Diệp Lăng Phi đè lên người Trương Lộ Tuyết, hai tay nắm lấy bầu ngực mềm mại của cô. Răng Trương Lộ Tuyết cắn sâu vào da thịt Diệp Lăng Phi, máu tươi rỉ ra từ kẽ răng, vị mặn tanh lan tỏa. Máu của hắn vương đầy trên đôi môi cô. Lúc này, trông Trương Lộ Tuyết chẳng khác nào một ma cà rồng. Mùi máu tanh kích thích thần kinh khiến cô tỉnh táo lại đôi chút, bỗng buông miệng ra. Nhìn thấy vết cắn sâu hoắm rỉ máu trên vai Diệp Lăng Phi, cô sững sờ.
- A, tên điên nhà anh, anh đúng là một tên điên!
Trương Lộ Tuyết lấy tay đẩy Diệp Lăng Phi, nói:
- Anh chảy máu rồi kìa, mau băng lại đi!
Diệp Lăng Phi không hề có ý định đứng dậy, tay hắn vẫn đặt trên người Trương Lộ Tuyết, mặc kệ vết thương tiếp tục rỉ máu.
- Coi như em van anh, mau băng bó lại đi!
Trương Lộ Tuyết cầu khẩn:
- Tên ngốc nhà anh, em xin anh đấy!
- Em còn giận nữa không?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Trương Lộ Tuyết lắc đầu:
- Em không giận anh, nhưng anh cứ thế này nữa thì em sẽ giận anh thật đấy. Anh mau đi xử lý vết thương đi.
Nghe Trương Lộ Tuyết nói vậy, Diệp Lăng Phi mới rời khỏi người cô. Trên ngực Trương Lộ Tuyết vẫn còn hằn mấy vết đỏ do tay hắn bóp nắn, cô vội vàng ngồi dậy, mặc lại chiếc áo lót đã bị hắn cởi ra, chỉnh trang lại quần áo rồi vội vàng ra khỏi phòng làm việc. Không lâu sau, Trương Lộ Tuyết cầm băng gạc cầm máu quay lại. Cô cực kỳ cẩn thận, nhẹ nhàng dán băng lên vết thương cho Diệp Lăng Phi, sau đó dùng khăn ướt lau sạch vết máu trên vai hắn rồi thúc giục:
- Để em đưa anh đến bệnh viện xử lý, lỡ nhiễm trùng thì nguy hiểm lắm!
- Không sao đâu, vết thương nhỏ thôi mà. Chỉ cần cầm máu là miệng vết thương sẽ tự lành thôi!
Diệp Lăng Phi tỏ ra thản nhiên, tiện tay lấy thuốc lá ra châm lửa, vừa rít được một hơi đã bị Trương Lộ Tuyết giật lấy. Trương Lộ Tuyết gắt:
- Anh này, sao lúc nào cũng vậy? Bị thương rõ rành rành mà còn hút thuốc, anh không bỏ thuốc được à?
- Đây là mạng sống thứ hai của anh. Đầu có thể rơi, máu có thể chảy, nhưng thuốc lá thì tuyệt đối không thể bỏ!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa giật lại điếu thuốc, đưa lên miệng rít một hơi thật mạnh. Trương Lộ Tuyết đành bất lực, để mặc cho hắn hút tiếp. Cô quay về bàn làm việc, lấy ra một tập tài liệu lớn từ trong chồng hồ sơ rồi mang đến ghế salon.
- Đây là tài liệu cho cuộc họp hôm nay, em đưa anh xem trước. Cụ thể thế nào thì lát nữa khi họp, Phó tổng giám đốc Trần sẽ trình bày!
Trương Lộ Tuyết đặt tập tài liệu lên chiếc bàn trước mặt Diệp Lăng Phi.
- Đây là báo cáo tài chính của tập đoàn Tân Á năm vừa qua, bao gồm cả vốn đầu tư, tỷ lệ nợ, anh xem đi!
