Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói mang thai, vội quay người lại hỏi:
- Cái gì, em có thai rồi?
Nếu Diệp Lăng Phi không quay người lại, có lẽ trong chốc lát Bạch Tình Đình đã không thể chú ý đến vết thương trên cổ hắn. Nhưng đúng lúc này, cô lại vừa vặn nhìn thấy nó. Bạch Tình Đình kinh ngạc hỏi:
- Ông xã, cổ anh bị sao thế?
Diệp Lăng Phi lúc này mới nhận ra trên cổ mình có vết thương. Vừa rồi hắn không muốn để Bạch Tình Đình nhìn thấy dấu răng do Trương Lộ Tuyết để lại, vậy mà giờ cô đã thấy rồi. Diệp Lăng Phi không biết nên giải thích với Bạch Tình Đình thế nào.
- À, cái này… cái này…!
Diệp Lăng Phi ấp úng.
- Là… là bị… bị Trương Lộ Tuyết cắn đấy!
Nghe xong, Diệp Lăng Phi liền nhìn Bạch Tình Đình, hắn vốn tưởng cô sẽ biến sắc, nào ngờ Bạch Tình Đình lại đột nhiên phì cười. Cô áp sát mặt vào cổ Diệp Lăng Phi, đưa tay sờ lên vết thương hằn sâu rồi cười nói:
- Ông xã, xem ra Trương Lộ Tuyết hận anh đến tận xương tủy. Nếu không phải chính miệng anh nói, em cũng khó mà tin đây là do cô ấy cắn đấy!
- Bà xã đại nhân, chẳng lẽ em không tin anh sao? – Diệp Lăng Phi hỏi.
- Đương nhiên là em tin rồi! – Bạch Tình Đình cười nói. – Em chỉ muốn biết rốt cuộc trong lòng Trương Lộ Tuyết thù hận anh sâu đến mức nào thôi. Ông xã, anh có từng nghĩ sẽ tìm cơ hội để bù đắp cho cô ấy không?
- Chẳng lẽ thế này không được xem là bù đắp sao? – Diệp Lăng Phi nói. – Em xem, cổ anh bị cô ấy cắn chảy cả máu rồi này!
- Đó là do anh đắc tội với người ta. Ông xã, thực ra nghĩ lại thấy Trương Lộ Tuyết cũng rất đáng thương, hoàn toàn là do anh mà ra cả!
- Liên quan gì đến anh chứ! – Diệp Lăng Phi sợ Bạch Tình Đình sẽ nói tiếp về chủ đề này nên vội chuyển hướng. – Được rồi, bà xã, anh đói rồi, mình đi ăn cơm đi!
- Ăn gì chứ, dì Trương còn chưa nấu mà! – Bạch Tình Đình nói. – Ai biết tối nay anh về lúc nào đâu. Ý của em và Hân Mính là đợi anh về rồi mới nấu, giờ anh với em xuống nhà ngồi đợi trước đi!
- Còn phải xuống đợi nữa à! – Diệp Lăng Phi vừa nghe, hai tay hắn đã ôm chặt lấy vòng eo mềm mại của Bạch Tình Đình, nói: – Bà xã đại nhân, hay chúng ta thân mật một lúc, đợi xong rồi hãy xuống ăn cơm!
- Đừng quậy nữa, đừng quậy nữa…! – Bạch Tình Đình vùng vẫy, nhưng sức cô làm sao bằng Diệp Lăng Phi. Cô bị hắn cưỡng chế bế lên giường.
Chiều nay ở tập đoàn Tân Á đã dấy lên không ít dục hỏa, đầu tiên là bị Trịnh Khả Nhạc mê hoặc, sau đó lại thân mật với Trương Lộ Tuyết, ngọn lửa này đều bị Diệp Lăng Phi đè nén trong lòng. Cuối cùng cũng về đến nhà, đã có cơ hội để phát tiết. Hắn vừa bế Bạch Tình Đình lên giường, còn chưa kịp đè lên người cô thì Bạch Tình Đình đã ra hiệu cửa phòng còn chưa đóng. Diệp Lăng Phi nhảy xuống giường, nhanh chóng đóng cửa lại. Đợi hắn trở lại bên giường thì đã thấy Bạch Tình Đình trút bỏ xiêm y, trên người chỉ còn lại chiếc quần lót màu vàng nhạt.
