Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 918: CHƯƠNG 918: GIẾT SẠCH LŨ KHỐN KIẾP

Sáng sớm hôm sau, Dã Lang đã đưa Lương Ngọc tới bến tàu, từ đây có thể ngồi thuyền về Hồng Kông. Trước khi đi, Lương Ngọc đã cảm ơn Dã Lang sâu sắc. Vốn dĩ cô rất muốn xin cách thức liên lạc với Dã Lang, theo lời Lương Ngọc, cô muốn có cơ hội báo đáp ơn cứu mạng của anh, chỉ tiếc là Dã Lang không cho cô cách liên lạc mà chỉ lạnh lùng nói:

- Tôi cứu cô là chuyện ngoài ý muốn, cô quên nó đi!

Bên trong một căn phòng của khách sạn Grand Lisboa, Diệp Lăng Phi đang đợi điện thoại của Trần Tam. Sáng sớm nay, Diệp Lăng Phi đã gọi cho Trần Tam để hỏi hắn đã hẹn được Kim Quảng chưa, nhưng gọi hai lần, điện thoại của Trần Tam vẫn không có người nhấc máy. Diệp Lăng Phi thầm thấy kỳ lạ, rốt cuộc tên Trần Tam này bị làm sao mà không nghe máy.

- Lão đại, hay để em đi tìm hắn?

Dã Thú sốt ruột hỏi.

Diệp Lăng Phi lắc đầu:

- Cứ bình tĩnh, đợi thêm chút nữa!

Đợi mãi đến hơn mười giờ sáng, vẫn không thể liên lạc được với Trần Tam. Diệp Lăng Phi cũng đứng ngồi không yên, ở Ma Cao, chỉ có Trần Tam mới giúp được họ. Bây giờ không liên lạc được với hắn, lẽ nào mình phải đích thân đi tìm Kim Quảng?

- Dã Thú, cùng tôi ra ngoài!

Diệp Lăng Phi quyết định.

Dã Thú lập tức tuân lệnh. Angel và Dã Lang thấy Diệp Lăng Phi định ra ngoài, họ cũng đứng dậy, hỏi:

- Satan, còn chúng em thì sao?

- Các em cứ ở lại khách sạn. Nếu có chuyện gì, hai người còn có thể ứng cứu cho anh và Dã Thú!

Diệp Lăng Phi cảm thấy có điều gì đó không ổn, cảm giác này đã có từ trước, bây giờ lại càng mãnh liệt hơn. Hắn làm vậy cũng là để phòng trường hợp bất trắc xảy ra còn có người ứng cứu.

Sau khi nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Angel và Dã Lang mới ngoan ngoãn ở lại khách sạn. Diệp Lăng Phi và Dã Thú rời khỏi khách sạn Grand Lisboa. Giống như lần trước đến chỗ Trần Tam, hai người gọi một chiếc taxi, đi thẳng đến địa chỉ của hắn.

Khi đến con ngõ nhỏ, họ thấy bên ngoài có mấy chiếc xe cảnh sát đang đỗ, vài cảnh sát đang lục soát thứ gì đó. Diệp Lăng Phi và Dã Thú giật mình. Chuyện quái gì thế này? Diệp Lăng Phi nhìn Dã Thú, bốn mắt giao nhau, hai người không dừng xe lại ngay mà đi thêm hơn mười mét nữa mới cho xe dừng lại.

Xuống xe, Diệp Lăng Phi và Dã Thú mỗi người châm một điếu thuốc, thong thả đi vào trong ngõ. Một đám đông đã tụ tập ở đó. Vài người còn đang bàn tán xôn xao bằng tiếng địa phương. Mặc dù Dã Thú và Diệp Lăng Phi không rành tiếng địa phương của người Ma Cao, nhưng cũng nghe được đại ý. Diệp Lăng Phi kéo Dã Thú ra một góc, hai người lặng lẽ rời đi. Đi được khoảng bảy, tám mét, Diệp Lăng Phi mới nói với Dã Thú:

- Dã Thú, có chuyện rồi!

- Lão đại, chuyện gì vậy? Tên Trần Tam đó có vẻ đã bị thủ tiêu rồi, nhưng lúc nãy em không thấy thi thể của hắn bị đưa ra ngoài. Lẽ nào hắn không có ở đây?

Dã Thú hỏi.

- Chuyện này tạm thời đừng bàn nữa, chúng ta về khách sạn ngay. Nhớ kỹ, từ giờ không được tự ý ra ngoài!

