Davis dẫn theo hai thuộc hạ đến khách sạn Dục Sơn, đi thang máy lên tầng năm. Hắn ra hiệu cho hai người đứng đợi ngoài hành lang, còn mình thì chậm rãi tiến đến phòng 508, đưa tay gõ cửa.
Bên trong vọng lại tiếng bước chân, ngay sau đó là tiếng cửa mở. Mễ Tuyết trong bộ đồ ngủ gợi cảm đứng ngay trước cửa.
- Ngài Davis phải không, mời vào!
Mễ Tuyết vừa tắm xong, cả người toát ra hương thơm mê hoặc. Mái tóc đen mềm mại xõa trên vai, bộ đồ ngủ chỉ vừa vặn che hết vòng ba, để lộ cặp đùi trắng nõn, căng tròn.
Ánh mắt Davis dừng lại trên cặp đùi của Mễ Tuyết. Hắn chỉ biết Chu Hùng có một người phụ nữ tên Mễ Tuyết chứ chưa từng gặp mặt. Hôm nay vừa thấy, hắn liền cảm nhận được người phụ nữ này quả thực vô cùng phong tình, quyến rũ. Cứ thế này mà giết đi, chẳng phải là quá đáng tiếc sao?
Tên Davis này vốn là kẻ háo sắc, trong lòng bất giác nảy sinh cảm giác thương hoa tiếc ngọc. Hắn bước vào phòng rồi tiện tay đóng cửa lại.
Chiếc áo ngủ của Mễ Tuyết chỉ cài một chiếc cúc ở giữa, khiến cho nửa bộ ngực căng đầy của cô được phơi bày một cách hoàn mỹ. Đối với Mễ Tuyết, sở trường của cô chính là dùng cơ thể để mê hoặc đàn ông. Cô vừa tắm xong, trên người vẫn còn vương vấn hương thơm của sữa tắm.
- Ngài Davis, ngài có muốn dùng chút rượu không?
Mễ Tuyết quay lưng về phía Davis, không hề lo lắng hắn sẽ tấn công từ phía sau. Cô tao nhã cầm lấy hai chiếc ly, rót rượu vang vào. Vừa quay người lại, cô đã thấy Davis đứng ngay sau lưng mình.
Mễ Tuyết khẽ cười:
- Ngài Davis, ngài không sợ tôi giở trò gì với ngài sao?
Davis khẽ lắc đầu:
- Tôi hoàn toàn không lo lắng!
Mễ Tuyết đưa một ly rượu cho Davis, ly còn lại cô cầm trên tay rồi bước về phía ghế sofa. Davis cũng cầm ly rượu đi theo, nhìn Mễ Tuyết ngồi xuống rồi mới khẽ do dự một lát, sau đó cũng ngồi xuống chiếc ghế sofa ngay cạnh cô.
Mễ Tuyết dùng bàn tay phải với những ngón tay được sơn bóng loáng mân mê ly rượu, đưa lên khóe môi hồng. Cô khẽ mở đôi môi anh đào nhỏ nhắn, nhấp một ngụm rồi đặt ly xuống, đôi mắt long lanh nhìn Davis, cười nhẹ:
- Ngài Davis, ngài yên tâm, tôi không động tay động chân vào ly rượu đâu. Tôi chỉ muốn bàn chuyện làm ăn với ngài, không hề có ý định làm hại ngài!
Davis cười đáp:
- Tôi không lo cô hại tôi, tôi chỉ đang nghĩ, một cô gái xinh đẹp thế này mà đi theo Chu Hùng thì quả thật quá đáng tiếc.
- Hết cách rồi, cuộc sống mà! - Mễ Tuyết khẽ thở dài. - Tôi cũng chẳng muốn đi theo một gã đàn ông bất lực như thế, nhưng tôi không có lựa chọn. Ngài Davis, nếu cho ngài hai lựa chọn, một là rời đi và kết quả là cái chết, hai là ở lại và sống một cuộc đời bi thảm, ngài sẽ chọn cái nào?
- Ồ, ta hiểu rồi! - Davis cười. - Nếu là ta, ta nghĩ ta cũng sẽ chọn giống cô thôi!
- Ngài Davis hiểu được nỗi khổ của tôi là tốt rồi! - Mễ Tuyết nói. - Có điều, bây giờ cái chết của Chu Hùng đối với tôi mà nói, đúng là một sự giải thoát. Sau này tôi không cần phải sống dưới cái bóng của hắn nữa. Ngài Davis, tôi hy vọng ngài hiểu rằng, có những chuyện không phải do tôi chủ động làm!
