Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 956: CHƯƠNG 956: EM CŨNG ĐỪNG MONG NHẬN TIỀN THƯỞNG TẾT

Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính lúc đến thì gấp gáp, lúc đi cũng vội vàng. Chu Hân Mính ở thành phố Đông Hải không lâu đã rời đi, quay trở về thành phố Vọng Hải. Gần trưa, sau khi về đến thành phố Vọng Hải, Bạch Tình Đình để Diệp Lăng Phi đưa cô đến thẳng Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, sau đó Diệp Lăng Phi đưa Chu Hân Mính về biệt thự.

Khi còn ở thành phố Đông Hải, Diệp Lăng Phi đã nói với Trương Lộ Tuyết là chiều nay mình sẽ tới Tập đoàn Tân Á để cùng cô bàn bạc giải quyết chuyện tiền thưởng cuối năm của công ty. Đã lâu rồi Diệp Lăng Phi chưa đến Tập đoàn Tân Á, cũng không biết tình hình dạo gần đây của tập đoàn ra sao. Chiều nay đến Tập đoàn Tân Á, sáng mai lại phải đi họp ở công ty bảo hiểm Dân An, Diệp Lăng Phi cảm thấy lịch trình mấy ngày nay quá gấp rút. Buổi chiều, hắn lái xe tới Tập đoàn Tân Á, tìm một chỗ trong bãi đỗ xe rồi đỗ vào. Diệp Lăng Phi vừa xuống xe thì thấy một chiếc Audi màu đen cũng tiến vào bãi đỗ. Hắn biết rất rõ chiếc xe này, đây chính là xe của Trần Ngọc Đình.

Diệp Lăng Phi cất bước đi về phía xe của Trần Ngọc Đình. Vừa tới chỗ chiếc Audi, hắn đã nhìn thấy Trần Ngọc Đình mặc một chiếc áo khoác hai lớp bước xuống xe. Lâu rồi không gặp, hôm nay vừa nhìn thấy, hắn đã cảm nhận được vẻ quyến rũ của người phụ nữ trưởng thành như Trần Ngọc Đình mãnh liệt đến nhường nào. Chỉ thấy cô thắt chặt đai lưng áo khoác, vòng eo được siết lại, tôn lên bộ ngực đầy đặn. Cổ áo hơi mở, để lộ vùng cổ trắng ngần. Từ eo đến hông tạo thành một đường cong tuyệt mỹ. Bên trong áo khoác, Trần Ngọc Đình mặc một chiếc quần dài màu xanh. Cô cầm theo túi xách, vừa xuống xe đã nhìn thấy Diệp Lăng Phi. Trần Ngọc Đình đóng cửa xe lại, đi tới trước mặt hắn, gương mặt mê người nở một nụ cười:

- Ông chủ Diệp, thật khó gặp ngài quá, không ngờ hôm nay lại có thể gặp được ngài ở đây!

- Ngọc Đình tỷ, đây là chị đang oán giận tôi không đến gặp chị phải không?

Ánh mắt Diệp Lăng Phi cố ý lướt qua lướt lại trên thân thể đầy đặn của Trần Ngọc Đình. Khí chất của người phụ nữ trưởng thành như cô quả thực là điều mà những cô gái như Bạch Tình Đình không thể so sánh được, mỗi cử chỉ của Trần Ngọc Đình đều toát ra nét quyến rũ đằm thắm. Diệp Lăng Phi đứng rất gần, hắn cố ý dùng đùi mình chạm vào người cô, cười nói:

- Ngọc Đình tỷ, mấy ngày nay tôi bận muốn chết. Từ Tây Bắc trở về lại phải sang Ma Cao, về đến thành phố Vọng Hải rồi mà vẫn không được thở, còn phải chuẩn bị cho hôn lễ của tôi và Tình Đình. Hôm qua tôi còn đang ở thành phố Đông Hải, hôm nay đã bị Trương Lộ Tuyết gọi gấp về, nói là có chuyện muốn tôi quyết định. Khụ, trưa nay tôi mới về đến đây, còn chưa kịp nghỉ ngơi đã phải chạy tới ngay rồi!

- Sao nào, sắp cử hành hôn lễ rồi à? Ngày nào vậy? - Trần Ngọc Đình hỏi.

