, thấy cô đang khoanh hai tay che trước ngực, hắn vừa nhìn thấy tư thế đó, trong lòng lập tức hiểu ra. Xem ra Bành Hiểu Lộ cho rằng hắn đang kể chuyện cười bậy bạ với mình, vì thế mới mắng hắn là lưu manh. Diệp Lăng Phi trong lòng tràn đầy oan khuất, vội vàng giải thích:
– Hiểu Lộ, cô đừng hiểu lầm, tôi thật sự không có ý nói ngực của cô giống ngọn đồi kia, à không phải, tôi cũng không nói ngực cô giống bánh bao chay, à, cũng không đúng, tôi cũng không nói bánh bao chay giống ngọn đồi, à… Hiểu Lộ, tôi không biết nên nói thế nào nữa, cô tự suy nghĩ đi!
Bành Hiểu Lộ thấy Diệp Lăng Phi cuống cả lên, vốn định bật cười nhưng cuối cùng vẫn cố nén lại. Đêm qua cô đã suy nghĩ rất lâu về chuyện sau này mình và Diệp Lăng Phi nên duy trì mối quan hệ như thế nào. Khó khăn lắm Bành Hiểu Lộ mới hạ quyết tâm, từ nay về sau sẽ duy trì khoảng cách với hắn, đối xử với hắn như người xa lạ, nhưng bây giờ cô lại không nhịn được cười. Nếu như cô cười, mọi thứ sẽ chấm dứt, quyết tâm vất vả lắm mới có được cũng sẽ đổ sông đổ bể. Bành Hiểu Lộ cố nín cười, xụ mặt ra, nói:
– Tôi nghĩ cái gì cơ?
– Cô nghĩ về những điều tôi vừa nói đó, tôi tin chắc cô sẽ hiểu ra! – Diệp Lăng Phi nói.
– Tôi không hiểu! – Bành Hiểu Lộ nói.
– Cô thật sự không hiểu à? – Diệp Lăng Phi cau mày – Tôi sẽ từ từ giải thích cho cô hiểu!
– Tôi không có thời gian, tôi muốn ở đây một mình cho yên tĩnh, làm ơn anh về đi cho! – Bành Hiểu Lộ nói.
Diệp Lăng Phi nghe vậy, hắn quả thực đứng dậy, nói:
– Tôi đi thật đó!
Nói xong, Diệp Lăng Phi quả thực bước đi. Bành Hiểu Lộ ngồi trên sườn đồi, cô vốn cho rằng hắn sẽ không đi, với kẻ mặt dày như Diệp Lăng Phi, nhất định sẽ quấn lấy mình, sao có thể bỏ đi dễ dàng thế được. Nhưng thật không ngờ, đằng sau không hề có chút tiếng động nào. Bành Hiểu Lộ thầm nghĩ: "Lẽ nào người kia thực sự sửa tính, chịu nghe lời mình rồi sao?"
Bành Hiểu Lộ xoay người lại, không thấy Diệp Lăng Phi ở phía sau nữa. Cô liếc mắt nhìn ra hướng sườn đồi, cũng không thấy bóng dáng hắn đâu. Bành Hiểu Lộ lẩm bẩm:
– Gã này đi nhanh thật, đảo mắt đã không thấy tăm hơi. Thôi quên đi, đi thì cứ đi, ai thèm giữ anh ta ở lại chứ, bực mình muốn chết. Anh ta đúng là một tên đại lưu manh, cả ngày chỉ biết nói những chuyện ghê tởm, có chuyện gì cũng không nói với mình, tôi không thèm để ý tới anh nữa!
Bành Hiểu Lộ đang lẩm bẩm một mình, cô còn chưa nói dứt lời, chợt nghe thấy giọng Diệp Lăng Phi đang cười nói:
– Hiểu Lộ à, cô đứng một mình ở đây lẩm bẩm cái gì đó?
Nói xong, Diệp Lăng Phi đi ra khỏi chỗ nấp, cười nói:
– Tôi biết ngay là cô không muốn để tôi đi mà, vì thế tôi mới không đi, tìm một chỗ nấp để chơi trốn tìm với cô!
– Ai không muốn anh đi chứ, tôi còn ước gì anh đi cho khuất mắt! – Bành Hiểu Lộ hừ lạnh – Anh coi mình là ai mà tôi không nỡ để anh đi!
Diệp Lăng Phi đi tới ngồi xuống bên cạnh Bành Hiểu Lộ, cười nói:
– Hiểu Lộ, nếu cô muốn tôi đi, vậy sao cô còn quay người lại tìm?