Diệp Lăng Phi ý thức được rằng tình hình ngày càng tồi tệ, hắn không nghĩ chuyện Trần Tam bị ám sát lại đơn giản như vậy. Diệp Lăng Phi và Dã Thú đang định lái xe về thì điện thoại của Dã Thú reo lên, một cô gái gọi đến.

- Ông là Dã Thú à?

Nghe giọng nói có thể đoán cô gái khoảng 25, 26 tuổi, giọng không giống người Ma Cao, mà na ná giọng Quảng Châu. Dã Thú cảnh giác, hỏi nhỏ:

- Cô là ai?

- Chuyện này anh không cần biết, chỉ cần biết tôi không có ác ý là được! Anh Tam bảo tôi gọi cho anh, anh ấy gặp chuyện rồi!

- Trần…!

Dã Thú vừa định nói tên Trần Tam thì bị Diệp Lăng Phi giật tay lại. Hắn chợt nhớ ra mình đang ngồi trên xe taxi, ai biết được gã tài xế này là người thế nào. Rất nhiều tài xế có quan hệ với xã hội đen, không ít chuyện bị lộ ra cũng từ miệng họ. Nhiều bang hội còn cố ý cài người vào làm tài xế để thu thập tin tức. Những tài xế này không phải làm vì tiền, mà là giúp bang hội của mình làm tình báo. Thậm chí, họ còn bán tin tức cho các cò mồi, rồi cò mồi lại bán cho cảnh sát hoặc các băng đảng khác. Dã Thú chỉ thốt lên một tiếng “Trần” rồi im bặt, hắn nói nhỏ:

- Tôi đang ở trên xe, có chuyện gì cô cứ nói đi!

Sau khi cô gái nói một tràng, Dã Thú tắt máy, ghé vào tai Diệp Lăng Phi thì thầm vài câu. Sắc mặt Diệp Lăng Phi không đổi, chỉ gật gật đầu.

Dã Thú bảo tài xế lái xe đến trước tòa nhà Nghị Sự rồi cùng Diệp Lăng Phi xuống xe. Hai người đi một đoạn thì thấy phía trước có một cô gái khoảng 25, 26 tuổi, mặc áo khoác đỏ, đang đứng bên hồ nước, mắt nhìn ngang ngó dọc.

Dã Thú và Diệp Lăng Phi tiến đến trước mặt cô gái. Cô ta nhìn Dã Thú một lúc lâu, rồi lấy điện thoại ra, đang định nhá máy cho Dã Thú thì nghe hắn nói:

- Cô không cần nhá máy đâu! Tôi là Dã Thú đây!

- Ồ! Vậy mời đi theo tôi!

Cô gái áo đỏ tỏ ra rất thận trọng, dẫn Diệp Lăng Phi và Dã Thú đi hai vòng quanh đó, sau khi xác định không có ai theo dõi mới dẫn họ vào một con ngõ nhỏ. Đi bộ trong ngõ khoảng 70, 80 mét thì đến một khu nhà lầu cũ nát. Cô gái cẩn thận nhìn bốn phía rồi mới dẫn Diệp Lăng Phi và Dã Thú vào trong. Cầu thang ọp ẹp, trên tường dán đầy những tờ quảng cáo linh tinh. Diệp Lăng Phi phải bám chặt vào lan can, đi từng bước cẩn thận, hắn sợ cầu thang có thể sập bất cứ lúc nào. Bên trong tòa nhà rất tối tăm, dù là ban ngày nhưng vẫn âm u. Không thể ngờ giữa lòng Ma Cao hoa lệ với vô số tòa nhà chọc trời lại ẩn chứa những khu nhà lầu kiểu Trung Quốc từ những năm 50, 60 như thế này. Cô gái áo đỏ dẫn Diệp Lăng Phi và Dã Thú lên thẳng một căn hộ ở phía tây, lấy chìa khóa ra mở cửa. Đúng lúc Diệp Lăng Phi và Dã Thú bước vào phòng thì thấy Trần Tam tay cầm súng bước ra. Trên đầu Trần Tam quấn băng, máu đã thấm ướt một mảng, rõ ràng là đã bị thương. Vừa thấy Diệp Lăng Phi và Dã Thú, Trần Tam mới thở phào nhẹ nhõm, hạ súng xuống, vội vàng chạy lại nói:

- Xin lỗi, tôi không còn cách nào khác!

