Diệp Lăng Phi vừa nhận điện thoại của Bạch Tình Đình, cô đã vội vàng nói thẳng: "Xảy ra chuyện rồi!"
Diệp Lăng Phi giật nảy mình, còn tưởng Bạch Tình Đình gặp chuyện gì, vội vàng hỏi:
- Bà xã, em cứ từ từ nói, đừng vội!
- Ông xã, em nói xảy ra chuyện là vì đứa bé kia bị xe đâm rồi!
Giọng điệu của Bạch Tình Đình không quá lo lắng, chẳng qua chỉ là chút đồng cảm khiến cô nói nhanh hơn thôi. Dù là Bạch Tình Đình hay Diệp Lăng Phi, cả hai đều không thích đứa trẻ đó cho lắm. Nhất là Diệp Lăng Phi, sau khi nghe Bạch Tình Đình báo tin đứa bé bị xe đâm, hắn liền lạnh nhạt hỏi:
- Chết chưa?
Diệp Lăng Phi không có nghĩa vụ phải quan tâm con nhà người khác. Trong xã hội hiện đại này, con người ngày càng trở nên lạnh lùng hơn. Có những người khen con nhà người ta xinh xắn, đáng yêu cũng chỉ là lời nói đãi bôi ngoài môi, chẳng ai lại đi quý con nhà người ta hơn con nhà mình, trừ phi đứa trẻ đó là con rơi của hắn, còn gã kia thì ngốc đến độ đi đổ vỏ cho kẻ khác.
Phản ứng này của Diệp Lăng Phi hết sức bình thường, nếu hắn tỏ ra sốt sắng thì đó cũng chỉ là giả tạo mà thôi. Diệp Lăng Phi chính là con người như vậy, chỉ cần không phải người liên quan đến mình, người khác sống hay chết đều chẳng ảnh hưởng gì tới hắn, kể cả đứa trẻ đó có chết ngay trước mặt, hắn cũng sẽ không có chút bối rối hay đau thương nào. Nói hắn lạnh lùng cũng được, vô tình cũng chẳng sao, tóm lại Diệp Lăng Phi không bao giờ để tâm người khác nghĩ gì về mình, hắn chỉ quan tâm đến những người hắn yêu quý.
Bạch Tình Đình nói:
- Giờ đang được đưa tới bệnh viện cấp cứu!
- Ồ, anh biết rồi!
Diệp Lăng Phi lạnh nhạt đáp:
- Có liên quan gì tới anh à?
- Ông xã, hay là anh qua đây một lát đi, dù sao đi nữa cũng nên qua xem thế nào!
Bạch Tình Đình ngập ngừng nói:
- Coi như nể mặt bố em vậy!
- Anh biết rồi, giờ anh lái xe qua ngay!
Diệp Lăng Phi không thích đến bệnh viện, đứa trẻ đó sống hay chết cũng chẳng liên quan đến hắn, nhưng Bạch Tình Đình đã mở lời, hắn cũng đành đến bệnh viện một chuyến cho có lệ.
Tới bệnh viện, Diệp Lăng Phi rút chìa khóa xe rồi đi tìm Bạch Tình Đình. Vừa vào viện mới biết là do ông nội đáng kính của nó dẫn cháu đi chơi, chỉ lơ là một chút, kết quả là đứa trẻ nghịch ngợm chạy băng qua đường, bị một chiếc xe đang chạy tới đâm phải.
- Thật lắm chuyện, anh thấy từ lúc về tới giờ chưa được yên thân lúc nào cả!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa rút điếu thuốc trong túi ra, quờ tay tìm bật lửa mới phát hiện đã quên không mang theo. Hắn cũng không nhớ đã để quên ở đâu. Thấy ở cửa sổ cuối hành lang có một người đàn ông trạc 30 tuổi đang đứng hút thuốc, Diệp Lăng Phi bèn bước tới mượn lửa. Châm thuốc xong, hắn liền lắm lời một câu:
- Trời lạnh quá, ra ngoài nên cẩn thận chút, tốt nhất là nên mặc thêm cái quần dày nữa!