– Tôi thích thế đấy, anh quản được sao! – Bành Hiểu Lộ hừ lạnh – Tôi thích ngoái lại xem đấy, tôi muốn xem anh đã lăn xuống vực chưa, đến lúc đó, tôi sẽ nhân cơ hội anh bất tỉnh mà đến đạp cho hai cái!
– Không phải chứ? Hiểu Lộ, lòng cô lại ác độc như thế sao! – Diệp Lăng Phi ra vẻ vô cùng sợ hãi – Mọi người đều nói trốn tìm là trò chơi nguy hiểm nhất, bây giờ tôi mới thấy ngồi cùng một người đẹp mới là trò chơi nguy hiểm nhất, không biết lúc nào mình sẽ bị người ta đánh bất tỉnh, sau đó còn bị đạp thêm hai phát.
– Anh nói bậy bạ gì đó, tôi sẽ không làm như vậy đâu, trừ phi chính anh tự ngất xỉu! – Bành Hiểu Lộ nói.
– Thấy chưa, cô chính là muốn đạp tôi hai cái. Hiểu Lộ, thế này nhé, coi như tôi ngất xỉu, để cô đạp cho hết giận!
Diệp Lăng Phi nói xong quả thực nằm xuống đất, ra ý muốn để Bành Hiểu Lộ đạp mình hai cái. Bành Hiểu Lộ thấy hắn làm vậy, lo hắn bị lạnh, vội vàng nói:
– Được rồi, được rồi, anh đừng có làm loạn nữa, nếu anh thật sự muốn ngồi ở đây thì cứ ngồi đi, tôi không ép anh nữa!
Diệp Lăng Phi cười hì hì đứng dậy, hắn quay lưng về phía Bành Hiểu Lộ, nói:
– Hiểu Lộ, cô giúp tôi phủi sạch bụi ở sau lưng với!
– Sao anh không tự phủi đi!
Bành Hiểu Lộ tuy miệng nói vậy nhưng vẫn đứng dậy, giúp Diệp Lăng Phi phủi bụi sau lưng. Khi cô không cẩn thận chạm vào mông hắn, mặt Bành Hiểu Lộ thoáng cái đã nóng bừng lên, cô không phủi nữa, tìm một chỗ ngồi xuống, nói:
– Anh tự xử lý đi, tôi mặc kệ anh đó!
Diệp Lăng Phi cười ha hả ngồi xuống bên cạnh Bành Hiểu Lộ, tay phải hắn nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo thon của cô, nói:
– Hiểu Lộ, để tôi kể chuyện cười cho cô nghe nhé!
– Không nghe! – Bành Hiểu Lộ bỗng nhiên quay người lại đối mặt với Diệp Lăng Phi, nói với vẻ cực kì nghiêm túc – Diệp Lăng Phi, bây giờ tôi trịnh trọng nói với anh, từ hôm nay trở đi, tôi và anh vạch rõ giới hạn, hai chúng ta không quen…!
Bành Hiểu Lộ mới nói được đến đây, chợt nghe thấy Diệp Lăng Phi lớn tiếng reo lên:
– Hiểu Lộ, cô mau nhìn kìa, trên trời có một vật thể hình tròn lấp lánh, lẽ nào đó là đĩa bay trong truyền thuyết sao?
Bành Hiểu Lộ nghe vậy, cô hiếu kỳ nhìn theo hướng Diệp Lăng Phi đang chỉ, nhưng lại không thấy gì cả. Bành Hiểu Lộ hỏi:
– Đĩa bay ở đâu?
– Vừa nãy ở chính chỗ đó mà, sao chớp mắt đã không thấy đâu nữa nhỉ? – Diệp Lăng Phi ngạc nhiên nói.
Thấy bộ dạng của Diệp Lăng Phi như đã chính mắt nhìn thấy, lúc đầu Bành Hiểu Lộ cũng tin là thật, nhưng khi cô quay đầu lại, trông thấy cánh tay hắn đang vòng qua eo mình, lại nghĩ tới phản ứng khi nãy của hắn, cô lập tức hiểu ra chuyện này là do Diệp Lăng Phi bịa ra, hắn căn bản không nhìn thấy đĩa bay gì cả, chẳng qua là lấy cớ để trêu mình mà thôi.
– Anh này, anh thật là xấu xa! – Bành Hiểu Lộ vừa nói vừa dùng tay đẩy vai Diệp Lăng Phi một cái, gắt giọng – Anh học ai thế hả, trong đầu toàn là mấy trò xấu!
