– Hừ, hắn đã trở lại, mọi người chú ý.
Thẩm Thiên thò đầu ra nhìn ngoài hành lang. Vừa trông thấy Diệp Lăng Phi ở đó, cậu ta lập tức quay về chỗ ngồi, ra hiệu Đường Dương và Vương Đào nói nhỏ lại một chút.
– Thẩm Thiên, anh nói thật không, hắn đi vào trong văn phòng của Phó tổng Trần à?
Đường Dương hoài nghi hỏi. Vương Đào ở bên cạnh cũng gật gật đầu. Hai người bọn họ chính là nòng cốt của phòng tiêu thụ.
– Vừa rồi tôi ở hành lang tận tai nghe được, cái này còn có thể sai được sao?
Thẩm Thiên nhỏ giọng nói:
– Tôi còn nghe thấy chúng ta phải làm việc cho hắn. Cho nên mọi người cần phải cẩn thận một chút, không chừng người này với chủ quản có quan hệ gì đó, nếu mọi người làm không tốt, không chừng sẽ gặp rắc rối lớn đấy.
– Anh không cần phải lo lắng, cái tên này suốt ngày chơi bời lêu lổng...
Đường Dương khinh miệt nhếch miệng cười.
Đường Hiểu Uyển cúi đầu, dùng con dấu đóng tài liệu cho khách hàng, rồi tìm kiếm tin tức có ích. Nàng không dám đem chuyện đêm qua nói ra, nếu để người khác biết, không chừng sẽ bị đàm tiếu là mình câu dẫn lãnh đạo. Chỉ là trong lòng Đường Hiểu Uyển vô cùng hồi hộp, có một cảm giác khác thường không nói nên lời, vừa khác lạ lại vừa ngọt ngào.
Diệp Lăng Phi đi ra ngoài đại sảnh, nhìn thấy Thẩm Thiên, Đường Dương và Vương Đào ba người đang xì xào bàn tán. Diệp Lăng Phi dùng đầu gối cũng đoán ra mấy tên này nhất định cho rằng lần này mình đi đã “lành ít dữ nhiều”. Chỉ có Lý Khả Hân cầm điện thoại lên nói:
– Trương quản lý, ông hãy suy nghĩ lại một chút. Sản phẩm của công ty chúng tôi quả thật không tệ đâu.
Thấy vẻ mặt u sầu của Lý Khả Hân thì cũng đủ biết khách hàng đã hủy đơn hàng này.
Diệp Lăng Phi cố ý tỏ vẻ uể oải. Thẩm Thiên, Đường Dương và những người khác thấy hắn như vậy thì đoán rằng hắn nhất định bị Phó tổng Trần giáo huấn. Ai cũng biết rằng Trần Ngọc Đình là người tài giỏi, làm việc rất có trách nhiệm, nhưng yêu cầu của cô ấy cũng vô cùng nghiêm khắc.
Thấy dáng vẻ cấp dưới mình có vẻ hả hê, Diệp Lăng Phi lại thở dài một hơi nữa. Hắn đi tới trước bàn làm việc của Lý Khả Hân, chờ sau khi nàng cúp điện thoại xong mới cất tiếng:
– Các vị, rất vinh hạnh vì đã được ở cùng với mọi người năm nay. Tôi thấy thời gian năm ngày trôi qua thật là nhanh, vừa rồi tôi nói chuyện với Phó tổng Trần, cô ấy nói rằng cô ấy chỉ cho tôi năm ngày để hiểu rõ mọi sản phẩm của Tập đoàn Tân Á. Mà năm ngày tôi vào tập đoàn này, mọi người cũng biết, nếu tôi không làm được thì sẽ có hậu quả.
Diệp Lăng Phi nói đến đoạn này cố ý dừng lại nhìn bọn Thẩm Thiên mím môi, trợn mắt, thầm cười trộm, xem ra bọn họ đã nghĩ trước kết quả.
Diệp Lăng Phi cười thầm trong lòng, thầm nghĩ:
“Mấy tên tiểu tử này xem ra rất muốn ta gặp chuyện không may.”
Nghĩ tới đây, Diệp Lăng Phi cố ý cao giọng nói:
– Rất không may, vừa rồi tôi đã vượt qua cuộc kiểm tra cho nên từ nay về sau tôi sẽ tiếp tục làm việc chung với các anh các cô. Đương nhiên vì để kích thích mọi người, để hoàn thành tốt hạn ngạch, tôi quyết định trong vòng một tuần tới phải tiêu thụ được 50 vạn trở lên. Ngoại trừ số tiền được trích phần trăm thì cũng sẽ được thưởng 1.000 đồng. Về phần nếu như không hoàn thành được, xin lỗi tôi sẽ khấu trừ 500 tệ tiền lương của các vị. Tôi là trưởng phòng của các vị, chỉ cần tôi ra lệnh thì cũng giống như là hoạt động tài chính, có thể dùng số tiền đó để hoạt động mà không cần bất kỳ thủ tục nào.
– Thời gian quá ngắn, chỉ có bảy ngày.