Tay phải Diệp Lăng Phi cầm điếu thuốc gõ tàn vào cái gạt tàn trên bàn, ánh mắt lướt qua bản báo cáo tài chính rồi mỉm cười:
- Lộ Tuyết, em đưa cái này cho anh xem cũng vô ích, anh có đọc hiểu báo cáo tài chính đâu. Chẳng lẽ em nghĩ anh là siêu nhân, cái gì cũng biết sao? Cứ thấy mấy con số này là anh đau đầu. Thôi, em tóm tắt cho anh là được, cứ nói thẳng là chúng ta kiếm được bao nhiêu tiền!
- Chuyện này… nhìn từ báo cáo tài chính, lợi nhuận năm nay của chúng ta ước tính khoảng 20 triệu, đương nhiên chưa bao gồm một số khoản chắc chắn sẽ thu về thêm. Nhưng có một vấn đề quan trọng là năm nay tập đoàn Tân Á sẽ tiến hành chuyển đổi mô hình kinh doanh, lấy việc sản xuất ô tô làm định hướng chủ đạo, chúng ta…
Diệp Lăng Phi nghe Trương Lộ Tuyết giới thiệu sơ lược mà chẳng mấy hứng thú với mấy chuyện định hướng đầu tư, bởi hắn biết đó là việc của ban quản lý tập đoàn. Hút xong điếu thuốc, trong lúc Trương Lộ Tuyết còn chưa nói xong, Diệp Lăng Phi đã ngắt lời cô:
- Lộ Tuyết, em nói nhiều vậy làm gì, anh có hiểu mấy cái định hướng đầu tư em nói đâu. Anh chỉ biết một tập đoàn phải lấy con người làm gốc, mấy thuật ngữ như tỷ suất đầu tư cố định đối với anh chẳng có ý nghĩa gì. Theo như lời em nói, tập đoàn Tân Á chúng ta sẽ chiêu mộ thêm nhân tài, nhưng em đã nghĩ đến những công nhân cũ của chúng ta chưa? Chẳng lẽ em cho rằng tiền thưởng cuối năm nhiều như vậy là đủ rồi sao?
Trương Lộ Tuyết nhìn Diệp Lăng Phi, mặt đầy vẻ nghi hoặc:
- Anh nói vậy là có ý gì? Em còn chưa nói hết mà, tiền thưởng cuối năm của công nhân vẫn theo quy định cũ!
- Anh vừa nghe em phân tích dự toán, anh thấy em dự trù cho khoản tiền thưởng quá ít!
Diệp Lăng Phi nói.
- Về vấn đề em vừa đề cập, về mặt tài chính, sau khi trừ đi vốn đầu tư cho năm sau và tiền thưởng của công nhân, sẽ còn khoảng hơn 10 triệu để chia cổ tức cho các cổ đông. Vừa rồi em cũng nói lợi nhuận năm nay đạt 20 triệu, anh thấy số tiền em giữ lại để chia cổ tức là quá nhiều, hoàn toàn không cần thiết…
Diệp Lăng Phi là cổ đông lớn nhất của tập đoàn Tân Á, phần lớn cổ phần công ty đều nằm trong tay hắn. Lời nói này của hắn ngụ ý rằng hắn không cần quá nhiều tiền từ tập đoàn. Trương Lộ Tuyết nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Vậy ý anh là sao?
- Để anh nói ý kiến của mình nhé!
Diệp Lăng Phi nói.
