"Thạch Lãng, mấy năm không gặp, cậu bây giờ đang làm gì thế?"
Vì trong xe bật máy sưởi khá ấm nên Thạch Tú Quyên cởi chiếc áo khoác ngoài đặt lên đùi rồi mới hỏi Thạch Lãng.
Thạch Lãng không trả lời ngay mà ánh mắt lại bị dán chặt vào thân hình gợi cảm của cô sau khi cởi áo khoác.
Bên trong, Thạch Tú Quyên không mặc nhiều lớp, chỉ có một chiếc áo thun dài tay màu trắng. Lớp áo bó sát đã phác họa nên vóc dáng tuyệt mỹ của cô.
Hơn nữa, thân hình của Thạch Tú Quyên cũng cực kỳ nóng bỏng, vòng một đầy đặn nhô cao, có thể nói là người có số đo khủng nhất trong tất cả những người phụ nữ mà Thạch Lãng từng gặp.
"Người đẹp Tú Quyên, vóc dáng của em vẫn gợi cảm như vậy nhỉ."
Thạch Lãng vừa nói, vừa dùng ánh mắt háo sắc quét một lượt từ trên xuống dưới người cô.
"Hì hì, Thạch Lãng, mấy năm không gặp mà cậu vẫn dẻo miệng như thế."
Thạch Tú Quyên liếc hắn một cái, vẻ mặt trông vô cùng quyến rũ.
"Anh đâu có dẻo miệng, hoàn toàn là lời thật lòng đấy."
"Em xem, đôi chân này của em chẳng phải là loại cực phẩm mà trên mạng hay nói sao?"
Thạch Lãng đột nhiên đổi giọng, vừa nói vừa nhẹ nhàng đặt tay lên bắp đùi trắng nõn của Thạch Tú Quyên.
"Thạch Lãng, anh làm gì vậy? Tôn trọng tôi một chút!"
Thấy Thạch Lãng sờ đùi mình, Thạch Tú Quyên vội gạt phắt tay hắn ra, bực bội nói.
Nói xong, cô định mở cửa xuống xe nhưng lại phát hiện cửa đã bị khóa.
Hóa ra Thạch Lãng vừa lên xe đã khóa trái cửa rồi.
"Tôn trọng à? Thế nào là tôn trọng?"
Thạch Lãng nói rồi lại đặt tay lên chân Thạch Tú Quyên và bắt đầu di chuyển. Không gian trong xe chật hẹp, Thạch Tú Quyên muốn tránh cũng không có chỗ nào để trốn, chỉ đành dùng hết sức giữ chặt tay hắn để ngăn hắn làm bậy.
"Có phải kiểu tôn trọng giống như những lời cô nói với tôi trong lớp năm đó không?"
Sức của Thạch Lãng không phải là thứ Thạch Tú Quyên có thể chống lại. Vừa nói, tay hắn vừa phớt lờ sức kéo yếu ớt của cô.
Thạch Lãng thực ra là một kẻ thù rất dai. Nếu không phải năm đó Thạch Tú Quyên để lại cho hắn một bóng ma tâm lý lớn như vậy, hắn đã không phải làm một thằng FA nhiều năm đến thế.
"Không, đừng mà, Thạch Lãng! Năm đó tôi không cố ý, anh tha cho tôi đi."
Thạch Tú Quyên hoảng sợ dùng cả hai tay đè tay Thạch Lãng lại, giọng van xin.
Thạch Lãng hoàn toàn phớt lờ, tay phải vẫn tiếp tục lần mò lên trên.
"Thạch Lãng, anh mà còn như vậy là tôi la lên đấy nhé!"
Thấy van xin không có tác dụng, Thạch Tú Quyên chuyển sang uy hiếp.
"Được thôi, cô cứ la đi. Chắc cô không biết hiệu quả cách âm của chiếc xe này tốt đến mức nào đâu nhỉ?"