- Ngày mười lăm, sắp tới rồi!

Bàn tay Diệp Lăng Phi ra vẻ tùy tiện đặt lên mông Trần Ngọc Đình, miệng thì nói:

- Ngọc Đình tỷ, hôm đó chị phải đến dự hôn lễ của tôi đấy!

- Thế thì gửi thiệp mời đi! - Trần Ngọc Đình cười nói. - Không có thiệp mời sao được, lẽ nào cậu không mời, tôi lại không mang tiền mừng đến cho cậu chắc?

Trần Ngọc Đình dường như không nhận ra bàn tay của Diệp Lăng Phi đang đặt trên bộ mông nảy nở của mình. Tay phải hắn hơi dùng sức bóp nhẹ một cái, nói khẽ:

- Ngọc Đình tỷ, tiền thì không cần đâu, người tới là được rồi!

Trần Ngọc Đình cười đến run cả người, nói:

- Sao có thể không mang tiền mừng được chứ?

- Tôi đã nói rồi, chị chỉ cần đi người không là được.

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa ghé sát vào tai Trần Ngọc Đình, cố tình hít một hơi thật sâu rồi nói:

- Thơm quá. Ngọc Đình tỷ, chị dùng nước hoa hiệu gì vậy?

- Tôi không dùng nước hoa! - Trần Ngọc Đình nhẹ nhàng đẩy Diệp Lăng Phi ra.

Diệp Lăng Phi lập tức nói:

- Đó chính là hương thơm tự nhiên của Ngọc Đình tỷ rồi, thảo nào lại thơm như vậy. Vừa rồi tôi còn đang nghĩ xem mùi hương này là của loại nước hoa nào, nhưng nghĩ nát óc mà vẫn không ra, hóa ra là hương thơm cơ thể của Ngọc Đình tỷ!

- Cậu đem mấy lời ngon tiếng ngọt này dành cho bà xã của mình đi, tôi già rồi, đã qua cái thời con gái lãng mạn rồi! - Trần Ngọc Đình vừa nói vừa bật cười.

Diệp Lăng Phi lại bóp mông cô thêm một lần nữa, cười nói:

- Ngọc Đình tỷ, chị đâu đã già, chị vẫn xinh đẹp động lòng người như ngày xưa. Nếu không phải tôi sắp kết hôn, tôi nhất định sẽ cưới chị!

Gương mặt Trần Ngọc Đình bỗng đỏ bừng, lộ ra vẻ ngượng ngùng như thiếu nữ, ánh mắt toát lên vẻ kiều mị, đôi môi khêu gợi hơi hé mở:

- Cậu lại nói mấy câu sến súa này, nhưng mà dù những lời này là giả đi nữa, tôi cũng cảm thấy mãn nguyện rồi!

Sự mập mờ này thật sự quá mãnh liệt. Trần Ngọc Đình cảm thấy lời mình vừa nói có vẻ quá thẳng thắn, cô vội vàng chuyển chủ đề:

- Không phải cậu muốn đến tập đoàn sao, mau vào thôi, tôi còn phải chuẩn bị báo cáo công tác buổi chiều nữa, cuối năm công việc bận rộn thật!

Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy nếu mình và Trần Ngọc Đình đứng ở bãi đỗ xe quá lâu khó tránh khỏi sẽ bị người khác chú ý. Hắn cười cười, cùng cô song song đi vào tòa nhà của Tập đoàn Tân Á. Nhân viên lễ tân ở sảnh tầng một đã đổi thành hai cô gái khác, trông khoảng 20 tuổi, trang điểm rất đậm. Diệp Lăng Phi còn lo không biết phấn có rơi lả tả từ trên mặt họ không. Lúc còn ở Tập đoàn Tân Á, hắn luôn thích trêu chọc các cô lễ tân, có thể nói là rất thân với những người trước đây. Bây giờ đổi người mới, Diệp Lăng Phi cảm thấy xa lạ, có lẽ vì tâm trạng đã không còn như trước, hắn đến tập đoàn mà không còn cảm giác thích thú khi xưa, hiện tại chỉ thấy nơi này thật xa lạ.