- Điều này có thể hiểu được! - Davis uống một ngụm rượu, ánh mắt lại lướt trên người Mễ Tuyết, hỏi: - Không biết những thứ Chu Hùng để lại đang ở đâu?
Nghe vậy, Mễ Tuyết liền đứng dậy, lấy ra một chiếc hòm mật mã từ trong tủ rồi đặt lên bàn. Cô mở chiếc hòm ngay trước mặt Davis, sau đó lại ngồi xuống sofa, vừa uống rượu vừa quan sát phản ứng của hắn.
Khi nhìn thấy những thứ bên trong, đôi mắt Davis liền lộ vẻ kinh ngạc. Đây chính là những thứ mà Chu Hùng dùng để uy hiếp hắn. Davis cầm một cuốn sổ lên lật xem, sắc mặt càng lúc càng khó coi. Đột nhiên, hắn ném cuốn sổ vào hòm, nghiến răng chửi rủa:
- Chu Hùng, lẽ ra ta không nên để ngươi chết dễ dàng như vậy! Tên khốn nạn nhà ngươi, ta nên hành hạ ngươi đến chết mới phải!
Mễ Tuyết vắt chéo chân, tỏ ra khá thích thú khi nhìn bộ dạng của Davis lúc này. Phản ứng của hắn hoàn toàn nằm trong dự tính của cô. Mễ Tuyết đã đoán trước rằng khi Davis nhìn thấy những thứ này, hắn nhất định sẽ nổi điên, quả nhiên không sai. Cô cầm ly rượu lên, nhấp thêm một ngụm nhỏ nữa.
Davis đóng chiếc hòm lại, cau mày suy nghĩ một lát rồi đột nhiên đứng dậy, nhanh như chớp lao tới, tay phải siết chặt lấy cổ họng Mễ Tuyết, dường như muốn giết chết cô ngay tại chỗ.
Bị Davis bóp cổ, sắc mặt Mễ Tuyết vẫn không hề thay đổi, chỉ có hơi thở trở nên khó khăn hơn một chút. Davis mặt mày hung tợn, nhìn thẳng vào mắt cô, lạnh lùng nói:
- Cô chắc chắn đã xem những thứ này, ta không thể để cô sống sót!
- Giết tôi... ngài sẽ hối hận đấy!
Dù hơi thở khó khăn, tay phải Mễ Tuyết vẫn bình tĩnh cầm ly rượu, không hề có ý định buông ra, thậm chí còn không hề vùng vẫy. Nghe câu nói của cô, Davis khẽ giật mình, buông tay ra rồi đứng thẳng người, nói:
- Ta cho cô một cơ hội, nói thử xem tại sao ta giết cô lại phải hối hận?
Mễ Tuyết hít thở dễ dàng hơn nhiều, cô thản nhiên nhấp một ngụm rượu, khuôn mặt vẫn nở nụ cười xinh đẹp như ban đầu:
- Thứ nhất, tôi là một người phụ nữ, đối với ngài mà nói, tôi không hề có bất kỳ mối đe dọa nào. Cái tôi cần là một người đàn ông để dựa dẫm, hơn nữa còn phải là một người đàn ông có quyền lực. Lúc nãy tôi đã nói rồi, tôi luôn phải sống dưới cái bóng của Chu Hùng và sớm đã muốn hắn chết đi. Ngài Davis đây lại vừa khéo tạo cho tôi cơ hội đó, giúp tôi thoát khỏi nanh vuốt của hắn. Đây cũng chính là lý do tôi không giao những chứng cứ phạm tội này của ngài cho cảnh sát. Ngài không phải kẻ thù, mà là ân nhân của tôi. Tôi báo đáp ngài còn không hết, sao có thể để cảnh sát điều tra ngài được chứ?
Nói đến đây, Mễ Tuyết thản nhiên cởi chiếc cúc áo duy nhất trên bộ đồ ngủ ra. Trong chốc lát, toàn bộ cơ thể cô phơi bày trọn vẹn trước mặt Davis. Mễ Tuyết không hề mặc nội y. Lúc này, thân hình nóng bỏng đến nghẹt thở của cô được trưng ra trước mắt hắn, ánh mắt Davis bỗng chốc nóng rực lên, hoàn toàn dập tắt sát ý vừa bùng lên lúc nãy.
