Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 993: CHƯƠNG 993: CHÚNG TA LÀ NGƯỜI MỘT NHÀ

Diệp Lăng Phi ở nhà đến tận bốn giờ rưỡi chiều mới lái xe chở Trương Vân và Vu Tiêu Tiếu đến thành phố Đông Hải, khi họ tới nơi thì cũng đã sáu giờ tối. Vu Tiêu Tiếu ngồi trong xe nhìn ánh đèn bên ngoài, nói:

- Diệp đại ca, sao em thấy thành phố Đông Hải có vẻ cũ kỹ, đổ nát thế này, không phồn hoa được bằng một góc của thành phố Vọng Hải!

- Bên này vẫn chưa được phát triển thôi!

Diệp Lăng Phi đang lái xe, xe cộ trên đường phố không nhiều. Nếu là ở thành phố Vọng Hải, giờ này đường phố đã chật cứng xe cộ, kẹt xe là chuyện như cơm bữa. Nhưng ở thành phố Đông Hải lại hoàn toàn khác, xe cộ trên đường chẳng có mấy chiếc.

- Tại sao chưa phát triển ạ?

Vu Tiêu Tiếu tò mò như một đứa trẻ.

- Nơi này cách thành phố Vọng Hải không xa lắm, lại còn gần biển, tại sao lại không phát triển chứ?

- Sao anh biết được, anh có phải thị trưởng đâu?

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Được rồi, tiểu nha đầu, em đừng hỏi mấy thứ này nữa, anh cũng không rõ nguyên nhân. Hơn nữa chúng ta chỉ ở đây vài ngày thôi, đến lúc đó sẽ về lại thành phố Vọng Hải!

- Vâng, em biết rồi!

Vu Tiêu Tiếu không hỏi thêm nữa.

Quãng đường từ khu thành phố đến biệt thự ven biển mà Diệp Lăng Phi ở chỉ mất chưa đầy hai mươi phút. Lúc Diệp Lăng Phi lái xe vào sân, Bạch Tình Đình đã từ trong biệt thự ra đón.

- Chị!

Vu Tiêu Tiếu xuống xe, cô không dám chạy tới vì phần dưới cơ thể vẫn còn đau. Nhưng Vu Tiêu Tiếu lại sợ mình đi quá chậm sẽ khiến Bạch Tình Đình nhận ra điều gì đó, nên đành cắn răng cố gắng chạy lại.

Bạch Tình Đình không phát hiện ra sự khác thường của Vu Tiêu Tiếu, sau khi cô bé cười chạy đến trước mặt, Bạch Tình Đình vỗ nhẹ lên vai cô nói:

- Tiêu Tiếu, đến rồi à!

- Vâng, chị, em có rất nhiều chuyện muốn nói với chị, nhưng hôm nay em mệt quá, em đi tắm trước rồi nghỉ ngơi một lát được không ạ?

Vu Tiêu Tiếu hỏi.

- Đương nhiên là được rồi!

Bạch Tình Đình nói.

- Chúng ta có khối thời gian để tám chuyện, phòng đã chuẩn bị cho em rồi đó, lát nữa chị dẫn em đi xem!

Diệp Lăng Phi xách ba lô của Vu Tiêu Tiếu và Trương Vân đi tới. Bạch Tình Đình vội hỏi:

- Ông xã, anh đói chưa?

- Cũng ổn, không đói lắm, trưa nay anh ăn khá nhiều rồi!

Diệp Lăng Phi nói xong liền nhìn vào trong biệt thự hỏi:

- Bọn Angel còn ở đây không?

- Họ về cả rồi!

Bạch Tình Đình đáp.

- Là em bảo họ về đấy. Trời tối thế này rồi, trong nhà mình cũng không có gì ăn, em bảo họ về khu thành phố ăn trước rồi nghỉ ngơi!

- Ừm!

Diệp Lăng Phi nói.

- Vậy cũng được. Bà xã, em cầm ba lô của Tiêu Tiếu vào trước đi, anh lấy đồ trong xe vào. Anh đoán chắc em không mua đồ ăn, đang đói bụng nên đã đặc biệt mang đồ ăn từ Vọng Hải qua, lát nữa Trương Vân sẽ nấu cho em ăn!

- Vâng!

Bạch Tình Đình cười nói.

- Lúc nãy em còn định hỏi ông xã khi nào đi ăn, em và Hân Mính đều đang đợi anh về ăn cơm chung!

- Anh đoán được là hai em sẽ ngốc như vậy mà!