Diệp Lăng Phi và Trần Ngọc Đình đi vào thang máy, vài nhân viên kỳ cựu thấy hắn đều rối rít chào hỏi. Diệp Lăng Phi chỉ gật đầu đáp lại. Hắn không đi tìm Trương Lộ Tuyết ngay mà đến phòng tổ chức trước.

Chẳng qua phòng này đã đổi tên rồi. Nhớ năm xưa phòng ban này từng do Diệp Lăng Phi lãnh đạo, nay đã đổi tên thành phòng điều phối, nhân viên trong phòng chủ yếu xử lý công việc văn thư. Diệp Lăng Phi chỉ muốn đến xem một lát, khi đi tới hành lang thì chợt nghe trong phòng làm việc cũ của phòng tổ chức vang lên một trận cười. Hắn nghe thấy dường như có cả tiếng cười của Đường Hiểu Uyển. Diệp Lăng Phi vừa định đi tới xem thế nào, đột nhiên nghe giọng một cô gái vang lên sau lưng:

- A, giám đốc Diệp!

Diệp Lăng Phi quay đầu lại, thấy Từ Oánh đang đứng phía sau mình. Hắn vội vàng che miệng cô lại, thấp giọng nói:

- Đừng kêu to vậy, tôi muốn về xem một chút!

Từ Oánh gật đầu, lúc này Diệp Lăng Phi mới buông tay ra. Hắn cất bước đi về phía cửa phòng làm việc, Từ Oánh đi theo sau. Vừa đến cửa, hắn lại nghe một trận cười nữa vang lên. Diệp Lăng Phi đứng ngay cửa, qua tấm kính có thể thấy trong phòng làm việc lớn có một thanh niên đeo kính dáng vẻ rụt rè ngồi ở bàn làm việc, mặt đỏ bừng, bên cạnh có một người phụ nữ trạc 30 tuổi đang trêu chọc cậu ta.

- Tiểu Trần à, cậu đi gặp mặt con gái nhà người ta sao lại uống say được chứ, có phải cậu cố ý không?

- Không phải, không phải thế, em là… là bị cô ấy dọa sợ, nói chuyện thì thô lỗ, lúc ăn còn cởi giày nữa, em… em chịu không nổi! - Cậu thanh niên kia mặt đỏ lên, nói.

Trong phòng làm việc, hơn 10 nhân viên bao gồm cả Đường Hiểu Uyển đang cười, nhất là Đường Hiểu Uyển, cười đến sắp chảy cả nước mắt. Xem ra trước khi Diệp Lăng Phi tới, cậu thanh niên họ Trần kia chắc chắn đã kể một chuyện cực kỳ buồn cười. Người phụ nữ hơn 30 tuổi kia tì tay phải lên bàn, cười nói với cậu thanh niên:

- Tiểu Trần, tôi thấy là cậu chê người ta thô lỗ nên mới cố ý làm vậy đúng không? Nào, nói cho bà chị này nghe xem, rốt cuộc cậu muốn tìm bạn gái kiểu gì, để chị tư vấn cho cậu một chút!

Cậu thanh niên có chút ngại ngùng, bất giác liếc nhìn Đường Hiểu Uyển đang che miệng cười, rồi vội vàng nói:

- Em… em… em!

- Em cái gì mà em. Tiểu Trần à, không phải cậu để ý người đẹp Hiểu Uyển của phòng chúng ta sao, thích thì cứ nói thẳng ra đi! - Người phụ nữ kia cũng không khách khí, nói thẳng luôn. - Chị nói cho cậu biết, Hiểu Uyển của phòng chúng ta cũng là mỹ nữ nổi tiếng trong công ty, không biết bao nhiêu người muốn theo đuổi đâu. Nếu cậu muốn theo đuổi Hiểu Uyển thì phải thể hiện chút bản lĩnh chứ. Nào, cậu nói xem cậu có bao nhiêu tiền, không có tiền thì sao mà theo đuổi được?

- Em vừa mới tốt nghiệp không lâu, không có nhiều tiền, em…

Cậu thanh niên còn chưa nói xong, tiếng oán trách ngọt ngào của Đường Hiểu Uyển đã vang lên:

- Chị Vương, chị đừng nói lung tung nữa!