Mễ Tuyết nhìn thấy tất cả những thay đổi đó. Trong mắt cô lóe lên một tia khinh miệt, nhưng nó chỉ thoáng qua rồi vụt tắt. Cô tiếp tục nói:
- Thứ hai, tôi có thể giúp ngài. Ngài Davis, ngài đang là người phụ trách khu vực châu Á, nếu có một trợ thủ đắc lực chẳng phải sẽ tốt hơn sao? Tôi tuy không tài giỏi, nhưng ít ra cũng có thể giúp ngài làm không ít việc. Quan trọng nhất, tôi chỉ là một cô gái, sẽ không giống như tên Chu Hùng kia rêu rao khắp nơi rồi bị cảnh sát để ý. Điều thứ ba, cũng là điều quan trọng nhất, tôi có thể cứu mạng ngài!
- Cô cứu mạng tôi?
Ánh mắt háo sắc của Davis vừa bừng lên như đom đóm, nghe câu này xong liền lập tức vụt tắt. Hắn ngồi xuống ghế sofa, nhìn Mễ Tuyết, hỏi:
- Cô cứu mạng gì của tôi?
- Ngài Davis, ngài biết nữ cảnh sát Hồng Kông đó đã quay lại Ma Cao rồi đúng không? - Mễ Tuyết hỏi.
- Tôi có nghe cô nói qua! - Davis không uống rượu nữa mà rút ra một điếu thuốc, châm lửa. Hắn nhìn Mễ Tuyết, nói: - Đây cũng là điểm tôi nghi ngờ, sao cô biết nữ cảnh sát đó chưa chết mà còn quay lại Ma Cao?
- Đây là bản lĩnh bẩm sinh của phụ nữ! - Mễ Tuyết khẽ cười. - Phụ nữ trong mắt đàn ông vốn thuộc phái yếu, và may mắn thay, đó cũng chính là ưu thế của chúng tôi. Chúng tôi không gây ra mối đe dọa nào, vì thế lại rất dễ dàng có được nhiều thông tin. Ngài Davis, ngài đừng quên hai ngày trước tôi đã đi cùng ai. Nữ cảnh sát Hồng Kông đó chính là do bọn họ cứu sống. Bây giờ, ngài đã hiểu rõ rồi chứ!
- Ý cô là tên họ Diệp đó biết rất nhiều chuyện? - Davis hiển nhiên có chút giật mình. Từ trước đến giờ, Hoskin luôn nói với hắn rằng Diệp Lăng Phi đã rơi vào bẫy, đang từng bước bị dẫn đến chỗ chết. Nhưng giờ nghe Mễ Tuyết nói vậy, hắn lại cảm thấy mọi chuyện có lẽ không đơn giản như thế. Có lẽ Diệp Lăng Phi không hề ngu ngốc như Hoskin vẫn tưởng.
Mễ Tuyết gật đầu, cười nói:
- Ngài Davis, về điểm này, tôi có thể nói thẳng, tôi mạnh hơn Chu Hùng không chỉ một chút. Đúng như ngài nghĩ, những chuyện Diệp Lăng Phi biết khá nhiều. Nữ cảnh sát đó quay lại Ma Cao, trùng hợp là để điều tra Kim Quảng. Theo tôi thấy, lần này Kim Quảng chết chắc rồi, mà ngài lại đang hợp tác với hắn. Một khi Kim Quảng bị cảnh sát bắt, nhất định sẽ lôi ngài ra. Ngài Davis, tôi nghĩ chuyện ngài nên làm bây giờ là nhanh chóng rời khỏi Ma Cao thì hơn!
Davis im lặng, hắn cũng quên luôn ý định hút thuốc. Trong đầu hắn đang phân tích những lời Mễ Tuyết nói. Quả thực, lời cô ta rất có lý. Nếu nữ cảnh sát đó không chết, nghĩa là gã cảnh sát mà Kim Quảng mua chuộc đã bị bắt, và sự việc chắc chắn sẽ liên lụy đến Kim Quảng. Mấy ngày nay cảnh sát Hồng Kông và Ma Cao không có động tĩnh gì, không có nghĩa là họ không có chứng cứ, có lẽ họ đang chờ thời cơ, mà thời cơ này... Nghĩ đến đây, lông mày Davis nhíu chặt lại. Hắn đã nghĩ ra được điểm mấu chốt của vấn đề.
*
Diệp Lăng Phi và Dã Lang bước vào nhà xưởng. Cả một không gian rộng lớn trống hoác, không một bóng người. Diệp Lăng Phi cũng không vội, hắn rút một điếu thuốc, châm lửa rồi đi thêm vài bước vào giữa nhà xưởng mới dừng lại.
- Ông chủ Kim, ông đâu rồi? - Diệp Lăng Phi cất cao giọng gọi.
- Ha ha!
Một tràng cười vọng xuống từ tầng hai, ngay sau đó, mấy chục tay súng xuất hiện trên lan can, tất cả đều chĩa súng về phía Diệp Lăng Phi.