Diệp Lăng Phi đưa tay véo nhẹ má Bạch Tình Đình, nói:

- Được rồi, em mau dẫn Tiêu Tiếu vào đi, anh vào ngay!

Diệp Lăng Phi xách đồ từ xe vào biệt thự, Trương Vân vừa đến đã tất bật trong bếp. Diệp Lăng Phi ngồi ở phòng khách nói chuyện phiếm với Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính. Vu Tiêu Tiếu vừa đến đã vào phòng tắm rất lâu, Bạch Tình Đình ngồi cạnh Diệp Lăng Phi, véo nhẹ vào eo hắn hỏi:

- Ông xã, anh có thấy hôm nay Tiêu Tiếu có gì đó lạ không?

- Lạ sao?

Diệp Lăng Phi khựng lại, hắn tưởng Bạch Tình Đình đã nhận ra dáng đi khác thường của Vu Tiêu Tiếu. Diệp Lăng Phi giả vờ ngây ngô:

- Có gì lạ đâu, anh thấy vẫn ổn mà!

- Em cũng không nói rõ được, chỉ cảm thấy Tiêu Tiếu có chút là lạ!

Bạch Tình Đình cũng không diễn tả được, hoàn toàn là do giác quan thứ sáu của phụ nữ mách bảo. Chu Hân Mính ngồi đối diện, khẽ lắc đầu với Diệp Lăng Phi nhưng không nói gì. Bạch Tình Đình không để ý đến phản ứng của Chu Hân Mính, vẫn ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi lẩm bẩm:

- Ông xã, em cảm thấy Tiêu Tiếu hôm nay khác mọi khi lắm, anh xem, con bé…!

Lời của Bạch Tình Đình chưa dứt đã bị Diệp Lăng Phi ngắt lời:

- Bà xã, hôm nay anh đã gặp Đới Vinh Cẩm!

- Ông xã, chuyện này anh nói với em qua điện thoại rồi mà!

Bạch Tình Đình bị cắt ngang, cô nhìn Diệp Lăng Phi hỏi:

- Em vốn không quen hắn, dù có gặp cũng sẽ không nói chuyện với hắn đâu!

- Bà xã, anh không có ý đó. Thực ra, có một chuyện anh vẫn chưa nói cho em biết!

Diệp Lăng Phi nói đến đây thì liếc nhìn Chu Hân Mính một cái, rồi lại chuyển ánh mắt sang Bạch Tình Đình:

- Anh vẫn luôn giấu em và Hân Mính vì không muốn hai em lo lắng. Nhưng bây giờ anh không thể không nói ra!

Lúc đầu, Chu Hân Mính tưởng Diệp Lăng Phi cố tình đổi chủ đề, nhưng nhìn vẻ mặt của hắn không giống như đang nói dối. Cô liền ngồi thẳng dậy, chuẩn bị lắng nghe cẩn thận.

Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi hỏi:

- Ông xã, rốt cuộc là chuyện gì?

- Có liên quan đến Đới Vinh Cẩm!

Diệp Lăng Phi nói.

- Hai em có biết bối cảnh của hắn không?

- Sao em biết được, em có quen hắn đâu!

Bạch Tình Đình đáp.

- Em là phụ nữ đã có chồng, không cần thiết phải quan tâm đến thân phận và bối cảnh của người đàn ông khác, những chuyện đó không liên quan đến em!

- Tình Đình, không đúng!

Diệp Lăng Phi đột nhiên nói.

- Thân phận của Đới Vinh Cẩm em nhất định phải biết, vì hắn là một nhân vật rất nguy hiểm, thậm chí có thể uy hiếp đến sự an toàn của hai em!

Bạch Tình Đình nghe vậy liền sững sờ. Cô nhìn Diệp Lăng Phi, muốn xác nhận xem hắn có đang đùa không. Nhưng thấy thái độ nghiêm túc của hắn, cô hỏi:

- Ông xã, rốt cuộc Đới Vinh Cẩm là người thế nào?

- Nói sao nhỉ, hắn là con trai của đối thủ anh!

Diệp Lăng Phi giải thích.