Người đàn ông kia ban đầu không hiểu ý gì, đợi Diệp Lăng Phi đi rồi mới phát hiện khóa quần của mình chưa kéo, để lộ chiếc quần lót hoa hòe sặc sỡ bên trong.
Diệp Lăng Phi quay lại, vừa hút thuốc vừa tỏ vẻ dửng dưng. Bạch Tình Đình kéo tay hắn, nói:
- Ông xã, anh tỏ ra quan tâm một chút đi!
- Anh phải làm ra vẻ gì nữa?
Diệp Lăng Phi bĩu môi, nói:
- Anh thế này đã là tốt lắm rồi, cần gì phải giả vờ giả vịt. Thời buổi này chuyện như vậy thiếu gì, liên quan quái gì tới anh.
Bạch Tình Đình vốn định khuyên nhủ vài câu, nhưng nghĩ lại Diệp Lăng Phi là trẻ mồ côi, cách hành xử của hắn luôn khác người, cô đành thôi. Đúng lúc này, một trận ồn ào từ trong phòng vọng ra. Bạch Tình Đình kéo tay Diệp Lăng Phi, nói:
- Ông xã, vào xem sao đi!
Diệp Lăng Phi cũng không muốn làm khó Bạch Tình Đình, bèn dập điếu thuốc rồi cùng cô bước vào.
Vừa vào đã nghe bác sĩ nói:
- Đứa bé cần phải phẫu thuật!
- Vậy thì mau làm phẫu thuật đi!
Ông Bạch lo cho cháu trai, vội vàng nói:
- Chỉ cần giữ được mạng của cháu tôi, bao nhiêu tiền cũng không thành vấn đề!
Cô thiếu phụ kia cũng nói:
- Bác sĩ, mau làm phẫu thuật đi ạ!
- Không phải chúng tôi không muốn, chỉ là nhóm máu của đứa bé là AB, mà kho máu của bệnh viện lại không có loại này…
Vị bác sĩ chưa nói dứt lời, cô thiếu phụ đã vội vàng chen vào:
- Bác sĩ, tôi nhóm máu O, dùng máu của tôi đi!
- Tốt nhất vẫn nên tìm nhóm máu AB. Chúng tôi đang khẩn trương điều máu từ trung tâm huyết học qua, nhưng phải đợi một lúc nữa mới có thể phẫu thuật được!
- Bác sĩ, xin ông, mau phẫu thuật đi!
Cô thiếu phụ khẩn thiết cầu xin.
- Cô yên tâm, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để cứu bệnh nhân!
Vị bác sĩ nói.
Ngay lúc đó, bỗng nghe ông Bạch lẩm bẩm:
- Sao có thể như vậy được, sao lại thế được?
- Chú, chú sao vậy ạ?
Bạch Cảnh Sùng thấy ông cụ lẩm bẩm một mình, vội hỏi. Ông Bạch không để ý tới Bạch Cảnh Sùng, mà đưa tay nắm lấy cánh tay vị bác sĩ, giọng run run:
- Bác sĩ, ông có kiểm tra nhầm không, cháu trai tôi sao có thể là nhóm máu AB được?
Vị bác sĩ nhìn ông cụ, nói:
- Ông cụ, ông đùa đấy à? Truyền máu là chuyện hệ trọng, liên quan đến tính mạng con người, chúng tôi sao có thể xét nghiệm sai được!
- Không sai? Sao có thể như vậy được chứ, sao lại thế được?
Ông Bạch lẩm bẩm mãi, rồi bỗng nhiên, ông trừng mắt nhìn cô thiếu phụ, quát:
- Cô nói cho tôi biết, rốt cuộc là thế nào? Con trai tôi nhóm máu gì tôi biết rõ, cô đừng tưởng tôi già rồi lú lẫn. Nói cho tôi biết, chuyện này rốt cuộc là thế nào?