*Xoảng! Xoảng!*
Cửa sổ kính đồng loạt vỡ tan. Tại sáu ô cửa sổ, mỗi nơi có sáu tay súng chĩa thẳng nòng về phía Diệp Lăng Phi và Dã Lang. Ở cửa chính, hai tay súng ngoại quốc cũng từ từ bước vào.
Khi hai gã ngoại quốc đến gần, chúng chĩa súng vào đầu Diệp Lăng Phi và Dã Lang, tay kia thì lục soát người họ. Sờ một hồi lâu không thấy vũ khí gì, chúng liền ra hiệu lên tầng hai. Chỉ thấy Hoskin ngồi trên xe lăn, được Madoff đẩy ra.
Kim Quảng bước theo sau Hoskin. Tiếng cười lúc nãy chính là của hắn.
- Satan, bất ngờ không, tất cả chỉ là một cái bẫy! - Hoskin cười nói. - Ta cũng không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi đến thế. Dù ngươi có bản lĩnh trời cho, cũng không thoát ra ngoài được đâu!
- Hoskin, ông vẫn chưa chết à? Tôi cứ ngỡ ông chết từ lâu rồi chứ! - Diệp Lăng Phi thấy Hoskin xuất hiện thì bật cười. Hắn định đưa thuốc lên hút thì nhớ ra đầu mình đang bị dí súng. Diệp Lăng Phi liền nói với lên: - Này Hoskin, ông thấy đấy, chỉ có hai người bọn tôi thôi, còn ở đây toàn là người của ông. Dù tôi có muốn chạy cũng không được. Bảo thuộc hạ của ông bỏ súng xuống cho tôi hút điếu thuốc được không? Chẳng lẽ ông sợ tôi có thể chạy thoát ngay dưới mũi ông à?
Hoskin cười lạnh:
- Satan, ngươi nghĩ ta nhát gan thế sao? Hôm nay, dù ngươi có tài giỏi đến mấy cũng không thể sống sót ra khỏi đây!
- Đúng rồi, đúng quá đi chứ! Dù sao chúng ta cũng là bạn cũ, đâu nhất thiết phải làm thế này! - Diệp Lăng Phi thấy hai gã ngoại quốc rút súng ra khỏi đầu mình liền cười nói với Hoskin: - Dù ông muốn giết tôi thì cũng nên nói chuyện với người bạn cũ này một chút chứ. Lão già Hoskin, ông không biết chứ dạo này tôi nhớ ông lắm đấy. Trước đây lúc còn có ông, tôi lúc nào cũng thấy có động lực, lúc nào cũng muốn giết ông. Nhưng khi ông chết rồi... à, phải nói là sau khi ông giả chết, tôi bỗng thấy cuộc sống chẳng còn mục tiêu gì cả. Ông không biết đâu, tôi sống buồn tẻ lắm, ăn cơm cũng chẳng thấy ngon, ở với phụ nữ cũng chẳng có hứng thú. Tôi cảm thấy đời mình coi như xong rồi...!
Những lời của Diệp Lăng Phi khiến biểu cảm trên mặt Hoskin trở nên vô cùng phong phú, cơ mặt hắn giật giật, có vẻ như bị chọc tức đến muốn chết. Hoskin cắn chặt môi, một lúc sau mới dần bình tĩnh lại, cười nói:
- Satan, cái mồm của ngươi vẫn lợi hại như thế, suýt chút nữa ta đã sập bẫy của ngươi rồi. Ngươi cố ý chọc tức ta sao? Nhưng dù ngươi có nói gì đi nữa, ta cũng không cần phải tức giận, vì mạng của ngươi đang nằm trong tay ta. Chỉ cần một cái phất tay, ngươi chắc chắn sẽ chết tại đây!
Diệp Lăng Phi hút thuốc, mặt không chút sợ hãi, cười nói:
- Hoskin, xem ông nói kìa, tôi chọc giận ông làm gì chứ? Lúc nãy tôi nói rồi mà, chúng ta là bạn cũ, tôi thật sự rất nhớ ông!
Hoskin vẫy tay, gọi Kim Quảng lại gần, nói thầm vào tai hắn vài câu. Kim Quảng gật đầu. Ngay sau đó, hai người đàn ông lôi một người không còn ra hình dạng gì vào, trông như đang lôi một con chó.
*Bịch!*
Hai người đàn ông buông tay, người kia tóc tai rũ rượi, quần áo xộc xệch nằm bò trên đất, mãi không thấy động đậy.
- Satan, hắn chính là người ngươi muốn tìm. Ồ, cũng chính là mồi câu của ta. Không có hắn, ta thật sự không có cách nào câu được con cá lớn nhà ngươi! - Hoskin đắc ý cười. - Satan, ngươi không ngờ tới phải không? Tất cả chuyện này đều là một cái bẫy tinh xảo do ta vạch ra, mục đích là để lôi ngươi vào. Cũng giống như câu cá vậy, chỉ cần có mồi, việc còn lại là chờ cá cắn câu. Ta không ngờ con cá lớn như ngươi lại dễ dàng cắn câu như vậy, thực sự khiến ta có chút ngạc nhiên. Sự thông minh của ngươi đâu cả rồi?
- Già rồi, cái gì cũng chậm chạp đi thôi! - Diệp Lăng Phi thở dài. - Không ngờ tôi lại rơi vào bẫy của ông. Hoskin, giờ ông chắc thỏa mãn lắm nhỉ, ít ra cũng chứng minh được ông thông minh hơn tôi!
Nói rồi, Diệp Lăng Phi thò chân phải ra đá đá vào người đàn ông trên đất mấy cái, hỏi:
- Chết chưa? Chưa chết thì lên tiếng cái coi!
Người đàn ông trên đất khẽ động vai, một giọng nói yếu ớt vọng ra:
- Chưa... chưa…
Diệp Lăng Phi ngồi xuống, lật người đàn ông đó lại, nhìn khuôn mặt trắng bệch của hắn, hỏi:
- Ngươi là Bạch Thúy Bách hả?
Người đàn ông gắng sức mở mắt:
- Đúng... đúng, tôi... tôi chính là... Bạch... Bạch Thúy Bách!
- Ồ, xem bộ dạng của ngươi chắc trong vòng một tiếng rưỡi nữa cũng không chết được đâu nhỉ? - Diệp Lăng Phi ném điếu thuốc xuống đất, toét miệng cười với Bạch Thúy Bách. - Ta thấy nhà ngươi cũng thật đen đủi, đang yên đang lành không ở nhà lại thích chạy đến Ma Cao này chịu tội làm gì. Ngươi bảo ta phải nói sao đây? Đúng là ăn no rửng mỡ. Lần này sống sót trở về thì ngoan ngoãn ở nhà nhé, không có việc gì thì tâm sự với vợ nhiều vào. À, nhắc nhở một chút, về nhà thì đến bệnh viện kiểm tra xem, đừng để đến mức làm đàn ông cũng không xong!
Diệp Lăng Phi nói một hơi, cũng không biết Bạch Thúy Bách có nghe rõ không. Hắn đứng dậy, nói với Hoskin:
- Này lão già Hoskin, người cũng đến rồi, mục đích của ông cũng đã đạt được, hay là tha cho tên Bạch Thúy Bách này đi!
- Tha cho hắn? - Hoskin nghe vậy liền bật cười. - Satan à Satan, não ngươi bị úng nước rồi à? Chẳng lẽ ngươi nghĩ ta sẽ tha cho hắn sao?
Diệp Lăng Phi nở nụ cười với Hoskin:
- Lão già Hoskin, không nhất thiết phải như vậy. Ân oán giữa tôi và ông đâu cần lôi người khác vào. Hơn nữa, ông dùng Bạch Thúy Bách làm mồi câu, thông qua tên Hoắc Chấn bị ông giết để dụ tôi đến Ma Cao. Hoskin à, ông luôn cho rằng kế hoạch của mình hoàn mỹ không một kẽ hở, nhưng ông lại không hề nghĩ rằng cái kế hoạch mà ông cho là hoàn mỹ đó lại xuất hiện một lỗ hổng. Và cũng nhờ lỗ hổng này mà tôi mới biết kẻ đứng sau giật dây là ông!
Hoskin nghe vậy, đầu tiên khẽ giật mình, sau đó lại cười lớn:
- Satan, ngươi đừng giãy giụa phút cuối nữa. Chẳng lẽ ngươi coi ta là đứa trẻ lên ba, có thể bị ngươi dọa được sao?
Diệp Lăng Phi cười ha hả, hắn lại lấy ra một điếu thuốc khác, thong thả châm lửa, nhả ra một làn khói rồi mới chậm rãi nói:
- Hoskin, ông đã từng nghĩ chưa? Kế hoạch này của ông trông có vẻ không có bất kỳ kẽ hở nào, nhưng tôi vẫn biết tất cả là do ông làm. Đơn giản là vì tôi đã kiểm tra video theo dõi nhập cảnh vào Ma Cao. Lần sau phiền ông hóa trang một chút, chẳng lẽ ông không biết thời buổi này có thứ gọi là camera sao?