Bành Hiểu Lộ cũng quên mất vừa rồi cô đã nói muốn vạch rõ giới hạn với Diệp Lăng Phi, bị hắn quấy rầy một phen làm cô quên luôn những gì mình vừa nói. Diệp Lăng Phi nhân cơ hội nắm thật chặt bàn tay ngọc ngà của Bành Hiểu Lộ, chỉ hơi kéo nhẹ một chút, cô đã bị hắn ôm vào lòng. Diệp Lăng Phi không đợi Bành Hiểu Lộ có bất kỳ phản ứng gì đã trực tiếp hôn lên đôi môi kiều diễm của cô.
Diệp Lăng Phi nắm bắt thời cơ cực kì chuẩn xác, trong khi Bành Hiểu Lộ còn đang hoảng hốt thì đầu lưỡi hắn đã tách hàm răng cô ra luồn vào bên trong. Lưỡi của Bành Hiểu Lộ bị lưỡi của Diệp Lăng Phi quấn lấy. Tim cô đập loạn xạ, đầu óc trống rỗng, trong lúc cực kì hốt hoảng cô cảm thấy dường như tay hắn đang vuốt ve bộ ngực mình, hình như áo ngực của cô cũng đã bị cởi ra. Bành Hiểu Lộ như mê man, cảm giác tim đập thình thịch này khiến cô gần như mất đi lý trí, khi cô tỉnh táo lại thì thấy đôi môi Diệp Lăng Phi đang thỏa sức khám phá trên bộ ngực hấp dẫn của mình.
Bành Hiểu Lộ cắn chặt môi, cố hết sức đẩy Diệp Lăng Phi ra. Sau đó, cô nhanh chóng mặc lại chiếc áo ngực, sau khi đã chỉnh trang y phục, cô giơ tay lên, “bốp” một tiếng, tặng cho Diệp Lăng Phi một cái tát trời giáng.
– Tên khốn nhà anh, đồ háo sắc, anh…!
Bành Hiểu Lộ không mắng nữa, hai hàng nước mắt chảy dài trên má, cô vùng đứng dậy bỏ chạy. Vừa rồi Diệp Lăng Phi có chút kích động, cũng không suy nghĩ nhiều về hậu quả, bây giờ mới cảm thấy mình không nên thân mật với Bành Hiểu Lộ như vậy. Hắn có thể cãi vã ầm ĩ với cô, tất cả đều không quan trọng, nhưng chuyện vừa rồi đã phá vỡ giới hạn mà hai người có thể chấp nhận.
Diệp Lăng Phi thấy Bành Hiểu Lộ chạy như điên, hắn lo cô gặp chuyện không hay nên cũng đuổi theo. Ngay khi Diệp Lăng Phi đuổi kịp, vừa kéo tay cô lại, Bành Hiểu Lộ đột nhiên xoay người, tát cho hắn một cái. Diệp Lăng Phi vươn tay nắm lấy cánh tay cô. Hắn vốn tưởng như vậy thì Bành Hiểu Lộ sẽ ngừng lại, nhưng đâu ngờ cô lại bước về phía hắn, hai tay ôm lấy người hắn, sau đó cả người cô ngã xuống sườn đồi.
Diệp Lăng Phi sao có thể ngờ Bành Hiểu Lộ sẽ làm như vậy, hắn căn bản không hề phòng bị, kết quả là hai người ôm nhau lăn từ trên sườn đồi xuống. Cũng may là sườn đồi này không quá cao, hai người lăn xuống khoảng 7, 8 mét thì dừng lại ở một chỗ hơi lõm vào. Khi hai người lăn xuống, Diệp Lăng Phi vừa vặn bị Bành Hiểu Lộ đè lên, giống hệt tư thế ngày hôm đó. Khóe mắt của Bành Hiểu Lộ đỏ hoe, cô không hề bối rối mà giương cặp mắt long lanh nhìn hắn. Hai tay Diệp Lăng Phi ôm chặt eo Bành Hiểu Lộ, quan tâm hỏi:
– Hiểu Lộ, cô có bị thương không?
– Tôi bị thương cũng không cần anh quan tâm! – Khóe mắt Bành Hiểu Lộ đỏ bừng, vài giọt nước mắt chảy ra, cô nói – Vì sao tối hôm đó lại xảy ra chuyện như vậy, vì sao tôi lại gặp anh, vì sao lại phát sinh chuyện này với anh? Tôi hận chính mình, rõ ràng biết chuyện giữa hai chúng ta là không thể, nhưng cuối cùng tôi vẫn thích cãi nhau với anh, tôi vẫn luôn ngây thơ cho rằng chúng ta có thể là bạn, sẽ không vượt qua giới hạn kia. Nhưng vừa rồi chúng ta đã vượt qua rồi, đồ xấu xa nhà anh, vì sao anh lại đối xử với tôi như vậy, anh nói cho tôi biết, vì sao?