Thân thể ngọc ngà của Bạch Tình Đình nằm thẳng trên giường, hai tay cô ôm lấy bộ ngực, đôi chân thon dài nuột nà khép chặt, từ mép chiếc quần lót màu vàng nhạt lấp ló một vệt hồng khiến người ta tim đập thình thịch.
Làn da trắng mịn như sắp căng mọng đến chảy nước của Bạch Tình Đình tỏa ra ánh sáng mê người. Diệp Lăng Phi trèo lên giường, hai tay hắn tách đôi tay đang che trước ngực cô ra, để lộ hai đỉnh núi nhấp nhô, với hai nụ hồng trên đỉnh khiến Diệp Lăng Phi không thể kìm lòng, há miệng ngậm lấy.
Từ đôi môi nhỏ nhắn của Bạch Tình Đình bật ra tiếng rên rỉ, cặp đùi trắng mịn dưới nụ hôn mãnh liệt của Diệp Lăng Phi đã dần run lên. Vòng ba của cô co lại, nhưng dưới sự trêu chọc của chiếc lưỡi linh hoạt của Diệp Lăng Phi, nó rất nhanh đã thả lỏng. Bạch Tình Đình là một người phụ nữ cao quý, nhưng dưới sự vuốt ve của chồng mình cũng trở nên mất đi lý trí, thậm chí cả sự e thẹn cũng tạm thời gạt bỏ. Dù cô có phản kháng một lúc nhưng cuối cùng vẫn thất bại.
Hai chân cô quỳ trên giường, hai tay chống xuống nệm, chiếc mông căng tròn nhô cao, lắc lư theo từng động tác của Diệp Lăng Phi. Tư thế này Bạch Tình Đình chưa từng thử qua, cô ngượng đến chín cả mặt. Một tiếng “bốp”, bàn tay Diệp Lăng Phi dùng lực vỗ mạnh vào mông cô, tát đến hằn nguyên dấu tay, ngay sau đó hạ thân của hắn dán chặt vào. Ngay lúc miệng Bạch Tình Đình bật ra tiếng rên rỉ thì Diệp Lăng Phi cũng đã dùng sức đâm vào.
Mỗi một lần va chạm là một lần Bạch Tình Đình rên rỉ, trong phòng lúc này tràn ngập sắc xuân. Bầu không khí ái muội này khiến Bạch Tình Đình cảm thấy tim mình như tan chảy, trong đầu cô không còn bất cứ thứ gì nữa, chỉ còn lại mình Diệp Lăng Phi. Thân là vợ của hắn, điều mà Bạch Tình Đình có thể làm chính là khiến chồng mình thêm hoan lạc. Sau khi trải qua quan hệ vợ chồng thực thụ với Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình càng nhận ra đây là trách nhiệm của mình.
Trước đây, Bạch Tình Đình giống như một cô bé được nuông chiều đến hư, hoàn toàn không biết cách yêu thương chồng. Bây giờ thì cô đã hiểu, vì sao Diệp Lăng Phi lại yêu thương Chu Hân Mính đến vậy. Nguyên nhân lớn nhất là vì Chu Hân Mính giống như một người vợ hiền đức, luôn nghĩ cho Diệp Lăng Phi. Còn mình trước đây chỉ toàn nghĩ cho bản thân. Bạch Tình Đình lúc này muốn thay đổi tất cả, cô muốn mình là một con chim nhỏ dịu dàng trước mặt chồng, chỉ muốn được chồng yêu thương, trong lòng chỉ nghĩ đến chồng mà thôi. Nhưng ở bên ngoài, Bạch Tình Đình vẫn là một nữ tổng giám đốc cao quý, sang trọng của tập đoàn. Trên thế giới này, chỉ có một người đàn ông mới có thể chinh phục được người phụ nữ có cả dung mạo thiên thần và khí chất cao quý như cô.
…
Toàn thân Bạch Tình Đình mềm nhũn, chỉ muốn nằm trên giường. Diệp Lăng Phi thì tinh thần phơi phới, thấy cô nằm liệt trên giường, hắn cầm nội y của mình lên mặc vào.
- Bà xã, anh xuống bưng cơm lên cho em! – Diệp Lăng Phi đưa tay nhéo mông Bạch Tình Đình một cái, nói: – Anh đút em ăn!
- Ừm! – Gương mặt Bạch Tình Đình vẫn còn ửng hồng, hai chân cô khép chặt, nũng nịu nói: – Ông xã, anh nói xem lúc nào thì em có thể mang thai đây?
Trước đó chỉ là Bạch Tình Đình đùa với Diệp Lăng Phi, cô vốn không có thai. Sau khi thấy Chu Hân Mính có thai với Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình càng muốn có con. Nhưng chuyện con cái không thể nói có là có ngay được, có lúc hai bên cần nỗ lực một thời gian mới thành công, đương nhiên, cũng có thể một lần là dính, đó lại là chuyện khác.
- Tình Đình, đừng nôn nóng! – Diệp Lăng Phi cười nói. – Anh tin sẽ nhanh thôi. Sau khi chúng ta giải quyết xong mọi chuyện thì ngày ngày ở nhà chăm chỉ ‘cày cuốc’, chẳng mấy chốc sẽ có con thôi!
Bạch Tình Đình nũng nịu nói một câu:
- Ông xã, em muốn có con bây giờ, em muốn có con của chúng ta!
- Hay chúng ta làm thêm hiệp nữa! – Diệp Lăng Phi đề nghị.
Bạch Tình Đình vừa nghe vội lắc đầu:
- Đừng, giờ em không ra khỏi giường nổi rồi, anh còn muốn bắt nạt em!
Diệp Lăng Phi mặc đồ xong, nhìn Bạch Tình Đình đang nằm trên giường cười cười rồi ra khỏi phòng. Hắn xuống lầu thấy Chu Hân Mính đang ngồi trong phòng khách. Dì Trương đã chuẩn bị cơm nước xong xuôi, chỉ đợi Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình xuống ăn thôi.
Diệp Lăng Phi bảo dì Trương và Chu Hân Mính ăn trước trong phòng ăn, còn hắn thì lấy một ít thức ăn bưng vào phòng ngủ. Bạch Tình Đình ở trong phòng nũng nịu đủ điều, Diệp Lăng Phi đành phải dỗ dành như dỗ trẻ con cho cô ăn cơm.
Trong nhà có hai người phụ nữ, không thể chỉ chăm lo cho một người. Diệp Lăng Phi sợ Chu Hân Mính sẽ nghĩ nhiều, nên sau khi dỗ Bạch Tình Đình xong lại lẻn vào phòng Chu Hân Mính, bế cô đang chuẩn bị ngủ về phòng ngủ của mình.
Cứ như vậy, Diệp Lăng Phi ôm hai mỹ nữ ngủ thiếp đi. Bạch Tình Đình ngại ngùng nói với Chu Hân Mính rằng trước bữa cơm cô và Diệp Lăng Phi đã “vận động pít-tông”. Chỉ là không nói mình mệt đến mức không muốn xuống ăn cơm. Chu Hân Mính cũng không ngốc, thừa biết là chuyện gì nên không hỏi thêm.
- Hai bà xã, chúng ta ngủ thôi! – Diệp Lăng Phi nằm ở giữa, đưa tay tắt đèn, căn phòng chìm vào bóng tối.
Hai tay Diệp Lăng Phi ôm lấy bờ vai của Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính. Hai mỹ nữ này đều mặc váy ngủ hai dây, bờ vai thơm tho lộ ra trơn mịn như ngọc, bàn tay Diệp Lăng Phi lướt nhẹ trên vai hai người, một cảm giác dễ chịu không nói nên lời.
Bạch Tình Đình nghiêng người lại, tay phải sờ lên ngực Diệp Lăng Phi, nhẹ nhàng nói:
- Hân Mính, mình không biết tại sao, trong lòng thấy hơi căng thẳng, hai ngày nay cứ như vậy, vừa nghĩ đến chuyện mặc áo cưới là lại thấy hồi hộp!
Chu Hân Mính cũng nằm nghiêng lại. Cô đã mang thai nên lúc này cần chú ý đến tư thế ngủ, sợ đè trúng con trong bụng. Nghe Bạch Tình Đình nói vậy, Chu Hân Mính khẽ cười:
- Tình Đình, điều này rất bình thường. Được mặc áo cưới là ước mơ lớn nhất của đời người phụ nữ, đừng nói là cậu, ngay cả mình cũng thấy căng thẳng.
Diệp Lăng Phi nằm giữa hai người, nghe hai mỹ nữ tâm sự, hắn không chen vào. Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình đang nói về chủ đề của riêng họ, điều Diệp Lăng Phi cần làm là nằm im lắng nghe. Có điều, hắn cũng không nhàn rỗi, trong lòng cũng đang nghĩ làm thế nào để hai bà xã của mình được sống hạnh phúc hơn.
- Ông xã, em hỏi anh một chuyện! – Bạch Tình Đình đột nhiên hỏi.
Diệp Lăng Phi quay mặt sang phía Bạch Tình Đình:
- Bà xã, chuyện gì thế?
- Ông xã, nếu em và Hân Mính đồng thời rơi xuống biển, anh chỉ có thể cứu một người thì anh sẽ cứu ai? – Bạch Tình Đình hỏi.
Khi Chu Hân Mính nghe Bạch Tình Đình hỏi câu này, cô cũng quay đầu về phía Diệp Lăng Phi, muốn biết hắn sẽ trả lời thế nào. Đây là một câu hỏi rất hóc búa, nếu Diệp Lăng Phi nói cứu Bạch Tình Đình, chắc chắn sẽ làm tổn thương Chu Hân Mính, nhưng nếu cứu Chu Hân Mính trước thì Bạch Tình Đình cũng sẽ đau lòng.
Diệp Lăng Phi không lập tức trả lời, mà há miệng hôn lên má của Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính, sau đó nói:
- Tình Đình, em còn nhớ anh đã từng nói em và Hân Mính đều là người quan trọng nhất trong cuộc đời anh không? Anh không thể nhìn bất kỳ ai trong hai em chết trước mặt mình. Nếu anh chỉ có thể cứu một người, anh sẽ chọn cứu em trước, sau đó dùng tính mạng của mình để cứu Hân Mính. Anh sẽ chọn người chết là anh!
Bạch Tình Đình vội dùng bàn tay ngọc ngà của mình bịt miệng Diệp Lăng Phi lại, vội nói:
- Ông xã, anh không được phép nói bậy, lúc nãy em chỉ đùa thôi. Sau này anh không được nói những lời này nữa, nếu anh có mệnh hệ gì, em và Hân Mính đều không thể sống tiếp được!
Chu Hân Mính cũng nói:
- Diệp Lăng Phi, nếu anh thực sự yêu em và Tình Đình, thì anh phải sống cho tốt vào. Anh cần phải biết bây giờ anh không còn một mình nữa, anh còn có em, Tình Đình, và cả đứa con trong bụng em nữa!
Diệp Lăng Phi vô cùng cảm động. Đời người như vậy là đủ, chỉ cần có người phụ nữ chịu sống chết vì mình ở bên cạnh thì còn gì hơn.
Ngày hôm sau, Bạch Tình Đình đến tập đoàn quốc tế Thế Kỷ còn Chu Hân Mính thì về nhà. Mẹ Chu Hân Mính hôm nay sẽ đi cùng cô đến bệnh viện kiểm tra. Diệp Lăng Phi đã đặt lịch thử áo cưới, ngày mai sẽ đưa Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình đi chụp ảnh cưới.
Lúc Diệp Lăng Phi chuẩn bị lái xe đến công ty bảo hiểm Dân An để họp thì nhận được điện thoại của Trương Lộ Tuyết. Giọng cô trong điện thoại có vẻ rất vui, điều đó cũng phải thôi, con gái ai mà không thích hoa tươi. Trương Lộ Tuyết mới sáng sớm đã nhận được hoa hồng của Diệp Lăng Phi, sao cô không vui cho được.
- Đừng quên trưa nay đến nhà đón em! – Trương Lộ Tuyết cười trong điện thoại. – Ừm, có điều anh phải chuẩn bị tâm lý đấy, bố mẹ em không chừng sẽ hỏi anh vài câu đó!
- Hỏi anh cái gì? – Diệp Lăng Phi hỏi.
- Cái này còn phải hỏi à? Chẳng phải anh sắp cưới Bạch Tình Đình sao, bố mẹ em đương nhiên sẽ hỏi sao anh lại đến đón em rồi! – Trương Lộ Tuyết nói. – Anh sẽ không ngốc đến mức ngay cả chuyện này cũng phải để em nhắc chứ!
- Này Trương Lộ Tuyết, em không thể không làm vậy được à? Em làm thế khiến anh rất khó xử! – Diệp Lăng Phi bất đắc dĩ nói. – Ngộ nhỡ lúc bố mẹ em hỏi, anh nói lỡ miệng thì phải làm sao?
- Thôi đi, sớm biết anh sẽ nghĩ vậy mà! – Trương Lộ Tuyết nói. – Được rồi, em không làm khó anh nữa. Anh chỉ cần nói vài câu cho em mát lòng thì em tha cho anh!
- Cái này…! – Diệp Lăng Phi khó xử. – Lộ Tuyết, em là đẹp nhất!
- So với Bạch Tình Đình thì sao? – Trương Lộ Tuyết hỏi.
- Em với Bạch Tình Đình đều đẹp như nhau!
- Nói dối, vừa nghe là biết nói dối rồi. Này Diệp Lăng Phi, anh muốn em làm bạn gái của anh thì phải thể hiện chút thành ý đi, đừng để em cảm thấy anh đang qua loa với em, cảm giác đó khó chịu lắm! – Trương Lộ Tuyết nói. – Chẳng lẽ anh không biết nói lời đường mật à?
- Anh đâu có bảo em làm bạn gái của anh! – Diệp Lăng Phi thấp giọng lẩm bẩm, giọng hắn rất nhỏ, Trương Lộ Tuyết không nghe rõ.
Diệp Lăng Phi sợ Trương Lộ Tuyết nghe được câu mình vừa lầm bầm, đành nói mấy câu đường mật. Sau khi Trương Lộ Tuyết nghe xong mới vui vẻ cười nói:
- Được rồi, em tha cho anh đó. Mười một giờ trưa đợi em trước cổng tiểu khu nhà em, nhớ kỹ, nếu lúc đó em không thấy anh thì sau này đừng mơ nói chuyện với em!
Cuối cùng Diệp Lăng Phi cũng cúp được điện thoại của Trương Lộ Tuyết, trong lòng thầm nghĩ cô gái này thật phiền phức, trước đây sao mình không nhận ra nhỉ. Tạm gác chuyện này qua một bên, Diệp Lăng Phi lái xe đến công ty bảo hiểm Dân An. Trụ sở chính của công ty ở Bắc Kinh, bên này chỉ là chi nhánh.
Diệp Lăng Phi vừa đến bãi đỗ xe của tòa nhà công ty bảo hiểm Dân An thì nhìn thấy một chiếc BYD màu đỏ chạy vào. Hắn đối với công ty bảo hiểm Dân An vốn không có tình cảm như với tập đoàn Tân Á. Ban đầu, hắn chịu mua lại công ty này chẳng qua chỉ là một ý nghĩ nông nổi nhất thời. Nhưng giờ xem ra, quyết định đó của Diệp Lăng Phi là vô cùng sáng suốt. Phải biết rằng, lợi nhuận năm ngoái của công ty bảo hiểm Dân An đã vượt quá 80 triệu, đây là một con số lợi nhuận khổng lồ.
Ngay cả lợi nhuận của tập đoàn Tân Á cũng không nhiều bằng. Không thể phủ nhận, tỷ suất lợi nhuận của những doanh nghiệp dịch vụ như công ty bảo hiểm Dân An cao hơn nhiều so với các doanh nghiệp sản xuất như tập đoàn Tân Á. Lần này, các quản lý cấp cao của công ty bảo hiểm Dân An đều đến thành phố Vọng Hải, hoàn toàn là để báo cáo công việc với Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi xuống xe thì nhìn thấy cửa chiếc xe BYD cũng mở ra. Phương Linh với một mái tóc xoăn từ trong xe bước ra. Lần trước Diệp Lăng Phi gặp cô là từ năm ngoái, lúc đó hắn còn ở công ty bảo hiểm Dân An, trong chớp mắt đã hơn nửa năm không gặp. Phương Linh trước đây để tóc dài, giờ lại có mái tóc xoăn, trông thêm vài phần chững chạc của người phụ nữ trưởng thành.
Lúc Diệp Lăng Phi từ Ma Cao trở về thì nhận được điện thoại của Phương Linh, nói cô sắp tổ chức hôn lễ, mời hắn tham dự. Diệp Lăng Phi vốn không để tâm nên đã quên bẵng đi từ lâu. Hôm nay nhìn thấy Phương Linh mới nhớ ra, mình đã quên tham dự hôn lễ của cô.
Diệp Lăng Phi lại thay đổi suy nghĩ, cảm thấy có gì đó không đúng. Theo lý mà nói, Phương Linh vừa kết hôn, chắc phải nghỉ phép rồi, sao lại đến công ty? Nếu nói cô đến để chia kẹo cưới, chí ít cũng nên mặc đồ đỏ rực rỡ, nhưng Phương Linh lúc này lại mặc bộ đồng phục màu xanh da trời, bên trong là áo sơ mi trắng, trông chẳng giống đến chia vui chút nào.
Trong lúc Diệp Lăng Phi đang suy nghĩ thì Phương Linh cũng đã nhìn thấy hắn. Cô đi về phía Diệp Lăng Phi, một mùi hương thơm thoảng qua.
- Diệp tiên sinh, sao anh lại ở đây? – Phương Linh đến trước mặt Diệp Lăng Phi, hai tay cô khoanh trước ngực, hàng lông mi dài cong vút khẽ chớp chớp nhìn hắn.
- Tôi đến xem thử! – Diệp Lăng Phi cười nói. – Chẳng phải sắp cuối năm rồi sao, mọi người cũng đã vất vả một năm, chí ít tôi cũng nên đến bày tỏ sự cảm ơn. Hôm nay đến để chia thưởng cho mọi người!
- Ồ, tôi lại quên mất anh là ông chủ lớn của công ty Dân An này! – Biểu cảm của Phương Linh rất lạnh nhạt, không còn nhiệt tình với Diệp Lăng Phi như trước đây.
Diệp Lăng Phi cảm thấy có thể do mình và Phương Linh đã hơn nửa năm không gặp, quan hệ giữa hai người cũng trở nên xa cách. Ban đầu, hắn cũng có ý muốn giữ khoảng cách với Phương Linh, không muốn có quá nhiều phụ nữ vướng vào mình. Diệp Lăng Phi vừa nghĩ đến đây thì đột nhiên nghe Phương Linh nói một câu:
- Tôi bị người ta lừa rồi