Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Lương Ngọc liền sững sờ. Cô nhìn hắn, tỏ vẻ không hiểu ý của hắn.
Diệp Lăng Phi ra hiệu cho Lương Ngọc ngồi xuống trước, rồi mới nói:
- Sĩ quan Lương, chúng ta vào thẳng vấn đề đi. Lần này tôi đến Ma Cao là vì Kim Quảng, một người bạn của tôi có thể đang ở chỗ gã, chỉ là hiện tại tôi vẫn chưa chắc chắn. Về cái chết của Chu Hùng, tôi có thể nói rõ cho cô biết, nó có liên quan đến Kim Quảng. Rất có thể Kim Quảng đã biết cảnh sát Hồng Kông các cô theo dõi Chu Hùng đến Ma Cao nên mới muốn ra tay khử hắn. Chỉ là, một mình Kim Quảng không có lá gan lớn như vậy, đằng sau gã chắc chắn còn có người của tổ chức WIDE. Vì thế, các cô đừng nôn nóng, cứ án binh bất động mà chờ đợi, rồi cơ hội sẽ đến!
- Diệp tiên sinh, anh biết tổ chức WIDE?
Lương Ngọc hỏi.
Diệp Lăng Phi gật đầu cười:
- Sĩ quan Lương, có phải cô thấy rất kỳ lạ, tại sao tôi lại biết tổ chức này không? Có lẽ cô cho rằng Mễ Tuyết đã nói cho tôi, nhưng thực ra cô sai rồi. Mễ Tuyết chỉ là thuộc hạ, hoặc cũng có thể là tình nhân của Chu Hùng, tóm lại cô ta biết rất ít. Dù cô có đưa Mễ Tuyết về cục cảnh sát cũng không moi được thông tin giá trị nào từ miệng cô ta đâu.
- Diệp tiên sinh, có thể cho tôi biết tại sao anh lại biết về tổ chức WIDE không?
- Chuyện này... giải thích thế nào nhỉ? Có những chuyện cô không biết thì sẽ tốt hơn, tốt cho tất cả chúng ta.
Diệp Lăng Phi nói.
- Tôi có thể tiết lộ cho cô một chút, lần trước khi cảnh sát hình sự quốc tế truy bắt Chu Hùng, trùng hợp là tôi cũng có mặt ở hiện trường. Tôi và cảnh sát hình sự quốc tế có chút giao tình, chúng tôi đã cùng nhau trải qua một vụ nổ ở đảo Hải Nam!
- Ồ, thì ra là vậy!
Lương Ngọc gật đầu. Tuy cô không rõ thân phận thật sự của Diệp Lăng Phi là gì, nhưng ít nhất cô cũng hiểu ra một điều, con người này tuyệt đối không phải người bình thường, có lẽ hắn còn nắm giữ nhiều thông tin hơn cả mình.
Lúc này, Angel bước vào phòng. Vừa rồi ở phòng của Dã Lang, cô đã thấy hết số vũ khí đó. Chúng mạnh hơn bốn khẩu súng lục quèn kia gấp nhiều lần, chưa kể còn có đủ loại dài ngắn khác nhau. Xem xong kho vũ khí, Angel mới quay lại.
Thấy Angel trở về, Diệp Lăng Phi gọi cô lại:
- Angel, em vào phòng nói với Mễ Tuyết rằng cảnh sát Ma Cao đã tìm thấy thi thể của Chu Hùng. Nếu cô ấy muốn đến nhìn mặt Chu Hùng lần cuối thì có thể nhờ sĩ quan Lương giúp đỡ. Đương nhiên, anh đề nghị cô ấy tốt nhất không nên đi để tránh thêm phiền phức. Phải biết rằng có người đang muốn giết cô ấy, nếu bước ra khỏi khách sạn này thì việc bảo vệ sẽ vô cùng rắc rối!
Angel gật đầu:
- Em biết rồi, giờ em vào nói với Mễ Tuyết ngay!
Angel quay người vào phòng, không lâu sau đã thấy cô và Mễ Tuyết cùng đi ra. Nét mặt Mễ Tuyết không hề lộ ra chút bi thương nào. Cô đến trước mặt Diệp Lăng Phi, nói:
- Diệp tiên sinh, tôi nghĩ tôi không nên đi gặp ông chủ thì hơn. Nhưng liệu có thể tìm một nơi nào đó để an táng cho ông chủ của tôi được không?
- Chuyện này cô có thể ủy thác cho công ty dịch vụ tang lễ lo liệu!
Diệp Lăng Phi nói.
- Hai ngày nay tốt nhất cô đừng ra ngoài, cứ gọi điện liên lạc để công ty dịch vụ tang lễ xử lý là được!
Mễ Tuyết nhíu mày suy nghĩ rồi nói:
- Tôi muốn mang tro cốt của ông chủ về Hồng Kông. Tuy tôi vốn không thích ông chủ, nhưng ông ấy đối xử với tôi thật sự rất tốt. Lần này ông ấy chết ở Ma Cao, không thể trở về Hồng Kông được nữa, tôi sợ mình sẽ gặp ác mộng!