Diệp Lăng Phi có thể hình dung ra tâm trạng phức tạp của Bành Hiểu Lộ lúc này, hắn cũng cảm thấy hận chính mình, vì sao mình cứ thích trêu chọc các cô gái như vậy, có một người rồi lại thêm một người. Diệp Lăng Phi không nói gì, hắn để Bành Hiểu Lộ mặc sức nói ra những suy nghĩ của mình.
– Buông tôi ra! – Bành Hiểu Lộ bỗng nhiên quát lớn.
– Tôi không buông! – Diệp Lăng Phi nói – Tôi sợ cô lại xảy ra chuyện, tôi biết tất cả đều do tôi gây ra, vừa nãy cũng là tôi phá vỡ giới hạn giữa hai chúng ta. Tôi không nên làm vậy, chúng ta vẫn có thể là bạn tốt mà. Tôi không muốn mất đi một người bạn như cô, vì thế tôi không buông tay. Tôi biết nếu tôi buông tay, cô sẽ rời bỏ tôi, sau này chúng ta sẽ không thể là bạn được nữa!
– Rốt cuộc anh có chịu buông tôi ra không? – Bành Hiểu Lộ bỗng nhiên trợn trừng mắt, giọng điệu cũng trở nên cứng rắn hơn.
– Tôi không buông! – Diệp Lăng Phi kiên trì nói.
Ngay khi Diệp Lăng Phi nói xong, chỉ thấy Bành Hiểu Lộ cắn chặt môi, mạnh đến mức sắp bật máu. Ngay lúc hắn đang do dự có nên thả tay ra hay không, Bành Hiểu Lộ bỗng nhiên ghé môi tới, môi cô kề sát môi hắn, hơi thở trở nên dồn dập. Diệp Lăng Phi chỉ cảm thấy từng luồng hơi nóng từ mũi Bành Hiểu Lộ phả vào môi mình, trong khoảnh khắc đó, hắn thậm chí còn hoài nghi người mình đang ôm có phải là Bành Hiểu Lộ hay không.
Nụ hôn nóng bỏng của Bành Hiểu Lộ rất vụng về, nhưng cô vẫn cố gắng hôn hắn. Diệp Lăng Phi cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng nhất thời chưa biết nói thế nào. Hắn mạnh mẽ đẩy Bành Hiểu Lộ ra, nói:
– Hiểu Lộ, cô đang làm gì vậy?
Bành Hiểu Lộ lại hôn tới, Diệp Lăng Phi vốn định đẩy cô ra, nhưng cuối cùng hắn không làm vậy mà cùng cô hôn nhau một cách say đắm. Sau một nụ hôn nóng bỏng, Bành Hiểu Lộ mới ngẩng đầu lên, ánh mắt cô vẫn còn vương lệ.
– Hiểu Lộ, rốt cuộc cô đang làm gì vậy? – Diệp Lăng Phi hỏi.
– Không phải anh nói sẽ không buông tay sao, tôi đây cũng không buông tay, tôi cứ ôm anh như vậy, tôi không muốn kìm nén cảm xúc trong lòng mình nữa, tôi thích ôm anh như vậy! – Bành Hiểu Lộ nói thẳng – Tôi biết hậu quả của việc này nhưng tôi không quan tâm nữa, tôi muốn ôm anh. Dù sao thì tôi cũng biết một khi chúng ta rời khỏi đây, anh và tôi sẽ đi trên hai con đường khác nhau, có lẽ sẽ không gặp lại nhau nữa. Nếu đã vậy thì sao tôi phải kìm nén tình cảm của mình? Tôi không biết tình cảm của mình đối với anh có phải là tình yêu hay không, nhưng tôi biết rằng tôi rất thích cãi cọ với anh. Chính vì vậy, Diệp Lăng Phi, anh có biết đêm qua tôi đã khổ sở thế nào không? Bởi vì tôi phát hiện tôi rất quan tâm đến anh. Tối qua tôi cũng đã hạ quyết tâm, từ giờ sẽ không để ý đến anh nữa, nhưng tôi lại không làm được. Đều là tên khốn nhà anh hại tôi! Tôi bất chấp tất cả, bây giờ tôi muốn nói với anh, tôi thích anh, là thích đấu khẩu với anh!
Bành Hiểu Lộ nói xong lại muốn hôn tiếp, lúc này Diệp Lăng Phi mới bảo:
– Hiểu Lộ, cô có thể nghe tôi nói hai câu được không?