- Thứ nhất, sang năm tập đoàn Tân Á phải chiêu mộ nhân tài, và chế độ đãi ngộ phải cao hơn các doanh nghiệp cùng ngành trong nước, chỉ có vậy mới thu hút được nhân tài. Thứ hai, sang năm mức lương cơ bản của công nhân trong tập đoàn phải tăng thêm một bậc, ít nhất phải vượt qua các doanh nghiệp cạnh tranh ở thành phố Vọng Hải. Các công ty khác một năm tăng lương một lần, mỗi lần cũng chỉ được hơn 100 tệ. Về phương diện này, tập đoàn Tân Á có thể một năm tăng lương hai lần, mỗi lần tăng từ 200 đến 500 tệ. Chỉ có nâng cao đãi ngộ mới có thể giúp tập đoàn tiến xa hơn. Không có công nhân giỏi, tập đoàn làm sao phát triển được? Còn việc khảo hạch tuyển chọn là chuyện của ban giám đốc, anh không can thiệp. Thứ ba là vấn đề tiền thưởng cuối năm, cũng là vấn đề trọng điểm anh muốn nói, tiền thưởng cuối năm phải tăng lên. Anh, với tư cách là cổ đông lớn nhất, chỉ cần nhận một khoản tượng trưng, số còn lại nên được chia thưởng cho toàn thể cán bộ công nhân viên của tập đoàn Tân Á!
- Cái gì, anh muốn chi thêm tiền sao?
Thấy Trương Lộ Tuyết kinh ngạc nhìn mình, Diệp Lăng Phi cười:
- Hôm nay anh đến đây không phải để nghe kế hoạch phát triển năm tới, mục đích của anh là đến để chia tiền thưởng cho mọi người. Lộ Tuyết, bây giờ em đi bàn bạc với Phó tổng giám đốc Trần một chút, sửa lại dự toán đầu tư và mức đãi ngộ cho công nhân viên trước khi cuộc họp bắt đầu. Cứ làm theo lời anh đi!
- Cái này… được rồi, em đi tìm Phó tổng giám đốc Trần để sửa lại ngay!
Trương Lộ Tuyết nói xong liền đứng dậy, thu dọn tài liệu trên bàn rồi tự mình đi tìm Trần Ngọc Đình. Cô vừa đi khỏi, Trịnh Khả Nhạc đã lập tức lẻn vào. Trịnh Khả Nhạc đi tới ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi, nũng nịu hỏi:
- Anh Diệp, vừa nãy anh nói gì với sếp về vụ thưởng cuối năm của em thế?
- À, chuyện này à, anh quên nói rồi!
Diệp Lăng Phi cười.
- Khi nãy mải bàn chuyện với Lộ Tuyết, quên béng mất chuyện tiền thưởng của em rồi!
- Không thể nào. Anh Diệp, sao anh có thể quên được chứ?
Trịnh Khả Nhạc định đặt tay lên vai Diệp Lăng Phi, nhưng vô tình chạm phải vết thương vừa được băng bó của hắn, nơi đó dán đến sáu miếng băng cá nhân.
- Ui da, đau quá đấy tiểu nha đầu!
Diệp Lăng Phi nhíu mày, quay lại nói:
- Em không thấy anh bị thương à?
Lúc này Trịnh Khả Nhạc mới chú ý tới vết thương trên cổ Diệp Lăng Phi, cô vội vàng rối rít xin lỗi:
- Anh Diệp, xin lỗi, xin lỗi, em không nhìn thấy!
- Đi rót cho anh cốc nước đi!
Diệp Lăng Phi ra lệnh.
Trịnh Khả Nhạc vội vàng đứng dậy, đi tới máy lọc nước, rót một cốc nước nóng đặt trước mặt Diệp Lăng Phi. Cô ngồi xuống bên cạnh hắn, lần này cẩn thận hơn nhiều, sợ lại vô ý chạm vào vết thương của anh. Diệp Lăng Phi cầm cốc nước uống một hớp, sau đó đặt xuống bàn, cười nói với Trịnh Khả Nhạc:
- Tiểu nha đầu, yên tâm đi, tiền thưởng cuối năm của em không thiếu đâu!
Trịnh Khả Nhạc nghe xong câu này mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức, cô hỏi:
- À đúng rồi. Anh Diệp, tối mai anh có rảnh không?