Người phụ nữ hơn 30 tuổi đó cười nói:

- Hiểu Uyển à, em không phải xấu hổ, chị tới phòng này lâu như vậy rồi mà vẫn chưa thấy bạn trai em tới đón. Chị thấy Tiểu Trần không tệ, tuy tuổi cậu ấy nhỏ hơn em một chút, nhưng thời buổi này đang thịnh hành chuyện phi công trẻ lái máy bay bà già mà. Hơn nữa đều là người trong công ty, em nên cân nhắc một chút!

Lúc này, một nữ nhân viên ngồi trong góc ngẩng đầu lên, nói:

- Tôi thấy chuyện này cô đừng nên gán ghép lung tung nữa. Chúng ta cứ ngồi đây đùa cợt, nhỡ khiến Tiểu Trần tưởng thật thì không hay đâu!

Nữ nhân viên vừa nói chuyện là một nhân viên cũ của phòng, từ khi thành lập phòng tổ chức thì cô ta đã ở đây rồi.

Người phụ nữ họ Vương bĩu môi:

- Cái này thì sao chứ, nhớ năm đó tôi và ông xã yêu nhau lúc học đại học, tốt nghiệp xong là chúng tôi kết hôn ngay. Tôi thấy hai người làm cùng một chỗ cũng rất tốt, rất thú vị đó, tôi…

Người phụ nữ họ Vương còn chưa nói xong thì đột nhiên cửa phòng mở ra. Một người đàn ông đứng ở cửa, trưởng phòng Từ Oánh của các cô thì đứng ngay sau lưng anh ta. Người phụ nữ họ Vương vội vàng trở về chỗ ngồi, những người còn lại cũng không dám cười nữa. Mấy nhân viên cũ của phòng tổ chức sau khi thấy Diệp Lăng Phi đứng ở cửa, tất cả đều kinh ngạc kêu lên:

- Giám đốc Diệp!

Đường Hiểu Uyển thật sự không ngờ Diệp Lăng Phi lại đột nhiên xuất hiện, nụ cười trên mặt cô lập tức cứng đờ, không biết phải làm sao.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Các vị, tôi chỉ đến xem qua thôi, xem ra những nhân viên cũ của tôi không còn nhiều người ở lại đây nữa. Không có chuyện gì đâu, mọi người tiếp tục làm việc đi!

Diệp Lăng Phi nói xong liền xoay người đi. Từ Oánh đứng ở cửa không vào, chỉ nói:

- Trước hết làm xong công việc hôm nay đi, đừng có cả ngày chỉ lo tán gẫu nữa, không thì tiền thưởng tháng này sẽ không có đâu!

Người phụ nữ họ Vương đó thầm thở phào nhẹ nhõm, xem ra vừa rồi cô ta bị dọa không nhẹ. Người phụ nữ này đến đây chưa được nửa năm, tất nhiên không nhận ra Diệp Lăng Phi là ai. Đường Hiểu Uyển thấy Diệp Lăng Phi bỏ đi, cô cắn chặt môi, bỗng nhiên đứng dậy chạy đuổi theo.

- Người đàn ông đó là ai vậy? - Người phụ nữ họ Vương cảm thấy khó hiểu, cất tiếng hỏi.

- Anh ta là ai ư? - Cô nhân viên ngồi ở góc phòng vừa lên tiếng cảnh tỉnh ngẩng đầu lên, liếc nhìn cô ta. - Không phải vừa nãy tôi đã nói với cô rồi sao, cô không rõ tình hình thì không nên nói lung tung. Người đàn ông đó rất lợi hại, khi xưa là chủ quản của phòng tổ chức, trong toàn bộ Tập đoàn Tân Á, không ai dám nói gì anh ta. Khi đó phòng tổ chức chúng ta chính là một phòng ban cao cao tại thượng, ai thấy người của phòng chúng ta cũng phải nể vài phần. Bây giờ thì… tôi nên nói thế nào nhỉ, tiền lương của cô đều do người ta quản lý đấy, người ta chính là ông chủ lớn của Tập đoàn Tân Á!

- Ôi mẹ ơi, lợi hại như vậy sao? - Người phụ nữ họ Vương luôn mồm cảm thán. - Cũng may vừa rồi tôi không nói nhiều. Vừa rồi tôi còn muốn hỏi anh ta làm gì, sao lại đến chỗ này!