- Chuyện này…!
Diệp Lăng Phi nhìn sang Lương Ngọc:
- Sĩ quan Lương, cô có cách nào không?
- Tôi cần phải thương lượng với cảnh sát bên Ma Cao một chút. Dù gì nguyên nhân cái chết của Chu Hùng cũng chưa rõ ràng, sẽ không thể kết thúc đơn giản như vậy được!
Lương Ngọc nói.
- Dù sao đây cũng là Ma Cao, không phải Hồng Kông. Bây giờ tôi không thể hứa trước, chỉ có thể nói là tôi sẽ đi thương lượng thử xem!
- Ừm!
Diệp Lăng Phi gật đầu:
- Như vậy là được rồi, phiền sĩ quan Lương rồi!
Mễ Tuyết và Angel ngồi xuống. Diệp Lăng Phi nói với Lương Ngọc:
- Sĩ quan Lương, tôi nghĩ lúc này cô có thể tạm thời không nên có bất kỳ hành động nào, cứ chờ phản ứng của Kim Quảng. Nếu tôi đoán không lầm, gã sẽ sớm hành động thôi.
- Vậy cũng được, Diệp tiên sinh, tôi biết rồi!
Lương Ngọc vừa dứt lời thì Dã Lang và Dã Thú từ bên ngoài bước vào. Cả hai đều đã cất dọn vũ khí xong xuôi mới qua đây. Vừa thấy Dã Lang, Lương Ngọc có chút ngượng ngùng. Dã Lang lại không có phản ứng gì đặc biệt, hắn đến bên cạnh Diệp Lăng Phi, ghé sát vào tai hắn thì thầm mấy câu. Diệp Lăng Phi gật đầu, sau khi Dã Lang nói xong liền đứng thẳng người bên cạnh hắn.
Diệp Lăng Phi quay sang Dã Lang, nói:
- Dã Lang, sĩ quan Lương lần này đến là để cảm ơn ơn cứu mạng của cậu đấy!
Nghe vậy, sắc mặt Dã Lang khẽ động. Lương Ngọc đang không biết mở lời thế nào, Diệp Lăng Phi nói vậy liền cho cô một cái cớ hoàn hảo.
- Là vì lần trước đi quá vội nên không kịp nói lời cảm ơn. Lần này đúng lúc tôi có nhiệm vụ phải đến Ma Cao, liền nhớ tới nên qua đây cảm ơn anh. Nếu tiện, tôi muốn mời mọi người một bữa cơm, xem như là chút tâm ý của tôi!
Lương Ngọc nói.
Dã Lang lạnh nhạt đáp:
- Không cần thiết đâu, lúc đó tôi không nghĩ nhiều!
Câu nói thẳng thừng của Dã Lang khiến Lương Ngọc lộ rõ vẻ lúng túng. Dù sao cô cũng được xem là hoa khôi của cục cảnh sát Hồng Kông, không biết bao nhiêu người tranh nhau hẹn hò với cô. Lương Ngọc không ngờ mình chủ động mời mà lại bị từ chối, nhất thời rơi vào thế khó xử.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Này Dã Lang, đây là cậu sai rồi nhé. Sĩ quan Lương đâu chỉ mời riêng cậu, mà là mời tất cả chúng ta. Cậu nói không ăn là không ăn à? Dã Thú, cậu nói xem có đúng không?
Dã Thú sớm đã nhìn ra tâm tư của nữ cảnh sát này, hắn liền hùa theo:
- Lão đại, anh nói rất đúng. Tên ngốc Dã Lang này chỉ biết nghĩ cho bản thân hắn, chẳng quan tâm đến chúng ta gì cả. Hắn bị bạn gái đá, tâm trạng không tốt thì cũng không cần thiết phải làm chúng ta mất hứng chứ!
Dã Thú cố ý nhắc đến chuyện Dã Lang bị bạn gái đá, mục đích không gì khác ngoài việc nói cho Lương Ngọc biết bây giờ Dã Lang đang độc thân. Đừng nhìn Dã Thú có vẻ ngoài vạm vỡ, trông như kiểu đầu óc đơn giản, tay chân phát triển, nhưng thực tế lại không phải vậy. Nếu không thì sao hắn có thể buôn bán vũ khí đạn dược được, chẳng phải đã bị người ta cho “bay màu” từ lâu rồi sao?
Dã Lang có chút xấu hổ, hắn trừng mắt nhìn Dã Thú:
- Dã Thú, tên khốn nhà ngươi, đừng có nói bậy!
- Dã Lang, Dã Thú nói không sai. Ừm, anh quyết nhé, cứ vậy đi!
Diệp Lăng Phi nhìn đồng hồ, đã gần bốn giờ chiều, bèn nói:
- Gần bốn giờ rồi, trưa nay ăn cũng ít, giờ đi ăn là vừa. Sĩ quan Lương, cô xem chúng ta nên ăn ở đâu đây?