Ông Bạch quát lớn khiến những người có mặt đều giật mình, ngơ ngác. Bạch Tình Đình không hiểu, quay sang hỏi Diệp Lăng Phi:
- Ông xã, chuyện gì vậy?
Diệp Lăng Phi đã nhìn ra vấn đề, hắn khẽ thở dài:
- Bà xã, chẳng lẽ em còn không nhận ra sao? Đứa trẻ đó không phải cháu ruột của ông cụ, nói trắng ra là ông Bạch nhà ta đang nuôi con hộ người khác!
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Bạch Tình Đình còn có chút không tin, nhưng rất nhanh sau đó, tiếng quát giận dữ của ông Bạch với con dâu đã chứng thực lời hắn nói. Ông Bạch gầm lên:
- Cô mau nói, nó có phải là cháu của tôi không?
Cô thiếu phụ không ngờ sự việc lại vỡ lở, ban nãy vì quá hoảng loạn nên mới lỡ lời. Bị ông Bạch dồn ép, cô ta biết không thể giấu được nữa, đành lí nhí:
- Chuyện… chuyện này Thúy Bách biết, anh… anh ấy biết đứa bé không… không phải con của anh ấy!
Bốp!
Ông Bạch cũng là người nóng tính, ai mà chấp nhận nổi chuyện này. Bấy lâu nay ông luôn coi đứa cháu này là máu mủ nhà họ Bạch, từ nhỏ đã hết mực yêu thương. Giờ đột nhiên biết đứa cháu mình cưng chiều lại không phải cốt nhục của mình mà là con của kẻ khác, có thể tưởng tượng được cơn phẫn nộ trong lòng ông lớn đến mức nào. Ông giơ tay tát mạnh một cái khiến cô thiếu phụ ngã sõng soài xuống đất. Còn ông Bạch vì quá tức giận mà hỏa công tâm, sau cái tát đó cũng đột ngột ngã quỵ.
Bạch Cảnh Sùng hoảng hốt, vội vàng gọi bác sĩ cấp cứu cho ông Bạch. Cảnh tượng bỗng chốc hỗn loạn. Diệp Lăng Phi từ đầu đến cuối chỉ đứng ngoài xem kịch, dù sao thì sự sống chết của lão già đó cũng chẳng khiến hắn bận tâm. Nhưng trong lòng hắn lại càng thêm khẳng định một điều, chuyện Bạch Thúy Bách đi Ma Cao nhất định có liên quan tới người thiếu phụ này.
Bạch Tình Đình và bố cô bận rộn một hồi mới quay lại chỗ Diệp Lăng Phi. Hắn vỗ vỗ bụng, nói:
- Bà xã, anh đói rồi, chúng ta đi ăn cơm đi!
- Ông xã, mọi chuyện đang rối tung thế này, anh còn ăn nổi sao?
Bạch Tình Đình hỏi.
- Sao lại không ăn được, đây là chuyện tốt mà!
Diệp Lăng Phi nói.
- Chúng ta nên đi ăn một bữa ra trò để chúc mừng mới phải!
- Chuyện tốt?
- Đương nhiên rồi. Tình Đình, em còn nhớ hôm nay anh đã nói gì với em không?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Bạch Tình Đình nghĩ một lát rồi nói:
- Ông xã, hôm nay anh nói với em nhiều chuyện quá, em không biết anh đang nói chuyện nào.
- Còn nhớ anh nói cô thiếu phụ kia có khả năng liên quan đến chuyện ông chú của em đi Ma Cao không? Giờ xem ra, mười phần thì có đến chín phần là vậy rồi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Giờ anh gọi cho Dã Thú thúc giục một chút. Bà xã, chuyện này em đừng nói gì với bố em nhé!
-o0o-
- Vâng!
Bạch Tình Đình đáp.
Diệp Lăng Phi lại gọi cho Dã Thú, giục gã làm việc nhanh lên một chút. Dã Thú nói với Diệp Lăng Phi, ngay trưa nay sau khi nhận điện thoại của hắn, gã đã cho người liên hệ ngay với một công ty thám tử ở Thông Dương, nhanh nhất cũng phải ngày mai mới có thông tin ban đầu.