- Anh từng nói với hai em, anh đã từng buôn bán vũ khí. Đới Vinh Cẩm là con trai của Claire, một trong sáu nguyên lão của câu lạc bộ vũ khí Hỏa Lực Mỹ. Claire là một thương nhân gốc Hoa, chuyên buôn bán vũ khí ở Mỹ. Anh và lão ta là đối thủ cũ, anh đã từng sỉ nhục lão ta trong một bữa tiệc. Mấy năm nay, tổ chức Lang Nha của anh cũng tranh giành không ít hợp đồng của câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ ở khắp nơi. Vì thế, anh cho rằng Đới Vinh Cẩm có thể do Claire cố tình cử đến để trả đũa anh!

Chu Hân Mính nghe đến đây liền xen vào:

- Ý anh là Đới Vinh Cẩm cố tình tiếp cận Tình Đình, hoặc muốn dùng Tình Đình làm vũ khí để công kích anh!

- Không loại trừ khả năng này, phải biết tên khốn Claire đó chuyện gì cũng dám làm!

Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình nói:

- Tình Đình, bây giờ em hiểu nỗi lo của anh rồi chứ? Tên khốn Đới Vinh Cẩm này không biết xuất hiện ở biệt thự Nam Sơn với mục đích gì, nhưng anh tin, mục đích của hắn chắc chắn có liên quan đến chúng ta!

- Ông xã, vậy chúng ta chuyển nhà đi, chuyển đến nơi mà tên khốn đó không tìm thấy!

Bạch Tình Đình nói.

- Thành phố Vọng Hải có rất nhiều nơi để ở, chúng ta không nhất thiết phải ở biệt thự Nam Sơn!

- Ừm, anh cũng đã nghĩ đến!

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh đang suy nghĩ xem nên ở đâu!

- Có thể ở bên quảng trường Hải Tinh, biệt thự ở đó cũng rất đẹp, lại gần quảng trường, tối chúng ta có thể ra đó đi dạo. Ông xã, quyết định vậy đi, lúc về chúng ta qua đó mua nhà!

- Biệt thự bên quảng trường Hải Tinh?

Diệp Lăng Phi vừa nghe đã lập tức nghĩ đến căn biệt thự mình mua gần đó. Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình đang sống ở đấy, mình thường xuyên qua đó hẹn hò với họ. Nếu bây giờ dọn sang quảng trường Hải Tinh ở thì sẽ loạn lên mất, không chừng Bạch Tình Đình sẽ nhanh chóng phát hiện ra quan hệ của mình với hai người kia, tuyệt đối không được!

Diệp Lăng Phi vội vàng nói:

- Bà xã đại nhân, quảng trường Hải Tinh là khu trung tâm thành phố, nếu chúng ta mua nhà ở đó không chừng Hân Mính sẽ gặp người quen, như vậy không hay lắm!

Diệp Lăng Phi vội nói thêm:

- Hơn nữa, dù chúng ta có chuyển đi, nếu Đới Vinh Cẩm cố tình tìm thì cũng dễ dàng điều tra ra chỗ ở của chúng ta, đây không phải là cách hay!

Chu Hân Mính gật đầu:

- Tình Đình, Diệp Lăng Phi nói đúng đó, điều quan trọng nhất không phải là chuyển nhà, mà là phải làm rõ rốt cuộc Đới Vinh Cẩm muốn làm gì!

Bạch Tình Đình nghe cả hai đều nói vậy, đành thôi:

- Em chỉ thuận miệng nói vậy thôi!

Thấy Bạch Tình Đình có chút thất vọng, Diệp Lăng Phi ôm eo cô, bế cô ngồi lên đùi mình. Tay hắn đặt lên má cô, khẽ vuốt ve làn da mịn màng như mỡ dê, nói:

- Bà xã, bây giờ chúng ta cần phải suy nghĩ xem rốt cuộc Đới Vinh Cẩm muốn làm gì. À, Hân Mính, anh nhớ ra một chuyện, em còn nhớ lần trước anh bị người ta tấn công không?

- Bị tấn công?

Chu Hân Mính nhìn Diệp Lăng Phi, cô không biết hắn đang nói đến lần nào, hình như hắn bị tấn công rất nhiều lần rồi.

Diệp Lăng Phi nói:

- Chính là lần anh bị mấy phần tử vũ trang không rõ thân phận tấn công lúc nửa đêm đó. Hân Mính, em còn nhớ không, lần đó anh phải lăn từ trên xe xuống sườn núi mới thoát nạn!

Chu Hân Mính gật đầu:

- Đương nhiên em nhớ!

- Anh nghi chuyện lần đó có liên quan đến Đới Vinh Cẩm!