Bành Hiểu Lộ nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
– Anh muốn nói gì với tôi? Anh định nói là anh đã kết hôn rồi sao, nói cho tôi biết chúng ta làm vậy là sai sao?
Diệp Lăng Phi bỗng nhiên cười nói:
– Cũng không phải như vậy!
Bành Hiểu Lộ sửng sốt, cô nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi với vẻ nghi hoặc:
– Vậy anh muốn nói gì với tôi?
– Tôi… tôi muốn nói là tôi bị cô đè tê hết cả rồi, đặc biệt là phía dưới bị cô ép muốn gãy rồi, chúng ta có thể đổi tư thế được không?
Diệp Lăng Phi cùng Bành Hiểu Lộ tay trong tay leo lên đỉnh đồi, một trận gió thổi qua, một lọn tóc của Bành Hiểu Lộ bị gió thổi che trước mặt, Diệp Lăng Phi đưa tay vén tóc cô ra sau tai.
– Hiểu Lộ, chúng ta ngồi ở đây đi, chỗ này ngắm phong cảnh khá tuyệt đấy!
Diệp Lăng Phi tìm một chỗ bằng phẳng, ngồi xuống trước, Bành Hiểu Lộ liếc nhìn đùi của hắn, nhẹ giọng nói:
– Diệp Lăng Phi, tôi có thể ngồi lên chiếc salon bằng da thật này không?
Diệp Lăng Phi không ngờ Bành Hiểu Lộ cũng có khiếu hài hước như vậy, hắn cười cười, nói:
– Được thôi, nhưng khi nào tôi tê mỏi thì chúng ta phải đổi sang tư thế khác đó!
Bành Hiểu Lộ cười nói:
– Được thôi!
Nói xong cô liền ngồi xuống. An vị xong xuôi, Bành Hiểu Lộ lại hỏi:
– Diệp Lăng Phi, anh vừa nói đổi tư thế là có ý gì vậy?
– Cả cái này mà cô cũng không biết à, để tôi nói cho cô hiểu!
Diệp Lăng Phi xấu xa thì thầm mấy câu vào tai Bành Hiểu Lộ. Cô nghe xong đỏ bừng cả mặt, gắt giọng:
– Đàn ông các anh ai cũng háo sắc, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến mấy chuyện xấu xa này!
– Đàn ông không xấu, đàn bà không yêu! – Diệp Lăng Phi cười nói – Hiểu Lộ, cô đã bao giờ nghĩ vì sao cô lại thích cãi lộn với tôi không?
– Tôi cũng không biết, chỉ là tôi luôn có cảm giác này! – Bành Hiểu Lộ nhìn về một nơi xa xăm, nói – Tôi thừa nhận vừa rồi tôi rất ngốc mới nói ra những lời như vậy, bây giờ nghĩ lại tôi rất hối hận, tôi không nên tùy tiện nói ra. Diệp Lăng Phi, đây là bí mật giữa hai chúng ta, sau này không cho anh nhắc đến chuyện hôm nay, cả hai chúng ta đều quên nó đi!
– Ha ha. Hiểu Lộ, để tôi giải thích cho cô nhé, đó là bởi vì cô thích sự xấu xa của tôi! – Diệp Lăng Phi không hề có ý nói đùa mà ra vẻ rất nghiêm túc – Cuộc sống của cô trong quân doanh rất đơn điệu và khô khan. Bề ngoài thì cô là một cô gái kiên cường, nhưng những cô gái giống như cô, nội tâm lại càng yếu đuối. Trong lòng cô luôn khát vọng một tình yêu, thế nhưng gia thế của cô đã quyết định rằng người thường không thể đến gần. Lại nói về tay Nhiếp Quân kia, vì sao anh ta lại cho rằng cô thích anh ta? Thực ra cũng không thể trách anh ta, mà cái này là do cô tạo thành!
– Anh nói là do tôi tạo thành sao? – Bành Hiểu Lộ hỏi.
Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:
– Đúng vậy, là do cô gây nên. Có thể cô không ý thức được điều đó, chỉ là cô cảm thấy Nhiếp Quân có khí chất quân nhân hơn người khác, cô kính trọng anh ta, tự nhiên sẽ tiếp xúc với anh ta nhiều hơn. Nhưng cô làm như vậy ngược lại khiến người khác hiểu lầm cô có ý với Nhiếp Quân, bởi vì tất cả mọi người đều biết, cô đã đến tuổi yêu đương rồi, vì thế rất nhiều binh sĩ trong đó có cả Nhiếp Quân đều nghĩ rằng cô có ý với anh ta