Diệp Lăng Phi cũng biết mình hơi vội, nên không thúc ép Dã Thú quá, chỉ dặn gã giục bên công ty thám tử nhanh tay một chút.
Lúc Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình về đến biệt thự thì đã rất muộn. Ông Bạch vẫn còn ở bệnh viện, đứa trẻ kia cũng đang được cấp cứu, tóm lại tối nay là một mớ hỗn độn. Chu Hân Mính tối nay cũng không về, trong biệt thự chỉ có một mình Trương Vân. Khi Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình về tới, Trương Vân định đi chuẩn bị cho họ chút đồ ăn khuya. Diệp Lăng Phi liền xua tay, bảo Trương Vân không cần làm, cứ đi ngủ sớm.
Cả hai hôm nay đều đã mệt lử, nhất là Diệp Lăng Phi, hắn đã tiêu hao không ít thể lực. Kết quả là vừa đặt lưng xuống giường, hắn đã ngủ say như chết.
Ngày hôm sau, bệnh viện báo tin đứa bé đã được cứu sống, hiện vẫn đang ở lại viện. Cô thiếu phụ kia cũng ở lại bệnh viện chăm con. Về phần ông Bạch, suýt chút nữa thì tức chết, may mà xương cốt ông lão còn cứng cáp, cơn tức này chưa đủ để đưa ông đi gặp Diêm Vương.
Nghe được tin này, Diệp Lăng Phi cảm thấy chút bực bội trong lòng cũng tiêu tan. Xem ra, thế giới này vẫn có nhân quả báo ứng, chỉ là thời cơ chưa tới mà thôi.
Ngay buổi chiều, bên Dã Thú đã có thông tin. Dã Thú báo cho Diệp Lăng Phi, công ty thám tử ở Thông Dương đã gửi tài liệu liên quan đến cô thiếu phụ kia. Trước khi gả vào nhà họ Bạch, cô ta là một nhân viên mát-xa ở một khu nghỉ dưỡng cao cấp, hơn nữa còn có một người tình tên Hoắc Chấn.
Sau khi vào nhà họ Bạch, cô ta vẫn còn liên lạc với Hoắc Chấn. Có người nhìn thấy lúc Bạch Thúy Bách đi Ma Cao, chính là đi cùng người đàn ông tên Hoắc Chấn đó.
Nhận được những thông tin này là quá đủ rồi, trong lòng Diệp Lăng Phi đã hiểu rõ ngọn ngành. Hắn lập tức đến bệnh viện, gọi cô thiếu phụ đang ở trong phòng bệnh ra ngoài.
- Chúng ta nói thẳng vào vấn đề nhé, cô và tôi đều biết chuyện là thế nào rồi!
Diệp Lăng Phi không có ý định lãng phí thời gian với cô ta, hắn nói thẳng:
- Người của tôi đã điều tra rõ thân phận của cô. Trước đây cô có một người tình tên Hoắc Chấn, và đứa trẻ kia cũng không phải con của Bạch Thúy Bách, mà là của Hoắc Chấn, nhưng Bạch Thúy Bách lại không hề hay biết. Còn về việc cô làm thế nào để qua mặt được mọi người, tôi không quan tâm. Tôi chỉ biết vở kịch của cô và người tình diễn quá xuất sắc, khiến Bạch Thúy Bách hoàn toàn sập bẫy. Lần này Bạch Thúy Bách không đi Ma Cao một mình mà đi cùng Hoắc Chấn, những điều này cô đều biết rõ, chỉ là cố tình che giấu thôi. Thấy chưa, đây là tầng năm của bệnh viện, nếu một người phụ nữ và một đứa trẻ ngã từ đây xuống, cô tự biết hậu quả sẽ thế nào chứ?