Khi Diệp Lăng Phi nói câu này, cả Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình đều sững sờ. Cả hai đều không ngờ hắn sẽ nói như vậy. Trong mắt Bạch Tình Đình lóe lên một tia hoảng hốt, cô hỏi:

- Ông xã, anh chắc chắn chứ?

- Anh không chắc!

Diệp Lăng Phi nói.

- Nếu chắc chắn, anh đã sớm trừ khử tên Đới Vinh Cẩm đó rồi. Chính vì không chắc vụ tấn công đó có phải do hắn đứng sau chỉ đạo hay không nên anh mới không ra tay. Nhưng bây giờ nghĩ lại, anh phát hiện ra vài điểm đáng ngờ!

- Điểm đáng ngờ?

Chu Hân Mính hỏi.

- Điểm gì?

Diệp Lăng Phi quay sang Bạch Tình Đình:

- Tình Đình, em còn nhớ sáng hôm sau khi anh bị tấn công không? Lúc em gặp Đới Vinh Cẩm ở cổng nhà mình, hắn đã nói gì?

Bạch Tình Đình cố gắng nhớ lại:

- Hình như hắn an ủi em, nói mấy câu đại loại như đừng đau lòng, em không nhớ rõ lắm. Lúc đó em chỉ muốn về nhà, hắn nói gì em cũng không để tâm!

- Theo anh thấy, những lời Đới Vinh Cẩm an ủi em đừng đau lòng hoàn toàn là vì hắn tưởng anh đã chết!

Diệp Lăng Phi nói.

- Nhưng chuyện xảy ra tối hôm đó đáng lẽ hắn không thể nào biết được. Từ đó có thể suy đoán hắn là chủ mưu đứng sau. Nhưng anh lại cảm thấy có một điểm khác, đó là Đới Vinh Cẩm không hề biết thân phận của anh, những gì hắn làm có lẽ chỉ nhằm mục đích chiếm được Tình Đình!

- Ông xã, tên khốn đó muốn giết anh?

Bạch Tình Đình trợn mắt:

- Tên khốn đó sao dám làm vậy chứ? Em phải đi tìm hắn hỏi cho ra nhẽ! Tên khốn kiếp, dám động đến chồng tôi. Hân Mính, cậu là cảnh sát, cậu nên bắt tên khốn đó lại!

Bạch Tình Đình tỏ ra vô cùng phẫn nộ, gương mặt đỏ bừng vì tức giận. Chu Hân Mính lắc đầu:

- Tình Đình, cậu bình tĩnh lại đi. Lúc nãy Diệp Lăng Phi cũng nói rồi, đây chỉ là suy đoán của anh ấy, bản thân anh ấy cũng không chắc có phải Đới Vinh Cẩm làm hay không. Không có bất kỳ bằng chứng nào, cảnh sát không thể bắt người được!

- Hân Mính, cậu là phó cục trưởng cục công an, chẳng lẽ cậu trơ mắt nhìn chồng chúng ta gặp nguy hiểm sao?

Bạch Tình Đình kích động nói:

- Hân Mính, bất kể thế nào cũng phải nghĩ cách bắt tên khốn đó lại, chỉ có như vậy chồng chúng ta mới an toàn được!

Diệp Lăng Phi ôm lấy Bạch Tình Đình:

- Tình Đình, em đừng kích động, đây đều là suy đoán của anh, chưa thể khẳng định là sự thật. Tên Đới Vinh Cẩm đó không đơn giản, anh đoán hắn có sự bảo hộ đặc biệt từ phía Mỹ. Xét theo bối cảnh của hắn, nếu cảnh sát bên này bắt hắn, không chừng sẽ kinh động đến chính phủ Mỹ. Lão già của hắn có sức ảnh hưởng rất lớn, chưa đến tình thế bất đắc dĩ thì không nên tùy tiện động đến hắn!

- Ông xã, ý anh là sao, chẳng lẽ em phải trơ mắt nhìn tên khốn đó uy hiếp sự an toàn của anh?

Bạch Tình Đình hỏi.

- Tình Đình, em đừng lo!

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh tin bây giờ Đới Vinh Cẩm sẽ không dám động đến em đâu.

- Diệp Lăng Phi, vậy giờ anh định làm thế nào?

Chu Hân Mính hỏi.

- Bây giờ việc anh cần làm là điều tra ra mục đích thực sự của Đới Vinh Cẩm khi đến thành phố Vọng Hải lần này. Nếu lần trước hắn chỉ vì Tình Đình, thì anh cho rằng lần này hắn đến đây không chỉ vì Tình Đình. Hắn đã thành lập một chi nhánh của tập đoàn IPA ở thành phố Vọng Hải. Anh đã bảo Dã Thú đi điều tra bối cảnh của tập đoàn IPA, anh nghi ngờ tập đoàn này do câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ chống lưng, nếu đúng như vậy thì mục đích lần này của Đới Vinh Cẩm không hề đơn giản!

Diệp Lăng Phi quay sang Bạch Tình Đình, thấy dáng vẻ tức giận của cô, không nhịn được hôn lên môi cô một cái để an ủi:

- Bà xã, anh nói những chuyện này cho em biết chủ yếu là muốn em hiểu bối cảnh của tên Đới Vinh Cẩm này không đơn giản, sau này em đừng qua lại với hắn!

- Nếu em mà gặp lại hắn, nhất định sẽ chửi cho hắn một trận!

Bạch Tình Đình hậm hực nói.

- Ừm, vậy mới là vợ ngoan của anh chứ!

Diệp Lăng Phi lại hôn mạnh lên môi Bạch Tình Đình một cái, sau đó quay sang Chu Hân Mính:

- Hân Mính, anh còn quên một chuyện, anh đã suy nghĩ kỹ rồi, nên nói với em thì tốt hơn!

- Chuyện gì?

- Ừm, anh đã tung những tài liệu mà Diệp Phong nắm giữ, cùng những thông tin còn sót lại bên cảnh sát hình sự quốc tế ra ngoài rồi. Anh tin Sa Lệ sẽ sớm nhận được tin này!

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh biết làm vậy sẽ bất lợi cho cảnh sát hình sự quốc tế, nhưng vì bà xã của anh, anh chỉ có thể làm vậy. Em sẽ không trách anh chứ?

- Sao em lại phải trách anh, em có phải cảnh sát hình sự quốc tế đâu!

Chu Hân Mính nhẹ nhàng nói.

- Bây giờ em chỉ là một người phụ nữ đang mang thai, em chỉ nghĩ đến đứa con trong bụng, ừm, và cả người nhà của em nữa!

Ánh mắt của Chu Hân Mính trở nên dịu dàng, cô nói bằng giọng âu yếm:

- Em có người chồng mà em yêu nhất, có người bạn thân nhất, tất cả những điều này mới là thứ em quan tâm nhất!

Nghe đến đây, Diệp Lăng Phi vỗ nhẹ vào khoảng trống trên ghế sô pha bên cạnh:

- Hân Mính, qua đây ngồi!

Chu Hân Mính đứng dậy, đến ngồi cạnh Diệp Lăng Phi. Hắn ôm lấy cô, cũng hôn lên môi cô một cái rồi nói:

- Điều hạnh phúc nhất đời này của anh là có được cả hai người vợ mà anh yêu nhất. Hai em đều là sinh mạng của anh, anh mong chúng ta có thể hạnh phúc mãi như thế này!

- Ông xã, chúng ta đương nhiên sẽ sống hạnh phúc suốt đời rồi!

Bạch Tình Đình đưa tay đặt lên vai Chu Hân Mính, nói:

- Chúng ta sẽ sống hạnh phúc như thế này, và chúng ta sẽ còn có rất nhiều đứa con đáng yêu nữa!

Bạch Tình Đình vừa dứt lời thì nghe thấy tiếng bước chân của Vu Tiêu Tiếu từ trên lầu vọng xuống. Ngay sau đó, Vu Tiêu Tiếu trong bộ đồ ngủ, vừa tắm xong, đi xuống. Tay cô cầm một chiếc khăn bông lau mái tóc ướt, một mùi hương sữa tắm nồng nàn lan tỏa.

Vu Tiêu Tiếu vừa xuống lầu đã thấy Diệp Lăng Phi đang ôm cả Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính, cô hắng giọng:

- Chị, có phải em đã làm phiền không khí ấm cúng của cả nhà rồi không?

Nghe Vu Tiêu Tiếu nói vậy, Bạch Tình Đình vẫy tay gọi cô bé lại gần, cười nói:

- Tiêu Tiếu, chẳng lẽ em không phải người nhà của chúng ta sao?

Câu nói của Bạch Tình Đình vừa dứt, Vu Tiêu Tiếu lập tức sững người. Cô có chút kinh ngạc nhìn Diệp Lăng Phi, rồi lại chuyển ánh mắt sang Bạch Tình Đình, ấp úng:

- Chị, chẳng… chẳng lẽ chị đã biết?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!