- Tôi đã nói rồi, cô nói chuyện cũng phải chú ý một chút. Cô không thử nghĩ xem một cô gái xinh đẹp như Hiểu Uyển sao cho đến giờ vẫn không có bạn trai chứ! - Người phụ nữ đó nói tiếp. - Từ nay về sau, trước mặt Hiểu Uyển cô đừng nói gì mà giới thiệu bạn trai các loại nữa. Cô căn bản là không biết tình hình ở đây, phàm là những nhân viên cũ của phòng tổ chức đều biết rõ chuyện này. Tôi lại nói cho cô hay, Hiểu Uyển là người đẹp ở Tập đoàn Tân Á, nhưng những người biết rõ lai lịch của cô ấy đều không dám theo đuổi đâu!

- Ôi mẹ ơi, hóa ra lại còn có chuyện như vậy! - Người phụ nữ họ Vương vừa nghe vậy lập tức há hốc mồm, ngón tay chỉ về phía cửa, lo lắng nói: - Vừa rồi tôi nói mấy câu đó chẳng phải là bị ông ấy nghe được sao, ông ấy sẽ không ghi thù tôi chứ? Tôi… tôi không biết mà, phải làm sao bây giờ?

Diệp Lăng Phi và Từ Oánh vừa mới đi được mấy bước, Đường Hiểu Uyển đã từ phía sau đuổi tới. Cô chạy vội, vòng một nhấp nhô theo từng nhịp thở. Diệp Lăng Phi quay đầu lại thấy Đường Hiểu Uyển thở hồng hộc chạy tới, hắn dừng lại, cười nói:

- Hiểu Uyển, có chuyện gì vậy?

- Diệp đại ca, em…! - Đường Hiểu Uyển liếc nhìn Từ Oánh, xấu hổ không dám nói.

Từ Oánh thấy vậy, vội vàng nói:

- Giám đốc Diệp, đến phòng làm việc của tôi nói chuyện đi, tôi đem tập tài liệu này tới phòng làm việc chung!

- Ừ! - Diệp Lăng Phi gật đầu rồi xoay người đi, Đường Hiểu Uyển theo sau, trong lòng thấp thỏm bất an, lo lắng hắn sẽ hiểu lầm mình.

Từ Oánh mở cửa phòng làm việc, cầm tập tài liệu đi ra ngoài, tiện tay đóng cửa lại. Diệp Lăng Phi không ngồi, hắn cười nói:

- Hiểu Uyển, em có chuyện gì không tiện nói sao?

- Diệp đại ca, em sợ anh hiểu lầm, mọi người chỉ đang nói giỡn thôi, không có ý gì khác đâu! - Đường Hiểu Uyển cuống quýt giải thích.

Diệp Lăng Phi vươn tay ôm eo Đường Hiểu Uyển, tay kia thì véo cái mũi đáng yêu của cô một cái, cười nói:

- Anh không nghĩ gì đâu, anh biết là các em đang đùa mà!

Đường Hiểu Uyển nghe xong mới thở phào một tiếng. Diệp Lăng Phi ôm eo thon của cô, nói:

- Được rồi, quay về làm việc đi!

- Diệp đại ca, anh sắp kết hôn đúng không? - Đường Hiểu Uyển ngẩng mặt lên, gương mặt xinh đẹp như búp bê, cười ngọt ngào nói: - Em chúc Diệp đại ca vui vẻ hạnh phúc!

- Hiểu Uyển, em có tới dự hôn lễ của anh không? - Diệp Lăng Phi hỏi.

Đường Hiểu Uyển chần chừ đáp:

- Khả Hân tỷ nói chúng em không nên tham dự thì tốt hơn, tránh cho Diệp đại ca gặp phải phiền phức! - Cô nũng nịu nói. - Em cũng nghĩ như vậy, vì thế em định không đến dự hôn lễ của Diệp đại ca đâu!

Diệp Lăng Phi cúi đầu nhìn Đường Hiểu Uyển trong lòng mình, nhẹ nhàng nói:

- Vậy thì em chờ đến hôn lễ của em và anh nhé!