"Để tôi nói cho cô biết nhé, xe của tôi chỉ cần đóng kín cửa sổ thì hiệu quả cách âm phải gọi là siêu đỉnh. Kể cả tôi có mở dàn âm thanh mấy chục ngàn đô này lên hết cỡ thì bên ngoài cũng gần như không nghe thấy gì. Nếu cô cảm thấy giọng của mình còn to hơn cả dàn loa này thì cứ la lớn lên, biết đâu có người nghe thấy rồi đến cứu cô thì sao?"
Nghe Thạch Tú Quyên nói vậy, Thạch Lãng liền cười tươi rói giới thiệu về khả năng cách âm của xe mình.
Đồng thời, tay hắn cũng có ý định tiến thêm một bước.
"Đừng, đừng mà, mau bỏ tay ra!"
Theo hành động của Thạch Lãng, Thạch Tú Quyên giật mình hét lên.
Cô muốn lùi về sau, nhưng đáng tiếc phía sau đã là lưng ghế, hoàn toàn không thể lùi được nữa. Cô muốn gỡ tay Thạch Lãng ra nhưng lại phát hiện sức mình so với hắn quả thực quá yếu ớt. Dù đã dùng hết sức bình sinh, tay Thạch Lãng vẫn không hề nhúc nhích khỏi đùi cô.
"Thạch Lãng, nếu anh không dừng tay, tôi sẽ gọi điện báo cảnh sát đấy."
Cuối cùng, hết cách, Thạch Tú Quyên đành rút điện thoại ra dọa.
"Ha ha, báo cảnh sát à."
Thạch Lãng nhoài người về phía trước, tay trái nhanh như chớp giật lấy chiếc điện thoại từ tay Thạch Tú Quyên, sau đó, lòng bàn tay dùng sức.
"Rắc."
Một chiếc iPhone 6 mới tinh đã bị bóp nát trong tay Thạch Lãng.
Sau mấy lần cải tạo cơ thể, thực lực của Thạch Lãng bây giờ đã rất mạnh, chỉ là bình thường hắn không có cơ hội ra tay mà thôi. Kể cả có chuyện gì xảy ra, điều đầu tiên Thạch Lãng nghĩ đến cũng là dùng tiền bạc hoặc thế lực để giải quyết chứ không phải dựa vào sức mạnh vũ phu của bản thân. Hắn cảm thấy làm vậy trông rất tệ, chẳng khác nào một gã vũ phu.
"Anh..."
Nhìn chiếc điện thoại nát bét trong tay Thạch Lãng, Thạch Tú Quyên lập tức hoảng sợ nhìn hắn, thầm nghĩ nếu thứ bị bàn tay mạnh mẽ đó bóp không phải điện thoại mà là mình, chỉ sợ xương cốt cũng bị hắn bóp nát mất.
"Sao nào, bây giờ còn muốn báo cảnh sát không?"
Thạch Lãng đưa bàn tay tới trước mặt Thạch Tú Quyên, trong tay là một đống linh kiện điện thoại nát vụn.
"Không, tôi không báo cảnh sát, không báo nữa."
Thạch Tú Quyên lắc đầu lia lịa như trống bỏi, cô thật sự bị Thạch Lãng dọa sợ rồi.
"Coi như cô thức thời."
Thấy đã dọa Thạch Tú Quyên gần chết, Thạch Lãng mới rút tay đang đặt trên đùi cô về.
Sau đó, hắn với tay ra ghế sau, một lát sau liền lấy ra một chiếc hộp hình chữ nhật.
"À, vừa rồi làm hỏng điện thoại của em rồi, cái này đền cho em."
Thạch Lãng đưa chiếc hộp cho Thạch Tú Quyên, bên trong là một trong hơn tám mươi chiếc iPhone X mà hắn đã mua.
"A... đây là iPhone X."
Thạch Tú Quyên lập tức quên bẵng chuyện vừa bị sàm sỡ, lấy tay che miệng, vẻ mặt kinh ngạc nhìn hình chiếc điện thoại in trên hộp...
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe