Lúc một số học sinh cầm mã tấu vây quanh khu Đông Lâm thì người qua đường đã sớm trông thấy và báo cảnh sát. Trung tâm 113 liền liên lạc với cảnh sát tới trường Trung học 31 này.
Vừa nghe nói là trường Trung học 31, hai cảnh sát đều nhíu mày. Ở cái trường học này chuyện ẩu đả là bình thường, bọn học sinh đánh nhau trước cổng trường cảnh sát cũng không có biện pháp. Sau khi đưa bọn chúng vào đồn cảnh sát lại phải thả ra, cuối cùng một số cảnh sát nhận được tin báo chỉ tới hiện trường ngăn chặn hai bên đánh nhau mà thôi.
Do những vụ việc trước đó, hai cảnh sát này dường như cũng không mấy để tâm. Mãi cho tới khi tới hiện trường xem xét, bọn họ trông thấy trong những học sinh đánh nhau có ba nữ sinh, trong đó có một người hô lớn là bị cướp tài sản.
Một cảnh sát cao ráo đi xuống xe tới trước mặt Kỷ Tuyết hỏi:
– Cô bé, cô nói hắn cướp tài sản của cô ư?
– Đúng vậy, chính là hắn cướp tài sản của em, vừa rồi còn đánh người ta bị thương.
Bộ ngực nhỏ Kỷ Tuyết khẽ rung rung, có cảnh sát chống lưng ở phía sau nên gan nàng ta lại lớn lên.
Gã cảnh sát cao ráo đưa mắt nhìn Diệp Lăng Phi đang nhàn nhã hút thuốc, trên khuôn mặt không hề có vẻ gì là lo lắng hay hoang mang. Hắn lại nhìn thấy chiếc xe của Diệp Lăng Phi chính là chiếc Audi A6 thì trong lòng thầm nghĩ:
– Phong thái và trang phục đều không giống một tên côn đồ.
Vì vậy hắn đi tới trước mặt Diệp Lăng Phi nói:
– Thưa tiên sinh, phiền anh cho tôi xem căn cước công dân.
– Căn cước công dân ư?
Diệp Lăng Phi cười ha hả nói:
– Tôi có quốc tịch Anh, quốc tịch Mỹ, quốc tịch Đức, quốc tịch Pháp, không biết anh muốn xem căn cước công dân của nước nào?
Vẻ mặt của gã cảnh sát cao ráo liền trở nên tức giận. Gã cho rằng Diệp Lăng Phi cố ý làm như thế, giọng điệu liền cao hơn một chút:
– Tôi không có tâm tình nói giỡn với anh, bây giờ cô bé này tố cáo anh cướp tài sản của cô ấy, lại còn đánh người bị thương, nếu như anh không phối hợp điều tra với tôi, tôi đành phải đưa anh về đồn cảnh sát.
Lúc này Trần Ngọc Đình đã đi tới, nàng trông thấy Diệp Lăng Phi bị cảnh sát tra hỏi thì lo lắng cho hắn. Tuy nàng không ưa Diệp Lăng Phi nhưng dù sao thì Diệp Lăng Phi cũng vừa ra mặt giúp mình vì vậy nàng liền đi đến nói:
– Thưa cảnh sát, tôi có thể làm chứng, vị tiên sinh này không cướp tài sản của người khác.
Vị cảnh sát cao ráo này thấy người phụ nữ đi ra làm chứng cho Diệp Lăng Phi thì sắc mặt trở nên hòa hoãn:
– Tôi muốn cô đi theo tôi đến đồn cảnh sát để làm lời khai.
– Đương nhiên, không thành vấn đề.
Trần Ngọc Đình đáp ứng.
Lúc này, từ trong xe tuần tra đi ra một cảnh sát khác. Người này nhìn Diệp Lăng Phi thì nhíu mày, lặng lẽ tiến lại gần gã cảnh sát cao ráo nói:
– Ở hiện trường không có dấu hiệu ẩu đả thì chúng ta đi thôi. Về phần cướp tài sản thì giao cho cảnh sát khác xử lý.
Gã cảnh sát cao ráo cảm thấy khó hiểu, tên cảnh sát kia liền nói nhỏ:
– Cậu ta tôi đã gặp qua, hình như rất quen với Chu Hân Mính. Chúng ta đều là cảnh sát, không thể đắc tội Chu Hân Mính được. Vạn nhất cậu ta có quan hệ với Chu Hân Mính và hắn không cướp tài sản thì cũng không hay chút nào đâu.
Nói xong hắn nhìn chiếc xe sau lưng Diệp Lăng Phi nói:
– Nhìn chiếc xe của cậu ta cũng biết hắn là người có tiền mà cô bé kia trông có vẻ không phải người đàng hoàng, rốt cuộc chuyện gì xảy ra còn chưa rõ ràng cho nên đừng xen vào chuyện này, tránh rước họa vào thân.
Gã cảnh sát cao ráo kia nghe xong thì gật đầu, sau đó quay sang Kỷ Tuyết nói:
– Cô bé, đáng lẽ tố cáo cướp tài sản thì phải đến đồn cảnh sát trình báo. Như vậy đi, bây giờ cô đến đồn cảnh sát báo án, về phần vị tiên sinh này, tôi thấy anh ta cũng không chạy mất. Yên tâm, chúng tôi không bỏ qua người xấu, cũng không khiến cho người tốt phải chịu oan uổng đâu.
Gã cảnh sát cao ráo nói xong liền cùng đồng nghiệp lên xe rồi rời khỏi chỗ này.
Chiếc xe tuần tra vừa rời khỏi thì Kỷ Tuyết liền cảm thấy choáng váng. Diệp Lăng Phi đi tới sau lưng Kỷ Tuyết, bàn tay vỗ vỗ vai của nàng, cười gian nói:
– Cô bé, cô vừa nói là tôi cướp tài sản của cô, tôi muốn biết là tôi cướp cái gì của cô?
Sắc mặt Kỷ Tuyết trở nên trắng bệch, nàng ấp úng nói:
– Chú ơi, đừng… đừng nóng giận, cháu chỉ đùa một chút thôi mà. Chú ơi đẹp trai, có tiền như vậy, làm sao có thể bắt nạt các cô bé được chứ, chú nói có đúng không?
– Đó là đương nhiên, chú làm sao có thể bắt nạt người khác được.
Diệp Lăng Phi đưa tay phải ôm lấy eo của Kỷ Tuyết, kéo nàng lại gần một hồi cười đểu nói:
– Chú thương còn không hết, làm gì có chuyện bắt nạt. Nào chúng ta cùng đi dạo một chút.
– Chú ơi, không… không cần đâu, cháu còn có việc, hay là để lần sau được không ạ?
Kỷ Tuyết lúc này đâu còn dám nói bừa, nàng sợ Diệp Lăng Phi sẽ xử lý nàng như những nam sinh kia.
Trên thực tế Diệp Lăng Phi chỉ muốn hù dọa cô bé này một chút. Trông thấy Kỷ Tuyết sợ hãi như vậy, Diệp Lăng Phi mới buông ra, nói với nàng:
– Cô bé, yên tâm, chú đối với những cô bé như cô không có hứng thú.
Diệp Lăng Phi nói xong liền mở cửa lên xe.
Trần Ngọc Đình lúc này cũng đã đưa Tiếu Hoành Vũ vào trong trường. Nàng vừa quay người thì từ trước cổng trường Trung học 31 có hai chiếc xe Audi chạy ra.
– Kỷ Tuyết ơi, thật đáng sợ, vị chú đó thật lợi hại, làm mình sợ chết khiếp.
Một người bạn của Kỷ Tuyết sắc mặt đã trắng bệch, tay phải đặt ở trên ngực liên tục nói.
Sắc mặt Kỷ Tuyết dần dần chuyển từ màu trắng sang màu hồng, mặt nàng rạng rỡ, nhìn bạn mình cười ha hả nói:
– Xem các cậu sợ đến mức chết khiếp kìa, vị chú này có gì mà phải sợ.
Hai người bạn này tuy ngoài miệng không nói nhưng trong lòng đều bất phục. Cả hai đều thầm nghĩ:
“Vừa rồi, chính cậu đã bị dọa đến mức sợ chết khiếp, đợi cho người ta đi khỏi mới dám lên mặt như vậy.
Chỉ là thường ngày hai người đều sợ Kỷ Tuyết cho nên không dám phản bác.
Kỷ Tuyết tiếp tục nói:
– Tớ cảm thấy vị chú này rất uy phong, ra tay mạnh mẽ lại còn có tiền. Sau này mà đi theo chú ấy thì sẽ rất tuyệt.
Trong nhà Kỷ Tuyết tuy có điều kiện nhưng cha mẹ nàng đều không quan tâm đến nàng. Kỷ Tuyết từ nhỏ có học hành hay không bọn họ cũng không quan tâm, tương lai chỉ cần tìm được một người đàn ông có tiền để gả là được. Bởi vì cha mẹ Kỷ Tuyết đối với Kỷ Tuyết chưa bao giờ quan tâm cho nên cho dù ở trường học nàng đội sổ cha mẹ nàng cũng chỉ nói vài câu với nàng:
– Tiểu Tuyết, phải nhớ kỹ, đối với bố mẹ học giỏi hay không không quan trọng, chỉ sợ con không có chí tiến thủ. Lần sau tuyệt đối không được đội sổ, xếp thứ hai là được.
Chính vì cha mẹ mình như vậy mà Kỷ Tuyết không hề sợ sệt. Hơn nữa cha mẹ nàng vô cùng chiều chuộng, nàng thích mua quần áo đẹp, cha mẹ nàng đều sẵn lòng chi tiền không hề do dự. Thế nên cho dù còn nhỏ, Kỷ Tuyết đã thích tìm người có tiền.
Đây cũng là nguyên nhân ở trường học nàng ít giao du với bạn bè. Nàng cảm thấy bạn học của mình quá nghèo, chẳng có tiền bạc gì, không đáng để cho mình lãng phí thời gian. Mà ở bên ngoài trường học toàn những kẻ lưu manh thì không cần phải nói, cả đám còn không nuôi nổi bản thân thì nói gì đến nuôi nàng. Cho nên nàng chưa từng kết giao với bất kỳ người đàn ông nào, đợi cho đến khi tìm được một kẻ có tiền mới tấn công.
Hôm nay gặp Diệp Lăng Phi, nàng thấy Diệp Lăng Phi tiện tay quăng ra cũng đến hơn mười ngàn tệ mà không hề chớp mắt thì Kỷ Tuyết đã biết đây là người đàn ông mà mình tìm. Nhìn thấy dáng người Diệp Lăng Phi đẹp trai, tuy lớn hơn so với nàng mười mấy tuổi nhưng như vậy mới có vẻ phong trần của đàn ông. Trong lòng Kỷ Tuyết quyết tâm phải làm cách nào để Diệp Lăng Phi thích mình.
Kỷ Tuyết cúi đầu xuống, quay sang hai người bạn của mình nói:
– Chúng ta đi tìm thằng nhóc họ Tiếu.
– Còn đi tìm thằng bé nữa sao?
Hai người bạn của nàng liền sửng sốt, trong lòng bọn họ thầm nghĩ, mẹ của thằng bé kia tựa hồ rất quen với chú kia, tìm thằng bé đó gây chuyện, chẳng phải tự tìm rắc rối vào thân sao?
Kỷ Tuyết cười ha hả nói:
– Sợ cái gì, chúng ta đi làm bạn với thằng bé kia. Từ nay chỉ cần có quan hệ tốt với nó, thì còn phải sợ ai?