- Tối mai à? Để anh xem lại đã, dạo này anh bận nhiều việc lắm. À, quên nói cho em biết, ngày 15 tháng này anh tổ chức đám cưới, khoảng thời gian này bận tối mắt tối mũi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Có chuyện gì không?
- Thật ra cũng không có gì. Em có chơi một game online, mai hội bạn game có buổi offline ở thành phố Vọng Hải. Em vừa muốn đi lại vừa ngại!
Trịnh Khả Nhạc có vẻ ấp úng, hơi xấu hổ không biết nói thế nào. Hai tay cô nắm lấy cánh tay Diệp Lăng Phi, khẽ lắc lắc:
- Anh Diệp, em không biết phải nói sao nữa. Là thế này, trong game em có quen một "ông xã", nói trắng ra là một người kéo em chơi thôi… à không, tài khoản là của sếp, em chơi ké thôi. Lần trước em lỡ gửi ảnh của sếp cho "ông xã" trong game xem, giờ người ta muốn gặp mặt… Em định rủ sếp đi cùng nhưng chị ấy bảo bận rồi. Em vừa muốn đi lại vừa sợ, rối quá anh ơi. Anh Diệp, tối mai anh rảnh không, đi với em đi? Biết đâu anh đi thì sếp cũng đi đấy, em nghĩ chắc sếp lo mấy vụ offline này không an toàn thôi!
- Khả Nhạc, em cũng rảnh thật đấy, lại còn chơi mấy trò này!
Diệp Lăng Phi bĩu môi:
- Em xem, một cô nhóc như em mà đi tìm "ông xã" trong game, chẳng lẽ ngoài đời không tìm được bạn trai à? Mà chơi game thì thôi đi, còn lôi cả ra ngoài đời thực, em thích yêu qua mạng lắm sao?
- Ai thèm yêu qua mạng chứ!
Trịnh Khả Nhạc nhõng nhẽo:
- Tại anh Diệp không thèm để ý đến em, em một mình buồn chán nên mới lên mạng chơi thôi!
Diệp Lăng Phi cười:
- Khả Nhạc, anh có cấm em tìm bạn trai đâu!
- Vấn đề là bạn trai em tìm phải giống như anh Diệp cơ, nhưng em tìm mãi chẳng thấy ai giống anh cả, anh bảo em phải làm sao bây giờ? Anh Diệp, nếu anh có em trai hay anh trai song sinh, có lẽ em sẽ cân nhắc gả cho người đó đấy!
- Vậy thì em cứ chờ đi, chờ đến khi công nghệ phát triển đến mức nhân bản được con người, anh sẽ tạo ra một bản sao cho em!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đưa tay véo nhẹ lên khuôn mặt xinh xắn của Trịnh Khả Nhạc. Cô nàng nũng nịu cười:
- Còn nói nữa, nếu anh không có anh em sinh đôi, em đây sẽ bám lấy anh!
Diệp Lăng Phi lại véo má hồng của cô một cái:
- Được rồi, em thích thì cứ bám. Anh đúng là bó tay với em. Chuyện ngày mai để anh xem thế nào, bây giờ anh chưa hứa trước được, còn phải về nhà xem sao đã!
- Vâng ạ. Anh Diệp, em chờ điện thoại của anh nhé!
Trịnh Khả Nhạc vui vẻ cười toe toét, ít nhất thì Diệp Lăng Phi không từ chối thẳng thừng. Cô sung sướng, đôi môi kiều diễm hôn chụt lên má Diệp Lăng Phi một cái rồi đứng dậy, cặp mông đầy đặn quay về phía hắn. Diệp Lăng Phi vươn tay vỗ mạnh vào mông cô một cái:
- Mau đi làm việc đi!
Sau khi Trịnh Khả Nhạc rời đi, Diệp Lăng Phi lấy tay lau chỗ má vừa được cô hôn, khẽ lắc đầu.