- Bên Ma Cao này tôi không rành lắm!
Lương Ngọc nói.
- Hay các anh quyết định đi!
- Vậy đi, chúng ta ăn một bữa đơn giản ở nhà hàng của khách sạn Grand Lisboa này là được rồi!
Diệp Lăng Phi đề nghị.
- Ăn xong để Dã Lang đưa cô về. À, suýt quên hỏi, sĩ quan Lương, cô ở đâu vậy?
- Tôi ở khách sạn Lisboa!
Lương Ngọc đáp.
- Ồ, vậy thì càng đơn giản rồi, dù sao cũng không xa!
Diệp Lăng Phi nói xong liền nháy mắt với Dã Lang, nhưng Dã Lang vẫn im lặng không có động tĩnh gì, khiến Diệp Lăng Phi cũng không biết trong lòng gã đang nghĩ gì.
Cứ quyết định như vậy. Angel hôm nay cứ ở lì trong phòng khách sạn, chưa ra ngoài bước nào, bây giờ nghe nói được đi ăn cơm đương nhiên là rất vui. Riêng Mễ Tuyết thì mặt không cảm xúc, nét mặt cô thoáng nét bi thương. Tâm trạng của Mễ Tuyết lúc này rất phức tạp, rõ ràng sáng nay còn cảm thấy nhẹ nhõm, cuối cùng cũng thoát khỏi nỗi lo về Chu Hùng. Nhưng sau khi nghe tin Chu Hùng chết, trong lòng cô vẫn thấy buồn bã.
Mấy người cùng đứng dậy chuẩn bị đến nhà hàng của khách sạn, đúng lúc này điện thoại của Diệp Lăng Phi reo lên. Hắn ra hiệu cho những người khác đi trước, còn mình thì ở lại phòng.
Điện thoại là của Kim Quảng gọi đến. Hôm qua Kim Quảng đã lưu số của Diệp Lăng Phi, hôm nay liền gọi. Nhận ra giọng của Kim Quảng, Diệp Lăng Phi cười nói:
- Ông chủ Kim, anh gọi cho tôi nhanh vậy, tôi còn tưởng phải hai ngày nữa anh mới gọi cho tôi chứ!
Trong điện thoại vọng lại tiếng thở của Kim Quảng:
- Diệp tiên sinh, tôi không dám không gọi sớm cho anh. Tôi chưa bao giờ ngờ thuộc hạ của mình lại có thể làm ra chuyện như vậy. Sau khi biết chuyện, tôi đã lập tức quay về Ma Cao, tôi vừa mới đến sòng bạc đây. Diệp tiên sinh, tôi đang điều tra tình hình!
- Ồ, vậy tôi phải cảm ơn ông chủ Kim rồi. Ông chủ Kim, không biết đã điều tra thế nào rồi?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Diệp tiên sinh, nói thế nào bây giờ, tôi vừa điều tra, quả thực có một người đàn ông như vậy đã thua một trăm triệu trong sòng bạc của chúng tôi!
Kim Quảng nói.
- Có điều, việc này có chút rắc rối!
- Rắc rối gì?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Tôi đã điều tra rồi, việc này là do một quản lý cũ của tôi làm. Thằng nhóc đó là quản lý sòng bạc, lúc tôi không có mặt thì mọi chuyện ở đây đều do nó phụ trách!
Kim Quảng nói.
- Tôi đã hỏi Mary, cô ấy nói với tôi là thằng nhóc đó mấy hôm nay không thấy xuất hiện. Tôi nghi nó sợ tôi nên đã trốn rồi. Diệp tiên sinh, anh có thể yên tâm, nếu chuyện này thực sự xảy ra ở sòng bạc của tôi, tôi bảo đảm sẽ trả lại bạn của anh. Ừm, anh chỉ cần cho tôi một ngày, tôi nhất định sẽ tìm ra thằng nhóc đó.
- Ông chủ Kim, lần này phải cảm ơn anh rồi. Anh nói đi, cần bao nhiêu tiền, tôi đều đưa cho anh!
Diệp Lăng Phi nói.
Kim Quảng vội vàng đáp:
- Diệp tiên sinh, anh xem anh nói gì kìa, sao tôi có thể lấy tiền được chứ? Thuộc hạ của tôi gây ra chuyện thế này, tôi còn không biết phải đối mặt với anh ra sao nữa. Diệp tiên sinh, thế này đi, ngày mai tôi sẽ gọi cho anh, bảo đảm sẽ tìm được bạn của anh, đến lúc đó chúng ta hãy nói chuyện tiếp!
- Được, cứ làm vậy đi, cảm ơn ông chủ Kim!
Cúp điện thoại, Diệp Lăng Phi ngả lưng ra ghế sô pha, khóe miệng nở một nụ cười. Càng che giấu lại càng dễ lộ sơ hở. Cách làm của Kim Quảng khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy gã đang chơi một trò chơi với mình.
Mà hắn, lại rất thích kiểu trò chơi này.