Một tiếng phàn nàn vang lên. Đường Dương lớn tiếng kháng nghị:
– Trưởng phòng, đây rõ ràng là anh đang trả thù chúng tôi. Chúng tôi không thể hoàn thành nổi 50 vạn trong vòng 7 ngày được. Chúng tôi làm hoạt động tiêu thụ này cần phải theo dõi lâu dài, nếu như khách hàng mấy tháng không đặt hàng thì chúng tôi biết làm sao được. Chỉ khảo hạch trong vòng 7 ngày, làm sao có thể đạt được 50 vạn?
Diệp Lăng Phi cau mày, lộ ra một vẻ mặt buồn bã, tựa hồ như á khẩu không nói được. Thẩm Thiên và Vương Đào bọn họ giơ ngón tay cái về phía Đường Dương, tỏ ý tán dương hắn.
Diệp Lăng Phi buồn rầu nói:
– Tiểu Đường nói rất có lý. Chỉ là vừa rồi Phó tổng Trần đã khiến cho tôi hiểu rõ một chuyện. Con người có tiềm năng vô hạn, chỉ cần ép họ, họ sẽ làm được.
Diệp Lăng Phi nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của cấp dưới thì trong lòng cảm thấy hơi hả hê, hắn cất tiếng nói tiếp:
– Các vị, nhớ rõ một câu, phong thủy luân chuyển, biết đâu một ngày nào đó sẽ đến lượt các vị.
Nói xong, Diệp Lăng Phi quay về phòng làm việc của mình.
Giờ phút này, tất cả đều hiểu là Diệp Lăng Phi cố ý làm vậy. Đường Dương, người vốn mồm miệng lanh lợi, cũng phải ngây ngốc cúi đầu, lộ rõ vẻ thất bại. Haizz, cũng không còn cách nào khác, Diệp Lăng Phi chính là trưởng phòng phòng tiêu thụ, các quyết định của hắn cấp dưới không thể không nghe theo.
Thẩm Thiên đưa mắt nhìn sang bên cạnh. Hắn cũng đã có chủ ý, nên liền dùng giọng điệu tức giận nói với Lý Khả Hân:
– Khả Hân, chuyện này là sao. Cô xem tân chủ quản của chúng ta đó, vừa mới lên mà đã ra oai. Trong vòng một tuần có thể đạt doanh thu 50 vạn ư? Tuy nói con số này không lớn lắm, nhưng hiện tại không có hạng mục phù hợp. Nói gì thì nói, mấy tháng nay chúng ta ai cũng không tìm được hạng mục lớn, một năm hoàn thành là được, ai mà để ý các hạng mục nhỏ chứ. Tôi thấy tên trưởng phòng này chính là không hiểu công việc tiêu thụ, bắt chúng ta phải hoàn thành chỉ tiêu, so với trưởng phòng trước kia thì đúng là trên trời với dưới đất. Tôi nghĩ thật không thông, tại sao trưởng phòng của chúng ta đang làm tốt lại rời khỏi cương vị công tác chứ? Tôi hoài nghi trong chuyện này có uẩn khúc gì đó, tên Diệp Lăng Phi này nhất định là đã âm thầm dùng quan hệ để thay thế trưởng phòng cũ. Hừ, một tên mới đến công ty, không hiểu bất cứ chuyện gì cả.
Lý Khả Hân vốn đang buồn rầu chuyện này, vẫn kìm nén sự bực bội trong lòng. Ngày đó sau khi lão trưởng phòng Tống rời đi, lão trưởng phòng chỉ than thở chứ không nói rõ nguyên nhân rời khỏi cương vị công tác. Chuyện này khiến cho Lý Khả Hân cảm thấy rất kỳ lạ, hiện tại Thẩm Thiên lại kích động nàng khiến cho sự tức giận ở trong lòng nàng lại càng dâng cao. Đột nhiên, nàng đứng dậy đi về phía văn phòng của Diệp Lăng Phi.
Thấy cô ấy đi, những người còn lại đều bỏ dở công việc, lặng lẽ đi theo sau để hóng chuyện. Lý Khả Hân vốn tính thẳng thắn, lần này chắc chắn sẽ có kịch hay để xem.
Diệp Lăng Phi vừa ngồi xuống ghế, còn chưa ấm chỗ thì cửa phòng đã bị đẩy ra, Lý Khả Hân nổi giận đùng đùng xông vào.
– Trưởng phòng, anh làm như vậy rõ ràng là để trả thù, tôi phản đối.
Giọng Lý Khả Hân tuy không lớn nhưng tràn đầy sự tức giận. Diệp Lăng Phi không ngờ khi mỹ nữ này tức giận lại đáng sợ đến vậy, hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy mấy cái đầu đang thập thò. Diệp Lăng Phi biết có chuyện gì vừa xảy ra, hắn không hề tức giận mà khẽ dựa người ra sau, vắt chân lên và nói:
– Tất cả vào hết đi, một người vào mà mười người đứng ngoài cửa à? Muốn xem kịch thì cứ vào xem, việc gì phải thập thò.