Ba giờ chiều, hội nghị cổ đông được tổ chức trong phòng họp của tập đoàn Tân Á. Với tư cách là phó tổng giám đốc, Trần Ngọc Đình báo cáo tổng kết tình hình kinh doanh của tập đoàn với các thành viên hội đồng quản trị. Dù lần trước Diệp Lăng Phi đã đuổi đi phần lớn cổ đông, nhưng hắn không làm giống như với tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ là thu mua toàn bộ cổ phần. Ít nhất ở tập đoàn Tân Á vẫn còn một số ít cổ phần nằm trong tay các cổ đông khác. Những người này coi trọng tiềm năng phát triển của tập đoàn, nắm giữ cổ phần nhưng không tham gia vào việc quản lý. Họ cũng hiểu rõ, dù có tham gia cũng vô ích. Với số cổ phần áp đảo, Diệp Lăng Phi sẽ không cho họ bất kỳ cơ hội nào. Dù vậy, tập đoàn Tân Á vẫn duy trì hội đồng quản trị, vì dù sao đây cũng là một tập đoàn cổ phần đã niêm yết, việc thành lập hội đồng quản trị là bắt buộc.
Sau khi Trần Ngọc Đình tổng kết xong, Trương Lộ Tuyết trình bày kế hoạch phát triển của tập đoàn Tân Á trong năm nay. Kế hoạch này đã được cô và Trần Ngọc Đình sửa đổi theo ý của Diệp Lăng Phi. Kế hoạch năm sau xác định ba phương hướng phát triển trọng tâm:
- Thứ nhất, tăng cường thu hút nhân tài và đầu tư kỹ thuật. Tập đoàn sẽ chi một khoản tiền lớn cho việc này, với chế độ đãi ngộ cao hơn các doanh nghiệp cạnh tranh trong nước để thu hút nhân tài kỹ thuật hàng đầu. Về mặt kỹ thuật, mức đầu tư cũng sẽ tăng lên, nâng cấp từ hai dây chuyền sản xuất hiện tại lên bốn dây chuyền.
- Thứ hai, nâng cao năng lực tiêu thụ, triển khai nhiều chiến lược bán hàng mới, chi phí quảng cáo sẽ được tăng thêm. Chỉ khi bán được nhiều hàng mới có thể kiếm được nhiều tiền hơn.
- Thứ ba, tăng cường bảo hành kỹ thuật và dịch vụ hậu mãi. Tập đoàn sẽ đầu tư thành lập các cửa hàng 4S ở những nơi chưa có, và áp dụng phương thức bán hàng trực tiếp tại những khu vực chưa thể có đại lý, đương nhiên giá cả sẽ đồng nhất với tiêu chuẩn tại các trung tâm 4S.
Sau khi trình bày ba vấn đề trên, thấy không có ai phản đối, Trương Lộ Tuyết tiếp tục thông báo về việc chia cổ tức cho các cổ đông trong năm nay. Trần Ngọc Đình hiện cũng đã nắm giữ cổ phần của công ty nên việc này cũng liên quan đến cô. Ban đầu, Trương Lộ Tuyết dự toán mỗi cổ tức chia 1 tệ, nhưng sau khi nghe ý kiến của Diệp Lăng Phi, cô đã giảm xuống còn một nửa. Theo tỷ lệ này, Diệp Lăng Phi có thể nhận được 4 triệu, còn Trương Lộ Tuyết và Trần Ngọc Đình thì ít hơn. Trần Ngọc Đình chỉ nắm giữ một lượng nhỏ cổ phần nên chỉ nhận được chưa đến 50000 tệ. Đương nhiên, đây chỉ là khoản thu nhập thêm, bởi với tư cách là phó tổng giám đốc, lương hàng năm của cô cũng vào khoảng năm, sáu trăm nghìn.