- Anh Tam, anh mau ngồi xuống nghỉ đi!

Cô gái thấy máu trên đầu Trần Tam lại thấm ra băng gạc, vội dìu hắn ngồi xuống một chiếc ghế gần đó. Cô gái đi vào phòng ngủ lấy ra một cuộn băng mới. Trần Tam ngồi trên ghế, thở dài:

- Tôi không ngờ lại xảy ra chuyện này!

- Trần Tam, anh đừng vội, cứ từ từ nói, xử lý vết thương xong đã!

Diệp Lăng Phi ra hiệu cho Dã Thú, hai người tự lấy ghế ngồi xuống. Căn phòng này có kết cấu khá cổ. Mặc dù bên ngoài tòa nhà trông rất cũ kỹ, nhưng bên trong lại được bài trí khá hiện đại. Ngăn giữa phòng khách và nhà bếp là một cái tủ lạnh. Bếp tuy nhỏ nhưng rất sạch sẽ. Cô gái áo đỏ giúp Trần Tam thay băng, Diệp Lăng Phi thấy vết thương trên đầu hắn không nhẹ, có vẻ như bị vật cứng đập vào. Trần Tam nhíu mày, cô gái nhẹ nhàng thay băng mới cho hắn.

- Tiểu Hồng, em xuống dưới xem có ai không. Anh có chuyện cần bàn!

Trần Tam nói.

Cô gái áo đỏ không nói gì thêm, bỏ miếng gạc dính máu vào một cái chậu, bên trong đã có đầy những miếng băng thấm đẫm máu. Cô ta không mang chậu đi ngay mà để ở góc phòng, có vẻ định xử lý tất cả cùng một lúc. Nhìn cách làm này có thể thấy cô gái đã trải qua chuyện tương tự không chỉ một, hai lần. Dọn dẹp xong, cô cầm túi xách đi ra ngoài, trông như thể ra ngoài thật. Đợi cô gái đi khỏi, Trần Tam mới nói:

- Đó là vợ tôi. Tôi sợ họ gây bất lợi cho người nhà nên không dám để cô ấy sống cùng. Đây là căn nhà tôi ở bên ngoài, tuy cũ nát nhưng lại an toàn nhất, không ai ngờ nhà tôi lại ở một nơi tồi tàn thế này.

Người ta thường nghĩ dân xã hội đen thì chẳng sợ gì, nhưng thực ra họ cũng như người thường, cũng sợ kẻ thù tìm đến tận cửa. Trần Tam lăn lộn ở Ma Cao bao năm, kẻ thù không ít, hắn cũng sợ có ngày chúng tìm tới. Bọn chúng nhắm vào hắn thì không sao, nhưng hắn chỉ sợ chúng ra tay với người nhà mình. Vì vậy, Trần Tam mới để vợ ở đây. Còn căn nhà mới trong thành phố, hai vợ chồng hắn rất ít khi lui tới, đó chỉ là nơi để giao dịch với người ngoài. Thực tế, đây mới chính là nhà của Trần Tam. Vẻ ngoài xập xệ sẽ không khiến ai nghĩ nhà của hắn lại ở một nơi như thế này.

Dã Thú nhìn bộ dạng của Trần Tam, khó hiểu hỏi:

- Anh bị sao vậy? Hôm qua tôi thấy anh vẫn ổn mà, sao hôm nay lại thành ra thế này? À, điện thoại của anh đâu, hôm nay tôi gọi mãi không ai nghe. Lẽ nào không ở trên người anh?

- Đừng nhắc nữa!

Trần Tam thở dài thườn thượt:

- Tôi cũng chẳng biết điện thoại rơi ở đâu nữa. Tóm lại, lần này xảy ra chuyện tôi hoàn toàn không thể ngờ tới. Nếu không phải tôi chạy nhanh thì đã sớm toi mạng rồi. Chỉ tiếc là tôi thoát được, nhưng anh em của tôi lại không may mắn như vậy. Cả tên Hoắc Chấn đó nữa. Tóm lại, lần này tôi không còn mặt mũi nào gặp ai!

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Tối qua có người muốn giết tôi!

Trần Tam ngẩng đầu nhìn Diệp Lăng Phi, tay hắn siết chặt thành nắm đấm, căm hận nói:

- Mẹ nó chứ! Nếu để tôi biết hai thằng đó là do ai phái tới, tôi nhất định sẽ giết sạch lũ khốn đó

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!