Những lời này của Diệp Lăng Phi nửa thật nửa giả, trong đó có một số là do hắn suy đoán. Cô thiếu phụ nghe xong, liền quỳ sụp xuống chân Diệp Lăng Phi, hai tay ôm lấy chân hắn, sắc mặt trắng bệch không còn một giọt máu, miệng liên tục cầu xin:
- Tôi xin anh tha cho chúng tôi! Tôi làm vậy cũng là bị ép, thật sự không phải ý của tôi, tôi không còn cách nào khác, thật sự không còn cách nào khác!
Diệp Lăng Phi chẳng có chút thương hại nào với cô ta, thậm chí còn không có ý định đỡ cô ta dậy. Hắn châm một điếu thuốc, lạnh nhạt nói:
- Nói đi, rốt cuộc là thế nào, tôi muốn biết toàn bộ sự thật. Nếu cô nói dối, hậu quả thế nào cô tự biết, không cần tôi phải nói thêm nữa chứ!
Cô thiếu phụ không dám giấu giếm, kể toàn bộ câu chuyện cho Diệp Lăng Phi nghe. Hóa ra, từ khi gả cho Bạch Thúy Bách, người tình kia vẫn thường xuyên liên lạc với cô ta. Bạch Thúy Bách lúc đó đã ngoài 40, còn cô ta chưa tới 25, 26 tuổi, nghĩ cũng biết hai người đến với nhau chỉ là một cuộc giao dịch. Lúc đó Bạch Thúy Bách bị cô ta mê hoặc nên mới cưới về. Nhưng sau khi cưới, hắn vẫn thường xuyên ra ngoài trăng hoa.
Cô thiếu phụ này cảm thấy bất an, cô biết xuất thân của mình không tốt, nếu không tìm cách nắm giữ trái tim của Bạch Thúy Bách, rất có thể cô sẽ phải rời khỏi nhà họ Bạch. Thế là cô ta bàn với Hoắc Chấn, định dùng đứa con để trói buộc Bạch Thúy Bách, bèn tìm cách có một đứa con. Đương nhiên, đứa con đó không phải của Bạch Thúy Bách. Bạch Thúy Bách và người vợ trước đã kết hôn nhiều năm mà không có con, vì chuyện này, hắn vẫn luôn mắng vợ cũ là con gà mái không biết đẻ trứng. Thực ra người có vấn đề lại chính là hắn, chỉ tiếc là hắn không biết điều đó.
Khi Bạch Thúy Bách biết mình có con, hắn vui mừng khôn xiết, cũng không ra ngoài chơi bời nữa mà suốt ngày ở nhà chăm sóc vợ. Ông Bạch khao khát có cháu bế, giờ con dâu có thai, ông chỉ hận không thể có cháu bế ngay lập tức. Đợi đến khi đứa trẻ ra đời, quả nhiên là một bé trai, cả nhà họ Bạch vui như trẩy hội, cưng chiều cô con dâu này lên tận mây xanh.
Có ông Bạch làm chỗ dựa, những ngày tháng của cô thiếu phụ này ở nhà họ Bạch vững như bàn thạch. Bạch Thúy Bách cũng rất ít ra ngoài chơi, cứ thế hơn năm năm trôi qua.
Tuy nhiên, sau này lại xảy ra vấn đề. Cuộc sống của Hoắc Chấn trở nên khó khăn, hắn lại quay về tìm cô ta, dăm ba hôm lại đến đòi tiền, còn uy hiếp rằng nếu không đưa tiền, hắn sẽ tung hê chuyện đứa bé ra ngoài. Cứ thế ngày này qua ngày khác. Hoắc Chấn cảm thấy số tiền lấy được từ cô ta không nhiều, liền nghĩ ra một cách khác, đó là bắt cóc Bạch Thúy Bách để đòi tiền chuộc. Về cách thức bắt cóc, những năm gần đây Hoắc Chấn ở Ma Cao cũng quen biết một số người, liền bày mưu lừa Bạch Thúy Bách sang Ma Cao, dụ anh ta vào sòng bạc thua sạch tiền, như vậy có thể danh chính ngôn thuận đòi tiền. Cách này rất kín đáo, cho dù nhà họ Bạch có báo cảnh sát, phía cảnh sát cũng rất khó phá án, vì ở Ma Cao, đánh bạc là hợp pháp.