Sau khi Trương Lộ Tuyết nói xong về việc chia cổ tức, Diệp Lăng Phi, người nãy giờ vẫn im lặng, cuối cùng cũng lên tiếng. Hắn vốn đang tựa lưng vào ghế, lúc này mới rướn người về phía trước, cầm lấy phương án đãi ngộ và tiền thưởng mà Trương Lộ Tuyết vừa đưa cho.
- Để tôi nói vài câu. Phương án lương thưởng năm tới mà Tổng giám đốc Trương vừa trình bày tôi đã xem qua, tôi cho rằng cứ thực hiện theo kế hoạch này. Sang năm mới, tập đoàn Tân Á sẽ… à, theo dương lịch thì phải nói là năm nay!
Diệp Lăng Phi nói đến đây thì cười:
- Chúng ta là người Trung Quốc, nên tính theo âm lịch. Cứ gọi là năm mới âm lịch đi. Tóm lại, sang năm, cán bộ công nhân viên của tập đoàn Tân Á sẽ có hai cơ hội tăng lương, mỗi lần tăng từ 200 đến 500 tệ. Nói cách khác, những nhân viên có biểu hiện tốt một năm có thể được tăng thêm 1000 tệ tiền lương. Tôi tin rằng ở thành phố Vọng Hải không có công ty nào làm được điều này, à, tất nhiên là trừ tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ!
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, trong phòng họp vang lên một tràng cười. Mọi người ở đây đều biết thân phận của hắn, dĩ nhiên cũng biết tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ cũng là tài sản của hắn. Diệp Lăng Phi cũng bật cười, chờ tiếng cười lắng xuống mới nói tiếp:
- Ngoài vấn đề lương bổng, còn có vấn đề tiền thưởng cuối năm. Tôi biết mọi người làm việc rất vất vả, nhất là các công nhân ở tuyến dưới, những lúc công việc gấp rút còn phải tăng ca. Vì thế, tôi xin tiết lộ một thông tin: bốn triệu tiền cổ tức của tôi sẽ được dùng làm tiền lì xì cho công nhân, chia đều cho họ. Như vậy, cùng với tiền thưởng cuối năm mà Tổng giám đốc Trương đã đề cập, công nhân viên của tập đoàn Tân Á chúng ta cuối năm nay sẽ nhận được hai lần tiền thưởng. À, Tổng giám đốc Trương, phiền cô giữ kín chuyện này, tạm thời đừng tiết lộ ra ngoài, chờ đến cuối năm sẽ chia thưởng cho mọi người!
- Được!
Trương Lộ Tuyết đáp.
Diệp Lăng Phi quay lại, nói:
- Thưa các vị, tôi luôn tâm niệm rằng uống nước phải nhớ nguồn. Chúng ta, những người quản lý và các cổ đông, có thể ngồi đây chia tiền là nhờ vào sự lao động cần cù, vất vả của các công nhân viên cấp dưới. Tôi hy vọng các vị luôn nhớ rằng, họ mới chính là trụ cột của tập đoàn Tân Á. Không có sự lao động cực nhọc của họ, sẽ không có chuyện chúng ta ăn mặc bảnh bao ngồi đây uống trà, bàn chuyện chia tiền. Tôi hy vọng Tổng giám đốc Trương và Phó tổng giám đốc Trần, khi họp với các lãnh đạo cấp trung, hãy truyền đạt suy nghĩ này của tôi cho họ, để họ luôn khắc ghi câu "uống nước nhớ nguồn", để họ đặt lợi ích của công nhân viên lên hàng đầu. Đồng thời, về phía tập đoàn, chúng ta cũng cần mang lại nhiều lợi ích hơn cho công nhân, để họ hiểu rằng, chỉ khi tập đoàn Tân Á phát triển vững mạnh, họ mới có thể kiếm được nhiều tiền hơn. Tôi hy vọng toàn thể cán bộ công nhân viên của tập đoàn Tân Á đều sẽ toàn tâm toàn ý cống hiến vì tập đoàn