- Hôn lễ của em ư? - Đường Hiểu Uyển sửng sốt, nhìn Diệp Lăng Phi, trong đôi mắt xinh đẹp lóe lên ánh nhìn khó tả.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Sao thế, lẽ nào Hiểu Uyển nhà ta không muốn cử hành hôn lễ với anh sao?

Đường Hiểu Uyển vừa nghe, vội vàng nói:

- Không phải, không phải thế, đương nhiên là em muốn kết hôn với Diệp đại ca rồi!

Nói đến đây, cô thẹn thùng cúi đầu, trong lòng biết mình không nên nói toạc ra như vậy. Diệp Lăng Phi đã sớm nhìn thấu nội tâm của cô, hắn ôm Đường Hiểu Uyển vào lòng, dịu dàng nói:

- Hiểu Uyển, không có gì phải ngượng, đối với em mà nói, đây là một yêu cầu chính đáng. Anh sẽ cố gắng hết sức để giải quyết chuyện này. Đương nhiên, vẫn là câu nói cũ, nếu em gặp được người thích hợp hơn, anh không ngại để em gả cho người mình thích!

Diệp Lăng Phi tâm sự với Đường Hiểu Uyển trong phòng làm việc của Từ Oánh một lúc, thầm tính toán hẳn là Trương Lộ Tuyết đang đợi mình, lúc này mới đi đến phòng làm việc của cô. Vừa đến cửa, hắn đã thấy Trịnh Khả Nhạc cầm bút kẻ lông mày. Diệp Lăng Phi thò tay gõ gõ lên bàn cô, giả vờ nghiêm túc:

- Khả Nhạc, trong giờ làm việc mà em lại làm việc riêng, anh thấy phải trừ lương em thôi!

Trịnh Khả Nhạc biết hôm nay Diệp Lăng Phi sẽ đến, nên đang tính trang điểm lại để hắn thấy được dáng vẻ xinh đẹp nhất của mình, nhưng không ngờ hắn lại tới nhanh như vậy, bắt gặp mình đang trang điểm. Cô vội vàng cất hộp trang điểm, sắp xếp lại bàn làm việc rồi đứng lên, đi tới trước mặt Diệp Lăng Phi, hai tay kéo tay hắn, nũng nịu nói:

- Diệp đại ca, đây cũng là vì em nghe nói anh muốn tới nên mới cố ý trang điểm, em sợ anh thấy em không đẹp sẽ không để ý tới em nữa.

- Lại viện cớ! - Diệp Lăng Phi cố ý nghiêm mặt. - Anh giống loại người đó sao?

- Diệp đại ca, lâu như vậy mà anh không để ý đến em, người ta lo lắm chứ, hơn nữa, năm nay người ta lại già đi một tuổi, sợ mình xấu đi, Diệp đại ca sẽ không thích em nữa!

Trịnh Khả Nhạc chu đôi môi tô son hồng, nũng nịu:

- Diệp đại ca, bây giờ em nghèo lắm, lương một tháng cũng không đủ tiêu, giờ em còn nợ tiền Diệp đại ca nữa. Nếu anh trừ lương của em, em thực sự không biết phải làm sao! Chẳng lẽ Diệp đại ca muốn thấy em ra đường ăn xin sao?

- Ai biết em cầm lương tháng đi tiêu xài vào đâu, một mình em sống ở thành phố Vọng Hải mà tiêu nhiều tiền vậy sao! - Diệp Lăng Phi nói. - Em chẳng biết quản lý tiền bạc gì cả, nhưng mà cũng không sao, còn nhớ là đang nợ tiền của anh là được rồi. Thôi, đừng than khóc với anh nữa, cùng lắm thì anh xóa nợ cho em.

Trịnh Khả Nhạc vừa nghe vậy, lập tức cười rộ lên:

- Diệp đại ca, có thật không vậy?

- Đương nhiên là thật rồi! - Diệp Lăng Phi rất nghiêm túc nói.

- Vốn là anh nghĩ Tết năm nay sẽ cho mọi người chút tiền thưởng, số tiền em thiếu anh coi như là tiền lì xì anh thưởng cho em đi. Nhưng mà lần này, em cũng đừng mong nhận được tiền thưởng Tết của công ty nữa nhé

✺ Thiên Lôi Trúc — Cộng đồng dịch AI ✺

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!