Kế hoạch được sắp đặt xong, mấy người bạn bên Ma Cao liên hệ với xã hội đen bản địa, còn Hoắc Chấn thì uy hiếp cô thiếu phụ phải phối hợp. Dưới sự đe dọa, cô ta đã đồng ý. Đương nhiên, tài sản của Bạch Thúy Bách không nhiều, trông mong lấy được nhiều tiền từ anh ta là không thể. Hoắc Chấn liền xúi cô ta dụ bố chồng đến tìm Bạch Cảnh Sùng, đây chính là ngọn nguồn của mọi chuyện.
Diệp Lăng Phi nghe xong, bình thản hỏi:
- Cô và Hoắc Chấn liên lạc bằng cách nào?
- Bằng điện thoại!
Cô thiếu phụ đáp.
- Tôi hy vọng cô hiểu rõ một điều, tất cả những gì cô đang làm đã đủ để cô phải ngồi tù rồi. Chúng ta làm một giao dịch thế này, cô ngoan ngoãn phối hợp với tôi, tôi sẽ giữ bí mật này cho cô, ít nhất sẽ không để cô phải ngồi tù!
- Tôi đồng ý, tôi đồng ý!
Cô thiếu phụ vội vàng nói.
Diệp Lăng Phi trong lòng đã có kế hoạch, xem ra lần này hắn phải đi Ma Cao một chuyến. Hắn tìm Bạch Tình Đình, kể lại toàn bộ sự việc cho cô nghe. Ý của Diệp Lăng Phi rất rõ ràng, đó là để Bạch Tình Đình ở lại đây trông chừng cô thiếu phụ kia, còn hắn sẽ đi Ma Cao, đưa gã Bạch Thúy Bách kia về.
- Ông xã, anh thật sự phải đi Ma Cao sao?
Bạch Tình Đình hỏi.
- Ừ, anh nghĩ rồi, có một số chuyện anh nhất định phải đi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Người anh em kia của anh ở Ma Cao cũng lâu rồi, cũng nên qua thăm hắn một chuyến!
- Ông xã, anh định lúc nào đi?
- Càng nhanh càng tốt!
Diệp Lăng Phi nói.
- Chuyện này không thể kéo dài, anh lo tên Hoắc Chấn đó sẽ đánh hơi thấy chuyện không hay mà giết Bạch Thúy Bách diệt khẩu. Anh sẽ cố gắng đi nhanh nhất có thể. À, anh sẽ để Dã Thú phái vài người của công ty bảo an giám sát người phụ nữ đó và con của cô ta. Đứa bé đó chính là điểm yếu của người phụ nữ kia, chỉ cần canh chừng nó, cô ta sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi. Tình Đình, chuyện này em đừng nói với bố em nhé, anh sẽ nhanh chóng giải quyết xong rồi về!
- Ông xã, em biết rồi, anh phải hết sức cẩn thận nhé!
Bạch Tình Đình dặn dò.
- Tình Đình, em yên tâm đi, anh sẽ không sao đâu!
Diệp Lăng Phi nói.
- Lần này, anh sẽ dẫn theo cả Dã Thú, Dã Lang, và cả Angel cùng đi Ma Cao nữa.
- Angel?
Bạch Tình Đình nghe thấy Angel cũng đi, cô khẽ lưỡng lự. Diệp Lăng Phi nhìn ra Bạch Tình Đình lo Angel sẽ làm gì hắn, liền cười khẽ:
- Bà xã, em ghen à?
- Không phải, em chỉ cảm thấy cô gái Angel này không đàng hoàng lắm, nhưng lại không nói được tại sao!
Bạch Tình Đình nói.
- Em đặc biệt không thích ánh mắt cô ta nhìn em!
- Đó là chuyện đương nhiên rồi, Angel là đồng tính nữ mà!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Có điều, em yên tâm đi, Angel không dám ra tay với em đâu, vì em là người phụ nữ của anh mà